Từ lúc ấy, mỗi tuần hai người lại đi xem phim hoặc ra thương xá. Họ trò chuyện. Hắn được biết người yêu cũ của Ana thường hay đánh đập cô, chuyện này hơi khó xử, Ana thú nhận, bởi vì cô rất thích đàn ông làm tình mạnh bạo với cô; hắn được biết bố Ana chết vì tai nạn xe hơi lúc cô còn bé ở Macorís, và người cha kế không mấy tử tế thương yêu Ana, nhưng chẳng hề gì bởi vì khi được nhận vào Penn State cô không bao giờ trở về nhà nữa. Hắn cũng đáp lễ bằng cách cho cô đọc một ít tác phẩm của hắn và kể cho cô nghe có lần hắn bị xe đụng phải nằm nhà thương, và chú của hắn hay đánh hắn lúc hắn còn bé, hắn kể cho cô nghe về tình yêu thầm kín hắn dành cho Maritza Chacón và cô kêu lên, Maritza Chacón? Em biết con nhỏ đó! Chúa ơi, Oscar, em nghĩ là ngay cả bố ghẻ của em cũng ngủ với nó!
Đúng, hai người rất thân nhau, nhưng có bao giờ họ hôn nhau trong xe? Có bao giờ hắn đặt tay lên váy của cô? Có bao giờ hắn se se núm vú của cô? Có bao giờ cô nhổm dậy trên thân hình của hắn và gọi tên của hắn bằng giọng khàn trong cổ? Có bao giờ hắn vuốt tóc cô khi cô hôn hắn? Có bao giờ họ làm tình với nhau?
Tội nghiệp Oscar. Hắn không nhận ra là hắn đã rơi vào trong con xoáy nước có thể nhận chìm người. Con xoáy nước mệnh danh Chỉ-Là-Bạn-Thôi, là thuốc độc của mọt sách ở khắp nơi. Quan hệ tình cảm kiểu này là hình thức của tình yêu dự trữ, rơi vào vòng tình cảm này, bảo đảm bạn sẽ gặp nhiều nỗi khổ và bạn được cái gì ngoài những đắng cay và trái tim tan vỡ thì chẳng ai biết được. Có lẽ một ít hiểu biết thêm về bản thân và đàn bà.
Có lẽ.
Tháng tư hắn nhận được kết quả lần thứ nhì điểm SAT (1020 theo hệ thống cũ), và một tuần sau hắn biết sẽ vào học Rutgers ở New Brunswick. Con đã đạt mục đích, hijo, mẹ hắn nói, có vẻ như trút được gánh nặng chứ không phải nói lịch sự cho phải phép. Mẹ không còn phải bán bút chì để nuôi con nữa, hắn đồng ý. Em sẽ thích Rutgers, chị hắn hứa với hắn như thế. Em biết là em sẽ thích. Em là đứa sinh ra để đi học đại học. Còn Ana, cô sẽ vào học ở Penn State, học bổng danh dự, không phải đóng học phí. Bây giờ thì bố ghẻ của em có quyền ngửi bụi đằng sau em! Cũng cái tháng tư đó, người yêu cũ của Ana, Manny, từ quân đội trở về - Ana bảo cho hắn biết trong lần đi thương xá Yaohan. Sự tái hiện bất thình lình của Manny, và niềm vui Ana bộc lộ, phá tan niềm hy vọng Oscar đã vun trồng bấy lâu nay. Anh ta trở lại, Oscar hỏi, vĩnh viễn? Ana gật đầu. Rất hiển nhiên Manny đã vướng vào những chuyện không hay với luật pháp, nghiện ngập, nhưng lần này, Ana nhất quyết, anh ấy đã được cứu chữa nhờ tự do, bình đẳng và tình huynh đệ, cách nói mà hắn chưa bao giờ nghe cô dùng từ trước đến nay, vì thế hắn đoán là cô học chữ này ở Manny. Tội nghiệp Manny, cô nói.
