Cuộc Đời Ngắn Ngủi Và Lạ Kỳ Của Oscar Wao

Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4 Bài Học Tình Người
4 Bài Học Tình Người

❊ ❊ ❊

1988 – 1992

Chuyện bắt đầu từ ở tôi. Năm trước khi Oscar bị ngã, tôi cũng điêu đứng vì cái chướng của mình; Tôi bị “đòn hội chợ” lúc tôi đi bộ từ Roxy về nhà. Bị du đãng New Brunswick, mấy thằng khốn kiếp morenos đánh. Hai giờ sáng, tôi đang đi trên đường Joyce Kilmer không có lý do quan trọng gì cả. Đi bộ một mình. Tại sao? Tôi đang “cương” cứng ngắc. Tôi nghĩ có lẽ chẳng đến nỗi nguy hiểm nếu tôi đi bộ ngang qua khu vực của dân du thủ du thực. Lầm to. Nhớ nụ cười trên mặt thằng con dại ấy suốt đời. Chỉ sau cái nhẫn tốt nghiệp trung học của hắn. Cái nhẫn ấy đã cày một đường rãnh thật sâu vào gò má của tôi (vết sẹo vẫn còn). Ước gì tôi có thể nói rằng tôi ngã xuống mà vẫn tiếp tục chiến đấu, nhưng đám côn đồ này hạ gục tôi dễ dàng. Nếu không có một người hảo tâm tình cờ lái xe ngang thì mấy thằng khốn kiếp ấy có thể đã giết tôi. Ông cụ này muốn đưa tôi đến bệnh viện Robert Wood Johnson, nhưng tôi không có bảo hiểm y tế, thêm vào đó, từ khi bố tôi chết vì bệnh ung thư máu tôi không mấy tin tưởng vào bác sĩ, vì thế dĩ nhiên tôi nói: không không không. Ngay lúc mới vừa bị tấn công tôi thấy khỏe không sao cả. Nhưng ngày hôm sau, tôi có cảm giác như đã chết. Tôi choáng váng đến độ tôi không thể đứng dậy mà không buồn nôn. Ruột gan tôi như thể bị kéo ra khỏi người, đập cho dập bằng búa, rồi nối lại với nhau bằng kẹp giấy. Bị thương tích rất nặng, và trong tất cả bạn bè – những người bạn rất tuyệt vời của tôi – chỉ có Lola là lo lắng cho tôi. Nghe Melvin, bạn tôi, báo là tôi bị đánh đập thậm tệ nàng đến ngay lập tức. Suốt đời tôi chưa bao giờ thấy mừng được gặp một người như lúc này. Lola, người luôn có nụ cười trên môi đã thật sự khóc khi thấy tình trạng của tôi.

Nàng là người đã săn sóc tấm thân tàn tạ của tôi. Nấu ăn, lau dọn, đi lấy bài học giùm cho tôi, lấy thuốc cho tôi, và còn bắt tôi phải tắm. Nói một cách khác, nàng vá lành vết thương cho đến khi tôi phục hồi. Không phải cô gái nào cũng sẵn sàng làm như thế cho một tên đàn ông. Tin tôi đi. Tôi đứng không vững, đầu đau nhức, nhưng nàng lau lưng của tôi và tôi nhớ nhất điều này nhất trong cái chuyện bị đánh. Tay của nàng nằm trên miếng nhựa xốp rất mềm, và miếng nhựa xốp ấy nằm trên da tôi. Mặc dù tôi đã có người yêu, Lola lại là người ở lại với tôi qua đêm. Rũ tóc ra chải – một lần, hai lần, ba lần trước khi nép cái thân hình dài ngoằng của nàng lên giường. Không được đi bộ ban đêm nữa đấy nhé, Được, Kung Fu?

Ở đại học, chẳng ai bắt bạn phải quan tâm lo lắng bất cứ vấn đề gì – bạn chỉ cần quan tâm vào việc có tìm được người chịu ngủ với bạn hay không thôi – bạn có tin hay không, tùy ý bạn, nhưng tôi thật sự quý mến Lola. Nàng là một người rất dễ cho mình quý mến. Lola hoàn toàn trái ngược với những cô gái mà tôi thường theo đuổi: Cô cao một mét tám mươi ba, người suôn đuột vì không có ngực, và da rất đen. Như thể có hai cô gái trong cùng một người, một cô có phần rất rất gầy đi kèm với một cái mông tròn trĩnh và cô kia là một con lừa bướng bỉnh. Một cô gái đầy tham vọng và thành công trong nhiều lãnh vực, Lola chỉ huy nhiều tổ chức ở đại học và luôn ăn mặc chững chạc trong âu phục của phụ nữ mỗi lúc đi họp. Là chủ tịch hội sinh viên, trưởng nhóm SALSA[1], và hội phó của hội Giữ trật tự ban đêm. Nói tiếng Tây Ban Nha như dân nhà giàu có học thức.

Chúng tôi biết nhau từ một ngày cuối tuần trước khi vào đại học năm thứ nhất, nhưng phải đến năm thứ hai cuộc tình ngắn ngủi của chúng tôi mới bắt đầu. Chở em về giùm, Yunior, là câu nàng mở đầu, và một tuần sau chúng tôi bắt đầu thân nhau. Tôi còn nhớ nàng đang mặc cái quần dài có nhãn hiệu Douglas và một cái áo thun có hiệu Tribe. Tháo cất chiếc nhẫn người yêu của nàng tặng rồi hôn tôi. Đôi mắt đen nhánh không rời đôi mắt của tôi.

Anh có đôi môi tuyệt vời, nàng nói.

Làm sao bạn có thể quên một cô gái như thế?

Chỉ ba đêm trước đây, nàng bỗng cảm thấy hối hận vì đã lừa dối người yêu nên chấm dứt cuộc tình. Và khi Lola muốn chấm dứt chuyện gì, nàng rất thẳng tay. Ngay cả nhưng đêm sau khi tôi bị “đánh hội chợ” nàng chẳng cho tôi vay mượn chút xíu tình yêu nào cả. Thế thì em có thể ngủ trong giường của anh nhưng không ngủ với anh?

Em là một cô gái da đen, Yuni, nàng nói, không phải là người thô lỗ.

Biết tôi là loại đàn ông không chung tình. Hai ngày sau khi chúng tôi chia tay nhau nhìn thấy tôi đang gạ gẫm một cô bạn gái cùng trong hội nữ sinh viên, nàng quay lưng bỏ đi, lưng thẳng, dáng cao.

Điều quan trọng là: khi em trai của nàng bị bệnh trầm cảm rất nặng cuối năm đại học thứ hai – uống cả hai chai rum Baccardi 151 khi bị một con nhỏ cho rơi – suýt tí nữa tự tử và làm ảnh hưởng cả bà mẹ của hắn đang bị bệnh ung thư, bạn có biết ai là người tình nguyện giúp nàng không?

Tôi.

Lola rất ngạc nhiên khi tôi bảo năm sau tôi sẽ ở chung với em nàng. Trông chừng cái thằng ngố dùm em. Sau tấn bi kịch tự tử của hắn, không một ai ở Demarest muốn ở chung phòng với cậu bé nhà ta, hắn phải ở một mình năm thứ ba đại học. Lola không thể ở chung, bởi vì năm ấy nàng qua Tây Ban Nha. Giấc mơ lớn lao của nàng được thành tựu và nàng rất lo lắng cho tình trạng của em mình. Tôi làm nàng hơi ngạc nhiên khi tôi hứa điều này nhưng suýt nữa nàng chết vì ngạc nhiên khi tôi thật sự thực hiện lời hứa. Dọn vào ở chung với hắn trong khu sinh viên Demarest, nơi cư ngụ của tất cả những thằng dị hợm, bọn cù lần, những người xấu xí bà bọn lại cái, fem-bot. Tôi, một thanh niên có thể cự tạ hơn 150 kí lô, thường gọi Demarest là khu dành riêng cho dân lại cái. Chưa bao giờ tôi gặp một tên họa sĩ hay nghệ sĩ da trắng nhỏ con mà tôi không muốn đấm vài ba cái. Tôi nộp đơn xin vào ngành văn chương và đầu tháng chín, hai chúng tôi, tôi và Oscar, ở chung với nhau.

Tôi nói hơn quá lời, như thể đây là một việc làm thiện nguyện, nhưng sự thật không hẳn thế. Đúng là tôi muốn giúp Lola, trông chừng đứa em khùng điên của nàng (vì biết hắn là người duy nhất trong cuộc đời này nàng thật sự yêu thương), nhưng thật sự là tôi cũng làm việc có lợi cho tôi. Năm ấy tôi phải bắt thăm để được chia phòng, có lẽ đây là năm mà số phòng dành cho học sinh nội trú thuê thấp nhất. Tên tôi nằm cuối cùng trong danh sách dự bị, chờ phòng trống nếu có, có nghĩa là cơ hội mướn được phòng nội trú hầu như là con số không; điều này có nghĩa là cái thằng tôi hư hỏng hoặc là phải về nhà ở, hoặc là ra ở ngoài đường phố. Điều này cũng có nghĩa là Demarest, với tất cả những điều dị hợm về nó và Oscar, với tất cả những nỗi buồn của hắn, là một chọn lực khá tốt cho tôi.

Hắn cũng không hoàn toàn xa lạ với tôi – là em trai của cô gái tôi từng yêu. Gặp hắn trong khuôn viên đại học với Lola, một hai năm đầu, khó mà tưởng tượng hắn và nàng có liên hệ với nhau. (Em là Apokalips, hắn nói, chị ấy là New Genesis.) Trái ngược với tôi, người có thể lẩn tránh một thằng bé Caliban như thế, Lola thật sự yêu thương em. Mời hắn tham dự tiệc tùng và những cuộc biểu tình của nàng. Hắn cầm bảng hiệu, phát giấy giới thiệu chương trình. Một người phụ tá béo phì.

Nếu tôi bảo rằng tôi chưa hề gặp người Dominic nào giống như hắn, đó là tôi đã rất nhẹ lời về hắn.

Xin chào, Chó của Chúa là câu mà hắn chào đón tôi ngày đầu tiên tôi đến Demarest.

Phải mất một tuần sau, tôi mới biết là hắn chơi chữ.

Chúa. Domini. Chó. Canis

Xin chào, người Dominic.

