Tại bệnh viện đa khoa Massachusetts, các bác sĩ nội trú khoa cấp cứu phải tham gia mỗi tháng ba lần vào một tua khám bệnh có phần đặc biệt: một chiếc xe tải mang theo thiết bị y tế tìm tới những khu phố nghèo nhất Boston để cho phép toàn bộ dân chúng được tiếp cận với hình thức chăm sóc sức khoẻ miễn phí. Về mặt lý thuyết, đó là một ý tưởng tốt đẹp. Còn trên thực tế, đó thường xuyên là cơn ác mộng. Trong suốt vài tháng trời khi tôi tham gia vào chuyến phiêu lưu, chiếc xe tải của chúng tôi thường xuyên trở thành mục tiêu cho các băng nhóm xã hội đen ném đá vì cho rằng sự hiện diện của chúng tôi cản trở việc làm ăn của chúng. Chúng tôi lần lượt bị hành hung, tấn công, trấn lột, đến nỗi các nhân viên y tế đi cùng xe cứu thương phải cấp báo lên nghiệp đoàn để được thực thi quyền rút khỏi nơi làm việc trong trường hợp gặp nguy hiểm. Tuy nhiên, toà thị chính vẫn thiết tha với dự án này và duy trì nó dựa vào lực lượng tình nguyện. Vậy nên tôi đã nhiều lần tự mình lái chiếc xe tải ấy, lấy từ một khu thuộc ngoại vi thành phố giống với kho giữ đồ vô chủ hơn là một ga ra.
Tôi đang nhớ lại thời kỳ đó, thật xa mà cũng thật gần, trong lúc bước vào bên trong Fitzpatrick’s Auto Repair, một trong những xưởng sửa chữa lớn nhất thành phố chuyên bảo dưỡng máy xe tang, xe buýt trường học và xe cứu thương.
Căn xưởng rộng lớn sực mùi dầu mỡ, dầu diesel và lốp cao su. Ngay khi tôi đặt chân vào xưởng, một con chó bull-terrier lông trắng hung hăng đã lao tới chào đón tôi bằng tràng sủa inh ỏi.
Lũ chó luôn khiến tôi sợ. Con chó này còn làm tôi kinh khiếp và con vật cảm nhận được điều đó. Tôi cố gắng lờ nó đi rồi tiến về phía trước người phụ trách xưởng.
- Chào Dany.
- Chào nhóc, lâu quá rồi nhỉ. Ít nhất cậu cũng không sợ Zoria của tôi đấy chứ, cậu biết đấy, nó chỉ là một cô nàng dễ thương thôi mà.
Một đống mỡ cao mét chín bó chặt trong chiếc sơ mi kẻ ca rô và chiếc quần yếm cáu bẩn. Dany Fitzpatrick còn đáng sợ hơn con chó của anh ta. Sau lưng, mọi người lén gọi Dany là Jabba le Hutt nhưng chẳng ai đủ can đảm để nhắc tới biệt danh đó trước mặt anh ta.
- Conrad cử tôi đến lấy một chiếc xe cứu thương để sử dụng tối nay, tôi nói với Dany như thể vừa gặp anh ta hôm trước.
- Cậu nói gì vậy? Tôi chẳng nhận được đơn đặt hàng nào cả.
- Conrad sẽ fax đơn đặt hàng cho anh, tôi đáp luôn. Anh biết vụ này rồi mà: tua khám bệnh mới phát sinh ngoài dự kiến. Đêm nay sẽ là các trung tâm bảo trợ xã hội tại Mattapan và Roxbury. Anh ấy e là chúng tôi sẽ có vài ba bệnh nhân cần vận chuyển, nhưng chúng tôi vẫn muốn thứ gì đó nhẹ nhàng thôi. Một chiếc xe nhỏ kiểu bệnh viện lưu động, xưởng anh có thứ gì đó như vậy không?
- Đúng là tôi có một chiếc Ford Serie E, anh ta nói đoạn hất cằm chỉ một chiếc xe cứu thương, nhưng…
Tôi tiến về phía chiếc xe tải nhỏ đã được cải dụng thành xe cấp cứu.