Ừ, tội nghiệp Manny, Oscar lầm bầm một mình.
Tội nghiệp Manny, tội nghiệp Ana, và cũng tội nghiệp Oscar. Mọi việc thay đổi thật nhanh chóng. Đầu tiên Ana không còn ở nhà thường xuyên, và Oscar thấy mình cứ chồng chất những lời nhắn vào máy ghi âm của điện thoại: Đây là Oscar, có con gấu đã gặm mất đôi chân của anh, nhớ gọi anh nhé; Đây là Oscar, người đòi một triệu để chuộc anh ra nếu không họ sẽ chấm dứt cái mạng của anh, làm ơn gọi lại cho anh; Đây là Oscar, anh vừa tìm thấy một ngôi sao chổi rất lạ và anh sẽ đi điều tra. Cô luôn gọi lại cho hắn sau đó chừng một hai ngày, và cũng vui vẻ, nhưng mà... Rồi thì cô hủy bỏ cái hẹn ngày thứ sáu ba lần liên tiếp và hắn phải chịu giảm mức độ gặp nhau của hai người chỉ còn một khoảng thời gian ngắn ngủi sau buổi đi lễ nhà thờ ngày chủ nhật. Cô đón hắn và cả hai lái xe đến Boulevard East, đậu xe rồi cùng nhau ngó mông lung vào bầu trời Manhattan. Chỗ này không phải bãi biển, hay là rặng núi; nhưng với Oscar, còn thơ mộng lãng mạn hơn núi và biển vì nó gợi hứng cho những cuộc trò chuyện hay nhất, thân mật nhất của hai người.
Cũng trong những lần trò chuyện vẩn vơ như thế, Ana lỡ lời, Chúa ơi, em quên là cái “của quý” của Manny to đến mức độ nào.
Anh không thích nghe chuyện ấy, hắn phản đối.
Em xin lỗi, cô ngập ngừng. Em tưởng là mình có thể trao đổi bất cứ chuyện gì với nhau.
Em nên giữ chuyện bộ phận sinh dục to lớn của Manny cho mình em biết thôi.
Thế ra mình không thể nói với nhau tất cả mọi chuyện à?
Hắn chẳng buồn trả lời cô.
Với Manny và cái “của quý” to lớn của hắn ở bên cạnh, Oscar lại mơ mộng về một ngày thế giới sắp bị hủy diệt vì bom nguyên tử, rồi nhờ vào một tình cờ đầy phép lạ, hắn nghe lỏm về cuộc tấn công này trước nhất. Không ngần ngại, hắn lấy trộm chiếc xe của người chú, lái đến cửa hàng, chất đầy thức ăn và những đồ cần thiết (có lẽ hắn còn bắn một vài đứa lợi dụng thời cơ cướp cửa hàng), rồi đến đón Ana. Thế còn Manny? Cô rên rỉ. Không có thì giờ! Hắn cương quyết, vượt ra ngoài, bắn thêm vài kẻ cướp (bây giờ đã bắt đầu biến đổi hình dáng), rồi sửa chữa cái phòng nhỏ bé đượm mùi mồ hôi. Ở đây Ana bắt đầu tuân theo sự lãnh đạo thông minh xuất chúng của hắn và yêu thân hình mảnh khảnh của hắn. Khi vui, hắn để cho Ana gặp Manny đang sửa bóng đèn trong phòng. Tin tức của cuộc tấn công sắp xảy ra trên tivi. Một mẩu tin ngắn được cài trên ngực hắn nhưng rất khó hiểu, chỉ có thể đoán hiểu được một phần. I koona taek it. Khi ấy Oscar sẽ vỗ về Ana với những lời đầy ý nghĩa nhưng rất khô khan, hắn đã quá mệt mỏi để đương đầu với Thế Giới Mới đầy khó khăn này.
Vậy là cô ta có người yêu? Bất thình lình Lola hỏi hắn.
