Xong việc. Ngay lập tức sau khi bà mẹ của gia đình Leon được bác sĩ bật đèn xanh, bà gọi mua vé máy bay. Beli không phải là một người ngu; bà đã từng có kinh nghiệm với những chuyện như thế này. Bà nói một cách đơn giản nhất để ngay cả trong tình trạng u mê nhất hắn vẫn có thể hiểu được. Thằng con, ngu ngốc hư hỏng và mê điếm, mày phải đi về Mỹ.
Không, hắn nói qua đôi môi sưng vêu. Hắn cũng chẳng phải là đứa ngu. Khi tỉnh dậy hắn nhận ra là mình vẫn còn sống hắn hỏi Ybón đâu rồi. Con yêu cô ấy, hắn thều thào, và mẹ hắn nói, Im mồm, con! Im mồm!
Tại sao lại mắng cháu như thế? La Inca hỏi.
Tại vì nó là thằng ngu.
Bà bác sĩ của gia đình chuẩn đoán nói là không bị nứt sọ hay sưng óc nhưng không khẳng định là sọ não của hắn không bị chấn động. (Cô ta là người yêu của cớm hả? Chú Rudolfo huýt sáo. Tôi bảo đảm óc sẽ bị hỏng.) Mang hắn về nước ngay lập tức, bà bác sĩ nói, nhưng suốt bốn ngày, Oscar kháng cự bất cứ cố gắng nào để thu xếp hành lý đưa hắn lên phi cơ, điều này cho thấy bản lĩnh phi thường của hắn; hắn nuốt cả vốc tay thuốc giảm đau có chất á phiện, nhưng hàm răng của hắn vẫn đau nhức vô cùng, đầu của hắn đau nhức suốt ngày và hắn không thể nhìn thấy gì bằng con mắt phải; đầu của thằng con dại bị sưng vù làm hắn giống như John Merrick Junnior, và bất cứ khi nào hắn cố gượng để đứng lên, dường như có người nào giật phăng mảnh đất dưới chân hắn. Chúa ạ! Hắn nghĩ. Thế này là cái người ta cảm thấy khi bị đánh một trận đòn thê thảm. Cơn đau kéo dài không ngừng dù hắn đã cố gắng hết sức để chống cự. Hắn thề hắn sẽ không bao giờ viết văn tả cảnh đánh nhau ngày nào hắn còn sống. Bị đánh đập tàn nhẫn như thế này cũng không hẳn hoàn toàn là xấu; đây là cơ hội cho hắn suy nghĩ thấm thía; hắn chợt nhận ra, tuy điều này không mấy ích lợi, là nếu như hắn và Ybón không thật sự quý mến nhau, gã đại úy có lẽ chẳng bao giờ quan tâm đến thế. Đó là bằng cỡ hắn và Ybón có quan hệ với nhau sâu đậm. Tôi có nên ăn mừng không? Hắn hỏi cái tủ áo, hay là tôi nên khóc? Còn kinh nghiệm nào khác? Một ngày trong khi nhìn mẹ hắn đang kéo mấy tấm vải trải giường, hắn chợt nhận ra rằng cái fukú trù ếm lên gia đình hắn mà hắn nghe suốt đời, có lẽ là sự thật.
Fukú.
Hắn buột miệng chửi thề. Đm mày.
Mẹ hắn giơ tay lên trong cơn giận tột độ nhưng La Inca cản lại, nghe như tiếng tát chạm vào da thịt họ. Bộ mày điên à? La Inca nói, và Oscar không biết bà nói với mẹ hắn hay là với hắn.
Còn Ybón, cô chẳng trả lời điện thoại, và một đôi lần hắn có thể khập khiễng đi đến cửa sổ và hắn thấy chiếc Pathfinder không có ở đấy. Anh yêu em, hắn hét to vào con đường. Anh yêu em! Có một lần hắn lê lết đến cửa nhà ả và bấm chuông nhưng chú hắn nhận ra là hắn đã biến mất nên chạy theo và lôi hắn trở về. Ban đêm, Oscar chỉ có thể nằm trên giường chịu đựng, tưởng tượng tất cả những kết cuộc đầy tội ác kinh khủng với Ybón. Khi hắn có cảm tưởng đầu hắn sắp vỡ toang, hắn cố liên lạc với ả bằng “thần giao cách cảm”.
