Cuộc Đời Ngắn Ngủi Và Lạ Kỳ Của Oscar Wao

Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hộp Đêm Hollywood
Hộp Đêm Hollywood

❊ ❊ ❊

El Hollywood là vũ trường đầu tiên Beli đến chơi. Vào thời ấy El Hollywood là chỗ thời trang sang trọng nhất ở Baní, đó là Alexander, Café Atlántico, và Jet Set[1] được gom lại thành một. Ánh đèn, trang trí sang trọng, những bức tranh thêu tuyệt mỹ, và các cô thiếu nữ với kiểu đứng đẹp nhất trông như những đóa hoa Thiên đàng điểu, ban nhạc trên sân khấu trình diễn âm thanh và nhịp điệu của thế giới, đám vũ công chú trọng cách nện gót giày đến độ bạn có thể tưởng là họ đang từ giã tử thần - tất cả đều ở đó. Beli cảm thấy lạc lõng ở đấy, cô không thể gọi rượu, hay ngồi trên ghế cao mà không thể giữ cho đôi giày rẻ tiền của mình bị rơi ra, nhưng một khi điệu nhạc trỗi lên thì không có chuyện gì quan trọng nữa. Một ông kế toán viên đồ sộ đưa tay ra mời và trong vòng hai tiếng đồng hồ kế tiếp Beli quên hết những ngượng ngùng, thán phục, run sợ và cô chỉ khiêu vũ. Chúa tôi, cô ấy thật sự khiêu vũ. Cô khiêu vũ đến độ cà phê rót cho cô tự do và tất cả những người luân phiên khiêu vũ với cô đều kiệt sức. Ngay cả người trưởng ban nhạc, một người dày dạn tóc đã muối tiêu tham dự rất nhiều cuộc tổ chức khiêu vũ suốt từ châu Mỹ Latin và Miami đã hét to và làm mọi người chú ý Beli: Cô bé da đèn này đang bốc cháy. Thật thế, cô đang bốc cháy! Điều cuối cùng đó chính là nụ cười của cô: hãy khắc sâu vào trong ký ức của bạn đi; bạn sẽ không được nhìn thấy nụ cười này thường xuyên. Mọi người đều tưởng lầm Beli là một cô vũ công ba lê người Cuba ở trong một đoàn vũ và không thể nào tưởng tượng được cô cũng là một con bé người Dominic giống như họ. Không thể nào được, không thể như thế, vv….

Và trong cơn chếch choáng quay cuồng của điệu nhạc paso, giữa những người đẹp trai, và mùi nước hoa của đàn ông, gã xuất hiện. Beli đang ở quầy rượu, chờ Tina trở lại sau cuộc “nghỉ giải lao hút thuốc”. Áo Beli: đã nhàu nát. Mái tóc: vẫn còn đúng nếp. Bàn chân: đau đớn như lần đầu bị bó chân. Gã, ngược lại, đầy vẻ nhàn nhã khoan thai. Đây là gã, thế hệ tương lai kết hợp hai họ León và Cabral: người đã trộm trái tim của bà mẹ đầu tiên trong dòng họ, người đã đẩy Beli và con cái của cô thành những người ly hương. Ăn mặc kiểu Rat Pack với áo khoác màu khói đen với quần trắng, và không một giọt mồ hôi nào trên người, như thể gã ở trong phòng lạnh. Thật đẹp trai tuy hơi có bụng giống như những nhà sản xuất phim ảnh giữa tuổi bốn mươi, và đôi mắt màu xám mí mắt dưới đã bắt đầu mọng mỡ đôi chút. Đôi mắt ấy đã quan sát chẳng sót chuyện gì. Đôi mắt đã theo dõi Beli gần cả giờ đồng hồ, và không phải Beli không nhận biết. Gã có vẻ là một người có thế lực, tất cả mọi người trong hộp đêm này đều chào hỏi gã, và gã chi tiền nhiều đến độ có thể mua chuộc cả Atahualpa.

Có thể nói lần gặp nhau đầu tiên của hai người không mấy êm đẹp. Tôi mua cho em một ly rượu nhé? Gã nói, và khi cô quay hướng khác, em vô lễ quá, gã nắm cánh tay Beli, khá mạnh tay, và nói, Em đi đâu, cô em da màu? Và chỉ cần có thế: một cô Beli khá hung hăng thô lỗ xuất hiện. Trước nhất, cô không thích bị chạm vào người. Không chút nào. Không bao giờ. Thứ hai, cô không phải “cô em da màu” (ngay cả lão bán xe cũng biết điều hơn, gọi Beli là Ấn Độ). Và thứ ba, cô rất nóng tính. Khi cái gã nhà giàu vặn tay Beli, Beli đi từ chỗ không giận hờn cho đến bạo lực không đầy hai phần mười của một giây. Rít lên. Đừng. Sờ. Tôi. Tạt ly rượu, ném cái ly, và cái ví tay vào người gã - nếu như có một đứa bé nào đó ở gần đó chắc Beli cũng sẽ chụp đứa bé mà ném luôn. Sau đó lại cho vào người gã ta luôn một chồng giấy lau và hàng trăm cái ghim ô liu bằng nhựa, và khi các thứ này thôi không quay cuồng trên nền gạch, Beli đã thực hiện một cuộc đánh nhau trên đường phố với hằng chuỗi tấn công vô tiền khoáng hậu. Trong suốt thời gian cơn thịnh nộ mà từ trước đến giờ gã chưa bao giờ gặp, Gangster cúi đầu tránh, chẳng hề di chuyển ngoại trừ khi gạt một cái mâm bay thẳng như chém vào mặt gã. Khi Beli chấm dứt, gã ngẩng đầu lên như là vừa mới chui ra từ trong hang chồn và đặt một ngón tay lên môi. Em hụt mất một chỗ, gã nói nghiêm trang.

Ha.

Chuyện chẳng có gì, chỉ là một cuộc gặp gỡ đơn giản. Trận chiến Beli phải đương đầu với La Inca lúc về nhà khốc liệt hơn nhiều – La Inca chờ Beli tay cầm thắt lưng – và khi Beli bước vào nhà, mệt nhừ sau buổi khiêu vũ, La Inca, cái đèn dầu hỏa chiếu sáng người của bà, giơ cái thắt lưng lên cao trong không khí và đôi mắt sáng như kim cương của Beli dán chặt vào bà. Cái cảnh tượng đầy bản năng man rợ như thời tiền sử giữa mẹ và con gái kiểu này đã xảy ra ở bất cứ quốc gia nào trên toàn thế giới. Đấy, Mẹ đánh đi. Beli nói, nhưng La Inca không thể xuống tay, sức lực như thoát khỏi người bà. Hija, nếu con về nhà trễ như thế này nữa con phải ra khỏi nhà này. Beli trả lời: Đừng có lo, tôi sẽ đi, không muộn lắm đâu. Đêm ấy La Inca không chịu vào ngủ chung giường với Beli. Bà ngủ trên ghế xích đu, cũng không nói chuyện với Beli ngày hôm sau. Beli tự đi làm một mình, nỗi thất vọng như một đám mây hình nấm phủ trùm lên Beli. Không có gì phải thắc mắc: chỉ có bà mẹ của Beli là đáng cho Beli lo lắng mà thôi, nhưng suốt tuần hôm ấy, Beli lại thấy mình cứ băn khoăn về một chuyện ngu ngốc đó là cái tên béo lắm điều, (chữ của Beli) đã phá hỏng đêm vui. Ngày nào Beli cũng kể lại từng chi tiết của cuộc đụng độ cho lão bán xe và Arquimedes nghe, nhưng cứ mỗi lần kể Beli lại thêm thắt vào những chi tiết giận dữ hơn, tuy không thật sự xảy ra nhưng có vẻ có thật trong trí nhớ. Một tên lỗ mãng. Beli nói về gã. Một con thú. Tại sao gã dám sờ vào tôi chứ! Làm như gã là một người ngon lành lắm vậy, cái tên đó không đáng là đàn ông!

Thế gã có đánh em không? Lão bán xe cố gắng giữ bàn tay của Beli trên đùi của gã nhưng thất bại. Có lẽ anh nên làm giống như thế.

Và anh sẽ nhận lãnh cái mà gã đã nhận lãnh. Beli nói.

Arquimedes, đứng trốn trong tủ chứa quần áo lúc Beli đến thăm (đề phòng cảnh sát chìm tràn vào), tuyên bố Gangster là tượng trưng cho giới tiểu tư sản, giọng nói của gã đến tai Beli xuyên qua bao nhiêu lớp vải mà lão bán xe đã mua cho Beli (và Beli đã cất giữ trong nhà của Arquimedes). (Cái này có phải là lông của con chồn hương không? Anh ta hỏi Beli. Lông thỏ, Beli trả lời không mấy vui.)