Vâng, hắn trả lời.
Em nên rút lui một thời gian.
Hắn có vâng lời không? Dĩ nhiên là không. Hắn luôn luôn có thì giờ dành cho Ana mỗi khi Ana muốn có người nghe cô than thở. Và hắn còn được - một sự vui mừng trên tất cả những vui mừng! - có cơ hội để gặp một người nổi tiếng tên là Manny, cái vui giống như khi bị gọi là “lại cái” ở buổi họp học sinh trong trường (điều này đã thực sự xảy ra, hai lần). Hắn gặp Manny ở bên ngoài nhà của Ana. Gã gầy nhom như sắp chết đói với cặp chân của một người chạy đua marathon và đôi mắt háu đói. Khi hai người bắt tay nhau, Oscar tin chắc cái gã đen này sắp đấm vào mặt hắn. Gã có thái độ quạu cọ. Gã bị hói rất nặng và cố gắng giấu cái hói này bằng cách cạo đầu trụi lủi; gã đeo vòng khoen vào mỗi trái tai, và da gã nhăn nheo vì phơi nắng quá nhiều. Gã có cái vẻ hung dữ như một con diều hâu của một tên bợm già cố tìm lại tuổi trẻ.
Thì ra chú em là thằng bạn trẻ của Ana, Manny nói.
Chính là tôi, Oscar nói bằng một giọng ngây thơ, vui vẻ, đến độ hắn có thể tự bắn mình vì giọng nói này.
Oscar là một nhà văn có tài, Ana nói thêm vào. Mặc dù chưa lần nào cô yêu cầu hắn cho cô đọc những gì hắn viết.
Gã gầm gừ. Chú em viết cái gì?
Tôi có khuynh hướng viết truyện khoa học giả tưởng. Hắn biết là giọng hắn nghe có vẻ rất là phi lý.
Khoa học giả tưởng. Manny sẵn sàng lóc một miếng thịt to từ người của Oscar. Chú em có vẻ gì đó rất là ủy mị, có biết không?
Oscar mỉm cười, thầm mong có một trận động đất làm sụp đổ tất cả vùng Paterson.
Tao hy vọng chú em không “địa” con ghệ của tao.
Oscar nói, Ha... ha. Ana đỏ mặt, nhìn xuống đất.
Vui thật.
Có Manny ở bên cạnh, hắn có dịp nhìn thấy một Ana hoàn toàn khác hẳn. Chuyện mà họ nói với nhau trong thời gian ngắn ngủi ở bên nhau là Manny và cách gã xử tệ với cô thật khủng khiếp. Manny tát tai cô, đá, đạp và gọi cô là con đĩ mập. Manny ngoại tình, cô chắc chắn thế, với một con nhỏ người Cuba còn đang học trung học. Điều này giải thích tại sao anh không được gặp em mấy lúc gần đây; chỉ tại vì Manny, Oscar nói đùa, nhưng Ana không chịu cười. Họ không thể trò chuyện mười phút mà không bị Manny gián đoạn bằng cách gửi tin nhắn cho Ana, và cô phải gọi điện thoại cho gã để trấn an gã là cô không hẹn hò với ai khác. Rồi có một ngày, cô đến nhà Oscar với gương mặt bầm tím và chiếc áo bị rách một mảng, và mẹ hắn nói: Tôi không muốn có chuyện rắc rối ở đây đâu nhé!
Em phải làm gì đây? Ana lặp đi lặp lại câu hỏi, còn Oscar thì cứ ngượng nghịu ôm cô dỗ dành và bảo, Anh nghĩ nếu anh ta đối xử tệ với em như thế thì em không nên ở với anh ta nữa, nhưng cô lắc đầu nói, Em cũng biết thế, nhưng em không thể xa anh ấy. Em yêu anh ấy.
