Tất cả đều có thật, dân rừng chuối ạ. Nhờ sức mạnh nhiệm mầu của lời cầu nguyện, La Inca cứu được mạng Beli, thực hiện lời giải nguyền linh nghiệm nhất để đối phó với cái fukú đã yểm lên dòng họ Cabral (nhưng bà phải trả giá như thế nào?) Tất cả láng giềng sẽ nói cho bạn biết, sau khi Beli trốn ra khỏi quốc gia, La Inca dần dần héo hon, như Galadriel sau khi đeo thử chiếc nhẫn – có người cho rằng bà buồn vì cô con gái quá hư hỏng, nhưng cũng có người bảo tại vì cái đêm cầu nguyện đó có hậu quả cũng giống như lời cầu nguyện của Hercules. Cho dù bạn lập luận như thế nào đi nữa cũng không thể nào chối cãi rằng, ngay sau khi Beli ra đi, tóc của La Inca trở nên trắng như tuyết, và khi Lola đến ở với bà thì bà không còn quyền phép mầu nhiệm mà bà đã có một thời. Vâng, bà đã cứu mạng Beli, nhưng để cuối cùng được gì? Beli vẫn dễ sa ngã vô cùng. Ở đoạn cuối của cuốn The Return of the King, linh hồn quỷ quái ác độc của Sauron bị “cơn gió lớn” bắt đi và “bị gió đánh tan,” dễ dàng không thể làm hại nhân vật chính; còn thế lực của Trujillo quá lớn, giống như một loại quang tuyến độc hại không dễ dàng phá hủy. Ngay cả sau khi ông ta chết rồi, sự độc ác của ông ta vẫn còn lưu truyền. Trong vòng vài giờ sau khi thân hình của El Jefe nhảy giật bien pegao[1] với hai mươi bảy viên đạn, đám thuộc hạ của ông ta như trở nên điên loạn – thực hiện việc trả thù như thế họ đang thi hành di chúc. Bóng tối bao trùm trên Đảo và đây là lần thứ ba kể từ khi những người theo Fidel nổi dậy, người ta bị Ramfis, con của Trujillo, vây bắt và rất nhiều người bị hiến làm vật tế lễ một cách tồi bại nhục nhã khó mà tưởng tượng được, một cơn thác loạn sử dụng sự khủng bố làm quà tang lễ, của đứa con dành cho bố. Ngay cả một người có ý chí mạnh như khi đeo chiếc nhẫn của tiên[2] đã tự tạo cho mình vị thế ở Baní như là một Lothlórien, cũng biết là bà không thể nào bảo vệ Beli để tránh cuộc tấn công trực tiếp từ Con Mắt Quỷ. Điều gì có thể ngăn chặn những tên sát nhân quay trở lại để chấm dứt điều chúng đã bắt đầu? Nói cho cùng, họ đã giết chị em nhà Mirabal. Có danh tiếng nào và điều gì có thể ngăn cản họ giết một đứa con gái da đen mồ côi cha mẹ? La Inca cảm nhận sự nguy hiểm thật cận kề. Và có lẽ vì sự căng thẳng thần kinh trong lần cầu nguyện cuối cùng mà mỗi lần La Inca liếc nhìn Beli và lập tức biến mất khi bà định thần nhìn lại. Một bóng tối kinh khủng bóp nghẹt trái tim bà. Và dường như bóng tối ấy đang lớn mạnh hơn.
La Inca cần phải một làm cái gì đó, vì thế dù sức khỏe chưa hoàn toàn khôi phục sau lần cuối cùng cầu nguyện với Đức Mẹ Mary, bà kêu gọi tổ tiên và Giêsu Kitô cứu giúp. Lại thêm một lần nữa bà cầu nguyện. Mức độ của sự cầu nguyện lần này nghiêm trọng hơn lần trước. Để biểu lộ đức tin, bà kiêng ăn. Theo gót Mẹ Abigail, bà không ăn gì ngoại trừ một quả cam, không uống gì ngoại trừ nước. Sau khi cầu nguyện, tinh thần bà trở nên phấn khởi. Bà vẫn không biết phải làm gì. Tuy bà có tinh thần của một con Mongoose hiểu biết và sáng suốt nhưng bà không phải là một phụ nữ có kinh nghiệm về thế giới. Bà bàn với bạn bè, nhiều người khuyên bà cho Beli đi trốn ở miền quê. Cô ấy sẽ được an toàn. Bà nói với vị tu sĩ. Xin cha hãy cầu nguyện cho con bé.
Ngày thứ ba, linh cảm đến với bà. Bà mơ thấy bà và người chồng quá cố đang ở trên bãi biển, nơi ông bị chết đuối. Da ông ngăm đen như ông vẫn thường bị rám nắng mỗi mùa hè.
Bà phải đưa con bé đi ở chỗ khác.
Nhưng nếu đưa nó về miền quê, người ta sẽ tìm thấy.
Bà phải gửi nó đi Nueva York. Tôi được ơn trên cho biết đó là phương pháp duy nhất.
Thế rồi ông lững thững đi vào trong biển; bà cố gắng gọi ông trở lại, xin ông quay lại đây, nhưng ông không nghe.