Đáng lẽ em nên đâm gã, Beli nói với Constantina.

Em gái ơi, chị nghĩ là gã nên đâm em.

Chị nói cái quái gì thế?

Chị chỉ nói là, em nói về gã nhiều quá.

Không, Beli nói nóng nảy. Không phải như chị nghĩ đâu.

Vậy thì đừng nói về gã nữa. Tina cúi xuống nhìn đồng hồ đeo tay tưởng tượng. Năm giây. Thật là kỷ lục.

Beli cố gắng để không nhắc đến gã nhưng không hiệu quả. Cánh tay Beli chỗ bị hắn nắm lấy, thỉnh thoảng nhức nhối không đúng lúc hay đúng chỗ và Beli có thể cảm thấy đôi mắt rụt rè của gã đang theo dõi Beli khắp nơi.

Thứ sáu sau đó là một ngày trọng đại; một nhánh của Đảng Dominic ở địa phương tổ chức buổi họp và cả nhà hàng làm việc cật lực từ sáng đến tối. Beli, người thích công việc rộn ràng, đã biểu lộ tài nghệ và sự siêng năng. Ngay cả José cũng rời văn phòng xuống bếp để giúp nấu ăn. José thường cho người trưởng chi nhánh một chai rượu. Ông ta bảo đó là rượu Rum của người Trung Hoa; thật ra đó chỉ là chai Johnnie Walker mà ông đã tháo bỏ nhãn hiệu. Những người cao cấp có vẻ rất thích món hủ tiếu xào, còn thuộc hạ của họ chọc vào những sợi hủ tiếu một cách khổ sở và cứ hỏi đi hỏi lại là có món cơm đậu không, nhưng dĩ nhiên là không có. Buổi họp rất thành công và bạn sẽ không bao giờ đoán được có một cuộc chiến tranh bẩn thỉu đang xảy ra. Khi tên say cuối cùng lê lết bước chân đi ra và được đưa vào taxi, Beli, không cảm thấy mệt chút nào, hỏi Tina: Mình trở lại chỗ ấy được không?

Chỗ nào?

El Hollywood.

Nhưng mình phải thay quần áo đã.

Đừng lo, em đã mang quần áo sẵn.

Và nhoáng một cái, Beli đã đứng ở trước bàn của gã.

Một trong những người ngồi chung bàn với gã nói, Ê, Dionisio, có phải đó là con nhỏ ông cho tiền, hồi tuần trước?

Gã gật đầu uể oải.

Bạn của gã nhìn Beli từ trên xuống dưới. Tôi mong, giùm cho cô, là cô không trở lại để phục thù. Tôi không nghĩ là cô sẽ được sống sót.

Em còn chờ gì nữa, gã hỏi. Tiếng chuông bắt đầu?

Khiêu vũ với em đi. Bây giờ đến phiên Beli nắm lấy gã và kéo vào sàn khiêu vũ.

Gã có thể là một khối thịt dày bọc trong lớp áo khoác tuxedo, nhưng gã uyển chuyển như phép lạ. Em đến đây cốt ý tìm anh, phải không?

Vâng, Beli trả lời, và chỉ lúc ấy Beli mới thật sự biết.

Anh rất mừng là em không nói láo. Anh không thích những người nói láo. Gã đặt ngón tay dưới cằm Beli. Em tên gì?

Beli nghiêng đầu tránh. Hypatía Belicia Cabral.

Không, gã nói bằng vẻ nghiêm trọng của một tên ma cô theo đúng truyền thống. Tên em là Mỹ nhân.

GANGSTER MỌI NGƯỜI TRUY LÙNG

Beli biết Gangster nhiều đến mức độ nào chúng ta sẽ không bao giờ biết. Beli bảo rằng gã chỉ bảo gã là người làm ăn, thương gia. Dĩ nhiên là tôi tin anh ấy. Làm sao tôi biết đó không phải là sự thật chứ?

Chắc chắn gã là thương gia, nhưng cũng là tay sai của Trujillo, và không phải hạng tay sai tầm thường. Đừng hiểu lầm: ông ta không phải là ringwraith, nhưng cũng chẳng phải là quái vật.

Một phần vì Beli kín tiếng về chuyện này và những người khác không mạnh dạn khi nói về chế độ, tiểu sử về Gangster chỉ là những mảnh vụn không trọn vẹn; tôi sẽ kể cho bạn nghe những gì tôi khám phá ra và phần còn lại chúng ta sẽ phải chờ cho đến ngày những trang sách bỏ trống lên tiếng nói.

Gangster được sinh ra ở Samaná vào những năm đầu của thập niên hai mươi, con trai thứ tư của người bán sữa, hư đốn khóc nhè, bụng ỏng, không ai nghĩ là gã sẽ trở nên cái gì có giá trị. Bố mẹ gã tán đồng nhận định này bằng cách đuổi gã ra khỏi nhà khi gã mười bảy tuổi. Nhưng người ta thường đánh giá quá thấp cái hứa hẹn của một đời đói khổ. Thèm khát quyền lực, và nhục nhã có thể rèn luyện và hun đúc tính chất của một chàng thanh niên. Đến năm Gangster được mười hai tuổi, thằng bé gầy gò, không có gì đặc biệt kia trở nên tháo vát, hiểu biết, và can đảm vượt qua khỏi lứa tuổi của gã. Gã kể rằng Tên Trộm Gia Súc Thất Bại đã thu phục gã, ra lệnh cho Mật vụ phải quan tâm đến gã, và trước khi bạn có thể nói SIM-salabím chú bé của chúng ta đã xâm nhập sâu vào công đoàn và điểm chỉ vô số người. Năm mười bốn tuổi gã giết tên “cộng sản” đầu tiên, làm ơn cho tên khốn khiếp Felix Bernardino[2], và có lẽ cuộc ám sát này quá đẹp mắt, rất trọn vẹn, phân nửa cánh tả ở Baní ngay lập tức bỏ rơi Cộng hòa Dominic đến ở Nueva York nơi tương đối khá an toàn. Với số tiền nhận được gã mua cho mình một bộ âu phục mới và bốn đôi giày.

Từ khi ấy, bầu trời là giới hạn cho nhân vật trẻ tuổi này. Trong suốt mười năm sau đó gã đi và về Cuba thường xuyên, tham gia làm giấy tờ giả, trộm cắp, tống tiền và tẩu tán tiền bạc không hợp pháp, tất cả chỉ để phục vụ Vinh Quang Vĩnh Viễn của Trujillo. Còn có cả tin đồn, tuy không có chứng cớ cụ thể, Gangster là người đã nện búa giết Mauricio Báez ở Havana năm 1950. Ai có thể biết chuyện này chứ? Chuyện này rất có thể xảy ra; vào lúc ấy gã đã bắt được những mối liên lạc rất quan trọng trong thế giới chìm của Havana và rõ ràng không gớm tay khi giết các tên khốn nạn. Chứng cớ cụ thể, tuy thế, rất hiếm hoi. Không thể chối cãi rằng gã là người được Johnny Abbes và Porfirio Rubirosa yêu mến. Gã có một giấy thông hành đặc biệt do dinh Tổng thống cấp, và mang cấp Thiếu tá trong một chi nhánh nào đó của mật vụ.

Gangster trở nên rất có tài, đối với nhiều người, về mặt phản bội nhưng cái lĩnh vực mà gã thật sự có tài vượt qua mọi người, phá kỷ lục huy chương vàng, là về mặt buôn bán xác thịt. Ngày ấy, cũng như bây giờ, đĩ điếm với Santo Domingo cũng như là sôcôla với Thụy Sĩ. Và có cái gì đó trong việc trói, bán và làm nhục đàn bà đã phát triển tính chất tuyệt diệu nhất của Gangster; gã có một bản năng thiên phú về việc này, một tài năng – gã là một con đỉa chuyên món bám đít đĩ. Năm hai mươi hai tuổi, gã làm chủ các nhà điếm ở thủ đô, có nhà và xe ở ba quốc gia. Không bao giờ keo kiệt với Jefe về bất cứ điều gì, tiền bạc, lời ngợi khen, hay một cô điếm ngon lành mới đến từ Colombia, rất trung thành với chế độ đến nỗi gã giết một người đàn ông ở quán rượu chỉ vì ông ta phát âm sai tên bà mẹ của Jefe. Đây là một người đàn ông, El Jefe nghe nói là đã khen gã, có tài.