Yêu. Oscar biết là nên rút lui ngay lúc ấy. Nhưng hắn tự dối gạt rằng chỉ vì thích nghiên cứu một hiện tượng xã hội khách quan, hắn cần phải chứng kiến cuộc tình này kết thúc như thế nào, nhưng sự thật là hắn không thể tự thoát ra. Hắn đã quá yêu Ana, một tình yêu không được đền đáp. Những cảm xúc ngày xưa hắn thường có với những cô gái không quen không thể so sánh với cái tình yêu thật lãng mạn mà hắn dành cho Ana trong tim. Tình cảm này có sức nặng như tỉ trọng của một vì sao chết và rất nhiều lần hắn tin chắc một trăm trần trăm là hắn sẽ trở nên điên rồ. Chỉ có một điều duy nhất có thể so sánh với tình cảm này là cái tình yêu hắn dành cho những quyển sách của hắn; chỉ có sự tổng hợp của tình yêu hắn dành cho tất cả những điều hắn đã đọc và tất cả những điều hắn mơ ước sẽ viết là có thể sánh với tình yêu Ana.
Mỗi gia đình người Dominic đều có rất nhiều chuyện về những mối tình điên, về mấy thằng con dại đã yêu quá độ, và gia đình của Oscar cũng chẳng khác hơn.
Ông của Oscar, người ông đã khuất núi, đã không lùi bước trước việc này hay việc kia (không ai nói chính xác là việc gì), cuối cùng ông bị bỏ tù, trở nên điên loạn, rồi chết; bà của Oscar, Nena Inca, đã mất chồng sáu tháng sau khi kết hôn; ông chết đuối ở Semana Santa, và bà không bao giờ tái hôn, không bao giờ đụng chạm đến thân xác một người đàn ông nào khác. Ông với bà, không lâu đâu, sẽ hội ngộ, Oscar đã nghe bà nói thế.
Mẹ của cháu, bác Rubelka có lần thì thầm, là một người điên nói về mặt tình yêu. Tình yêu đó suýt nữa đã giết bà.
Và bây giờ đến lượt Oscar. Chào mừng người thân trong gia đình, chị hắn nói trong một lần hắn nằm mơ. Một gia đình thật sự.
Chuyện xảy ra thật rõ ràng, nhưng hắn có thể làm được gì bây giờ? Không thể nào chối cãi được tình yêu của hắn. Hắn có mất ngủ không? Có. Hắn có mất những giờ cần phải tập trung rất quan trọng không? Có. Hắn có ngừng đọc sách của Andre Norton và mất hứng thú khi đọc phần kết thúc của bộ Watchmen dù rằng bộ sách này đang diễn biến một cách đau đớn bất hạnh hay không? Có. Hắn có mượn xe của chú hắn để lái thật xa đến tận bờ biển, đậu xe ở bãi biển Sandy Hook, nơi mà mẹ hắn thường đưa chị em hắn đến trước khi bị ốm, lúc ấy hắn chưa trở nên béo phì, trước khi bà hoàn toàn không đi chơi biển nữa? Có. Cái tình yêu non dại nhưng không bao giờ chấm dứt của hắn có làm hắn sụt cân không? Rất xui xẻo, chỉ có trọng lượng của hắn là không thay đổi và suốt cuộc đời hắn không thể nào hiểu nổi tại sao. Khi chuyện tình của Lola và Găng Tay Vàng tan vỡ, chị hắn sụt mất cả mười kí lô. Tại sao việc di truyền sợi nhiễm thể lại có thể xảy ra một cách “kỳ thị” vô lý đến thế, tại quyền lực của Chúa suy giảm?