- Thứ này hoàn hảo đấy. Anh đừng băn khoăn vụ fax. Lúc nào nhận được tờ fax đó anh tiếp ký thay tôi nhé. Anh đã làm vậy nhiều lần rồi còn gì.
Lúc bấy giờ Dany mới dùng khối mỡ của mình ngăn tôi tới gần chiếc xe.
- Khoan đã, anh chàng bộp chộp. Tôi sẽ rất ngạc nhiên nếu nhận được bức fax của Conrad đấy.
- Sao lại thế?
- Bởi vì cậu ta đã không còn làm ở bệnh viện từ sáu tháng nay rồi.
Tôi tỏ ra phẫn nộ rồi thử chơi kiểu được ăn cả ngã về không:
- Nghe này, Dany, anh nghĩ tôi thích thú lắm sao khi bị người ta giao cho tua khám bệnh này? Hai năm vừa rồi tôi đã được miễn rồi đấy. Tôi đảm bảo với anh là anh sẽ nhận được một bức fax của bệnh viện. Nếu không thì anh muốn tôi làm cái cóc khô gì với chiếc xe cứu thương này chứ? Hẳn anh sẽ nhất trí với tôi thôi, đây đâu phải chiếc xe lý tưởng để đi cua gái.
Dany Fitzpatrick gãi đầu. Tôi phải chốt nhanh, không để anh ta kịp suy nghĩ. Ai mà biết rồi ra hậu quả sẽ thế nào. Một thông tin tôi vừa đọc được trên báo bỗng lướt qua tâm trí:
- Thứ Bảy này có trận Red Sox gặp Yankee. Anh tới nhà tôi xem nhé. Tôi biết anh đang để ý Veronika mà. Cô nàng tóc hung của khoa ngoại ấy sẽ có mặt cùng đám bạn gái, Olivia và Patricia. Mấy cô nàng đó, mỗi khi uống vào thì dữ dằn phải biết, anh hiểu ý tôi muốn nói gì rồi đấy.
Trong thâm tâm, tôi ngay lập tức xin lỗi Veronika, vừa tự nhủ rằng mình không thích thú gì khi làm vậy, mà chỉ nhằm một mục đích tốt đẹp…
- Nhất trí vụ thứ Bảy, Dany tỏ ý đồng tình rồi đưa tôi chìa khoá xe. Giờ cậu ở đâu?
Năm phút sau, tôi lái chiếc xe cứu thương rời khỏi ga với nụ cười trên môi.
Tôi lái xe xuyên qua Dorchester với ý định sẽ lên đường quay về New York. Đó là một khu phố rộng rãi và kỳ dị, suốt vài cây số chỉ bày ra những toà nhà thấp tè xây bằng sành đỏ, mấy bãi đất hoang cùng những rào chắn kín mít hình graffiti. Đó cũng là Boston mà tôi yêu: Boston của hỗn tạp chủng tộc, của những sân bóng rổ rào lưới sắt và những cửa hiệu nhỏ vẫn giữ nguyên vẻ cổ kính.
Tôi dừng lại trước đèn đỏ, bật radio trên xe, gặp đúng một ca khúc của nhóm REM mà mình chưa nghe nhắc đến bao giờ nhưng ngay lập tức đã huýt sáo theo đoạn điệp khúc. Dù cho còn chưa bắt đầu nhưng kế hoạch của tôi cũng đang dần thành hình. Trên sóng phát thanh, một ca khúc mới bắt đầu trong khi đèn tín hiệu vẫn chưa chuyển màu. Tôi vừa nóng lòng chờ đợi vừa nhìn quanh. Bên trái tôi là một tấm biển chỉ dẫn đã được “trang trí”: ba chữ Z lớn vẽ bằng sơn đỏ cố gắng che hướng đi – nghĩa trang Forest Hills – như để yểm trừ tà ma. Tôi nhận ra nơi này: mẹ tôi được an táng tại đây cùng bà nội tôi.
Đèn chuyển sang xanh nhưng tôi vẫn không nhúc nhích bất chấp tiếng còi của xe đi sau. Xin thành thật chia buồn. Sự thật hiển nhiên vừa dội thẳng vào tim tôi: câu nói ban nãy của người đại diện ngân hàng kia không hề liên quan đến việc mẹ tôi qua đời.
Mà liên quan đến việc bố tôi qua đời.