Tôi đoán, đáng lẽ là tôi phải biết điều này. Hắn thường bảo rằng hắn bị fukú, và hay nhắc về lời nguyền này, và nếu như tôi là một người Dominic tin vào chuyện xưa, có lẽ tôi nên (a) tin lời hắn và sau đó (b) chạy ngược chiều với hắn. Gia đình tôi là người surenos, người miền Nam, từ Azua, và nếu surenos ở Azua có biết chắc chắn, rành rẽ về chuyện gì thì chuyện ấy nhất định phải là fukú. Tôi muốn nói là, Chúa tôi, bạn có bao giờ nhìn thấy Azua? Mẹ tôi sẽ chẳng thèm nghe, mà chỉ bỏ chạy. Bà không muốn dính líu với Fukús hay guangguas, bất cứ cách nào hay bất cứ giá nào, cũng không. Nhưng lúc ấy, tôi không phải là người tin vào cách sống xưa như tôi bây giờ. Tôi chỉ là một đứa ngu đần, cứ tưởng rằng trông chừng Oscar không phải là sự khổ nhọc của Hercules. Tôi nghĩ, ăn nhằm gì, tôi là một người cử tạ, hằng ngày tôi nhấc một khối tạ còn nặng hơn hắn ta.

Bạn có thể nở một nụ cười phụ họa nếu bạn muốn.

Hắn có vẻ như không hề thay đổi. Vẫn béo phì đồ sộ. Vẫn viết 10 trang, mười lăm trang, hai chục trang một ngày. Vẫn còn yêu say mê điên cuồng những nhân vật trong truyện giả tưởng. Bạn có biết anh ngố này đặt cái bảng gì lên cửa phòng nội trú của hai chúng tôi không? Nói, bạn, và bước vào. Bằng ngôn ngữ Elvish! (Xin đừng hỏi vì sao tôi biết.) Khi tôi nhìn thấy câu ấy tôi nói: De Léon, em đùa phải không, Elvish?

Thật ra, hắn ho, đó là tiếng Sindarin[2]).

Thật ra, Melvin nói, đó là gay-hay-hay.[3])

Mặc dù đã hứa với Lola là sẽ canh chừng hắn, nhưng mấy tuần lễ đầu tiên tôi chẳng liên hệ gì với hắn. Tôi biết nói chuyện gì với hắn bây giờ? Tôi rất bận. Có tên học sinh nào trong ban thể thao của đại học tiểu bang mà không bận rộn chứ? Tôi bận đi làm, bận tập thể dục, có bạn của tôi, phải liên hệ với nhóm làm việc chung, và dĩ nhiên còn phải lo chuyện yêu đương của mình nữa.

Tháng đầu tiên tôi đi chơi quá nhiều, phần lớn tôi chỉ thấy O. là một đóng to thù lù nằm im lìm ngủ say dưới chăn. Giữ cho tên mọt sách này thức khuya chỉ có trò chơi đóng vai nhân vật và các bộ phim hoạt hình Nhật Bản của hắn, nhất là phim Akira, tôi nghĩ hắn phải xem ít nhất là cả ngàn lần trong năm ấy. Tôi không thể nói cho bạn biết là có bao nhiêu đêm tôi về nhà và bắt gặp hắn ngồi trước cái phim này. Tôi gắt: Em lại xem cái phim quỷ sứ đấy à? Oscar sẽ trả lời, hầu như xin lỗi cho sự hiện diện của hắn: Phim sắp hết rồi. Luôn luôn là sắp hết. Tôi cằn nhằn. Thật ra tôi không phiền gì cả. Tôi cũng thích những phim như Akira ngay cả khi tôi không thể thức để xem. Tôi nằm trên giường trong lức Kaneda hét to Tetsuo và tiếp theo tôi thấy Oscar rụt rè đứng bên cạnh cúi nhìn tôi, nói, Yunior, phim chấm dứt rồi, và tôi ngồi dậy, Mẹ kiếp!

Về sau, quan hệ của chúng tôi tốt đẹp hơn. Bởi vì cho dù rất là mọt sách, hắn là một người bạn cùng phòng rất biết điều. Tôi chẳng bao giờ bị gửi cho những mẩu nhắn tin để trách móc như cái tên điên lúc trước ở chung phòng với tôi. Hắn luôn luôn trả phân nửa chi phí phần của hắn, và nếu tôi về lúc hắn đang chơi trò Dungeons and Dragons, hắn sẽ mang ra phòng khách tôi chẳng cần phải bảo. Tôi có thể chịu được Akira, nhưng không thể chịu được Queen of the Demonweb Pits.

Dĩ nhiên, tôi cũng làm những việc nho nhỏ để đáp lại. Mỗi tuần chúng tôi ăn chung với nhau một lần. Chọn một quyển truyện hắn viết, đến nay hắn đã hoàn tất năm quyển, và đọc một ít. Không phải là loại sách dễ đọc như uống trà – Drop the phaser, Athurus Prime – nhưng ngay cả tôi cũng nhận ra là hắn có tài. Có thể viết đối thoại, dẫn giải thật bén nhọn, lối viết tự thuật lôi cuốn. Tôi cũng cho hắn xem một ít bài viết của tôi, tất cả những quyển có chủ đề cướp bóc và buôn bán ma túy và đụ mẹ mày, Nando, và BLAU! BLAU! BLAU! Hắn đưa cho tôi bốn trang phê bình cho một truyện ngắn dài tám trang.

Còn tôi có giúp tìm cho hắn bạn gái hay không? Dạy cho hắn một ít khôn ngoan ranh mãnh của một kẻ bội tình?

Dĩ nhiên là tôi có giúp. Vấn đề là, khi có việc gì liên quan đến con gái, người bạn trọ chung phòng với tôi thật là chẳng giống ai. Thêm vào đó, hắn còn mắc chứng bệnh no-toto-itis[4] rất nặng mà tôi chưa từng gặp. Có một người gần giống như trường hợp của hắn là thằng bé Salvador đáng thương tôi biết hồi Trung học. Khuôn mặt bị bỏng nặng, không thể có bạn gái, vì hắn giống như nhân vật trong Phantom of the Opera. Trường hợp của Oscar còn tệ hơn thế nữa. Ít ra Jeffrey còn có thể viện cớ đó là do tình trạng y học. Còn Oscar có thể viện cớ gì? Đó là lỗi của Sauron? Hắn nặng 139 kg, nói chuyện như là một người máy trong phim Star Trek! Điều mỉa mai là chưa bao giờ tôi gặp một thằng si gái đến như thế. Tôi là một thằng rất thích bạn gái, nhưng, không có ai, tôi nhấn mạnh, không có ai có thể si tình như Oscar. Với hắn, phụ nữ là sự khởi đầu và chấm dứt, Alpha và Omega, DC và Marvels. Cậu bé nhà ta rất nhút nhát; không thể gặp một cô bé xinh đẹp mà không run rẩy. Có thể bỗng dưng đi yêu một người mà chẳng có duyên cớ gì – Hắn yêu ít nhất cũng phải hai tá các cô sinh viên học lớp cao hơn. Những mối tình này chẳng đi đến đâu cả. Làm thế nào mà tiến triển cho được chứ. Cách tán tỉnh của Oscar là thảo luận về trò chơi đóng vai nhân vật. Sao mà điên thế nhỉ? (Cái ngày mà tôi thích nhất là trên chiếc xe buýt tuyến đường E khi hắn nói với một cô bé rất nóng bỏng khêu gợi, nếu cô là trò chơi của tôi, tôi sẽ cho cô mười tám Charisma!)

Tôi có tìm cách góp ý, thật đấy. Đơn giản thôi. Như là: đừng có gọi các cô gái chưa quen trên đường phố to như thế, và cũng đừng mang chuyện Beyonder ra nói nếu không cần thiết. Thế hắn có nghe lời không? Dĩ nhiên là không. Cố mà giải thích với Oscar về phụ nữ thì cũng như ném đá vào  Unus, không có gì để chạm vào, thì nói mấy cũng không thấm. Hắn lắng nghe tôi nói, rồi nhún vai. Chẳng đến đâu, tốt hơn hết là em cứ cư xử tự nhiên theo cái tính của em.

Nhưng cái cư xử tự nhiên của em dở quá.

Vâng, hắn than thở, nhưng em chỉ cố được đến thế mà thôi.

Cuộc trò chuyện mà tôi thích nhất là:

Yunior?

Cái gì?

Anh còn thức không?

Nếu như mà em muốn nói chuyện Star Trek.

Không phải chuyện Star Trek. Hắn ho. Em nghe từ một nguồn tin đáng tin cậy, là không có người đàn ông Dominic nào chết mà vẫn còn là trai tân. Anh đã có kinh nghiệm về việc này. Anh nghĩ là chuyện này có thật không?

Tôi ngồi bật dậy. Thằng bé đang trố mắt nhìn tôi trong bóng tôi, rất nghiêm trang.

Ô, điều này phản lại luật thiên nhiên, nếu một người đàn ông Dominic chết mà không được làm tình ít nhất một lần.

Điều này, hắn thở dài, là điều làm em lo lắng.

Thế chuyện gì xảy đến với tôi lúc đầu tháng mười? Điều luôn luôn xảy đến cho những người không chung tình.

Tôi bị người yêu bỏ.

Chẳng có gì ngạc nhiên, chỉ tại cách sống buông thả của tôi. Cũng chẳng phải bị một cô tầm thường bỏ. Ngươi yêu của tôi, Suriyan, biết được chuyện tôi tán tỉnh cô em song sinh của nàng. Các bạn có tính lăng nhăng ạ: không, không, không bao giờ ngủ với con nhỏ nào tên Awilda. Bởi vì khi nó đá bạn, bạn sẽ thật sự biết thế nào là đau đớn. Awilda, buộc tôi tội phản bội vì cô có bằng cớ, cô ghi âm một trong những là tôi gọi điện thoại cho cô và trước khi bạn có thể buộc miệng kêu, “ối giời” thì tất cả mọi người đều biết chuyện. Cô ấy phải cho lặp lại mẩu tin ấy đến hàng năm trăm lần. Đây là lần thứ nhì tôi bị bắt quả tang ngoại tình trong hai năm, đó là một kỷ lục ngay cả đối với một người như tôi. Suriyan nổi cơn điên. Cô lăn xả vào tấn công tôi trên xe buýt tuyến đường E. Đám con trai cười và bỏ chạy, còn tôi, tôi giả vờ như tôi chẳng có tội gì cả. Bỗng dưng tôi ở trong phòng rất thường xuyên. Bắt đầu viết một vài truyện ngắn. Xem một vài phim với Oscar. This Island Earth, Appleseed, Project A. Ngồi chờ cá cắn câu.

Điều mà tôi nên làm là xin vào bệnh viện để được chữa bệnh nghiện đàn bà. Nhưng nếu bạn nghĩ là tôi sẽ làm thế, thì đúng là bạn chẳng hiểu tí gì về đàn ông Dominic. Thay vì tập trung vào một chuyện gì khó làm hay hữu dụng thí dụ như, nói, đó là lỗi của anh, tôi chú trọng vào làm cái gì đó dễ làm để chuộc lỗi.

Bất thình lình và cũng không suy nghĩ chín chắn, tôi quyết định tôi sẽ sửa chữa cuộc đời của Oscar. Một đêm khi hắn than thở về cuộc đời buồn chán của hắn tôi nói: Em có thật sự muốn thay đổi lối sống này không?