Lời khuyên từ bên kia thế giới của ông thật khó mà vâng theo. Bỏ xứ mà đi về phía Bắc! Đến Nueva York, một thành phố thật xa lạ mà chính bà cũng không có đủ can đảm đến ở. Bà sẽ bị mất con, và mục tiêu lớn nhất của La Inca: làm lành thương tích của Sự Sụp Đổ và khôi phục danh dự gia đình Cabral, sẽ bị thất bại. Ai mà biết chuyện gì sẽ xảy đến cho Beli giữa đám người yanquis? Trong tư tưởng của bà nước Mỹ chỉ là một nơi tập hợp của đám người du thủ du thực, xã hội đen, đĩ điếm, và chẳng có giá trị gì cả. Thành phố này bị máy móc kỹ nghệ tràn ngập, và chứa đầy những tên không biết hổ thẹn cũng như Santo Domingo tràn đầy khí hậu nóng bức, một tên điên mang giày sắt, thở ra khói, và những lời hứa hẹn sáng lấp lánh của đồng tiền trong hố mắt lạnh lẽo tối tăm. La Inca trăn trở những đêm dài thăm thẳm. Nhưng phía nào là Jacob, phía nào là Thiên Thần? Nói cho cùng, có ai biết chắc là bè lũ Trujillo sẽ còn quyền lực lâu đến cỡ nào? Phép gọi hồn của El Jefe đã bắt đầu yếu dần và ảnh hưởng của pháp thuật này chỉ như là cơn gió. Tin đồn dày đặc như khói xì gà, tin đồn là người Cuba chuẩn bị xâm lăng, và người ta đã nhìn thấy lính thủy đánh bộ ở phía chân trời. Ai có thể biết ngày mai sẽ ra sao? Tại sao mình lại gửi đứa con mình yêu quý đi xa? Tại sao phải vội vã chứ?
La Inca nhận ra mình ở trong tình trạng khó xử cũng như bố của Beli đã cảm thấy như thế mười sáu năm về trước, khi giòng họ Cabral bắt đầu chống lại quyền lực của dòng họ Trujillo. Cố quyết định là nên hành động hay nên bất động.
Không chọn lựa được, bà cầu nguyện được ơn trên dẫn dắt – thêm ba ngày bà kiêng ăn. Không ai biết chuyện sẽ xảy ra thế nào nếu các tên cớm Elvis không đến nhà gọi cửa? Nhà Hảo Tâm của chúng ta có thể cũng ra đi như Mẹ Bề Trên Abigail. Rất may, hai tên Elvis này đã đến bất ngờ khi bà đang quét sân. Có phải bà tên là Myotís Toribio? Mái tóc chải bồng như lưng ong. Bắt thịt của người Phi Châu cuồn cuộn trong bộ âu phục mùa hè màu nhạt, và dưới những cái áo khoác, bao chứa vũ khí của họ cứng, dù đã có thoa dầu, vẫn kêu cót két.
Tôi muốn nói chuyện với con của bà, Elvis Một gầm gừ.
Ngay bây giờ, Elvis Hai nói thêm vào.
Chờ một chút, bà nói và khi xuất hiện từ trong căn nhà, tay bà cầm mã tấu. Hai tên Elvis rút lui trở lại xe của chúng cười to.
Elvis Một: Chúng tôi sẽ trở lại, bà già ạ.
Elvis Hai: Tin chúng tôi đi.
Ai thế? Beli nằm trong giường hỏi, hai tay ôm bụng, nơi cái bào thai không còn nữa.
Chẳng có ai cả. La Inca nói, đặt thanh mã tấu ở cạnh giường.
Đêm sau, “chẳng có ai cả” bắn một lỗ xuyên thủng qua cửa trước.
Những đêm sau đó bà và Beli ngủ dưới gầm giường, và vài ngày sau bà nói với cô con gái: Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa mẹ muốn con ghi nhớ: bố của con là bác sĩ, bác sĩ đấy nhé! Còn mẹ ruột của con là y tá.
Cuối cùng bà nói: Con nên rời khỏi đây.
Con muốn đi. Con ghét nơi này.
Beli hiện nay có thể khập khiễng đi vào phòng tắm một mình. Beli thay đổi rất nhiều. Ban ngày Beli ngồi bên cạnh cửa sổ im lặng, cũng giống như La Inca sau khi chồng bà bị chết đuối. Beli không cười dù chỉ cười mỉm, không trò chuyện với ai kể cả cô bạn Dorca. Một lớp mạng đen che phủ lên Beli, bí mật như những tên trộm cướp trò chuyện trong quán cà phê.
Con không hiểu gì cả, hija. Con phải rời quốc gia này. Chúng sẽ giết con nếu con ở lại.
Beli cười to.
Ồ Beli; đừng có bướng bỉnh như thế: Con đã biết gì về nước Mỹ và những người định cư ở nước ngoài? Con đã biết gì về Nueba Yol hay những căn chung cư không có hệ thống sưởi ấm “theo luật cũ”, hay những đứa trẻ mang chứng bệnh điên tự ghét mình. Con đã biết gì, “thưa phu nhân”, về di dân? Đừng cười, con gái của mẹ, bởi vì thế giới của con sẽ hoàn toàn bị thay đổi. Tuyệt đối. Đúng rồi. Một thành phố đẹp nhưng tồi tệ. Cứ tin lời của mẹ. Con cười là vì con đã bị cướp mất linh hồn, bởi vì người con yêu đã phản bội con cho đến khi con suýt bị giết chết, và bởi vì đứa con trai đầu của con sẽ không bao giờ được sinh ra. Con cười bởi vì con không còn răng cửa và con sẽ thề là sẽ không bao giờ cười nữa.
Tôi ước gì tôi có thể nói khác đi nhưng tôi có chứng cớ thu âm ngay đây. La Inca với Beli là phải rời quê hương và Beli cười to.
Chấm dứt câu chuyện.
❀ ❀ ❀
[1] Pegao là cơm cháy của người Puerto Rico. Câu này có ý nói Trujillo bị giết dễ dàng, ngon lành như ăn cơm cháy.
[2] Nhẫn của người tiên, trong truyện The Lord of The Rings, được dùng để chữa bệnh cứu người.