Còn cô con gái út, Hypatía Belicia Cabral, mới hai tháng tuổi khi mẹ qua đời, chưa hề gặp bố, chỉ được hai người chị bế một hai lần trước khi cả hai người cùng biến mất, chưa ngày nào được ở trong Casa Hatüey, đứa con mang điềm của tai họa thì thế nào? Khác với hai người chị, Jackie và Astrid, tìm chỗ ở cho con bé này thật khó khăn; nó là đứa bé sơ sinh, và nói cho đúng, theo lời đồn đãi trong gia đình tại vì con bé da đen quá nên dòng họ của Abelard không người nào chịu nhận nuôi. Thêm vào đó, càng làm cho khó khăn hơn, con bé bị bakiní khi mới sinh ra - thiếu cân và bệnh hoạn. Nó hay khóc, không chịu bú, và không ai bên ngoài vòng họ hàng muốn đứa bé đen đúa này được sống sót. Tôi biết, nói với vẻ cáo buộc như thế này là một điều cấm kỵ, nhưng tôi biết cũng chẳng có ai trong họ hàng muốn con bé này sống sót. Sau vài tuần đùn qua qua đẩy lại, nếu không có một người đàn bà da đen nhân hậu tên là Zoila đã cho con bé bú và bế con bé hầu như suốt ngày, tôi nghĩ chắc nó cũng chẳng sống nổi. Vào cuối tháng thứ tư, con bé có vẻ bắt đầu khỏe lên. Nói chung nó vẫn còn bakiní, nhưng bắt đầu lên cân, và cái tiếng khóc của nó, trước đây nghe như tiếng thều thào dưới mộ, bắt đầu nghe to giọng hơn và xoáy vào tai. Zoila (trở nên vị thần đỡ đầu) vuốt cái đầu có cái thóp khác màu của con bé và tuyên bố: Chỉ sáu tháng nữa thôi, mi’jita, cháu sẽ khỏe hơn Lily.
Beli không có được sáu tháng cần thiết. Ngôi sao bảo hộ con bé không phải là sự bền vững mà là sự biến động. Rồi đột nhiên, một nhóm họ hàng xa của Socorro xuất hiện, nhận con bé là họ hàng, và giật nó ra khỏi vòng tay của Zoila. Đây cũng chính là đám họ hàng Socorro đã sung sướng lảng tránh khi bà lấy Abelard. Tôi đoán những người này cũng chẳng thật tâm muốn nuôi con bé dù chỉ nuôi một thời gian ngắn. Họ làm thế bởi vì họ nghĩ là sẽ được tiền thưởng từ dòng họ Cabral, và khi chẳng thấy tiền bạc gì, gia đình này đã hoàn toàn bị khánh tận, những người chẳng tử tế này gửi con bé đến người khác ít liên hệ họ hàng hơn, ở Outer Azua. Từ đó con bé biến mất một cách khó hiểu. Những người sống ở Outer Azua hình như hành nghề không bình thường, mẹ tôi gọi là mọi rợ. Chỉ sau vài tháng phải săn sóc một con bé hay kêu khóc, bà mẹ của gia đình ấy cùng với con bé biến mất vào một buổi chiều, và khi bà ta trở về làng, không mang theo đứa bé. Bà ta nói với láng giềng là con bé chết rồi. Có người tin lời bà ta. Beli, nói cho đúng, cũng ốm yếu èo uột đã lâu. Con bé con, đen đủi nhỏ bé nhất thế giới. Phần thứ ba của cái fukú. Có người cho là bà ta đã bán con bé cho một gia đình nào đó. Thời ấy, cũng như bây giờ, chuyện mua và bán trẻ con, cũng khá phổ biến.
Và điều đó thật sự đã xảy ra. Giống như nhân vật trong truyện giả tưởng của Oscar, đứa bé mồ côi (có thể có mà cũng có thể không, là đối tượng trả thù của ma quỷ thánh thần) đã bị bán cho người hoàn toàn xa lạ ở một khu vực khác của Outer Azua. Đúng thế - con bé bị đem bán. Trở nên một đứa đầy tớ, một đứa restavek[1]. Nó sống âm thầm không tên tuổi giữa những người nghèo khổ nhất trên Đảo, không bao giờ biết gia đình của mình là ai, rồi sao đó no biến mất một thời gian lâu, rất lâu.[2]
❀ ❀ ❀
[1] Bé gái nô lệ người Haiti.
[2] Xem phần Chú thích Đặc biệt (18)