Dĩ nhiên là em muốn chứ, hắn nói, nhưng những điều em đã cố gắng đều không có kết quả  tốt đẹp hơn.

Anh sẽ thay đổi cuộc đời của em,

Thật không? Cái nhìn của hắn – mãi đến bây giờ, trải qua nhiều năm vẫn còn làm tôi đau lòng.

Thật chứ. Em phải nghe lời tôi.

Oscar vội vã đứng dậy. Đặt tay lên chỗ trái tim. Hạ thần thề sẽ tuân lời, thưa Lãnh Chúa. Chừng nào chúng ta có thể bắt đầu.

Em sẽ thấy.

Sáng hôm sau, lúc sáu giờ, tôi đá vào giường của Oscar.

Có chuyện gì thế? hắn kêu lên.

Chẳng có gì quan trọng, tôi nói, ném đôi giày thể thao lên bụng hắn. Đây là ngày khởi đầu cuộc đời mới của chú mày.

Tôi chắc chắn phải ở trong trạng thái rất chênh vênh khi cố quên Suriyan – đó là lý do tôi lao đầu vào một việc thật là nghiêm trọng như Đồ Án thay đổi Oscar. Những tuần lễ đầu tiên, trong khi tôi chờ Suriyan tha lỗi cho tôi, tôi đối với Oscar như một sư phụ khắc nghiệt trong chùa Thiếu Lâm. Tôi đè đầu cưỡi cổ hắn một tuần bảy ngày, mỗi ngày hai mươi bốn giờ. Bắt hắn thề là hắn sẽ không đến gần những cô bé không quen với cái hành động liều lĩnh Anh Yêu Em của hắn. (Oscar, em chỉ làm cho con bé ấy sợ hãi, tội nghiệp con bé.) Bắt hắn tập thế dục và không được nghĩ xấu về mình – Số của em không may, cho đến khi chết đi em cũng vẫn là trai tân, em thiếu vẻ thẩm mỹ. Ít nhất là khi tôi ở bên cạnh hắn, tôi đã làm thế. (Phải nghĩ những ý nghĩ tốt, tôi nhấn mạnh, nghĩ chuyện tốt, ngốc!) Tôi còn dẫn hắn theo khi tôi đi chơi với đám bạn của tôi. Chẳng có gì nghiêm trọng – chỉ đi uống bia chung đám thanh niên, hắn không để lộ vẻ chướng đời của hắn. Đám bạn tôi không thích – Sắp tới mày sẽ làm gì? Mời cả những người ăn chợ ngủ đình?)

Nhưng cuộc cách mạng lớn nhất? Tôi bắt hắn tập thể dục với tôi. Bắt hắn chạy.

Nói thế để bạn thấy, Oscar rất quý trọng tôi. Không ai có thể bắt hắn làm chuyện đó. Lần cuối cùng hắn chạy là mãi từ năm thứ nhất, khi ấy hắn nhẹ hơn bây giờ cũng cỡ chừng 22 kg. Tôi thề không nói dối: một hai lần đầu tiên tôi suýt bật cười, khi nhìn thấy hắn chạy hổn hển ở đường George, hai cái đầu gối mốc trắng của hắn núng nính. Cúi đầu để khỏi phải nghe hay nhìn thấy phản ứng của mọi người. Thường thường chỉ vài tiếng nhạo bang và thỉnh thoảng một câu nói bâng quơ, Ê Đít Béo. Câu nói hay nhất mà tôi được nghe? Nhìn kìa mẹ,  anh ấy đang mang quả địa cầu mà chạy,

Đừng có quan tâm đến những lời nói đùa. Tôi bảo hắn.

Không quan tâm, hắn thở hổn hển, chỉ có sắp tắt thở.

Hắn cũng chẳng tha thiết gì về việc tập thể dục. Ngay lập tức sau khi chúng tôi tập xong là hắn về ngay bàn học của hắn. Hầu như tự trói mình vào đấy. Hắn viện đủ thứ lý do để tránh những buổi chạy với tôi. Bắt đầu thức dậy lúc năm giờ sáng vì thế khi tôi thức giấc hắn đã ngồi sẵn ở máy tính, có thể nói là hắn đang viết nửa chừng một chương rất quan trọng. Chút nữa hãy viết, quỷ. Sau khi chạy bốn vòng hắn thật sự quỳ xuống. Làm ơn Yunior, hắn nói, em chạy hết nổi rồi. Tôi hừ mũi. Đi vào mà lấy đôi giày chết tiệt của chú mày đi.

Tôi cũng biết những chuyện này chẳng dễ dàng cho hắn. Tôi chai đá, nhưng không đến độ chai đá như thế. Tôi biết điều. Bạn tưởng người ta ghét mấy người béo phì à? Hãy quan sát một người béo đang cố gắng xuống cân. Điều này biến người ta thành quái vật. Các cô gái bình thường ngọt ngào dịu dàng nhất cũng có thể nói những lời độc ác bẩn thỉu với hắn trên đường phố. Các bà cụ già cũng mắng mỏ, nhìn mày thật, đáng tởm. Ngay cả Harold, ít khi nào tôi nhìn thấy hắn kỳ thị Oscar, cũng bắt đầu gọi hắn là Mông Jabba. Chẳng có lý do gì cả, thích thì gọi thế thôi. Toàn một lũ điên cả.

Đúng, loài người rất độc ác, nhưng hắn có gì để mà chọn lựa? Phải làm một cái gì đó. Suốt ngày, ngày nào cũng thế, ngồi ở máy vi tính viết tiểu thuyết khoa học giả tưởng, thỉnh thoảng chạy ra Trung Tâm Sinh Viên để chơi game điện tử, nói chuyện với các cô nhưng thật sự chưa hề sờ vào người của cô nào – cuộc đời như thế thì có gì mà vui chứ? Chúng tôi đang ở Rutgers – và ở Rutgers con gái tràn lan khắp nơi, ấy thế mà có một anh Oscar, bắt tôi thức suốt đêm để nghe hắn nói chuyện Green Lantern[5]. Tự hỏi mình, về phương diện chủng tộc, nếu như mình là Orc thì mình có tưởng tượng được giống Elves hay không?[6]

Em phải làm cái gì đó.

Hắn cũng làm.

Hắn bỏ cuộc tập thể dục.

Đây thực sự là một hành động khá điên rồ. Chúng tôi chạy bốn ngày một tuần. Nếu chỉ mình tôi chạy tám cây số, nhưng có hắn tôi chỉ chạy một ít mỗi ngày. Nghĩ là hắn chạy cũng bình thường, nói chung, tăng dần thời gian chạy mỗi ngày một ít, bạn biết không? Thế rồi ngay ở trên đường George, tôi ngó ngoái lại sau lưng và thấy hắn đã ngừng. Mồ hôi chảy ròng ròng khắp nơi. Bộ em bị bệnh tim hả? Không, hắn trả lời. Thế tại sao em không chạy tiếp? Em quyết định không chạy nữa. Tại sao lại không? Tại vì nó chẳng có hiệu quả gì cả, Yunior. Nó sẽ không có hiệu quả nếu em không cố gắng. Em biết cố gắng nữa cũng chẳng đến đâu. Ồ cố lên, Oscar. Rang lê hai bàn chân của chú mày. Nhưng hắn lắc đầu. Hắn xiết nhẹ tay tôi rồi đến trạm xe buýt ở Livingston Avenue, đón xe buýt hai chữ E về nhà. Sáng hôm sau tôi đẩy hắn bằng bàn chân của tôi, nhưng hắn không buồn cựa mình.

Em sẽ không chạy nữa, hắn nói từ phía dưới cái gối.

Tôi đoán lẽ ra tôi không nên nổi giận. Phải kiên nhẫn với phương pháp trị liệu. Nhưng tôi tức giận. Tôi cố gắng hết sức giúp cái tên ngố này, nhưng hắn làm thế chẳng khác gì phỉ nhổ vào mặt tôi. Tôi rất giận.

Liên tiếp ba ngày tôi cằn nhằn hắn về chuyện chạy và hắn cứ tiếp tục nói, em không muốn, em không muốn. Về phần hắn, hắn cố gắng làm cho tôi nguôi giận. Tìm cách cho tôi xem chung các bộ phim của hắn, các quyển sách tranh của hắn và cố gắng nói đùa trở lại tình trạng thân thiện như lúc trước. Tôi bắt đầu Chương Trình Cứu Rỗi Oscar. Nhưng tôi không có kết quả như ý muốn. Cuối cùng tôi ra tối hậu thư. Em phải chọn chạy hay là chúng ta chấm dứt tình bạn.

Em không muốn chạy nữa. Lên giọng.

Bướng bỉnh, y như chị của hắn.

Cơ hội cuối cùng, tôi nói. Tôi đã mang giày và chuẩn bị chạy và hắn ngồi ở bàn giả vờ không chú ý.

Hắn không nhúc nhích. Tôi đặt tay lên người hắn.

Đứng dậy.

Và đó là lúc mà hắn hét to lên. Để cho tôi yên!

Và hắn thật sự xô tôi. Tôi ngỡ là hắn không cố tình, nhưng ngược lại. Cả hai chúng tôi đều sững sờ. Hắn run rẩy, sợ hãi. Tôi đưa nắm đấm ra, sẵn sàng giết hắn. Khoảng một giây, tôi định bỏ qua. Đây chỉ là một chuyện nhỏ, một lỗi lần, nhưng tôi chợt nhớ đến cái tôi.

Tôi đẩy hắn bằng cả hai tay. Hắn bắn vào trong vách. Rất mạnh.

Bùm. Bùm. Bùm. Hai ngày sau Lola gọi từ Tây Ban Nha, năm giờ sáng.

Anh mắc cái quái gì thế, Yunior?

Chán ngấy tất cả mọi chuyện. Tôi nói không suy nghĩ. Ô, câm mồm Lola.

Câm mồm? Cái im lặng rợn người như cái chết. Anh câm mồm, Yunior. Đừng bao giờ nói chuyện với tôi nữa.

Chào vị hôn phu của em dùm tôi. Tôi cố gắng vui vẻ, nhưng nàng đã gác máy.

Chó chết! Tôi hét lên, ném cái điện thoại vào trong tủ.

Thế là hết. Chấm dứt cuộc thí nghiệm to lớn. Hắn xin lỗi tôi vài lần, bằng cái kiểu rất là Oscar của hắn, nhưng tôi không đáp lại. Trước kia tôi hòa nhã với hắn bây giờ tôi lạnh nhạt. Không rủ hắn đi chơi chung hay đi quán uống rượu. Cư xử như bạn chung phòng khi hai người không thân. Chúng tôi lễ phép đến độ lạnh nhạt. Ngày xưa chúng tôi tán gẫu chuyện viết lách và chuyện trên trời dưới đất, bây giờ chúng tôi chẳng có gì để nói với nhau. Tôi trở lại đời sống cũ, trở về làm anh chàng hư đốn sở khanh. Tôi bỗng thấy trong người cồn cào thèm da thịt con gái quá. Tôi đoán là tôi vẫn còn hằn học. Còn hắn trở lại với thói quen ăn pizza mỗi lần tám miếng và nhào vào các cô như những anh Kamikazee.