Và mãi đến ngày thứ ba, ả xuất hiện. Trong lúc ả ngồi ở mép giường của hắn mẹ hắn gõ nồi khua chảo trong bếp um sùm và nói những chữ đĩ điếm rất to đủ để cho cả hai cùng nghe.
Xin tha lỗi cho tôi vì tôi không thể ngồi dậy. Oscar nói yếu ớt. Xương mặt của tôi cử động hơi khó khăn.
Ả mặc toàn đồ trắng, tóc vẫn còn ướt vì mới tắm, mái tóc dày với những lọn tóc màu nâu. Dĩ nhiên đại úy cũng đánh ả một trận, dĩ nhiên mắt ả bầm đen (hắn còn nhét cả nòng súng 44 vào trong âm hộ của ả và hỏi ả thật sự yêu người nào.) Và dù thế, chỗ nào trên người ả Oscar cũng sung sướng được hôn. Ả đặt tay lên tay hắn, và nói ả không thể nào quen với hắn nữa. Không biết vì lý do gì, Oscar không thể nhìn thấy mặt ả, tất cả trở nên mờ, ả đã hoàn toàn rút sâu vào trong cõi riêng, một hành tinh khác, của ả. Chỉ nghe sự nuối tiếc từ hơi thở của ả. Đâu rồi cô gái đã chú ý hắn khi hắn đang nhìn một cô gái trẻ và gầy tuần trước đó, rồi nửa như nói đùa, Chỉ có chó mới thích xương, Oscar. Đâu rồi cô gái đã thử năm bộ quần áo trước khi ra khỏi nhà. Hắn cố gắng tập trung nhìn ả cho rõ nhưng hắn chỉ thấy tình yêu của mình dành cho cô nàng.
Hắn đưa ra những trang hắn đã viết. Tôi có nhiều chuyện để nói với em về...
Tôi và... sẽ cưới nhau, ả nói ngắn gọn và khô khan.
Ybón, hắn gọi, cố gắng tìm chữ để nói, nhưng ả đã ra về.
Thế là đủ rồi. Mẹ hắn, bà hắn, và chú hắn ra lệnh tối hậu và thế là xong. Oscar chẳng nhìn biển hay phong cảnh lúc họ lái xe đến phi trường. Hắn đang cố suy nghĩ về những điều hắn đã viết đêm trước. Hôm nay trời đẹp lắm, Clives nói. Hắn ngước lên mắt ngấn nước, vâng trời đẹp lắm.
Trên chuyến bay về hắn ngồi giữa chú và mẹ. Chúa ạ, Oscar, Rudolfo nói với vẻ lo lắng. Cháu trông giống như một bãi phân được người ta mặc áo cho.
Chị hắn đón hắn ở phi trường JFK và khi nhìn thấy mặt hắn, cô khóc và không ngừng khóc ngay cả khi đã về đến chung cư của tôi. Anh nên đến thăm “ông tướng”, cô nức nở. Chúng muốn giết em tôi.
Chuyện gì thế Oscar. Tôi nói qua điện thoại. Anh chỉ buông tha em có vài ngày mà em đã suýt bị giết chết?
Giọng hắn có vẻ như bị nghẹn lại. Em đã hôn một cô gái, Yunior. Rốt cuộc em cũng đã hôn được một cô gái.
Nhưng mà, O, em suýt tí nữa là bị giết chết.
Chẳng đến nỗi thế, em vẫn còn vài chỗ chưa bị đánh.
Nhưng hai ngày sua, khi tôi nhìn thấy mặt hắn, tôi như: Chúa ơi! Oscar, Kinh khủng quá!
Hắn lắc đầu. Chuyện đang tiếp diễn thật sự quan trọng hơn cả hình dáng của em.
Hắn viết một chữ đưa cho tôi: fukú.