Cuộc Đời Ngắn Ngủi Và Lạ Kỳ Của Oscar Wao

Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
La Beba (Người Đẹp)
La Beba (Người Đẹp)

❊ ❊ ❊

Ả sống cách đấy hai căn nhà, và cũng như những người họ León, là một người mới đến ở Mirador Norte. (Mẹ của Oscar đã mua căn nhà này bằng cách làm việc cho hai chỗ. Ybón mua căn nhà của ả bằng cách làm hai ca, nhưng ở cùng một cửa sổ trong Amsterdam.) Ả là một trong những cô gái lai trắng đắt giá mà những người Caribe nói tiếng Pháp gọi là chabines, và mấy thằng bạn của tôi gọi là chicas de oro (cô gái quý như vàng) ; cô có một mái tóc rối bù hoang dại, mắt màu đồng, và là người da trắng có dính líu đến Mafia.

Thoạt tiên Oscar nghĩ ả chỉ là một du khách, người nhỏ nhắn, khá xinh đẹp, tuy hơi bắt đầu có bụng, thường hay nghễu nghện trên đôi giày cao gót đi ra chiếc Pathfinder của ả. (Ả chẳng có cái vẻ của những người Nuevo Mundo muốn làm cho giống người Mỹ như phần lớn những người láng giềng với hắn.) Hai lần tình cờ Oscar gặp ả - thỉnh thoảng hắn tạm ngưng viết đi bộ rất lâu dọc theo con ngõ cụt nóng bức hay ra ngồi ở một quán cà phê địa phương - ả mỉm cười với hắn. Và đến lần thứ ba họ gặp nhau - đây, quý vị, là lúc phép lạ bắt đầu - ả ngồi ở bàn của hắn và nói : Anh đọc gì thế ? Đầu tiên hắn chẳng biết chuyện gì xảy ra, và hắn bất chợt nhận ra : Chúa ạ! Một phụ nữ nói chuyện với hắn. (Đây là một may mắn bất ngờ chưa bao giờ xảy ra. Dường như một số mệnh bần cùng đã đổi chỗ với một người may mắn hơn. Thì ra Ybón biết bà của hắn, chở bà đi giùm khi Carlos Moya bận đi giao hàng. Anh là thằng bé trong những tấm ảnh, cô nói với nụ cười tinh ranh. Tôi lúc ấy còn bé, hắn tỏ vẻ chống chế. Và thêm vào đó, đó là trước khi chiến tranh đã làm rôi thay đổi. Cô chẳng cười. Thôi, tôi phải đi. Mấy tấm rèm cửa được kéo lên, cái mông nhỏm lên, người đẹp đi ra ngoài. “Thằng bé” của Oscar đứng nhỏng lên và hướng theo dáng ả như là một cây gậy thần của người đi tìm nguồn nước.

Ybón đã từng đi học ở UASD[1] trước đấy đã lâu mặc dù ả không phải là sinh viên, ả có nếp nhăn chung quanh mắt và dường như, ít ra đối với Oscar, rất cởi mở, rất hiểu biết về thế giới, có một vẻ rất gợi cảm nhục dục thường thấy tỏa ra thật dễ dàng ở những người đàn bà tuổi trung niên. Lần sau, khi hắn tình cờ gặp ả ngay ở trước cửa nhà của ả (hắn đã để ý tìm), ả nói, Chào anh, Mr León, bằng tiếng Anh. Anh có khỏe không ? Tôi khỏe ạ, cám ơn. Thế cô thì sao ? Ả cười, mặt sáng rỡ. Tôi khỏe, cám ơn. Hắn chẳng biết làm gì với hai bàn tay của hắn vì thế hắn đan ngón tay vào nhau và giữ chúng ở sau lưng như là một anh cố đạo nghiêm trang. Và chừng một phút, chẳng ai nói gì và ả mở cổng và hắn nói, tuyệt vọng, Trời nóng quá. Ồ đúng vậy, ả trả lời. Thế mà tôi cứ tưởng đó là triệu chứng mãn kinh của tôi. Và ngoái qua vai nhìn hắn, có lẽ hiếu kỳ rằng cái nhân vật lạ lùng này đang cố gắng hết sức để tránh không nhìn ả, hay nhận ra thằng bé này rất thích mình và muốn tỏ lòng rộng lượng, ả nói. Xin mời vào, tôi sẽ mời anh uống nước.