Đám bạn tôi, dĩ nhiên, đánh hơi biết có chuyện không ổn, biết là tôi không bảo vệ thằng ngố nữa, thế là chúng tấn công ngay.

Tôi cho là chuyện cũng chẳng đáng gì. Đám bạn tôi chẳng đánh đập, hay ăn trộm đồ của hắn. Nhưng khi phân tích kỹ thì thấy đám bạn tôi cũng khá độc ác. Chú mày có bao giờ ăn toto[7] không? Melvin hỏi và Oscar lắc đầu, trả lời một cách đàng hoàng, không cần biết Melvin hỏi bao nhiêu lần. Có lẽ đó là thứ duy nhất của chú mày chưa ăn đấy nhỉ? Harold nói thế. Chú mày không phải là đàn ông Dominic. Oscar sẽ buồn buồn trả lời, Nhưng tôi là người Dominic, thật mà. Hắn có trả lời thế nào đi nữa cũng chẳng ai quan tâm. Bạn thử trả lời tôi, có ai từng gặp một người Dominic như hắn? Trong ngày lễ Halloween, hắn đã sai lầm khi hóa trang thành Bác sĩ Who, và cũng rất hãnh diện về bộ quần áo hóa trang của hắn. Khi nhìn thấy hắn ở Easton, với hai tên chuyên diễu cợt cũng học ngành viết văn nhưng khác lớp, tôi không thể nào ngờ được là hắn rất giống thi sĩ Oscar Wilde – nhà thơ đồng tính luyến ái và cũng bị béo phì, và tôi nói cho hắn biết. Chú mày rất giống Oscar Wilde. Đây là một chuyện không hay, vì Melvin nói, ai là Oscar Wao? Và từ lúc ấy, tất cả chúng tôi đều gọi hắn bằng tên này: Hey, Wao, mày đang làm gì thế? Wao, chú mày có muốn lấy chân ra khỏi ghế của tao?

Và điều đáng buồn? Chỉ vài tuần sau đó hắn ta bắt đầu đáp ứng khi người ta gọi hắn bằng cái tên ấy.

Tên ngố chẳng bao giờ nổi giận khi bị người ta chơi xỏ. Hắn chỉ ngồi đó với nụ cười ngơ ngác. Làm một tên trong bọn cảm thấy hối hận. Một vài lần sau khi các bạn về rồi, tôi nói, Em biết bọn anh chỉ đùa thôi, phải không, Wao? Em biết, hắn nói mệt mỏi. Chúng ta vẫn là bạn với nhau chứ, tôi nói, đấm khẽ vào vai hắn. Dĩ nhiên.

Vào những ngày chị của Oscar gọi và tôi trả lời điện thoại. Tôi cố gắng nói giọng vui vẻ, nhưng cô không đáp lễ. Có em tôi ở đó không? Cô chỉ nói có thế. Lạnh như băng.

Bây giờ tôi tự hỏi: Điều gì làm tôi nổi giận nhiều hơn? Oscar, béo phì và thất bại, hay là Oscar, người kháng cự và không tuân phục tôi. Và tôi suy ngẫm: Điều gì làm tâm hồn hắn đau đớn nhiều hơn? Tôi không bao giờ thật sự là bạn của hắn, hay tôi chỉ giả vờ làm bạn của hắn?

Đáng lẽ mọi chuyện chỉ nên ở trong giới hạn ấy mà thôi. Chỉ có một tên báo phì ở chung phòng nội trú với tôi khi tôi đang học đại học năm thứ ba. Chỉ có thể, không có gì hơn. Nhưng Oscar, cái thằng ngu ngốc, cứ nhất quyết đi tìm tình yêu. Và dù tôi chỉ nhận trông chừng hắn một năm, tôi đã phải đeo đẳng tên khốn ấy suốt đời.

Bạn có bao giờ nhìn thấy tấm ảnh bán thân của Madame X? Dĩ nhiên là bạn đã thấy. Oscar có một tấm dán trên vách tường trong phòng của hắn – cùng với một tấm tranh treo tường hình Robotech và tấm ảnh đầu tiên của Akira, cái tấm ảnh có Tetsuo và hàng chữ TIỀN TOKYO SẮP BỊ NỔ TUNG.

Cô ta đẹp chết người như thế. Nhưng cô ta cũng thật là điên rồ.

Nếu bạn sống ở Demarest năm ấy, bạn có lẽ biết cô ta: Jenni Munóz. Đó là một cô gái người boricua ở thành phố East Brick trong khu vực người Tây Ban Nha sinh sống. Tôi chưa hề gặp người nào hoàn toàn thấm nhập cách sống Goth từ trang phục đến thái độ như thế - trong những năm 1990 chúng tôi mê Goth kinh khủng – nhưng một người Goth có nguồn gốc Puerto Rico là chuyện rất lạ, như thể một người da đen theo chủ nghĩa phát xít. Tên thật của cô là Jenni nhưng tất cả những đứa nhóc tì đều gọi cô ta là La Jablesse, và tất cả mấy anh chàng tầm tầm như tôi đều mê mẩn con quỷ nhỏ ấy. Cô ta thật là rạng rỡ. Da nâu như người da đỏ Jivaro thật đẹp, nét mặt sắc sảo, tóc cắt theo kiểu Ai Cập đen tuyền, mắt kẻ viền đen thật đậm, môi tô màu đen, có bộ ngực tròn và to nhất chưa từng thấy. Đối với cô ta ngày nào cũng là ngày hóa trang theo kiểu Halloween và đúng vào ngày Halloween cô hóa trang thành – đúng như bạn đoán – nữ chúa trói dắt theo một tên “gay” học ban Âm nhạc. Tôi chưa bao giờ gặp một người có thân hình như thế. Kể cả tôi cũng khoái Jenni vô cùng, nhưng có một lần khi cố làm quen với cô ta ở thư viện Douglass, cô ta cười nhạo tôi, và khi tôi nói, Đừng có cười tôi, cô ta hỏi: Tại sao lại không?

Chó chết.

Bạn đoán thử xem kẻ nào mê mệt cô ta? Kẻ nào yêu đến lộn đầu xuống đất chỉ vì nghe nhạc của Joy Division cô ta mở ở trong phòng? Hắn ta cũng thích nghe Joy Division sao? Oscar, chứ còn ai nữa. Ban đầu hắn chỉ ngắm cô ta ở phía xa xa và kêu rên cô ta đẹp “tuyệt vời đến độ không thể diễn tả được”. Ngoài tầm tay của chú mày, tôi phán cho một câu, nhưng hắn chỉ nhún vai, rồi nói với màn hình máy tính: tất cả mọi người đều ở ngoài tầm tay với của em. Tôi nghĩ đến việc này nữa cho đến khi tôi bắt gặp hắn đang tìm cách tán tỉnh Jenni ở Brower Common! Tôi đang đi cùng với đám bạn, đang nghe chúng bàn tán về đội bóng rổ Knicks, nhìn Oscar và La Jablesse đang đứng trong hàng mua thức ăn, chờ đợi giây phút cô ta sẽ bảo vào mặt hắn, nghĩ rằng nếu tôi mà còn bị cô ta “đem nướng” thì chắc chắn là cô ta sẽ cho hắn bốc thành hơi. Dĩ nhiên là hắn đang trổ tài hết ga, vẫn còn ngữ cũ đem câu chuyện Battles of the Planet ra mà bàn, nói huyên thiên bất tận, mồ hôi chảy nhễ nhại trên mặt hắn, Jenni đang cầm cái mâm thức ăn và liếc xéo hắn – không có mấy người có thể vừa liếc xéo vừa có thể giữ thăng bằng cho đĩa khoai tây chiên có rưới phômai đừng chạy tuột ra khỏi mâm, nhưng đây là lý do tại sao bọn đen như chúng tôi mê mẩn La Jablesse. Jenni bỏ đi và Oscar nói với theo thật to, chúng ta sẽ nói chuyện về anon![8] Và cô đáp lời, tất nhiên, đầy vẻ mỉa mai nhạo báng.

Tôi ngoắc hắn tiến về hướng tôi. Thế nào, Romeo?

Hắn nhìn xuống bàn tay của hắn. Em nghĩ em đã yêu.

Yêu thế nào mà yêu? Chú mày chỉ mới vừa gặp con chằn ấy.

Xin đừng gọi Jenni là chằn, hắn nói vẻ không vui.

Ừ, Melvin nhại lại, xin đừng gọi Jenni là chằn.

Bạn phải chịu đó là công của Oscar. Hắn chẳng bỏ qua dịp nào cả. Hắn cứ tiếp tục tấn công Jenni mà chẳng kể gì đến thể diện. Trong hành lang, trước cửa phòng tắm, trong phòng ăn, trên xe buýt, hắn hiện diện khắp mọi nơi. Treo sách truyện bằng tranh lên cửa phòng của cô ta. Chúa ạ.

Trong thế giới của tôi, khi một anh ngố như Oscar đeo đuổi một người như Jenni, thường thường hắn sẽ bị sa thải rất nhanh không kém gì cái ngân phiếu trả tiền nhà không tiền bảo chứng của bác Daisy, nhưng có lẽ Jenni bị điên hay là rất yêu thích những anh mọt sách béo phì, bởi vì đâu chừng cuối tháng hai, Jenni đối xử thân mật với hắn. Trước khi tôi có thể hiểu và chấp nhận chuyện này, tôi đã thấy hắn và Jenni đi chơi chung với nhau. Ở những nơi công cộng! Tôi không thể nào tin được cặp mắt của chính mình. Đến một ngày sau buổi học viết sáng tác tôi về phòng gặp Jablesse và Oscar đang ngồi nói chuyện. Hai người tuy chỉ nói chuyện suông, về Alice Walker nhưng cũng là điều đáng chú ý. Oscar có vẻ sung sướng như mới vừa được mời tham gia vào nhóm hiệp sĩ Jedi; Jenni mỉm cười thật xinh đẹp. Còn tôi? Tôi nghẹn lời. Jenni vẫn còn nhớ đến tôi. Nhìn tôi với cặp mắt xinh đẹp đầy vẻ chế giễu và nói, Anh có muốn tôi ngồi chỗ khác trả giường của anh lại không? Giọng nói Jersey của Jenni đủ thổi sạch tất cả những giả dối phi lý trong lòng tôi.