Sự trung thành của Gangster được tưởng thưởng xứng đáng. Cỡ tuổi giữa bốn mươi, Gangster không chỉ là một nhân viên được trả giá cao mà còn trở thành một người có thế lực – trong ảnh, gã xuất hiện cùng với ba ông trùm của chế độ: Johnny Abbes, Joaquín Balaguer và Felix Bernardino – mặc dù không có tấm hình nào gã chụp chung với El Jefe, nhưng không ai nghi ngờ gì về chuyện gã cùng chia nhau một ổ bánh mì và nói chuyện đùa chơi với ông ta. Bởi vì chính Con Mắt Thần đã mang lại Gangster quyền hành hơn trong một số lĩnh vực chỉ riêng gia đình Trujillo hoạt động trên địa phận Venezuela và Cuba, và dưới quyền kiểm soát gắt gao của gã, cái gọi là “hành nghề vì tiền” và tỉ lệ chị em ta người Dominic tăng gấp ba lần. Năm bốn mươi tuổi, là lúc Gangster phát thời nhất; gã đi du lịch hết chiều dài của châu Mỹ, từ Rosario đến Nueva York, cái kiểu một ông bố ma cô nuôi đĩ, ở khách sạn sang nhất, ngủ với gái khêu gợi nhất (không bao giờ đánh mất cái khẩu vị người phương nam thích con gái Cuba lai Tây Ban Nha,) ăn ở nhà hàng bốn sao, họp mặt với những tên phạm pháp lừng danh trên toàn thế giới.

Biết lợi dụng thời cơ không bao giờ chán, đến bất cứ chỗ nào gã cũng ký giao kèo làm ăn. Những cái cặp chứa đầy tiền đôla được gã mang theo đi và về thủ đô. Tuy nhiên cuộc đời không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Chuyện bạo động, đánh đập và đâm chém thường khi xảy ra. Gã cũng suýt chết mấy lần vì những cuộc cướp xe, và sau những cuộc bắn nhau, sau những lần bị xe chạy ngang bắn tưới bắn vãi, gã luôn luôn chải đầu, sửa cà vạt, phủi quần áo, thái độ vui vẻ. Gã thật sự là một người có máu Gangster, khắc sâu vào đến tận xương tủy, sống một cuộc sống mà những bài hát “ráp” giả tạo chỉ có thể nhái theo vần điệu của nó.

Cũng trong thời gian này, chuyện hắn ngoại tình lâu năm với Cuba cũng được chính thức hóa. Gangster có thể đã nuôi dưỡng tình yêu với Venezuela và các cô gái chân dài da đen lai trắng, mê tít các cô cao và đẹp kiêu kỳ của Argentina, thèm thuồng những cô gái tóc nâu không gì có thể so sánh được của Mexico, nhưng chỉ có Cuba là khắc sâu vào trái tim gã, làm cho gã có cảm tưởng như là gia đình. Nếu tôi nói mỗi năm gã sống sáu tháng ở Havana đó cũng là nói ít đi, và để làm vinh dự cái niềm yêu thích đặc biệt này, mật vụ đã đặt cho gã biệt hiệu là MAX GÓMEZ. Gã đi du lịch đến Havana nhiều đến độ có thể nói chuyện xảy ra sau đây là điều tất nhiên, chứ không thể nói là chuyện tình cờ không may. Vào đêm giao thừa năm 1958, đêm mà Fulgencio Batista bị bỏ vào bao mang ra khỏi Havana và toàn thể châu Mỹ Latinh bị thay đổi, Gangster thật sự đang dự tiệc với Johnny Abbes ở Havana, mút whiskey từ rún của một ả điếm non dưới tuổi vị thành niên, khi du kích đến Santa Clara. May nhờ có một tên điểm chỉ viên đến kịp thời và cứu được cả bọn. Các ông nên rời khỏi chỗ này ngay lập tức hoặc là các ông sẽ bị treo bằng hai hòn dái của các ông! Đây là một trong những lỗi lầm to lớn nhất của lịch sử tình báo Dominic, Johnny Abbes suýt nữa đã không thoát khỏi Havana trong đêm giao thừa ấy. Đám người Dominic này, thật sự chạy tóe khói lên chuyến máy bay cuối cùng, mặt của Gangster bị ép sát vào cửa kính, không bao giờ trở lại.

Khi Beli gặp Gangster, cái chuyến bay nửa đêm đầy nhục nhã ấy vẫn còn ám ảnh gã. Ngoài việc ràng buộc về mặt tài chính, Cuba là một yếu tố quan trọng ảnh hưởng đến uy thế của gã – đến bản chất đàn ông của gã – và gã vẫn không thể chấp nhận được một sự thật là quốc gia này đã sụp đổ chỉ vì một đám sinh viên học sinh vô tổ chức nổi giận rồi nổi loạn. Có ngày gã vui hơn bình thường, nhưng bất cứ lúc nào khi gã nghe tin tức mới nhất về hoạt động của cách mạng là gã rứt tóc và tấn công bức tường gần gã nhất. Không có một ngày nào trôi qua mà gã không thốt lời chống đối Batista (Đồ bò mộng! Đồ nông dân!) hay Castro (Tên Cộng sản!) hay trùm CIA Allen Dulles (Thằng lại cái!), người đã thất bại không ngăn cản được lời góp ý sai lầm của Batista nên Fidel được ân xá trong ngày Lễ Tạ Ơn Đức Mẹ và những anh Macao theo chủ nghĩa quốc gia lại được thêm một ngày chiến đấu. Nếu Dulles có mặt ở đây ngay trước mặt anh, anh sẽ bắn nó, gã thề như vậy với Beli, và sau đó anh bắn chết mẹ nó luôn.

Cuộc đời, dường như, đã tặng cho Gangster một cú đấm thật đau đớn tàn bạo và gã không biết phải đối đáp cách nào. Tương lai đầy u ám. Gã cảm nhận được sự sinh tử của chính mình, và của Trujillo, đã gần kề trong sự sụp đổ của Cuba. Điều này có thể giải thích được vì sao, khi gã gặp Beli, gã vồ vập Beli ngay lập tức. Tôi muốn nói là, có tên đàn ông trung niên nào mà không muốn cảm thấy trẻ lại nhờ cái “húm” của gái tơ. Và nếu điều Beli thường khoe với con gái của mình là sự thật, Beli có cái húm ngon lành nhất trong đám phụ nữ chung quanh. Chỉ riêng cái vòng eo hẹp sexy của Beli cũng có thể mang đến cả ngàn yolas[3]. Trong khi đám đàn ông thượng lưu ngần ngại không đến với Beli, Gangster, là một người đàn ông lịch lãm, đã từng làm tình với nhiều cô gái da đen, nhiều đến không thể đếm hết, chẳng quan tâm về màu da. Cái mà gã muốn là được bú cặp vú to tướng của Beli, đéo cái “húm” của cô nàng cho đến khi nó trở thành cái vũng chứa chất nhầy như nước cốt xoài. Gã chiều chuộng Beli bất kể nghĩa lý, như để tìm quên Cuba và sự thất bại của gã. Như các viejos (ông già) đã nói clavo saca clavo, dùng cái này thay thế cho cái kia, và chỉ có một cô gái trẻ như Beli mới có thể tẩy rửa sự sụp đổ của Cuba trong đầu gã ta.

Đầu tiên Beli cũng khá dè dặt với Gangster. Người tình lý tưởng của Beli trước đây là Jack Pujols, một gã thiếu niên trẻ và đẹp trai. Còn đây là một gã Caliban trung niên, tóc nhuộm, long xồm xoàm quăn tít trên lưng và trên vai. Trông gã giống một anh trọng tài canh giữ vùng cấm địa hơn là một người được sinh ra để mang tương lai sáng lạn đến cho Beli. Nhưng chúng ta không nên đánh giá thấp những gì sự kiên trì có thể đạt được bởi vì rất nhiều khi “chì” chẳng bằng “lì” – nhất là khi sự kiên trì được trợ giúp bằng tơ lụa quý giá và chiều chuộng ưu đãi. Gangster quyến rũ Beli bằng phương pháp bất cứ tên da đen trung niên nào cũng biết: đẽo mòn dần sự phòng thủ của Beli với một vẻ bình tĩnh tự tin, và một thái độ tự nhiên lịch lãm. Rải rắc trên đầu Beli hoa nhiều đến độ có thể kết thành vòng Azua, chất chồng hoa hồng ở chỗ làm và ở nhà của Beli. (Lãng mạn quá, Tina thở dài. Tồi quá, tục quá, La Inca than thở.) Gã đưa Beli đi ăn ở những nhà hàng sang trọng nhất thủ đô, đưa Beli đến những hộp đêm chưa bao giờ cho phép người da đen vào trừ khi anh ta là nhạc sĩ (ông ta có thế lực đến ngần ấy – phá vỡ cái thành kiến chống người da đen), ở những chỗ như Hamaca, Tropicalia (tuy thế, Chúa ơi, vẫn không thể vào Câu Lạc Bộ Quốc Gia, nơi mà ngay cả gã cũng không có đủ thế lực). Gã hết lời ca tụng Beli với những cô gái cao cấp nhất (nghe đồn là gã đã trả tiền cho một vài trường Cao học ở Cyrano để dụ họ đến). Đưa Beli đi xem kịch, phim, khiêu vũ, mua quần áo cho Beli và nữ trang (đồ ăn trộm) đầy tủ, giới thiệu Beli với những người danh tiếng, và có lần giới thiệu với cả Ramfís Trujillo – nói cách khác, gã mang Beli ra trình làng với thế giới chó má này ( dẫu sao đây cũng là một thế giới ban đầu và trong giới hạn của Cộng hòa Dominic), và bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy một cô gái bướng bỉnh ngoan cố như Beli, người khăng khăng ôm lấy cái lý tưởng về tình yêu cũng phải nhìn sâu vào trái tim của mình mà thay đổi ý kiến, chỉ riêng với Gangster thôi.