Căn nhà có vẻ trống trơn - Căn nhà nhỏ bé của bà hắn có vẻ đơn sơ nhưng căn nhà này còn trơ trụi hơn - Chưa có thì giờ để dọn vào, ả nói bâng quơ - và bởi vì chẳng có đồ dùng gì ngoài cái bàn ăn, một cái ghế, cái bàn viết, cái giường và một cái tivi, họ phải ngồi trên giường. (Oscar lén nhìn những quyển sách dưới giường và một bộ sách của Paulo Coelho. Ả nhìn theo ánh mắt của hắn và nói với nụ cười, Paulo Coelho đã cứu vớt cuộc đời tôi.) Ả mang cho hắn một ly bia, mang cho mình một ly scotch co lượng rượu gấp đôi, và liên tiếp sáu tiếng đồng hồ chiêu đãi hắn bằng những câu chuyện về cuộc đời của ả. Bạn có thể nhận ra rằng ả đã chẳng có ai để nói chuyện từ lâu. Oscar chỉ có thể gật đầu và cười mỗi khi ả cười. Suốt buổi hắn rất là nhút nhát sợ sệt. Tự hỏi không biết có phải đây là lúc hắn nên làm gì đó. Mãi cho đến lúc giữa câu chuyện của hai người, Oscar chợt phát hiện cái công việc Ybón đang nói một cách trơn tru thoải mái là nghề làm điếm. Chúa ạ! Mặc dù nghề chị em ta là một trong những ngành xuất cảng tốt nhất của Santo Domingo, suốt cuộc đời Oscar chưa bao giờ được ở trong nhà của một cô điếm.

Nhìn ra ngoài cửa sổ trong phòng ngủ của ả, hắn thấy bà của hắn đang ở trên sân nhà, đi tìm hắn. Hắn muốn mở cửa sổ và gọi bà, nhưng Ybón không cho phép hắn làm gián đoạn buổi nói chuyện.

Ybón là một con chim lạ, rất lạ. Ả có thể nói rất nhiều, có cái dễ chịu của một người đàn bà có thể làm cho một người đàn ông cảm thấy thoải mái bên cạnh cả, nhưng cũng có một vẻ gì xa cách không quyến luyến; như thể (chữ của Oscar dùng) ả là một công chúa ở một hành tinh lạ đi lạc, người thuộc về một cõi khác, loại người đàn bà, hấp dẫn, nhưng bạn sẽ rất dễ dàng quên. Đó là một điều hay ả nhận biết và mừng là mình đã có, như thể ả thích thú được sự chiêm ngưỡng ngắn ngủi của những người đàn ông ả đã đánh thức tâm hồn cho họ, tuy không bền. Ả chẳng phiền phải làm một người đàn bà bạn gọi, vài tháng một lần, vào lúc mười một giờ đêm chỉ để xem ả “đang làm” gì. Quan hệ tình cảm chỉ nhiều hay đậm đà ở mức độ mà ả có thể chấp nhận.

Cái cách ả dẫn dụ người ta nghĩ theo cách ả muốn giống như các hiệp sĩ Jedi không có tác dụng với Oscar. Khi chuyện có liên quan đến phái nữ, Oscar có tư tưởng mềm dẻo như là một người thực tập yoga. Hắn bám vào và tiếp tục bám chặt. Khi hắn rời nhà ả đêm ấy đi bộ về nhà giữa cuộc tấn công của cả triệu con muỗi trên đảo, hắn đã đi lạc.

(Có quan trọng không khi Ybón bắt đầu pha trộn tiếng Ý với tiếng Tây Ban Nha sau ly rượu thứ tư hay là suýt té khi ả đưa hắn ra cửa ? Dĩ nhiên là không!)

Hắn đã yêu.

Mẹ hắn và bà hắn ra cửa đón hắn vào; tha lỗi cho tôi đã có thành kiến, nhưng cả hai người đều đã chuẩn bị đi ngủ, đầu đầy lọn cuốn tóc và không thể nào tin được thái độ không biết nhục nhã là gì của hắn. Mày có biết con mẹ ấy là ĐIẾM không? Mày có biết là nó mua căn nhà ấy bằng TIỀN LÀM ĐĨ không?