Không đâu, tôi nói. Nhặt túi chứa quần áo thể dục tôi chuồn ra khỏi cửa lập tức.

Khi tôi rời phòng cử tạ trở về. Oscar đang ngồi trước máy vi tính – đang ở trang thứ một tỉ của cuốn tiểu thuyết hắn đang viết.

Tôi nói, thế nào, chú mày và con nhỏ Scarypants có gì với nhau thế?

Chẳng có gì cả.

Hai đứa mày nói chuyện gì với nhau?

Chẳng có chuyện gì quan trọng cả. Có cái gì trong giọng nói của hắn làm tôi nhận ra là việc hắn quen Jenni khiến tôi điên tiết. Thằng đéo. Tôi nói. Chúc may mắn. Wao. Tôi hy vọng cô ta không đem chú mày dâng nạp cho Beelzebub hay bất cứ thứ gì.

Suốt thàng ba, Oscar và Jenni đi chơi chung với nhau. Tôi cố không để ý đến hai người, nhưng chúng tôi cùng ở trong một khuôn viên nội trú, vì thế rất khó tránh. Về sau, Lola kể cho tôi biết là cả hai bắt đầu đi xem xi nê với nhau. Họ xem Ghost, và một phim rất tồi – Hardware. Sau đó cả hai đi ăn tối ở Franklin Diner, và Oscar đã cẩn thận không ăn nhiều gấp ba lần theo bản tính. Tôi ít khi chứng kiến những chuyện này. Tôi đang bận bịu theo đuổi cô bạn gái, tôi làm công việc giao bàn đánh bi da cho khách hàng, và cuối tuần thì đi chơi với đám bạn trai. Tôi có ghen tức không khi nhìn thấy hắn đi chơi với một con nhỏ xinh đẹp như thế? Dĩ nhiên là tôi tức chết đi được. Tôi luôn luôn tự phụ tôi là Kaneda giữa hai chúng tôi, nhưng trong trường hợp này tôi lại thủ vai Tetsuo.

Jenni cũng cố gắng giữ thể diện cho Oscar. Như cặp tay nhau mà đi, và ôm nhẹ hắn bất cứ khi nào cô có dịp. Lòng trân quý của Oscar như ánh sáng của mặt trời mới. Được làm trung tâm của vũ trụ cũng rất thích hợp với Jenni. Cô đọc cho hắn nghe tất cả những bài thơ cô sáng tác (Nghệ thuật của em là nàng thơ, tôi nghe hắn nói thế) và cho hắn xem mấy cái hình phác họa nho nhỏ trông rất ngốc nghếch (hắn treo chúng lên cửa phòng) và kể cho hắn nghe những chuyện trong đời mình (hắn viết tỉ mỉ trong nhật ký). Sống với người bác vì mẹ của Jenni dọn về Puerto Rico ở với người chồng mới khi Jenni lên bảy tuổi. Từ năm 11 tuổi Jenni đã bắt đầu chạy vặt cho người trong phố. Sống ở Crystal Palace một chỗ khá tồi tàn chừng một năm, trước khi vào nội trú.

Thật sự tôi có lén đọc nhật ký của bạn trọ chung phòng không? Dĩ nhiên là có.

Ồ, ước gì bạn nhìn thấy O. lúc ấy. Tôi chưa bao giờ thấy hắn như thế và tôi rất thích cách hắn chăm sóc bề ngoài. Bắt đầu ăn mặc cẩn thận, ủi áo mỗi buổi sáng. Lôi thanh kiếm gỗ của võ sĩ Nhật từ trong xó tủ ra và buổi sáng đứng trên sân cỏ Demarest, cởi trần, múa kiếm chém cả tỉ kẻ thù trong tưởng tượng. Hắn cũng bắt đầu chạy trở lại! Ồ, bây giờ thì em có thể chạy đấy nhỉ, tôi mắc mỏ chỉ trích, và hắn giơ tay ngang trán chào tôi lúc hắn chạy vượt qua mặt tôi.

Đáng lẽ tôi nên mừng vui giùm Wao. Tôi là cái quái gì mà lại ganh tị giận hờn những chuyện vặt của Oscar cơ chứ? Tôi, một thằng dối trá, không phải chỉ có một, hay hai cô bạn gái, mà có cả ba cô bạn gái xinh đẹp cùng một lúc và đó là chưa kể mấy đứa con gái dễ dàng ngủ với đàn ông mà tôi quen lẻ tẻ ở những buổi tiệc hay hộp đêm; tôi, một thằng có bạn gái nhiều đến độ họ chui ra từ lỗ tai? Ấy thế mà tôi lại tị hiềm với thằng ngố ấy. Một người có tâm hồn như tôi, không bao giờ được yêu thương âu yếm những ngày lớn lên, là một đứa có tính xấu kinh khủng. Tự ngày xưa đã như thế, và bây giờ vẫn như thế. Thay vì khuyến khích hắn, tôi càu nhàu mỗi khi tôi thấy hắn với La Jablesse; thay vì chia sẻ với hắn những kinh nghiệm về con gái, tôi bảo hắn phải tự trông chừng – nói một cách khác tôi là một anh chàng đã hay lăng nhăng mà còn hay ghét người.

Tôi, một thằng lăng nhăng hư đốn hạng nhất so với mọi người.

Đáng lẽ tôi không nên phí công phí sức của mình. Jenni luôn luôn có con trai theo đuổi. Oscar chỉ là một giai đoạn thiếu hoạt động hứng thú tạm thời, và có một ngày tôi nhìn thấy cô ta trên sân ở Demarest, nói chuyện với một thằng punk khá cao thường hay lảng vảng ở Demarest, không phải dân nội trú, sẵn sàng đến ở chung với bất cứ cô bé nào cho phép. Gầy như Lou Reed, và cũng kiêu ngạo bằng ấy. Hắn đang chỉ cho Jenny một tư thế yoga và Jenny cười nắc nẻ. Không đầy hai ngày sau đó tôi thấy Oscar nằm khóc trong giường. Ê, chú mày, tôi nói, dí ngón vào cái thắt lưng dùng khi cử tạ. Chú mày có vấn đề gì thế?

Để cho em yên, hắn nhỏ giọng.

Con bé ấy bỏ em phải không? Phải không?

Để cho tôi yên, hắn hét to. ĐỂ. CHO. TÔI. YÊN.

Tôi cho là mọi chuyện sẽ tiếp diễn như vẫn tiếp diễn từ trước đến nay. Một tuần hắn sẽ nằm nhàm chán và rồi sẽ viết trở lại. Viết là một phương pháp đã cứu rỗi hắn. Nhưng lần này không giống những lần trước. Tôi biết có chuyện không hay khi hắn ngừng không chịu viết nữa – Oscar không bao giờ ngừng viết – Hắn yêu viết văn cũng giống như tôi thích lừa dối – chỉ nằm trên giường và nhìn đăm đăm bức tranh SDF-1. Mười ngày nhìn thấy hắn đầy vẻ thảm hại chán chường, nghe hắn nói những câu chán nản như, tôi ước được chìm vào trong quên lãng cũng như người ta mơ ước đạt đến đỉnh say đắm của tình dục, làm cho tôi lo ngại. Vì thế tôi chép lại số điện thoại của chị hắn đang ở Madrid và gọi cô ấy, chỉ là một hình thức mượn cớ mà thôi. Tôi phải gọi đâu chừng năm sáu lần và hai triệu phiếu gọi điện thoại mới được nói chuyện với nàng.

Anh nói gì?

Đừng gác máy, Lola. Chuyện liên hệ đến Oscar.

Nàng gọi cho hắn đêm ấy, hỏi hắn có chuyện gì không, và dĩ nhiên hắn kể cho nàng nghe mặc dù lúc ấy có tôi ngồi bên cạnh.

Ông tướng, nàng ra lệnh, em phải quên chuyện ấy đi.

Em có cố nhưng không được, hắn than thở. Trái tim em chịu đựng quá mức rồi.

Em phải cố gắng nhiều hơn, và tiếp tục khuyên bảo, cho đến sau hai giờ đồng hồ hắn hứa hẹn sẽ sửa đổi.

Đi nào, Oscar, tôi nói sau khi để cho hắn hai mươi phút thấm thía nghiền ngẫm. Đi chơi video game với anh nhé.

Hắn lắc đầu, không nhúc nhích. Từ nay về sau em sẽ không chơi Street Fighter (Người chiến đấu trên đường phố) nữa đâu.

Thế nào? Tôi hỏi Lola sau đó.

Em không biết, nàng nói. Hắn thỉnh thoảng cứ như thế.

Em muốn anh phải làm gì bây giờ?

Chỉ trông chừng hắn thôi, Được không?

Không bao giờ có cơ hội. Hai tuần sau, La Jablesse tặng cho Oscar một bài học về tình bạn: hắn bước vào phòng khi cô ta đang “tiếp đãi” tên punk, bắt quả tang cả hai đang trần truồng, khắp người đang tô vẽ bằng cái gì đó giống như máu. Trước khi La Jablesse có thể kịp nói một lời nào kể cả câu, Đi chỗ khác đi, hắn đã nổi cơn điên. Gọi cô ta là con đĩ và đá đạp vách tường của cô ta, xé nát những áp phích to treo trên tường và ném sách của cô ta khắp nơi. Tôi biết chuyện là vì có một cô gái da trắng chạy đến báo rằng. Xin lỗi anh, cái thằng ngu ở chung phòng với anh đang lên cơn điên, và tôi chạy gấp lên cầu thang và kẹp cổ hắn lại không cho nhúc nhích. Oscar, tôi rống lên, bình tĩnh lại, bình tĩnh lại. Để cho tôi yên, hắn rít lên, cố tìm cách giẫm mạnh lên chân tôi

Thật là kinh khủng. Còn cái thằng punk, hiển nhiên hắn nhảy ra ngoài cửa sổ và chạy mãi về đường George. Trần truồng nhồng nhộng.

Đó là Demarest cho bạn đấy. Chẳng phút nào nhàm chán cả.

Nói tóm lại, hắn phải đi gặp cố vấn tinh thần để không bị mất chỗ ở, không được phép đi xuống tầng thứ hai nếu không có lý do chính đáng; nhưng tất cả mọi người trong trường nội trú đều cho rằng hắn bị điên rất nặng. Đám con gái đặc biệt tránh mặt hắn. Còn La Jablesse thì sẽ ra trường năm ấy, vì thế một tháng sau người ta chuyển cô ta qua ở khu vực nội trú cạnh bờ sông và thế là tôi yên. Tôi không gặp lại cô ta ngoài những lần, thỉnh thoảng tôi ngồi trên xe buýt và cô ta đang ở trên đường phố, bước vào giảng đường Scott, chân đi giày ủng như một nữ chúa.