Có nhiều chuyện xảy ra tưởng như là phép lạ. Có lần hắn ngất xỉu khi đi ngang qua một ngã tư, và khi thức dậy hắn thấy cả đội banh rugby đang bao bọc chung quanh hắn. Một lần khác, Miggs chọc phá hắn, chê bai niềm mơ ước được trở thành một nhà văn viết về trò chơi đóng vai - câu chuyện khá phức tạp. Cái Công ty mà hắn hy vọng được thu nhận làm người viết truyện, Fantasy Games Unlimited, và cũng là Công ty dự định sẽ dùng một trong những tác phẩm của hắn về PsiWorld[1], gần đây đã bị đóng cửa, chà đạp lên tất cả những hy vọng và mơ ước của hắn là sẽ trở nên một Gary Gygax thứ hai. Miggs nói, coi bộ chuyện này không thành công, và đây là lần đầu tiên trong tình bạn của hai đứa, Oscar mất bình tĩnh. Không nói một lời nào, hắn đấm Miggs thật mạnh đến độ nó chảy cả máu miệng. Lạy Chúa tôi, Al nói. Bình tĩnh lại! Tao không cố ý, hắn nói không có vẻ thuyết phục. Đó chỉ là lỡ tay. Mudafuffer, Miggs nói. Mudafuffer! Hắn trở nên rất khó chịu. Một đêm đầy tuyệt vọng, sau khi nghe Ana khóc qua điện thoại về những chuyện tồi bại mới nhất của Manny, hắn nói, anh phải đi nhà thờ bây giờ, rồi đặt điện thoại xuống, đi vào phòng của chú hắn (Rudolfo đang ở trong một quán rượu rẻ tiền nào đó), ăn cắp cái Virginia Dragoon cổ lỗ sĩ, cái nổi tiếng - Đầu Tiên trong quốc gia - đồ giết người, Colt 44, nặng nề hơn và xấu xí hơn cái số xui xẻo của hắn gấp hai lần. Nhét cái họng súng đầy ấn tượng vào lưng quần phía trước bụng, hắn đến trước cửa ngôi nhà của Manny đứng gần như suốt đêm. Đến độ cái vách nhà bằng nhôm trở nên quá đỗi quen thuộc. Ra đây, mẹ mày, hắn nói thật bình tĩnh. Tao có một con nhỏ mười một tuổi rất đáng yêu cho mày. Hắn chẳng kể gì chuyện chắc chắn sẽ bị bỏ tù rục xương, hay có thể bị hãm hiếp ở trong tù bằng đường hậu môn hoặc đường miệng, hay ngộ nhỡ cảnh sát chộp được hắn với cây súng thì họ sẽ cho chú hắn “lội sông” (ở tù không ngày về) vì tội vi phạm luật được tạm thời tại ngoại. Hắn chẳng cần suy nghĩ cái quái gì đêm ấy. Đầu hắn là một con số không, hoàn toàn trống rỗng. Hắn thấy toàn bộ tương lai của hắn lướt nhanh trước mắt, và hắn chỉ viết được một tiểu thuyết có thể gọi là có giá trị, về một bóng ma người Úc rình rập để giết hại một nhóm bạn xưa trong thành phố nhỏ, sẽ không có cơ hội nào để viết cái gì hay hơn thế - sự nghiệp văn chương của hắn thế là chấm dứt. Thật là may mắn cho nền văn chương Mỹ, Manny đã chẳng về nhà đêm hôm ấy.
Thật khó mà giải thích. Không phải vì hắn nghĩ Ana là hy vọng cuối cùng của hắn trong việc đạt được hạnh phúc - điều này rõ ràng là hắn thường nghĩ đến - mà vì suốt mười tám năm khốn khổ trong cuộc đời, hắn chưa bao giờ có cảm giác như thế mỗi khi hắn ở gần một cô gái. Em đã chờ suốt đời để biết yêu, hắn viết cho chị hắn. Đã bao nhiêu lần em nghĩ điều này sẽ không bao giờ đến với em. Trong bộ phim hoạt hình Robotech Macross (đây là bộ phim hắn thích thứ nhì trong tất cả các phim), khi Rich Hunter cuối cùng được kết hợp với Lisa, hắn cảm động đến nỗi bật khóc trước tivi. Mày đừng có bảo với tao là người ta mới bắn chết tổng thống, chú hắn nói với từ trong phòng phía sau, chỗ chú đang hút cái-gì-bạn cũng biết mà. Nó giống như là em nuốt vào một mảnh thiên đàng, hắn viết cho chị gái trong một lá thư. Chị không thể tưởng tượng được cảm giác này.