Trong khoảng khắc hắn sợ hãi vì cơn giận dữ của hai người, nhưng hắn bình tĩnh lại và trả lời, Thế bà và mẹ có biết bác của cô ấy là THẨM PHÁN không? Có biết là bố của cô ấy làm việc cho HÃNG ĐIỆN THOẠI KHÔNG?

Nếu mày muốn đàn bà, tao sẽ tìm cho mày một người đàn bà tốt, mẹ hắn nói, giận dữ nhìn qua cửa sổ. Nhưng con đĩ ấy chỉ có lấy tiền của mày.

Con không cần mẹ giúp. Và cô ấy không phải là điếm.

La Inca nhìn hắn bằng cái nhìn đầy thẩm quyền. Cháu trai, cháu phải vâng lời mẹ.

Suýt tí nữa thì hắn đã vâng lời. Cả hai người đàn bà đều đặt tất cả sức mạnh của họ vào hắn, và hắn liếm mùi bia còn đọng trên môi, rồi lắc đầu.

Chú Rudolfo, người đang xem thể thao trên tivi, lợi dụng giây phút ấy nói vọng ra, bằng cái giọng của ông nội Simpsons: Tụi điếm phá hoại cuộc đời của tôi.

Vẫn còn nhiều phép lạ. Sáng hôm sau Oscar thức giấc và mặc dù trái tim hắn tràn ngập cảm xúc, mặc dù hắn chỉ muốn chạy đến nhà của Ybón và xiềng chân của mình vào giường của ả, hắn đã chẳng làm thế. Hắn biết hắn phải tự kiềm chế, phải từ tốn, biết là mình phải tự kiểm soát trái tim điên rồ của mình nếu không hắn sẽ làm hư hỏng cái ấy. Cho dù cái ấy được gọi bằng bất cứ tên gì khác. Dĩ nhiên chàng ngố đang nuôi dưỡng biết bao ý tưởng ngông cuồng hoang đường trong đầu. Thế theo bạn, chuyện sẽ ra làm sao? Hắn chỉ là một thằng bé béo phì, dù đã bớt béo phì những vẫn chưa được hôn một cô gái bao giờ, chưa giờ được nằm chung giường với một cô gái bao giờ dù chỉ nằm chung mà thôi, và bây giờ thế giới đang mang một cô điếm xinh đẹp để mà nhử trước mặt hắn. Ybón, hắn biết chắc, là sự cố gắng cuối cùng của đấng tối cao đưa giúp hắn vào con đường thích hợp bản năng đàn ông Dominic. Nếu hắn phá hủy điều này, có nghĩa là hắn sẽ phải quay trở lại thời chơi trò chơi điện tử Villains and Vigilantes. Chỉ có thế thôi, hắn tự bảo mình. Đây là cơ hội cho hắn được thắng. Hắn quyết định chơi lá bài cũ xưa nhất. Chờ. Vì thế suốt ngày hắn chỉ quanh quẩn trong nhà, cố viết nhưng không thể viết được gì, xem một chương trình hài kịch trong đó người Dominic da đen mặc váy cỏ, cho một người Dominic trắng mặc quần áo safari vào trong những cái nồi to để nấu thịt người, và tất cả mọi người đều tự hỏi không biết cái bánh bích quy của họ ở đâu. Đáng sợ. Đến trưa hắn đã làm Dolores, một người đàn bà ba mươi tám tuổi, rỗ nặng, người giúp việc cho gia đình, phát cáu.