Năm học của chúng tôi chấm dứt như thế đấy. Hắn tuyệt vọng ngồi gõ phím máy tính lộc cộc. Bên ngoài hành lang có người chặn tôi lại và hỏi tôi cảm thấy thế nào khi ở chung phòng với tên Điên. Tôi hỏi ngược lại rằng cái đít của tụi bây có thích ở trọ chung với bàn chân của tao không? Một vài tuần trôi qua trong lặng lẽ nhàm chán. Đã đến lúc phải nộp đơn xin được xếp chỗ ở trọ cho mùa học sau, tôi và O. cũng chẳng buồn động đến việc này. Đám bạn của tôi vẫn còn được ấp ủ trong nôi của mẹ vì thế tôi thử đánh liều chơi trò bắt thăm và lần này gặp may trúng số độc đắc, được ở một mình tại Frelinghuysen. Khi thông báo với Oscar là tôi sẽ dọn ra khỏi Demarest, hắn cố gắng giải thích nhưng trước khi tôi có thể nói thêm một lời nào, hắn đã nói, cũng được không sao, và rồi, ngay lúc tôi chuẩn bị quay đi, hắn chộp lấy bàn tay tôi và bắt tay tôi một cách trang nghiêm: Thưa anh, thật là một vinh hạnh cho em.

Oscar, tôi kêu lên.

Người ta hỏi tôi, Anh có thấy dấu hiệu gì không? Có thể tôi thấy nhưng chẳng muốn nghĩ đến. Cũng có thể tôi không thấy. Chuyện này có quan trọng cái quái gì? Tôi chỉ biết là tôi chưa bao giờ nhìn thấy hắn buồn bã hơn, nhưng có phần nào trong tâm hồn, tôi chẳng muốn quan tâm. Cái phần ở trong tôi này chỉ muốn thoát khỏi chỗ ấy cũng như tôi đã từng muốn thoát khỏi thành phố nơi tôi ở.

Đêm cuối cùng còn là bạn ở trọ chung với nhau, Oscar mang ra hai chai rượu orange Cisco mà tôi mua cho hắn lúc trước. Anh có nhớ rượu Cisco không? Người ta thường gọi đó là nước crack. Thế chắc là bạn đã biết cái tên “Nhẹ Cân” này khá điên.

Chúc mừng cho em vẫn còn trinh! Oscar hét to.

Oscar, bình tĩnh nhé, em. Người ta không muốn nghe chuyện này đâu.

Anh nói đúng, người ta chỉ muốn nhìn em chòng chọc mà thôi.

Thôi đi nào, yên tĩnh đi nào.

Hắn ngồi rũ xuống. Em cảm thấy rất bình thường.

Chả ai khinh thường em.

Em nói em bình thường. Tất cả mọi người, hắn lắc đầu, hiểu lầm em.

Tất cả những tấm tranh treo tường và sách vở đã được sắp xếp vào thùng có lẽ cũng giống như ngày đầu tiên nhập học nếu như hắn vui vẻ như hắn đã từng vui vẻ. Ngày nhập học đầu tiên mấy năm trước hắn rất phấn khởi, cứ gọi tôi cả tên lẫn họ cho đến khi tôi bảo hắn, gọi tôi là Yunior, Oscar. Chỉ có Yunior thôi.

Tôi biết là tôi nên ở chung với hắn. Đáng lẽ tôi nên đặt đít ngồi vào cái ghế ấy và nói với hắn những chuyện cỏn con này cũng sẽ bị quên đi, nhưng đây là đêm cuối cùng của chúng tôi và tôi thật sự chán hắn bỏ mẹ. Tôi chỉ muốn được đéo con nhỏ Ấn Độ khá ngộ nghĩnh mà tôi quen ở Douglass, làm một điếu cần sa, rồi đi ngủ.

Farewell thy well. Chúc những gì tốt đẹp nhất. Hắn nói lúc tôi ra về. Dùng tựa đề một bài thơ của George Gordon Byron.

Hắn đã làm điều này: uống một phần ba chai rượu Cisco và rồi loạng choạng xuống trạm xe lửa New Brunswick. Trạm xe lửa này có dung nhan tàn tạ và đường rày xe lửa uốn thành đường cong dài bắc ngang con song Raritan. Ngay cả lúc nửa đêm, chẳng mấy khó khăn gì nếu muốn lẻn vào bên trong nhà ga hay đi bộ trên đường ray, và đó chính là điều mà hắn đã làm. Loạng choạng đi về phía con sông, phía đường xa lộ 18. New Brunswick như rơi xuống phía dưới hắn, cho đến khi hắn bị ném tung hai mươi ba mét trên không trung. Bảy mươi bảy bước nếu muốn nói cho thật chính xác. Về sau hắn nhớ lại, hắn đứng trên cái cầu ấy rất lâu. Nhìn những vệt ánh sáng dài từ đèn xe chạy thành dòng phía dưới. Ôn lại cuộc đời khốn khổ của mình. Ước gì mình được sinh ra với một hình hài khác. Tiếc là có những quyển sách hắn không bao giờ có cơ hội viết ra. Có lẽ hắn cố gắng thuyết phục mình nên suy nghĩ lại. Rồi thì chuyến xe lửa 4:12 tốc hành từ Washington bay vùn vụt từ xa đến. Vào lúc ấy, hắn đã không còn đứng vững nữa. Nhắm mắt lại (cũng có thể hắn đã chẳng nhắm mắt) và khi mở mắt ra, hắn thấy có cái gì đó giống như con quái vật từ trong sách của Vrsula Le Gwin bước ra rồi đứng cạnh hắn. Về sau hắn tả lại vật ấy, hắn gọi cái đó là con mongoose màu hoàng kim, nhưng hắn cũng biết đó không phải là mongoose. Con vật ấy rất trầm tĩnh và rất xinh đẹp. Đôi mắt có viền màu vàng như thấu vào trong lòng mình, không phải để phán xét hay khiển trách mà để làm một điều gì đó còn đáng sợ hơn. Cả hai nhìn sâu vào mắt nhau – mắt nó thanh thản như mắt một tu sĩ Phật giáo và mắt hắn hoàn toàn không niềm tin – và rồi tiếng còi tàu kêu vang, hắn mở mắt ra (hay nhắm lại) và nó biến mất.

Hắn đã chờ suốt đời điều gì đó giống như điều này xảy đến với hắn; hắn cũng luôn luôn muốn được sống trong một thế giới của phép màu và những chuyện bí ẩn, nhưng thay vì ghi chú những sự điều mình thấy qua sự tưởng tượng và thay đổi cách sống, cái thằng đéo này chỉ lắc cái đầu sưng của hắn. Xe lửa đến rất gần, và vì thế, trước khi đánh mất lòng can đảm, hắn tự gieo người vào trong bóng tối.

Hắn có để lại cho tôi một lá thư ngắn, (dĩ nhiên, có cả thư cho mỗi người, chị hắn, mẹ hắn và Jenni.) Hắn cảm ơn tôi về tất cả mọi chuyện. Hắn bảo tôi có thể lấy tất cả sách báo, trò chơi, phim ảnh và bộ trò chơi dro đặc biệt của hắn. Hắn bảo, hắn rất vui mừng có tôi là bạn. Hắn ký tên: Oscar Wao.

Nếu hắn rơi xuống đường 18, đúng như dự tính, có thể là ánh sáng sẽ tắt đi mãi mãi. Nhưng trong cơn say chếnh choáng hắn đã tính toán sai lầm, hay có thể, như mẹ hắn bảo, hắn được ơn trên phù hộ, bởi vì hắn rơi xuống nhưng không trúng chỗ trên đường 18 và lại rơi vào khoảng giữa chia đường 18 ra làm hai. Điều này đáng lẽ cũng có thể giúp hắn đạt mục đích. Mấy tấm chắn chia đường xa lộ ra hai bên này như máy chém bằng bê tông có thể giết hắn một cách dễ dàng, làm cho hắn tan xác ra từng mảnh. Ngoại trừ một điều. Cái khoảng giữa chắn ngang chỗ này lại là một khoảng đất dự định để trồng hoa và các bụi cây nhỏ. Hắn rơi trúng mảnh đất mới vừa được xới lên chứ không phải bằng bê tông. Thay vì nhìn thấy mình trên thiên đàng của mọt sách – nơi mỗi tên mọt sách có được năm mươi tám cô bé còn trinh để làm bạn – hắn tỉnh dậy thấy mình nằm trong nhà thương Robert Wood Johnson với hai cái chân gãy, vai bị trật khớp, có cảm giác như, hắn vừa mới nhảy xuống cầu New Brunswick dành riêng cho xe lửa.

Tôi ở đấy, dĩ nhiên, với mẹ hắn và ông chú đầu trộm đuôi cướp của hắn, người cứ ra vào cầu tiêu liên tục để hít bạch phiến.

Hắn nhìn thấy chúng tôi, và cái thằng ngốc này phản ứng như thế nào? Hắn quay đầu sang hướng khác và khóc.

Mẹ hắn gõ nhẹ bên chỗ vai không bị thương. Con sẽ phải làm rất nhiều việc chứ không phải chỉ có khóc khi nào mẹ xong với con.

Ngày hôm sau, Lola từ Madrid về đến. Cô chẳng có cơ hội để nói một lời nào, mẹ hắn đã bắt đầu chào đón kiểu Dominic. Bây giờ con mới chịu về, còn em con thì sắp chết. Nếu mẹ mà biết được đó là cái mà “nó” muốn lấy thì mẹ đã tự tử chết từ lâu.

Không màng đến mẹ, giả vờ như tôi không có mặt ở đấy. Ngồi cạnh đứa em trai và cầm bàn tay của hắn.

Ông tướng, nàng nói, em có khỏe không?

Lắc đầu: Không.

Chuyện đã lâu, xa xưa lắm rồi, nhưng mỗi khi nghĩ đến nàng, tôi vẫn nhìn thấy hình ảnh nàng ở bệnh viện ngày đầu tiên, đến thẳng bệnh viện từ phi trường Newark, mắt quầng thâm, tóc rối bù nhưng vẫn nhín chút thì giờ, trước khi xuất hiện trước mặt mọi người, tô son và đánh phấn.

Tôi hy vọng nhìn thấy chút thiện cảm – ngay cả khi ở trong bệnh viện, tôi vẫn nghĩ đến chuyện gỡ gạc chút xác thịt – nhưng nàng lập tức trách móc tôi. Tại sao anh không săn sóc Oscar? Nàng gặng hỏi. Tại sao anh không làm chuyện ấy chứ?