Hai ngày sau, hắn không nhịn được nữa nên thú nhận với chị gái vụ cây súng, và cô chị, lúc trở lại sau một khoảng thời gian ngắn đi giặt đồ, đã giật mình. Lola bắt cả hai phải quỳ trước bàn thờ ông ngoại và bắt hắn thề trên linh hồn sống của mẹ là sẽ không bao giờ tái diễn cái trò này ngày nào hắn còn sống. Chị cũng khóc và chị vô cùng lo lắng.
Em phải thôi đi, không nên làm mấy chuyện như thế. Ông Tướng.
Chị biết là em sẽ không làm thế nữa đâu. Nhưng mà em cũng không biết là em có mặt ở cuộc đời này hay không, chị có biết thế không?
Đêm ấy, hai chị em hắn ngủ quên trên ghế. Cô chị ngủ trước. Lola và người yêu của cô đã tan vỡ, có thể nói, cả chục lần, nhưng kể cả Oscar đang quằn quại đến thế cũng biết rằng cả hai sẽ quay về với nhau, không mấy chốc. Trước khi trời sáng, hắn nằm mơ về tất cả những cô người yêu mà hắn chưa bao giờ có, hết hàng người này đến hàng người khác đến hàng người khác nữa, như là những thân thể dư thừa của Miraclepeople (dân tộc có phép màu) trong phim Miracleman của Alan Moore. Mi có thể làm được chuyện ấy, họ nói.
Hắn thức giấc, lạnh, cổ khô quánh.
Họ gặp nhau ở một thương xá Nhật trên đường Edgewater, Yaohan. Hắn khám phá ra nơi này trong một lần lái xe đi lang thang vô định thật lâu vì nhàm chán và bây giờ nó là chỗ riêng của hai người, một điều hắn sẽ kể cho con cháu nghe sau này. Đây là chỗ hắn đến tìm mua những tập phim hoạt hình và những đồ chơi bằng máy. Gọi món thịt gà katsu có cà ri cho cả hai và ngồi trong một cửa hàng ăn rộng lớn nhìn quang cảnh Manhattan, một nhà hàng Nhật duy nhất trong khu phố này.
Em có bộ ngực rất đẹp, hắn mở đầu câu chuyện.
Ngỡ ngàng, đề phòng. Oscar. Anh nói cái trò gì thế?
Hắn nhìn qua khung cửa kính về hướng tây của Manhattan, nhìn thật xa như một người suy nghĩ rất mông lung. Rồi hắn bảo Ana.
Chẳng có gì ngạc nhiên. Mắt Ana trở nên dịu dàng, cô đặt tay mình lên tay hắn, kéo ghế gần hơn, có một vệt màu vàng trên hàm răng của cô. Oscar, Ana nói thật dịu dàng, em đã có người yêu.
Ana đưa hắn về nhà; khi đến nhà, hắn cảm ơn cô, vào trong, lên giường nằm.
Tháng sáu, hắn tốt nghiệp Don Bosco. Gặp họ ở lễ tốt nghiệp: mẹ hắn có vẻ gầy (không mấy lâu sau đấy bà bị bệnh ung thư), Rudolfo say bạch phiến ngất ngư, chỉ có Lola trông đẹp nhất, sáng rực, rất vui vẻ. Em đã thành công. Ông Tướng. Em đã thành công. Hắn nghe kể lại là tất cả mọi người trong khu phố, chỉ có hắn và Olga - tội nghiệp con nhỏ Olga - là không tham dự buổi dạ tiệc mừng tốt nghiệp. Thằng Khỉ, Miggs nói đùa, có lẽ mày nên mời nó đi chơi.