Hôm sau, lúc một giờ, hắn mặc một cái chacabana sạch và đi đến nhà ả. (Nói cho đúng, hắn chạy chậm chậm.) Có một chiếc xe Jeep màu đỏ bên ngoài đang cụng đầu với chiếc Pathfinder. Xe có bảng số của cảnh sát. Hắn đứng trước cổng nhà nàng khi mặt trời tỏa hơi nóng trùm lên hắn. Có cảm giác như mình là một thằng hề. Dĩ nhiên ả có chồng. Dĩ nhiên ả có người yêu. Niềm lạc quan của hắn, màu đỏ chói và to khổng lồ, đã xẹp xuống thành một dấu chấm buồn thảm mà hắn không thể nào trốn thoát. Điều này chẳng ngăn được hắn trở lại đấy ngày hôm sau nữa nhưng chẳng có ai ở nhà, và đến khi hắn gặp ả trở lại, ba ngày sau, hắn bắt đầu nghĩ rằng nàng đã biến trở lại bất cứ cái gì mà thế giới của những tiền nhân đã sinh sản ra nàng. Cô đi đâu mấy hôm nay? Hắn hỏi, cố gắng không để lộ vẻ thiểu não như hắn cảm thấy trong lòng. Tôi nghĩ có lẽ cô té vào trong bồn tắm hay có chuyện gì xảy ra. Ả mỉm cười và ngúng nguẩy cái mông. Tôi đang giữ cho quốc gia này được vững chắc, cưng ạ.

Hắn nhìn thấy ả ở trước tivi, tập thể dục mặc quần dài và cái áo ngắn chỉ quấn ngang ngực để lộ cặp vai trần. Không kềm lòng được hắn nhìn trân trối vào thân hình ả. Khi ả mời hắn vào, ả nói rất to, Oscar, cưng ạ! Vào đi! Vào đi!

Chú thích của tác giả

Tôi biết mọi người sẽ nói. Xem kìa, hắn đang viết truyện tình ở ngoại ô vùng nhiệt đới. Một con điếm và ả không phải là một đứa trẻ con nghiện ngập hư hỏng? Khó tin! Tôi có nên đi xuống Feria và chọn cho tôi một nhân vật làm mẫu chính xác hơn? Liệu câu chuyện sẽ đáng tin hơn nếu tôi biến Ybón thành một cô điếm khác mà tôi quen, Jahyra, một người bạn và cũng là láng giềng ở Villa Juana, người vẫn còn sống trong một trong những ngôi nhà gỗ màu hồng có mái tôn? Jahyra - một cô điếm người Caribe thực thụ, xinh đẹp nhưng xấu xa tội lỗi - người rời bỏ nhà từ lúc mười lăm tuổi và sống ở Curazao, Madrid, Amsterdam và Rome, người có hai đứa con, bơm ngực giả to tướng khi cô mười sau tuổi ở Madrid, bộ ngực to hơn cả ngực của Luba trong Love and Rockets (nhưng không to bằng của Beli), người nói rất hãnh diện, là cái đồ nghề của cô ta đã giúp tráng nhựa phân nửa số con đường ở quê mẹ của cô. Liệu nó có tốt hơn nếu Oscar gặp Ybón ở World Famous Lavacarro, nơi Jahyra làm việc sáu ngày một tuần, nơi một gã con trai có thể vừa được đánh bóng thằng nhỏ, vừa được đánh bóng cái chắn xe của hắn trong khi chờ đến phiên, thật là tiện lợi? Như thế có hay hơn không? Có?

Nhưng như thế có nghĩa là tôi nói dối. Tôi biết tôi đã trộn lẫn vào đây rất nhiều mẩu chuyện hoang đường và khoa học giả tưởng; nhưng đây là một câu chuyện thật của cuộc đời ngắn ngủi tuyệt vời của Oscar Wao. Tại sao chúng ta không thể tin được rằng Ybón có thể hiện diện, và một gã thanh niên như Oscar rất có thể được chút may mắn sau hai mươi ba năm?

Đó là sự lựa chọn của bạn. Cũng như sự lựa chọn trong phim Matrix. Hoặc là bạn uống viên thuốc màu xanh, có nghĩa là bạn chấp nhận sự thật tôi kể cho bạn nghe, hay là chọn viên thuốc màu đỏ rồi đi tìm sự thật có thể không phải là sự thật.

❀ ❀ ❀

[1] Universidad Autonoma de Santo Domingo – Trường Đại học Santo Domingo

thạo tiếng Tây Ban Nha, Anh, Pháp, Latinh và Hy Lạp; chuyên sưu tầm sách quí, công khai ủng hộ những ý tưởng trừu tượng kỳ quặc đóng góp cho Đặc San của Y Khoa Nhiệt Đới, và là một người nhà nghiên cứu chủng tộc tài tử có khuynh hướng như F
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.