Beli chập chờn giữa sống và chết. Tôi kể bạn nghe, cho đến ngày thứ năm khi tỉnh lại, Beli la hét dữ dội. Beli có cảm giác khuỷu tay trái bị một tảng đá kẹp cứng, đầu Beli nhức nhối như bị niềm bằng vòng bằng kim loại, phổi Beli như chiếc hộp bị vỡ toang. Giêsu Kitô! Beli bật khóc. Beli không biết là suốt nửa tuần qua, hai vị bác sĩ giỏi nhất ở Baní đã kín đáo săn sóc cô rất tận tình. Họ là bạn của La Inca và là những người triệt để chống chế độ Trujillo. Họ sắp lại những đoạn xương tay bị gãy rồi bó bột, khâu lại những vết cắt trên đầu (sáu chục mũi tất cả), rửa các vết thương bằng chất mercurochrome nhiều đến độ có thể khử trùng cho cả quân đội, chích thuốc phiện để giảm đau và thuốc ngừa phong đòn gánh cho Beli. Nhiều đêm, La Inca thức trắng vì lo lắng, nhưng giai đoạn tối tăm nhất hình như đã qua. Những vị bác sĩ này, cùng với sự trợ giúp tinh thần của nhóm đọc kinh thánh của La Inca, đã thực hiện phép lạ, và bây giờ Beli chỉ chờ hồi phục mà thôi. (Rất may mắn là cô ấy có sức khỏe, các vị bác sĩ nói, thu xếp ống nghe. Bàn tay của Chúa đang ở trên người cô, vị trưởng nhóm cầu nguyện xác nhận và cất quyển Kinh thánh.) Nhưng Beli không thấy là mình được phù hộ. Sau một vài phút khóc nức nở, ráng thích ứng với cái giường, và chấp nhận sự thật của đời mình, Beli gọi La Inca.
Từ bên cạnh giường của bà cụ Hảo Tâm dịu dàng đáp lời: Đừng nói gì cả. Ngoại trừ khi con cám ơn Chúa đã cứu con.
Mẹ, Beli khóc. Mẹ ơi. Tụi nó giết con của con, chúng cũng muốn giết con…
Và chúng đã thất bại, La Inca nói. Không phải là chúng không cố gắng. Bà đặt tay lên trán Beli.
Bây giờ là lúc con phải im lặng. Cố gắng nằm im.
Đêm ấy là đêm thống khổ như cuối thời Trung cổ. Beli hết khóc rấm rứt lại vật vã đến độ các vết thương có nguy cơ bị rách. Như bị ma quỷ ám, Beli chuồi người vào trong nệm, rồi thẳng đơ người như một tấm gỗ, hai tay múa may vung vít, chân đạp lung tung, phun phì phèo và rủa xả. Beli khóc thảm thiết – mặc dù phổi bị thủng và xương sườn bị gãy, không ai an ủi được. Mẹ ơi, họ đã giết thằng bé của con. Con cô đơn quá.
Cô đơn? La Inca ghé mặt đến gần. Con có muốn mẹ gọi Gangster hộ con không?
Không, Beli thều thào.
La Inca cúi xuống nhìn sâu vào trong mắt Beli. Mẹ cũng chẳng gọi hắn, nếu ở trong trường hợp của con.
Đêm ấy Beli trôi nổi trong biển cô đơn mênh mông. Tràn ngập bởi những cơn kêu khóc tuyệt vọng. Trong giấc ngủ chập chờn Beli mơ thấy mình chết đi và nằm chung với đứa con trong cỗ quan tài. Khi Beli hoàn toàn thức giấc, trời đã sáng và trên đường phố âm thanh buồn thảm tang thương Beli chưa hề nghe đang dần dần tăng lên, tiếng khóc than thảm thiết như thoát ra từ tâm hồn rạn nứt của nhân loại. Như một bài hát buồn trong đám táng của toàn thể địa cầu.
Mẹ, Beli thở dốc, mẹ.
Mẹ!
Bình tĩnh nào, con gái.
Mẹ ơi, những tiếng kêu khóc đó dành cho con? Con sắp chết phải không? Nói cho con biết đi, mẹ.
Ôi, con gái, đừng nói nhảm. La Inca đưa hai bàn tay ra, ngượng ngùng, ôm vòng quanh cô bé. Cúi người ghé vào tai của Beli: Đó là Trujillo.
Bị bắn gục, bà thầm thì, trong đêm Beli bị bắt cóc.
Chưa ai biết chuyện gì đã xảy ra cả. Ngoại trừ là hắn ta đã chết[1].
❀ ❀ ❀
[1] Xem phần Chú thích Đặc biệt (13)