Tháng chín, hắn vào Rutgers ở New Brunswick, mẹ hắn cho hắn một trăm đôla và một cái hôn, lần đầu tiên sau năm năm. Chú hắn cho một hộp “áo mưa”: Phải dùng cho hết nghe chưa, và nói thêm: với con gái. Hắn thấy khoan khoái khi lần đầu tiên được sống một mình ở đại học, hoàn toàn tự do mọi mặt, chỉ lệ thuộc vào chính mình; và hắn lạc quan là ở đây giữa cả ngàn người trẻ tuổi, hắn rất có thể sẽ gặp một người hợp tính hắn. Điều đó, Chúa ạ, đã chẳng xảy ra. Đám sinh viên da trắng nhìn màu da đen và mái tóc kiểu Phi châu của hắn, đối xử với hắn một cách vui vẻ, sự vui vẻ không phải của loài người. Đám sinh viên da màu, nghe giọng hắn nói, nhìn thấy cái cách hắn di chuyển thân hình, lắc đầu. Mày không phải người Dominic. Và hắn cải chính, lặp lại nhiều lần, tôi là người Dominic. Là một người Dominic. Một người Dominic. Sau vài lần nhậu nhẹt chẳng được ích lợi gì ngoài chuyện bị mấy thằng say da trắng hăm dọa, và cả chục lớp học mà chẳng có một đứa con gái nào thèm để mắt đến hắn, hắn cảm thấy sự lạc quan của mình bắt đầu tàn héo, và trước khi có thể nhận biết ra chuyện này thì hắn đã tự chôn vùi mình trong tất cả những môn học, tiếng là của đại học nhưng thật ra chỉ lặp lại những điều hắn đã học từ trung học: chẳng có người nào để mình yêu và cũng chẳng có ai yêu mình. Thời điểm mà hắn thấy vui vẻ nhất lại là những lúc có liên quan đến truyện hay phim khoa học giả tưởng, như khi Akira được xuất bản. Khá buồn tẻ. Một tuần hai lần, hắn và chị hắn cùng ăn tối ở phòng ăn Douglass; chị là một người khá quan trọng trong khuôn viên đại học và biết hầu hết tất cả mọi người với tất cả màu da, tham gia mọi cuộc buổi biểu tình và diễu hành, nhưng điều này cũng chẳng giúp được gì tình trạng của hắn. Trong những lần gặp nhau, chị hắn hay góp ý và hắn gật đầu yên lặng. Sau đó hắn ngồi ở trạm xe buýt tuyến đường E, ngắm các em sinh viên xinh đẹp ở Douglass và tự hỏi mình đã bắt đầu đi lạc hướng trong đời từ lúc nào. Hắn muốn phiền trách đổ lỗi cho sách vở, cho truyện khoa học giả tưởng, nhưng hắn không làm thế được - bởi vì hắn yêu chúng nhiều quá. Mặc dù trước đây hắn đã thề sẽ thay đổi cách sống yên lặng cô độc không hoạt động thể chất, hắn cứ tiếp tục ăn, tiếp tục không tập thể dục, tiếp tục dùng những chữ bóng bẩy, và chỉ sau vài khóa học không có người bạn nào ngoài chị của hắn, hắn gia nhập nhóm sinh viên nội trú trí thức, tên là RU Gamers[2], đội này họp mặt ở những lớp học ở khuôn viên Frelinghuysen và họ khoe là hội viên chỉ có toàn nam sinh viên. Hắn cứ tưởng là đại học thì khá hơn, về mặt quen với bạn gái, nhưng những năm đầu tiên chẳng khá hơn chút nào cả.
❀ ❀ ❀
[1] Một hình thức truyện giả tưởng hoang đường về những định mệnh khó giải thích bằng khoa học.
[2] RU là tên viết tắt của Rutgers University. Gamers là những người chơi trò chơi điện tử.