Bốn ngày sau, họ mang hắn về nhà. Và tôi cũng trở về với cuộc đời của tôi. Trở về với bà mẹ cô đơn và khu chung cư London Terrace suy sụp hư hại. Nếu như tôi thật sự là một người bạn tôi phải thăm viếng hắn ở Paterson hằng tuần, nhưng tôi đã không làm thế. Tôi không biết phải nói làm sao đây? Đó là một mùa hè không may và tôi đang theo đuổi vài ba cô bạn gái, thêm vào đó tôi đã tìm được việc làm. Không có đủ thì giờ, nhưng cái mà thật sự không có đủ là ga-lăng. Tôi có gọi điện thoại cho hắn một vài lần để xem hắn có khỏe không. Ngay cả làm như thế cũng đã quá sức bởi vì tôi luôn lo sợ là mẹ hắn hay chị hắn sẽ bảo với tôi là hắn “đi rồi”. Nhưng không, hắn bảo là hắn chẳng những chỉ hồi phục mà còn trở thành một “người mới”. Sẽ không còn tìm cách tự tử nữa. Hắn viết rất nhiều, điều này là một hiện tượng tốt. Em sẽ là một Tolkien của người Dominic, hắn nói.

Chỉ có mỗi một lần tôi đến thăm bất chợt, bởi vì tôi đang ở thành phố Patterson đi thăm một sucia[9]. Tôi không dự tính đến thăm hắn, nhưng tôi quay xe lại, vào trạm đổ xăng, và gọi điện thoại, thế là tôi đến căn nhà nơi hắn lớn lên. Mẹ hắn ốm nặng không thể ra khỏi phòng, và hắn gầy hơn từ khi tôi biết hắn. Tự tử rất thích hợp với em. Hắn nói đùa. Phòng của hắn toát ra một vẻ mọt sách còn hơn bản tính mọt sách của hắn, nếu điều này có thể xảy ra. X-wings và TIE fighters treo lủng lẳng từ trần nhà. Chỉ có chữ ký của tôi và của chị hắn là chữ ký thật sự trên lớp vỏ bột bó chân (chân phải gãy nặng hơn chân trái); phần còn lại là những lời an ủi đầy suy nghĩ của Robert Heilein, Issaac Asimov, Frank Herbert, và Samuel Delany. Chị hắn giả vờ như tôi không có mặt ở đây, vì thế tôi cười to khi nàng đi ngang cửa phòng, và hỏi to: Cô câm có khỏe không?

Chị ấy ghét ở đây, Oscar nói.

Paterson có gì xấu chứ?  Tôi hỏi to, Ê, cô câm, Paterson có gì không tốt chứ?

Tất cả mọi thứ, nàng nói vọng rất to từ cuối hành lang. Nàng đang mặc một chiếc quần soóc – chỉ cần được ngắm nhìn những bắp thịt trên chân nàng rung động đủ thấy chuyến đi thăm này xứng đáng.

Tôi và Oscar ngồi trong phòng hắn một hồi, không nói gì nhiều. Tôi nhìn tất cả những quyển sách của hắn, và game của hắn. Chờ cho hắn nói một điều gì; hắn phải biết là tôi không dễ dàng bỏ qua chuyện ấy.

Chuyện thật là ngu ngốc, hắn nói sau một hồi im lặng rất lâu. Thiếu suy nghĩ.

Em có thể lặp lại câu ấy hai lần. Em nghĩ thế nào mà đi làm cái chuyện như thế?

Hắn nhún vai khổ sở. Em chẳng còn biết phải làm gì nữa.

Chú ngố ạ, em không nên tìm cái chết. Tin anh đi. Không có người yêu là chuyện đáng buồn. Nhưng cái chết thì còn tệ hơn không có người yêu gấp mười lần.

Cuộc thăm viếng đâu như chừng nửa giờ. Chỉ có một điều nổi bật. Ngay trước khi tôi đi về, hắn nói: “fukú” khiến em làm chuyện đó, anh biết không.

Anh chẳng tin vào cái chuyện ấm ớ ấy, Oscar. Đó là chuyện của cha mẹ chúng ta.

Cũng là chuyện của chúng ta nữa, hắn nói.

Hắn sẽ bình thường chứ? Tôi hỏi Lola lúc đi ra khỏi cửa.

Em nghĩ thế, nàng nói. Đang vặn vòi nước cho đầy cái khuôn để cho vào tủ lạnh làm nước đá. Hắn nói hắn sẽ đi trở lại Demarest vào khóa học mùa xuân.

Điều này có tốt không?

Nàng suy nghĩ chừng một giây. Đó là cách của Lola đối với bạn. Em nghĩ là tốt, nàng nói.

Em là người biết rõ nhất. Tôi móc chìa khóa ra. Thế còn vị hôn phu của em có khỏe không?

Anh ấy khỏe. Nàng trả lời nhạt nhẽo. Thế anh và Suriyan vẫn còn yêu nhau chứ?

Chỉ cần nghe tên của cô ta cũng đã giết tôi chết. Chắc không còn lâu đâu.

Rồi cả hai chúng tôi đứng đấy và nhìn nhau trân trối.

Trong một không gian xinh đẹp hơn, tôi sẽ hôn nàng bên trên cái khuôn làm nước đá, và những điều buồn bã giữa chúng tôi sẽ chấm dứt. Nhưng bạn cũng biết rất rõ cái thế giới chúng ta đang sống như thế nào. Nó không phải là Middle-earth[10]. Tôi chỉ gật đầu và nói, Hy vọng gặp lại, Lola, rồi lái xe về nhà.

Chuyện đáng lẽ nên chấm dứt ở đấy, phải không? Chỉ là ký ức về một tên mọt sách mà tôi có lần quen, người đã có lần tìm cách tự tử, chẳng có gì hơn, chẳng có gì hơn. Nhưng dòng họ de Léons, té ra, không phải là một dòng họ mà bạn có thể gạt qua một bên.

Không đầy hai tuần khi tôi vào học năm cuối cùng, hắn xuất hiện ở phòng nội trú của tôi! Hắn mang các bài viết của hắn và muốn được đọc bài viết của tôi! Tôi không thể nào tin được. Lần cuối tôi nghe nói là hắn dự định về trường trung học cũ để làm phụ giáo, lấy vài môn học ở BCC[11], nhưng hắn đứng trước cửa phòng tôi, ngượng ngùng cầm một bìa giấy màu xanh. Xin chào và rất vui mừng gặp lại anh, Yunior, hắn nói. Oscar, tôi nói, không tin vào mình. Hắn xuống cân nhiều hơn và cố gắng hết mức giữ cho tóc ngắn gọn và cạo râu. Hắn có vẻ, nếu bạn có thể tin được, đẹp trai. Vẫn còn thích nói chuyện Space Opera, tuy vậy – vừa mới viết xong phần đầu của bộ tiểu thuyết dự định viết thành bốn quyển, hoàn toàn tập trung hết tinh thần vào bộ tiểu thuyết này. Có lẽ đây là cái chết của tôi, hắn thở dài, và hắn kịp dừng lại. Xin lỗi. Dĩ nhiên không có ai ở Demarest chịu ở chung với hắn – đáng ngạc nhiên nhỉ (chúng ta đều biết những người tính dễ bỏ qua thì dễ bỏ qua như thế nào) – vì thế khi hắn trở lại khóa học mùa xuân hắn ở một mình trong phòng dành cho hai người, dù rằng chuyện này chẳng lợi lộc gì cho hắn.

Demarest sẽ không giống như trước nếu vắng cái vẻ nghiêm nghị và hình dáng rắn chắc của anh, hắn nói rất tự nhiên.

Ha, tôi nói.

Anh nên đến thăm em ở Paterson khi anh có thì giờ. Em có rất nhiều truyện bằng tranh mới của Nhật để anh xem cho thỏa mắt.

Chắc chắn anh sẽ đến, em ạ, tôi nói. Chắc chắn anh sẽ đến.

Tôi chẳng bao giờ đến. Tôi rất bận, xin thề với Chúa: giao bàn banh bida, cố tăng điểm trung bình, chuẩn bị ra trường. Thêm vào đó, mùa thu năm ấy một phép lạ xảy ra: Suriyan xuất hiện ở cửa nhà tôi. Cô đẹp hơn bao giờ. Em muốn chúng ta thử hàn gắn lại. Dĩ nhiên tôi đồng ý, chúng tôi đi chơi và làm tình ngay đêm hôm ấy. Chúa tôi ơi! Có người đến ngày phán xét vẫn không tìm được người để đéo; còn tôi, tôi không thể đéo ngay cả khi tôi cố gắng hết mình.

Sự hững hờ của tôi đã không ngăn được O. thỉnh thoảng đến thăm tôi, mang theo vài chương mới viết và câu chuyện với những cô gái hắn gặp trên xe buýt, trên đường phố, hay trong lớp học.

Vẫn anh chàng Oscar như xưa.

Vâng, hắn nói yếu ớt, vẫn là em như ngày xưa.

Rutgers luôn luôn là một nơi có rất nhiều việc xảy ra, nhưng khóa học mùa thu cuối cùng hình như đặc biệt nhiều phiền toái. Tháng mười, một nhóm nữ sinh viên năm thứ nhất tôi biết ở Livingston bị bắt vì tội bán bạch phiến, bốn cô gái khá tròn trĩnh, ít nói. Như người ta thường nói: Nếu người ta không làm lỗi nhỏ, thì phạm tội lớn. Ở Bush, hội sinh viên Lambdas gây chuyện đánh nhau với hội Alphas chỉ vì những chuyện ngu đần, và liên tiếp mấy tuần người ta kháo nhau là có chiến tranh giữa sinh viên da đen và sinh viên gốc châu Mỹ Latinh. Nhưng thật sự chẳng có gì xảy ra, tất cả mọi người đều bận rộn tổ chức tiệc tùng và đéo nhau cho đến rã rời.

Mùa đông năm ấy, tôi đã ngồi trong phòng của tôi đủ lâu để viết một truyện ngắn không đến nỗi tệ, về một người đàn bà đã ở trong cái hiên nhà phía sau nhà tôi ở Cộng hòa Dominic, một người đàn bà tất cả mọi người đều bảo rằng cô ta là một cô điếm, nhưng cô ta thường trông chừng tôi và em tôi khi mẹ tôi và ông tôi đi làm. Giáo sư tôi không thể nào tin được. Tôi rất có ấn tượng. Không có một cuộc bắn nhau hay đâm nhau trong suốt câu chuyện. Điều này cũng chẳng giúp ích gì. Tôi chẳng được bất cứ giải thưởng nào về môn sáng tác văn chương năm ấy như tôi đã thầm hy vọng.