Gã là một người phức tạp (có người cho rằng gã rất khôi hài), một người vui vẻ dễ chịu (có người cho rằng đáng bị chế nhạo) đối xử rất dịu dàng và rất quý trọng Beli, ở dưới gã (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng) Beli học hỏi nhiều điều, sự giáo dục bắt đầu từ lúc làm việc nhà hàng, và hoàn tất với sự chỉ dạy của gã. Gã là một người rất giỏi về cư xử giao tế, thích đi chơi đi ăn ngoài, thích được gặp gỡ mọi người, và như thế rất hợp với nguyện vọng của Beli. Tuy thế nội tâm của gã bị xung đột với những điều hắn làm trong quá khứ. Một mặt gã hãnh diện với những thành công của mình. Anh tự than tự lập, gã bảo Beli, vất vả lắm mới được nên người như hôm nay. Anh có xe, có nhà, có điện, quần áo, prendas, nhưng khi anh còn bé, anh không có được một đôi giày, dù chỉ một đôi thôi! Anh không có gia đình. Anh là trẻ mồ côi. Em có hiểu không?

Beli, cũng là đứa trẻ mồ côi, hiểu điều này thâm thúy hơn ai cả.

Mặt khác, gã bị dằn vặt vì tội ác của mình. Khi gã uống nhiều rượu quá, chuyện này xảy ra rất thường xuyên, gã có thể thổ lộ những chuyện như thế, nếu em biết những chuyện tồi bại của anh đã làm, em sẽ không ở đây với anh. Có nhiều đêm Beli tỉnh giấc thấy gã đang khóc. Tôi không cố ý làm chuyện đó! Tôi không cố ý!

Những lúc ấy Beli ôm đầu gã vào lòng, lau nước mắt cho gã, và chợt nhận ra mình thật sự yêu Gangster.

Beli biết yêu! Lần thứ nhì! Nhưng không giống những chuyện đã xảy ra với Pujols, đây thật sự là một giao ước quan trọng, một tình yêu hoàn toàn tự nhiên không đánh bóng, một mơ ước tối cao tối thượng đã ảnh hưởng đám con của Beli suốt đời. Thử nghĩ, suốt đời Beli đã mơ ước, đói khát, có một người mình yêu và được yêu trở lại. Không được yêu thương thời tuổi thơ lưu lạc, những năm tiếp theo lòng khao khát tình yêu của Beli tăng gấp đôi rồi lại tăng thêm gấp đôi, cứ như là thanh kiếm katana được trui rèn mãi đến độ nó trở nên bén hơn sự thật. Với Gangster, Beli tìm thấy cái mình mơ ước. Có ai ngạc nhiên là trong bốn tháng cuối cùng, tình yêu của hai người, cơn sóng yêu thương của họ lai láng dạt dào đến thế? Cũng như dự đoán, Beli, cô con gái của định mệnh, yêu nhiều nhất, say đắm nhất, điên cuồng nhất.

Còn Gangster, thường gã rất mau chán, nhất là trong cuộc tình mà đối tượng ca tụng tôn thờ hắn quá mức. Nhưng Gangster, bị cơn bão lịch sử kềm tỏa, nhận thấy là gã đã đáp lại tình yêu của Beli. Gã viết chi phiếu những món tiền rất to mà gã không bao giờ có hy vọng được thấy lại số tiền này. Gã hứa với Beli sau khi hết vấn đề với Cộng sản gã sẽ đưa cô đến Miami và Havana. Anh sẽ mua cho em một căn nhà ở hai chỗ để em biết là anh yêu em đến dường nào!

Một căn nhà? Beli thì thào. Tóc Beli như dựng đứng. Anh đừng có nói láo với em!

Anh không nói láo. Em muốn nhà có mấy phòng?

Mười. Beli nói không chắc chắn.

Mười thì chẳng thấm vào đâu. Hai chục phòng nhá!

Với những ý nghĩ gã nhồi vào đầu Beli, đáng lý ra gã nên bị bắt vào tù. Bạn tin lời tôi đi, La Inca đã từng nghĩ đến việc này. Gã là một tên hèn hạ lợi dụng. Một tên ăn trộm sự ngây thơ! La Inca có lý do vững chắc để bảo rằng bà nói rất đúng; Gangster chỉ là một anh ma cô già kiêu ngạo lợi dụng sự ngây thơ của Beli. Nhưng nếu bạn nhìn ở một khía cạnh rộng lượng hơn bạn có thể lý luận rằng Gangster thật sự cưng chiều Beli, và sự chiều chuộng là món quà quý giá nhất mà chưa có người nào cho Beli. Cái cảm giác ấy quá tuyệt vời, nó làm rúng động đến tận xương tủy của cô. (Lần đầu tiên trong đời tôi thật sự có cảm giác vinh hạnh về màu da của tôi.) Gã làm Beli cảm thấy mình xinh đẹp, được thèm muốn, và an toàn. Chưa có ai mang đến cho Beli cảm giác này. Những đêm ngủ với nhau, gã vuốt ve thân hình trần truồng của Beli, như thể Narcissus vuốt ve cái hồ gương của mình, thì thầm, Em đẹp quá, đẹp quá, và cứ lặp đi lặp lại mãi. (Gã chẳng quan tâm đến vết sẹo bị bỏng của Beli ở sau lưng: Nó giống như một bức tranh của cơn bão xoáy và em, cơn bão bạo dạn buổi sáng của tôi.) Con dê già ham hố này có thể làm tình với Beli từ lúc mặt trời mọc cho đến lúc mặt trời lặn, và chính gã đã dạy Beli biết tất cả những điều cần biết về thân thể của mình, cơn thống khoái tuyệt đỉnh, nhịp điệu của riêng mình. Người đã nói: Em phải bạo dạn hơn. Vì những điều nói trên gã phải được trân trọng, không cần biết chuyện gì sẽ đến khi cuộc tình tàn.

Đó là một cuộc tình lần đầu cũng là lần cuối đã thiêu hủy tiếng tăm của Beli ở Santa Domingo. Không ai ở Baní biết chắc Gangster là ai, và gã đã làm những việc gì (gã im thin thít về những chuyện như thế này), nhưng gã là một người đàn ông, thế là đã đủ. Trong đầu óc hàng xóm của Beli, con bé da đen hay khoe khoang ấy đã tìm được bến đỗ của cuộc đời trụy lạc. Những người già cả đã bảo với tôi là trong những tháng cuối cùng ở xứ Cộng hòa Dominic, Beli đã sống ở các khách sạn rẻ tiền nhiều hơn là ở trong trường học – nói quá lời, tôi chắc thế, nhưng đó cũng là một dấu hiệu danh tiếng của Beli đã xuống thấp đến mức độ nào, theo dư luận. Beli cũng chẳng tự giúp ích gì cho mình. Cô ta thật sự là một người thắng cuộc vụng về: bây giờ Beli đã thuộc về giai cấp được ưu thế, Beli đỏng đảnh đi vòng quanh xóm, phô trương vẻ khinh thị tất cả mọi người và mọi vật nếu họ không liên hệ với Gangster.

Chê khu phố mình ở là “hạ cấp” và những người hàng xóm là “thô lỗ”, “bẩn thỉu”, Beli khoe khoang mình sắp sửa đi Miami và sẽ không còn phải chịu đựng cái quốc gia tồi tàn không xứng đáng này nữa. Beli cũng không giữ chút xíu kính trọng nào ở nhà. Đi chơi suốt đêm và uốn tóc bất cứ lúc nào cô muốn. La Inca không còn biết phải làm gì với beli. Hàng xóm khuyên bà nên đánh Beli cho đến khi cô trở thành một đống máu bầm. (Bà có lẽ phải giết nó đi, họ nói một cách tội nghiệp), nhưng La Inca không thể giải thích cho họ biết là hình ảnh một con bé bị cháy bỏng, bị nhốt trong chuồng gà ngày xưa khi bà tìm thấy nó đã ảnh hưởng đến bà và hằn sâu vào tâm khảm bà như thế nào; đã làm thay đổi mọi tình cảm trong bà đến độ bà không còn sức mạnh để đánh đòn con bé này nữa. Tuy thế, bà không bao giờ ngưng tìm cách giải thích và khuyên ngăn Beli.

Thế còn đại học thì sao?

Con không muốn đi học đại học.

Vậy con sẽ làm gì? Làm người yêu của Gangster suốt đời? Cha mẹ con, xin Chúa giúp cho linh hồn họ được yên nghỉ, luôn muốn cuộc đời con tốt đẹp hơn.

Con đã nói với mẹ là đừng có nói với con về những người đó nữa. Mẹ là người mẹ duy nhất của con.

Vậy mà nhìn xem cái cách con đối xử với mẹ như thế nào. Nhìn xem có tốt không? Có thể mọi người nói rất đúng. La Inca tuyệt vọng. Có lẽ con bị fukú.

Ngay cả mấy ông chủ tiệm người Tàu cũng phải lên tiếng với sự thay đổi thái độ của Beli. Chúng tôi phải cho cháu nghỉ việc. Juan nói.

Cháu không hiểu các bác muốn nói gì.

Ông ta liếm môi và cố nói. Chúng tôi phải đuổi cháu.

José nói. Cháu bị đuổi việc. Làm ơn để cái tạp dề lên bàn.

Gangster nghe chuyện này. Ngày hôm sau một vài tên thuộc hạ của gã đến thăm hai anh em nhà họ Then, và bạn có biết, Beli được đi làm trở lại ngay lập tức không? Tuy thế tình cảm của họ không còn như xưa. Họ không nói chuyện với cô, không kể chuyện hồi họ còn trẻ ở Trung Quốc và người Philippine nữa. Sau vài ngày bị bỏ mặc không ai nói tới, Beli biết ý và không đi làm nữa.

Rồi bây giờ con không có việc làm nữa, La Inca lôi việc này ra nói như muốn giúp.

Con không cần phải đi làm. Anh ấy sẽ mau cho con một căn nhà.

Gã còn chưa đưa con đến thăm nhà của gã mà đã dám hứa sẽ mua nhà cho con? Và con tin gã? Ôi, con ơi là con.

Vâng thưa các bác các ngài: Bali tin gã lắm.

Nói cho cùng, Beli đang yêu! Thế giới đang bắt đầu tan rã – Santo Domingo đang ở giữa cuộc biến loạn dữ dội, vây cánh của Trujillo đang lung lay, cảnh sát ngăn chận mọi ngõ ngách – ngay cả đám học trò Beli đi học chung, những đứa thông minh, học giỏi, và đàng hoàng nhất, cũng bị các nhà Khủng Bố bắt hết. Một cô học trò ở El Redentor kể với Beli là thằng em của Jack Pujols bị bắt lúc đang tổ chức lật đổ El Jefe và thế lực của ông Đại Tá không đủ mạnh để cứu thằng con trai của mình; thằng bé bị tra tấn bằng cách cho điện giật đến độ lồi một mắt. Beli không muốn nghe chuyện này. Nói cho cùng, Beli đang yêu! Đang yêu! Beli vật vờ lãng đãng suốt ngày như một người đàn bà bị chấn thương vào đầu. Beli không có số điện thoại nhất định của Gangster, cả địa chỉ cũng không (dấu hiệu không lành thứ nhất, nghe nhé các cô các bà) và gã có thói quen biến mất liên tiếp nhiều ngày không báo trước (dấu hiệu không tốt thứ hai), và bây giờ cuộc chiến tranh của Trujillo chống lại cả thế giới đang đến thời kỳ cay đắng nhất (bây giờ Beli đã hoàn toàn thuộc về gã), số ngày gã biến mất kéo dài thành nhiều tuần, và khi gã xuất hiện trở lại sau “chuyện làm ăn”, sặc sụa mùi thuốc lá cùng với những cơn sợ hãi tột độ của ngày xưa, chỉ muốn làm tình, rồi nhậu whiskey, và tự lầm bầm chuyện gì không rõ ở bên cửa sổ của khách sạn. Tóc gã, Beli để ý, bắt đầu bạc đi nhiều.

Beli chẳng để yên chuyện gã tự nhiên biến mất nhiều lần. Điều này làm Beli mất mặt với La Inca và hàng xóm, những người luôn ngọt ngào hỏi Beli, Moses vị anh hùng cứu tinh của cô đâu rồi? Beli bênh gã trước những lời chỉ trích, dĩ nhiên, không ai có được một người ủng hộ mình cật lực như thế, nhưng Beli trách móc gã hết lời khi gã trở về, cau mặt giận hờn khi gã xuất hiện với bó hoa, bắt gã phải đưa mình đến nhà hàng mắc tiền nhất, cằn nhằn gã suốt ngày về việc không chịu đưa Beli ra khỏi xóm của cô, hỏi gã đã làm cái trò quái đản gì trong những ngày vắng mặt vừa qua; nói về đám cưới mà Beli đọc trong tờ báo Listín, và chỉ để cho bạn thấy là sự nghi ngờ của La Inca thì không hoàn toàn lãng phí: Beli muốn biết là bao giờ thì gã sẽ mang cô về nhà của gã. Cưng ơi, cô gái điếm xinh đẹp của anh, xin đừng quấy rầy anh mãi thế! Chúng ta đang ở trong chiến tranh! Gã đứng chồm lên phía trên người Beli theo kiểu đàn ông đánh vợ, tay vẫy cây súng lục.  

Trong một trong những lần vắng mặt rất lâu của Gangster, Beli, buồn chán và tuyệt vọng muốn trốn tránh vẻ thích thú của những người hàng xóm khi họ thấy Beli khốn khổ, đã tự đáp chuyến xe lửa Blue Ball Express lần cuối cùng – nói khác đi, Beli đang thăm dò tung tích người yêu cũ. Ngoài mặt, Beli có vẻ như muốn đoạn tuyệt một cách danh chính ngôn thuận, nhưng tôi nghĩ Beli chỉ buồn và muốn được đàn ông chiếu cố đến mình. Điều này chẳng hề gì. Nhưng Beli lại mắc một lỗi lầm muôn thuở là đã kể cho những anh đàn ông Dominic này nghe về người yêu mới của mình và mình được hạnh phúc đến mức nào. Các bà các cô nghe nhé: Đừng bao giờ làm như thế. Điều này cũng tương đương với việc chứng tỏ mức độ khôn ngoan của bạn khi bạn khai thật với thẩm phán, người sắp sửa tuyên án cho bạn vào tù, là ngày xưa bạn đã dung ngón tay để “đéo” mẹ của ông ta. Lão chủ tiệm bán xe hơi, luôn luôn hiền lành dịu dàng và rất lịch thiệp, đã nổi cáu, ném chai whiskey vào người Beli, hét toáng lên, Tại sao tôi lại phải vui mừng cho con khỉ thối tha! Cả hai đang ở trong căn nhà của ông ta ở Malecón – ít ra là lão còn mang em về nhà, về sau Constantina chêm vào – và nếu như lão là một người khéo sử dụng tay phải Beli có thể đã bị dập đầu bể óc, hay bị hãm hiếp và giết chết rồi. Nhưng cái ném chai của anh ta chỉ làm Beli bị trầy trụa đôi chút và sau đó là đến phiên Beli đáp lại. Beli hạ gục lão ta bằng bốn mảnh chai ghim vào đầu, cũng bằng cái chai lão đã ném Beli. Năm phút sau, thở hổn hển và đi chân không trong một chiếc taxi, Beli bị Mật Vụ chận lại, nghi ngờ vì họ thấy Beli chạy đi và chỉ khi họ điều tra Beli mới nhận ra là mình vẫn còn cầm cái chai và ở một góc vẫn còn dính tóc và máu, sợi tóc thẳng và màu vàng của lão chủ tiệm bán xe.

(Sau khi họ nghe chuyện đã xảy ra như thế nào, họ thả tôi ra.)