Rồi đến kỳ thi cuối khóa, trong tất cả bao nhiêu người tôi quen, thế mà tôi tình cờ gặp lại? Lola! Tôi suýt tí nữa là không nhận ra nàng bởi vì tóc của nàng quá dài, và nàng đeo cặp mắt kính rẻ tiền dày cộm, loại mắt kính mà những người muốn giả vờ mình là người da trắng thích đeo. Cổ tay nàng đeo rất nhiều đồ trang sức bằng bạc đủ để chuộc người trong hoàng gia nếu bị bắt cóc và đôi chân của nàng dài vô tận từ chiếc váy denim đến độ bất công. Ngay khi nhìn thấy tôi, nàng lập tức kéo váy xuống, nhưng cũng chẳng che giấu được bao nhiêu. Đó là trên chiếc xe buýt E; tôi trên đường đi về sau buổi hẹn với một cô bé không có gì hứa hẹn và nàng đang trên đường đi dự một buổi tiệc chia tay với bạn. Tôi ngồi xuống cạnh nàng và nàng nói, Có gì lạ không? Đôi mắt của nàng thật to và không chút giận hờn. Hay chờ đợi điều gì.

Lúc này em thế nào? Tôi hỏi.

Khỏe. Còn anh?

Đang chờ được nghỉ lễ.

Giáng sinh vui vẻ. Và rồi, như một người trong họ Léon, nàng tiếp tục cúi đầu đọc sách!

Tôi đẩy nhẹ bìa sách. Nhật ngữ Nhập môn. Em đang học ngành gì thế? Chẳng phải người ta đã ném em ra khỏi trường đó sao?

Em sẽ đi dạy Anh ngữ ở Nhật năm tới, nàng nói tự nhiên. Sẽ rất tuyệt vời.

Không có em đang suy nghĩ hay em đang nộp đơn nhưng em sẽ. Nhật Bản? Tôi cười, một chút ác ý. Một cô bé Dominic đi qua Nhật làm cái quái gì?

Anh nói đúng, nàng nói, lật trang sách có vẻ cáu kỉnh. Tại sao có người lại muốn đi bất cứ nơi nào khi người ta có New Jersey?

Chúng tôi im lặng chừng một giây.

Câu trả lời hơi nặng nề, tôi nói.

Xin lỗi.

Như tôi đã nói: lúc ấy là tháng mười hai. Cô bạn gái người Ấn Độ của tôi, Lily, đang chờ tôi ở đại lộ College, và Suriyan cũng đang chờ. Nhưng tôi chẳng nghĩ gì đến hai người. Tôi nhớ tôi gặp nàng chỉ vỏn vẹn một lần trong năm ấy; nàng đang đọc một quyển sách trước nhà nguyện Henderson chăm chú đến nỗi tôi sợ nàng sẽ tự làm mình đau. Tôi có nghe Oscar nói trước đấy rằng, nàng đang ở Edison với mấy cô bạn gái, làm việc ở một văn phòng nào đó, dành dụm tiền để làm một cuộc phiêu lưu lớn sắp đến. Ngày hôm ấy, gặp nàng tôi muốn chào nhưng không dám, nghĩ rằng nàng sẽ làm ngơ.

Tôi nhìn đại lộ Commercial vừa trôi nhẹ nhàng ra phía sau lưng, và xa xa, là ánh đèn trên đường 18. Đó là những giây phút luôn luôn là của tôi với Rutgers. Bầy con gái phía trước đang cười khúc khích về một anh chàng nào đó. Bàn tay nàng đặt trên những trang sách, móng tay sơn màu quả cranberry. Hai bàn tay tôi giống như mấy con cua quái vật. Chỉ trong vài tháng tôi có thể phải trở về London Terrace nếu tôi không cẩn thận, và nàng sẽ đi Tokyo hay Kyoto hay bất cứ nơi nào nàng sắp đi. Trong tất cả những cô gái mà tôi gặp gỡ ở Rutgers, và tất cả những cô gái mà tôi đã từng gặp gỡ từ trước đến nay, Lola là người tôi chưa bao giờ bắt được. Thế thì tại sao tôi lại có cảm tưởng nàng là người hiểu tôi nhất? Tôi nghĩ đến Suriyan, cô sẽ không bao giờ nói chuyện với tôi nữa. Tôi nghĩ đến nỗi lo sợ của tôi là tôi phải thật sự trở nên người tốt, bởi vì Lola không phải là Suriyan; với nàng, tôi phải là một người mà tôi chưa bao giờ cố gắng trở thành. Chúng tôi đến đại lội College. Đây là cơ hội cuối cùng, vì thế tôi làm điều Oscar thường hay làm và nói, Đi ăn tối với anh, Lola. Anh hứa, anh sẽ không tìm cách cởi quần lót của em.

Chà nói như thật ấy, nàng nói, suýt tí nữa xé rách trang sách nàng đang lật.

Tôi ủ tay nàng trong tay tôi. Nàng nhìn tôi bằng cặp mắt đầy vẻ bực dọc pha lẫn chút đau xót như nàng đã chuẩn bị đi xuống với tôi nhưng lại thôi. Và nàng hiểu tại sao nàng làm như thế. Cho cuộc đời nàng tốt đẹp hơn.

Thế cũng không sao, tôi nói.

Không, nó rất là CÓ SAO. Anh lùn quá. Nhưng nàng không rút tay lại.

***

Chúng tôi đến chỗ nàng ở trên đường Handy và trước khi tôi có thể thật sự đụng đến cái ấy của nàng, nàng bắt tôi ngừng lại và kéo lỗ tai tôi, bắt tôi đứng dậy khỏi cái toto của nàng. Tại sao tôi không thể nào quên được gương mặt ấy, ngay cả bây giờ, sau rất nhiều năm. Mệt mỏi vì làm việc, mắt sưng vì thiếu ngủ. Lola đã và sẽ mãi là sự kết hợp rất điên rồ của tính tình cứng rắn nhưng cũng dễ tổn thương.

Nàng nhìn tôi cho đến khi tôi không còn chịu nổi nữa rồi nàng nói: Đừng lừa dối em, Yunior.

Anh không làm thế. Tôi hứa.

Đừng cười. Ý định của em hoàn toàn trong sạch.

Chẳng có gì đáng để kể thêm. Ngoại trừ điều này:

Mùa xuân năm ấy tôi dọn trở lại ở chung với hắn. Suy nghĩ về điều này suốt mùa đông. Ngay cả đến phút cuối tôi suýt đã đổi ý. Tôi đang chờ ở cửa phòng hắn ở Demarest và mặc dù tôi đã chờ suốt buổi sáng, đến phút cuối suýt tí nữa tôi bỏ chạy, nhưng tôi nghe giọng của họ ở cầu thang, mang đồ của hắn lên.

Tôi không biết người nào ngạc nhiên nhiều hơn: Oscar, Lola, hay tôi.

Theo lời Oscar kể lại, tôi giơ tay lên và nói, Mellon. Hắn mất một giây để nhận ra chữ này.

Mellon, một hồi sau hắn đáp lại.

Mùa thu năm ấy, sau cái lần hắn “bị ngã”, rất tối tăm (tôi đọc trong nhật ký của hắn): tối tăm. Hắn vẫn còn nghĩ đến chuyện tự tử nhưng hắn sợ. Sợ chị của mình là chính, nhưng hắn cũng sợ chính hắn. Sợ rất có thể có một phép lạ, và mùa hè không bị chế ngự. Đọc, viết và xem tivi với mẹ hắn. Nếu mày mà làm chuyện ngu ngốc như vậy, mẹ hắn thề, thì tao sẽ theo ám ảnh mày suốt đời. Tốt hơn hết là tin lời mẹ nói.

Con nghe mà mẹ, nghe nói là hắn đã trả lời như thế. Con tin mẹ.

Có những tháng vì không ngủ được, hắn đã lái xe của mẹ đi “biểu diễn” lúc nửa đêm. Cứ mỗi lần lấy xe ra khỏi nhà, hắn cứ tưởng rằng đây là lần cuối. Lái đi khắp mọi nơi. Đi lạc đến Camden. Tìm thấy phố cũ nơi tôi lớn lên. Lái xe xuyên New Brunswick ngay lúc vũ trường mới vừa tan cuộc, nhìn tất cả mọi người, lòng hắn quặn đau. Hắn còn lái đến Wildwood tìm quán cà phê nơi hắn đã cứu Lola, nhưng chỗ ấy đã đóng cửa. Không có ai mở quán mới thay vào chỗ ấy. Có một đêm, hắn đón một cô gái xin đi nhờ xe. Cô gái đang có mang, bụng rất to. Cô ta nói bập bẹ tiếng Anh. Má lúm đồng tiền và có vẻ là người Guatemala mới được định cư. Cô cần đến Perth Amboy, và Oscar, vị anh hùng, nói: Cô đừng lo, tôi sẽ chở cô đi.

Xin Chúa phù hộ cho anh, cô ta nói. Nhưng vẫn có vẻ sẵn sàng nhảy ra khỏi cửa sổ nếu cần.

Đưa cho cô ta số điện thoại của mình, để phòng hờ, nhưng cô ta chẳng hề gọi. Hắn chẳng ngạc nhiên.

Hắn lái rất lâu và rất xa và có những đêm hắn thật sự ngủ gục sau tay lái. Giây phút này hắn đang nghĩ về nhân vật của hắn và giây phút sắp đến khi hắn bắt đầu ngủ quên, một cơn say đậm đà đẹp tuyệt vời, sắp sửa chìm xuống đáy mãi mãi và có tiếng chuông báo thức cuối cùng.

Lola.

Không có gì tuyệt vời hơn (hắn viết) là tự cứu mình thoát chết chỉ bằng một hành động đơn giản là thức giấc.

❀ ❀ ❀

[1] Social Action and Leadership School for Activist.

[2] Một loại ngôn ngữ do nhà văn Tolkien, tác giả cuốn The Lord of The Ring sáng tạo ra.

[3] Một câu nói hầu như vô nghĩa, thường được những người trẻ tuổi dùng như tiếng đệm.

[4] Chứng bệnh sợ phụ nữ và chưa hề có quan hệ tình dục.

[5] Một nhóm nhân vật siêu nhân trong truyện tranh. Mỗi siêu nhân có một chiếc nhẫn cho họ nhiều quyền lực. Họ họp thành nhóm để có thể bảo vệ an ninh cho thế giới.

[6] Orc và Elf là hai bộ tộc trong bộ truyện The Lord of The Rings. Orc là quạ đen xấu xí độc ác. Elf là vị tiên xinh đẹp, hiền hòa, mặc quần áo trắng tỏa ánh sáng trắng.

[7] . Tiếng lóng, chỉ bộ phận sinh dục của phụ nữ

[8] Dùng để chỉ những tác giả chưa được biết đến nhiều nhưng đã có những tác phẩm, công trình được chú ý đến.

[9] Gái làng chơi

[10] Thế giới trong truyện The Lord of The Rings.

[11] Bronx Community College

thạo tiếng Tây Ban Nha, Anh, Pháp, Latinh và Hy Lạp; chuyên sưu tầm sách quí, công khai ủng hộ những ý tưởng trừu tượng kỳ quặc đóng góp cho Đặc San của Y Khoa Nhiệt Đới, và là một người nhà nghiên cứu chủng tộc tài tử có khuynh hướng như F
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.