Arquimedes đáng được khen ngợi, anh tha lỗi cho Beli một cách cao thượng hơn. (Có lẽ tại vì Beli đã kể cho anh nghe trước và anh chưa đến độ nổi giận.) Sau khi Beli thú nhận chuyện yêu đương của mình, Beli nghe có “tiếng động khe khẽ” trong tủ chứa quần áo nơi anh ta đang trốn và không có tiếng gì khác. Sau năm phút im lặng Beli nói thì thầm, em về nhé. (Từ đó về sau Beli không bao giờ gặp lại anh ta, chỉ nhìn thấy trên tivi, đang thuyết giảng, và nhiều năm sau Beli vẫn tự hỏi không biết anh ta có còn nghĩ đến mình, như thỉnh thoảng Beli vẫn nghĩ về anh ta.)

Mấy hôm rày em làm gì? Gangster hỏi Beli khi gã lại xuất hiện.

Chẳng làm gì cả, Beli nói, quàng tay lên cổ gã, em hoàn toàn chẳng làm gì cả.

Một tháng trước khi mọi chuyện vỡ lở, Gangster đưa Beli đi nghỉ mát ở Samaná nơi quá khứ vẫn còn ám ảnh gã. Đây là chuyến đi chơi xa đầu tiên của hai người, một món quà để làm lành tội vắng mặt quá lâu, lời hứa hẹn cho những chuyến du lịch ở ngoại quốc. Đối với những người thành phố chưa bao giờ rời 27 de Febrero hay những người cho rằng Gualey là Trung Tâm Vũ Trụ: Samaná là một niềm hãnh diện. Một trong những tác giả của quyển Kinh thánh King James đã du lịch đến Caribe. Tôi thường nghĩ phải có một chỗ nào đó giống như Samaná trong trí tưởng tượng của ông ấy khi ông ấy ngồi xuống viết chương Vườn Điạ đàng. Bởi vì Samaná chính là vườn Địa đàng, một nơi biển, đất và màu xanh đã hòa lẫn vào nhau, hun đúc thành người dân bướng bỉnh mà không có một mảng văn chương nào có thể ca tụng cho hết lời. Gangster có vẻ rất vui vẻ, cuộc chiến tranh với bè lũ chống chính quyền đang xuôi chèo mát mái. (Chúng ta đuổi họ chạy hết, gã khoác lác. Không mấy lâu, mọi việc sẽ êm xuôi.)

Đối với Beli, chuyến đi này là thời gian tốt đẹp nhất Beli sống ở Cộng hòa Dominic. Beli sẽ không bao giờ nghe cái tên Samaná mà không hồi tưởng đến thời kỳ tuyệt vời nhất trong thời xuân xanh của mình, thời kỳ hoàn hảo nhất của Beli, khi Beli vẫn còn trẻ trung và xinh đẹp. Samaná mãi mãi đánh thức ký ức những lần ân ái, cái cằm nhàm chán của Gangster cọ vào cổ Beli, lời biển Địa Trung Hải tán tỉnh lãng mạn, bãi biển thiên nhiên tuyệt đẹp không có khách sạn, sự bình an Beli cảm nhận, và những lời hứa hẹn.

Có ba tấm ảnh từ chuyến đi ấy, và tấm nào Beli cũng cười thật tươi.

Họ làm tất cả những việc mà người Dominic thích làm khi họ nghỉ mát. Họ ăn cá nướng và đi trong nước biển. Họ đi dọc theo bãi biển uống rượu rum cho đến khi sớ thịt đằng sau mắt của họ phập phồng theo nhịp tim. Đó là lần đầu tiên Beli có một chỗ riêng cô được toàn quyền kiểm soát, vì thế khi Gangster yên tĩnh ngủ gật trên võng, Beli bận rộn với trò chơi làm vợ, phác họa dự tính về cái gia đình mà Beli sẽ cư ngụ. Buổi sáng Beli thu dọn căn nhà nhỏ thật sạch sẽ ngăn nắp, và trưng bày thật nhiều hoa màu sắc rực rỡ, treo đầy tất cả các xà ngang của căn nhà và ở tất cả cửa sổ, Beli mang về rau quả và cá từ những vùng lân cận và chế biến chúng thành những món ăn thật tuyệt vời, liên tục hết món này đến món khác – khoe tài của mình học được từ những năm lưu lạc – sự thỏa mãn của Gangster, cách gã vỗ bụng, những lời bốc thơm, và cái ợ hơi của gã khi gã nằm trên võng là âm nhạc trong tai Beli! (Trong lòng, Beli tự xem mình hoàn toàn là vợ của gã trong tuần lễ ấy chỉ trừ mặt pháp lý.)

Beli và Gangster còn có được những phút giây tâm sự tấm lòng với tấm lòng thật thiết tha. Ngày thứ nhì, sau khi gã đưa Beli đến căn nhà của gã ở ngày xưa, hiện nay bỏ hoang vì bị bão phá hỏng, Beli hỏi: Có bao giờ anh thèm có một mái ấm gia đình?

Họ đang ở trong một nhà hàng rất sang trọng trong thành phố, chỗ mà El Jefe thường đến ăn tối những lần ông ta đến viếng (người ta sẽ tiếp tục kể cho bạn nghe chi tiết này). Em có thấy mấy người đó không? Gã chỉ về phía quầy rượu. Tất cả những người này đều có gia đình, em có thể nhận ra điều này trên mặt của họ. Họ có gia đình đang sống nhờ vào họ, đối với một số người đây là một chuyện tốt đẹp, nhưng đối với một số khác, đây là một việc không hay. Tuy nhiên họ có một điểm chung rất xấu, đó là không ai trong đám người này có được tự do. Họ không thể làm chuyện họ muốn làm hay là người họ muốn trở thành. Có lẽ, anh không có thân nhân trên thế giới này, nhưng anh hoàn toàn tự do.

Beli chưa hề nghe ai nói những lời này. Tôi là người tự do không phải là một câu nói thịnh hành mà người ta tự kềm chế không phát biểu trong thời kỳ Trujillo. Nhưng nó như hòa nhịp với tâm hồn Beli, buộc La Inca với hàng xóm của bà, và cuộc đời của Beli vẫn còn lơ lửng trên không trung phải có một hướng nhìn khác.

Tôi tự do.

Em muốn được như anh, Beli nói với Gangster vài ngày sau đó khi họ đang ăn món cua do Beli nấu với sốt achiote. Gã vừa kể cho Beli nghe về một bãi biển người ta tắm trần ở Cuba. Em có lẽ sẽ là ngôi sao sáng nhất của buổi trình diễn, gã nói, bẹo nhẹ núm vú của Beli và cười ha hả.

Em nói vậy là có ý gì, em muốn giống như anh?

Em muốn được tự do.

Gã mỉm cười và nâng cằm Beli. Thì em sẽ được tự do, cô em xinh đẹp ơi.

Ngày hôm sau cái bong bóng bảo vệ cuộc sống lý tưởng, túp lều tranh với hai quả tim vàng của họ bị vỡ toang và những điều khó khăn của thế giới thực tế tràn vào vội vã. Một chiếc xe gắn máy chở tên cảnh sát béo phệ đến căn lều của họ. Đại úy, người ta cần ông có mặt ở Dinh, ông ta nói, miệng của ông ở phía dưới cái quai nón, đáng lẽ nó phải được quàng dưới cằm. Có nhiều chuyện phiền phức với tụi âm mưu đảo chính, hình như thế. Anh sẽ cho xe đến rước em, Gangster hứa hẹn. Chờ em tí, Beli nói, em sẽ đi với anh. Beli không muốn bị bỏ lại phía sau nữa. Nhưng gã không nghe, hay là chẳng quan tâm. Chờ tí, mẹ kiếp, Beli hét to trong tuyệt vọng. Nhưng cái xe gắn máy chẳng chịu chậm lại cho. Chờ! Chẳng có xe nào đến đón. May mắn làm sao, Beli đã học được thói quen là ăn cắp tiền của gã khi gã đang ngủ; để cô có thể giữ được mức sống bình thường khi gã vắng mặt. Nếu không, Beli đã bị bỏ rơi trên bãi biển chó má xa lạ này. Sau khi chờ tám tiếng đồng hồ như là một pariguaya[4], Beli xách túi hành lý của mình (bỏ hành lý của gã lại trong căn nhà nghỉ mát) và đi trong hơi nóng hừng hực như trả thù lên đôi chân. Beli đi như thế chừng nửa ngày, cho đến khi Beli tình cờ gặp cái quán tạp hóa nhỏ, có hai ba người nông dân rám nắng đang chia nhau một chai bia không được ướp lạnh, và ông chủ quán đang ngồi trong một chỗ có bóng mát duy nhất, đuổi ruồi ra khỏi các món bánh ngọt của ông ta. Khi họ nhận ra Beli đang đứng trước họ, họ vội vàng đứng dậy. Nhưng lúc ấy cơn giận của Beli đã nguôi và Beli chỉ muốn được giúp để khỏi phải đi bộ nữa. Các ông có biết người nào có xe không? Trưa hôm ấy, Beli ngồi trong một chiếc Chevy bám đầy bụi hướng về nhà. Cô nên giữ hộ cánh cửa, người lái xe khuyên, nếu không nó có thể rơi ra.

Thì cứ để cho nó rơi. Cô nói, hai tay khoanh tròn trước ngực.

Có một nơi Beli đi qua, một trong những chỗ ung nhọt lở lói bị Chúa bỏ quên; một cộng đồng thường xuyên ảnh hưởng đến những động mạch giữa những thành phố lớn, một dãy nhà ọp ẹp buồn bã dường như được chở đến và bỏ xuống đó một cách vội vã, cho những người bị trôi dạt vì cơn bão hay những tai họa lớn ở. Chỉ có một dấu vết thương hại có thể nhận ra được đó là xác một con dê treo bằng ở đầu sợi dây không được lấy xuống, da của nó đã bị lột để lộ những đường rãnh màu cam của tất cả các bắp thịt trên người nó, ngoại trừ mặt của nó vẫn còn nguyên vẹn, như là một cái mặt nạ dùng trong đám tang. Con dê này chỉ mới được lột da, lớp thịt vẫn còn run rẩy dưới lớp ruồi nhặng. Beli không biết là tại vì hơi nóng, hay tại hai lon bia Beli uống trong khi chờ ông chủ quán cho gọi người em họ, hay tại con dê bị lột da, hay tại những ký ức mù mờ trong những năm lưu lạc, Beli có thể thề là gã đàn ông ngồi trên cái ghế xích đu đằng trước một túp lều không có mặt và gã vẫy tay chào Beli lúc xe Beli chạy ngang qua. Nhưng trước khi Beli kịp nhìn lại cho chắc thì gã ấy đã biến mất vào trong bụi. Ông có thấy cái đó không? Người lái xe thở dài, Xin lỗi cô, tôi chỉ có thể chăm chú nhìn đường trong lúc lái xe.

Hai ngày sau khi Beli trở về, cơn cảm lạnh lắng xuống đáy bao tử, như có cái gì chết đuối dưới ấy. Beli không biết có chuyện gì không lành; mỗi buổi sáng cô nôn ọe thốc tháo.

La Inca nhìn ra phía trước. Thế, con đã vướng rồi. Con đã có thai đấy.

Không. Con chẳng có thai. Beli cự lại, lau chất nhầy bên khóe mồm.

Beli thật sự có thai.

BỘC LỘ

 

Khi bác sĩ xác định nỗi lo sợ lớn nhất của La Inca, Beli lại reo mừng. (Con nhóc kia, đây không phải trò chơi, vị bác sĩ nạt.) Beli thật sự vừa lo sợ, lại vừa vui mừng đến điên cuồng. Beli không ngủ được bởi sự kỳ diệu này, và sau khi vụ có thai này được bộc lộ, Beli trở nên lễ phép lạ lùng và rất vâng lời. (Thế bây giờ mày có vui không? Trời ơi, sao mà con ngu thế!) Đối với Beli: chỉ cần có thế. Đây là phép nhiệm mầu Beli hằng mong chờ. Beli đặt tay lên cái bụng lép của mình, nghe tiếng chuông mừng cưới vang vọng, và nhìn thấy trong óc mình ngôi nhà mà gã đã hứa và Beli đã mơ mộng biết bao lần.

Con đừng nói cho ai nghe nhé, La Inca nài nỉ, nhưng dĩ nhiên Beli đã thì thào vào tai của cô bạn Dorca của mình và Dorca là người đã loan tin khắp phố. Thành công, trên tất cả mọi thứ, cần sự có mặt của nhân chứng, nhưng thất bại không thể hiện hữu nếu không có nhân chứng. Tin đồn này tràn ra khắp xóm của họ ở Baní như là lửa cháy rừng hoang.

Lần sau khi Gangster xuất hiện, Beli diện thật đẹp, mặc cái áo mới toanh, ủ hoa nhài trong đồ lót, làm tóc và nhổ cặp chân mày bén ngót. Gã cần hớt tóc và cạo râu; lông tai của gã mọc chôm chổm như cỏ vậy. Em thơm đến độ có thể ăn thịt được, gã gầm gừ, hôn dịu dàng dọc theo cổ Beli.

Đố anh biết chuyện gì. Beli nói ỡm ờ.

Gã ngẩng lên. Chuyện gì?

SUY NGHĨ CẶN KẼ

Trong trí nhớ của Beli, gã không bao giờ bảo Beli phải phá thai. Nhưng về sau, khi Beli lạnh đến cóng người trong một tầng hầm của một căn chung cư ở Bronx và làm việc đến mòn xương ngón tay, Beli nhớ lại là gã đã bảo Beli thật chính xác là nên phá thai. Nhưng cũng như tất cả những cô gái đang yêu ở khắp nơi, Beli chỉ nghe điều Beli muốn nghe.

ĐẶT TÊN      

Em hy vọng đây là con trai, Beli nói.

Anh cũng thế, nửa tin nửa ngờ.

Hai người đang nằm trên giường trong một phòng ngủ. Bên trên hai người, cái quạt trần quay tít, cả chục con ruồi bay rượt theo cánh quạt.

Mình đặt tên lót cho con là gì? Beli tự hỏi một cách vui mừng. Phải là một cái tên thật hay và có ý nghĩa, bởi vì nó sẽ là bác sĩ, như bố của em. Trước khi gã trả lời, Beli nói: Mình sẽ gọi con là Abelard.

Gã càu nhàu. Tên của mấy thằng con dại nào thế? Nếu đó là con trai, mình sẽ gọi nó là Manuel. Đó là tên của ông nội anh.

Em tưởng anh không biết người nào trong gia đình anh.

Gã rụt lại không cho Beli chạm đến. Đừng có mà coi thường tôi.

Beli chạm tự ái, Beli đưa tay sờ lên bụng.

SỰ THẬT VÀ HẬU QUẢ

Gangster đã nói cho Beli nghe rất nhiều việc trong thời gian hai người dan díu với nhau, nhưng có một điều quan trọng gã đã không bộc lộ. Gã có vợ.

Tôi đoán là các bạn đều có thể đoán được việc này. Tôi biết, gã là một người Dominic, nói cho cùng. Nhưng tôi chắc là các bạn không thể nào tưởng tượng được vợ gã là ai.

Một người dòng dõi Trujillo.

SỰ THẬT VÀ HẬU QUẢ 2

Thật vậy. Vợ của Gangster là – đánh trống lên, xin làm ơn – Em gái của Trujillo. Thế bạn tưởng là một tên đầu đường xó chợ ở Samaná có thể với lên bậc cao cấp của gia đình Trujillo mà chỉ hoàn toàn dựa vào làm việc giỏi? Các anh đen ơi – đây không phải là mấy quyển truyện bằng tranh đâu!

Vâng, em gái của Trujillo; một người được thân ái biết đến qua danh hiệu La Fea. Họ gặp nhau khi Gangster đang ăn chơi ở Cuba; mụ là một người đàn bà khốn khổ cay đắng già hơn gã những mười bảy tuổi. Họ làm việc chung với nhau rất nhiều lần trong công việc nuôi gái mãi dâm và rồi mụ yêu thích cái bản tính yêu đời của gã. Gã khuyến khích mụ - biết cơ hội tuyệt vời khi gã nhìn thấy – và trước khi cuối năm hai người đã cắt bánh cưới mời El Jefe miếng bánh danh dự đầu tiên. Có những người còn sống sót nói rằng La Fea thật ra cũng là một mụ điếm chuyên nghiệp lúc ấy, trước khi anh của mụ đạt đến đỉnh quyền lực, nhưng điều này có lẽ chỉ là một chuyện đặt điều bêu xấu, cũng giống như nói là Balaguer có cả chục đứa con hoang rồi dùng tiền của dân để ém nhẹm chuyện này – khoan đã, chuyện này là chuyện có thật, còn chuyện kia thì không – thật là thối như cứt, ai có thể theo dõi chuyện nào có thật và chuyện nào bịa đặt trong một quốc gia ngu xuẩn như quốc gia của chúng tôi – điều mà ai cũng biết là vào thời điểm trước khi anh của mụ đạt đến địa vị làm cho mụ trở nên một người đàn bà rất to lớn và độc ác; mụ không phải là một người nhút nhát và có thể nhai nuốt các cô gái như Beli như người ta ăn gỏi – nếu người viết truyện là Dickens mụ phải là bả chủ chứa điếm – khoan khoan, mụ thật sự là bà chủ chứa điếm. Nhưng, có lẽ Dickens sẽ để cho mụ làm bà quản lý trại trẻ mồ côi. Nhưng mụ là một trong những nhân vật mà chỉ có một chính quyền chuyên môn ăn cắp của nhân dân mới có thể sáng tạo được: mụ có cả mấy trăm ngàn đôla trong nhà băng nhưng không có một đồng yuen từ tâm trong linh hồn; mụ ăn gian ăn cắp của tất cả mọi người mụ làm việc chung, ngay cả anh của mụ, và đã làm cho hai vị thương gia phải chết sớm vì đã bị mụ cắt xén đến giọt máu cuối cùng. Mụ ngồi trong một gian nhà bao la bát ngát ở thủ đô như là một con nhện ngự trị trong mạng lưới của nó, cả ngày mụ quản lý những trương mục và ra lệnh cho nhân viên chạy vắt giò, và một vài đêm cuối tuần đặc biệt mụ tổ chức những buổi tiệc tertulias (văn chương) mà “đám bạn” của mụ họp lại để chịu đựng hàng giờ nghe thằng con trai (con của đời chồng trước) đã điếc nhạc mà lại ngâm thơ thật kỳ khôi và vô lý; mụ và Gangster không có con với nhau. Thế là vào một ngày tháng năm đẹp trời một đứa hầu cận xuất hiện ở cửa.

Để đó, mụ nói, mồm ngậm cây bút chì.

Hắn hít mạnh vào. Thưa bà, con có tin này.

Lúc nào mà chẳng có tin này tin kia. Nói đi.

Hắn thở mạnh ra. Có tin về chồng của bà.

TRONG BÓNG CÂY JACARANDA

Hai ngày sau, Beli lang thang trong công viên chính của thành phố như đi trong một màn sương mù vô tận. Tóc Beli rối bù. Beli đi lang thang vì không chịu được phải ở nhà với La Inca. Bây giờ vì không có việc làm, Beli không có một chỗ trú ẩn cho tâm hồn được yên tĩnh. Beli đắm mình suy nghĩ, một tay để lên bụng, tay kia đặt trên đầu nhức như búa bổ. Beli vừa suy nghĩ về chuyện cãi nhau với Gangster hồi đầu tuần. Gã đang lúc quạu cọ và bất thình lình hét lên, rằng gã không muốn mang một đứa bé vào cuộc đời xấu xa tồi tệ như thế này. Beli nạt lại là cuộc đời này không đến nỗi xấu xa tồi tệ nếu chúng ta ở Miami. Rồi thì gã nói, tay chộp cổ Beli, nếu cô muốn được đi đến Miami cho nhanh thì cứ bơi qua biển. Gã không thèm liên lạc với Beli kể từ khi ấy và Beli lang thang khắp nơi với hy vọng bắt gặp gã như thể gã luôn ở lẩn quẩn đâu đó ở Baní. Hai bàn chân của Beli sưng phù, cơn đau nhức trên đầu Beli đẩy cái đau dư thừa xuống cổ, và bây giờ hai gã đàn ông vạm vỡ có cùng kiểu tóc chải phồng phía trước đang kéo xệch cánh tay Beli và đẩy cô đi sâu vào giữa công viên, nơi đó có một mụ già ăn mặc sang trọng ngồi trên một băng ghế phía dưới tàng cây jacaranda cũng tàn tạ già cỗi. Găng tay trắng và xâu chuỗi ngọc trai quấn chung quanh cổ. Xem xét Beli cẩn thận bằng cặp mắt kỳ nhông.

Cô có biết tôi là ai không?

Tôi không biết, mẹ kiếp!

Soy Trujillo. Tôi là vợ của Dionisio. Tin đồn đến tai tôi rằng cô bảo sẽ kết hôn với chồng tôi, và cô đang có mang với anh ấy. Con khỉ con kia, tôi nói cho cô biết, cô sẽ chẳng có được gì trong cả hai việc này. Hai vị cảnh sát to lớn và được việc kia sẽ đưa cô đến bác sĩ. Khi ông ta nạo sạch sẽ cái toto podrido[5] của cô thì sẽ chẳng còn đứa bé nào để mà nói nữa. Tốt nhất là cô đừng bao giờ để tôi gặp lại cái mặt lừa của cô nữa, bởi vì nếu gặp lại cô, tôi sẽ tự tay cho con chó của tôi ăn thịt cô. Nói bao nhiêu đó đã đủ rồi. Đến giờ cô hẹn với bác sĩ. Chào tôi rồi đi đi. Tôi không muốn cô đến trễ.

Beli có cảm giác như con mụ già ấy đã tạt dầu sôi lên người mình, nhưng Beli vẫn còn gan để mà phun nước miếng. Con mụ già ghê tởm.

Đi thôi, Elvis số một nói, rồi bẻ quặt tay Beli ra phía sau. Và với sự giúp đỡ của đồng bọn, hắn lôi Beli xềnh xệch băng ngang công viên đến chỗ chiếc xe đậu chễm chệ đáng sợ trong nắng.

Thả tôi ra, Beli hét to và khi Beli ngước lên, Beli thấy có thêm tên cảnh sát đang ngồi trong xe và khi gã quay mặt về phía Beli, Beli thấy gã không có mặt. Tất cả sức lực của Beli đều thoát đi mất hết.

Thế là đúng, yên tĩnh coi nào, tên cảnh sát mập hơn nói.

Chuyện này sẽ có một kết cục thật là buồn thảm nếu cô không gặp may và chợt nhìn thấy José Then đang lầm lũi ra về sau khi đánh bạc, dưới nách ông ta cặp một tờ báo được cuộn tròn. Beli cố gắng gọi tên ông, nhưng cũng như những cơn ác mộng chúng ta thường gặp, Beli chợt ngộp hơi như không có không khí trong phổi. Mãi cho đến khi họ cố đẩy cô vào trong xe và bàn tay cô chạm vào kim loại nóng bỏng cô mới tìm thấy giọng. José, cô thều thào, xin cứu cháu dùm.

Và khi ấy, lời nguyền bị phá hủy. Câm mồm! Hai tên Elvis đập vào đầu Beli và lưng Beli, nhưng đã quá trễ, José đang chạy đến, và đằng sau ông, một phép lạ nhiệm mầu, là anh của ông ta, Juan, và cả đoàn người làm việc cho Palacio Peking: Constantina, Marco Antonio, và Indian Benny. Hai tên cớm cố rút súng nhưng Beli húc vào cả hai tên, và ngay lúc ấy José quật cái ống sắt của ông ta vào sọ của tên to nhất, và tất cả mọi người trở nên bất động như đông thành đá, ngoại trừ, dĩ nhiên, Beli.

Mấy thằng chó! Tao đang có thai! Tụi bây có biết không! Có thai! Cô xoay người sang chỗ mụ già ngồi phán xét lúc nãy, nhưng mụ đã biến mất.

Con nhỏ này bị bắt, một tên cớm nói quạu cọ.

Không , nó không có tội gì mà bị bắt. José dằng Beli ra khỏi tay gã.

Thằng kia, phải để nó yên! Juan hét to, mỗi tay đều cầm mã tấu.

Nghe đây, mấy ông Tàu, các ông chẳng biết cái quái gì cả.

Ông Tàu này biết chính xác ông làm cái gì. José lên cò súng, tiếng động nghe dễ sợ nhất, giống như tiếng xương sườn bị vỡ. Mặt ông ta giống như mang một khoảng trống cố định và trong đó chiếu sáng ngời tất cả những gì ông ta đã thua mất. Chạy đi, Beli, ông ta nói. 

Và Beli chạy, nước mắt trào ra, nhưng chỉ sau khi Beli đá tên cớm một cái cuối cùng.

Mấy ông Tàu, Beli kể lại cho con gái nghe, đã cứu mạng mẹ đấy.

❀ ❀ ❀

[1] Biệt danh mà báo chí dành cho người già có, du lịch khắp nơi bằng máy bay.

[2] Xem phần chú thích Đặc biệt (12)

[3] Một loại thuyền nhỏ của người xứ Dominic dùng để vượt biên, giống xuồng tam bản của Việt Nam.

[4] Người ngoài cuộc.

[5] Chữ tục, dùng để chủi mắng.

thạo tiếng Tây Ban Nha, Anh, Pháp, Latinh và Hy Lạp; chuyên sưu tầm sách quí, công khai ủng hộ những ý tưởng trừu tượng kỳ quặc đóng góp cho Đặc San của Y Khoa Nhiệt Đới, và là một người nhà nghiên cứu chủng tộc tài tử có khuynh hướng như F
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.