Gia đình León bay về đảo ngày 15 tháng 6. Oscar sự vô cùng nhưng cũng rất phấn khởi. Không ai đáng buồn cười hơn mẹ hắn. Bà sửa soạn như thể bà sẽ gặp vua Juan Carlos của Tây Ban Nha. Nếu như bà có một cái áo lông chắc là bà cũng mặc nó, sẽ mặc tất cả những gì nói lên cái quãng đường xa bà sẽ đi, làm thế nào để cho thấy rằng bà khác với những người Dominic ở trong nước. Oscar, lần đầu tiên, chưa bao giờ trông thấy mẹ của mình chưng diện thật lịch thiệp như thế, hay cư xử một cách khoe khoang như thế. Beli làm khổ tất cả mọi người, từ người thu xếp hành lý cho đến tiếp viên hàng không, và khi họ ngồi vào ghế hạng nhất trên máy bay (bà trả tiền), bà nhìn chung quanh như là có tin đồn quan trọng: Những người này không phải là những người xứng đáng!
Cũng nghe kể lại rằng Oscar ngủ đến chảy cả dãi, chẳng thức giấc để ăn hay xem phim, chỉ thức giấc khi máy bay chạm đất và nghe mọi người vỗ tay.
Chuyện gì thế? Hắn đòi biết, vẻ báo động.
Yên nào, ông tướng. Như thế có nghĩa là chúng ta đến nơi an toàn.
Cũng vẫn cái nóng đến độ làm người ta kiệt sức. Cũng vẫn cái mùi trái cây nhiệt đới hắn không bao giờ quên vì đối với hắn mùi này còn làm rạo rực hơn cả mùi bánh Pháp madeleine. Cũng vẫn cái không khí ô nhiễm, hàng ngàn xe hơi, xe gắn máy, và xe vận tải bị hư trên đường. Từng nhóm người bán hàng rong ở các ngả đường (rất đen, hắn để ý, và mẹ hắn trả lời, vẻ khinh thị rẻ rúng, tụi Haiti chẳng đáng gì) và người ta đi yếu ớt chậm chạp đầu trần trong sức nóng mặt trời. Xe buýt chạy ngang đầy nghẹt những người, nhìn từ bên ngoài giống như là chuyến giao hàng cấp tốc, gồm những cánh tay, cho một cuộc chiến tranh xa xôi đâu đó. Sự hoang phế của những ngôi nhà làm Santo Domingo giống như một chỗ mà lớp vỏ xi măng rơi xuống để đi tìm cái chết - cái đói trên gương mặt của vài đứa trẻ, khó mà quên - nhưng ở nhiều nơi khác dường như, có một quốc gia mới đang xây dựng trên sự hoang phế của quốc gia cũ: đường xá bây giờ tốt đẹp hơn, xe cộ đẹp hơn, và những chiếc xe buýt có trang bị máy lạnh chạy đường dài từ Cibao và các nơi xa hơn. Bây giờ có cả nhà hàng bán thức ăn nhanh của Mỹ như (Dunkin’ Donuts và Burger King) và những tiệm địa phương mà hắn không thể nhận ra tên hiệu (Pollos Víctorina và El Provocón số 4). Đèn giao thông được dựng lên ở khắp nơi tuy rằng chẳng ai tuân theo luật giao thông. Điều thay đổi lớn nhất trong rất cả những thay đổi? Vài năm trước, La Inca dời tất cả hoạt động thương mại của bà về thủ đô (La Capital) - tiệm của chúng trở nên quá lớn ở Baní - và bây giờ gia đình có một căn nhà ở Mirador Norte và sáu tiệm bánh ở bên ngoài thành phố. Chúng ta là những nhà tư sản, người em họ của hắn, Pedro Pablo, (người đã đón Beli và hắn ở phi trường) tuyên bố đầy hãnh diện.
La Inca cũng thay đổi nhiều từ khi hắn về thăm lần cuối. Tuy bà luôn có vẻ như không có tuổi, một Galadriel riêng của gia đình, bây giờ hắn có thể thấy sự thay đổi trong hình dáng của bà. Phần lớn, tóc của bà đã bạc trắng, mặc dù bà luôn giữ cho lưng mình rất thẳng, da của bà đã có nếp răn reo và bà phải đeo kính mỗi khi đọc bất cứ cái gì. Bà vẫn có vẻ khỏe mạnh và tự hào khi gặp hắn, lần đầu sau gần bảy năm xa cách, bà đặt tay lên vai hắn và nói, cháu của bà, rốt cuộc cháu cũng tìm về.
Chào bà ạ. Và rồi, một cách thẹn thùng: Chúc bà khỏe.
(Không có gì cảm động cho bằng nhìn thấy La Inca và mẹ hắn. Đầu tiên hai người chẳng nói gì, rồi mẹ hắn ôm mặt và bật khóc, nói bằng giọng của một đứa bé: Madre, mẹ ơi, con đã về. Cả hai người cùng ôm nhau khóc và Lola cũng ôm họ và Oscar chẳng biết phải làm gì vì thế hắn đi với đứa em họ, Pedro Pablo, người đã khênh tất cả hành lý từ chiếc xe tải nhỏ vào trong sân sau.)
Thật là đáng ngạc nhiên khi thấy là hắn đã quên rất nhiều về Dominic: những con thằn lằn ở khắp nơi, và những con gà trống gáy buổi sáng, theo sau đó là tiếng rao những người bán chuối và cá cod, và tiếng gọi của chú Carlos Moya. Ông đã làm hắn ngã gục đêm đầu tiền với những ly rượu Brugal và là người rưng rưng nước mắt vì những kỷ niệm về Lola và hắn.
Nhưng điều hắn quên nhiều nhất là các cô gái Dominic đẹp thảng thốt, đẹp ghê hồn.
Thế đấy, Lola nói.
Trên những chuyến đi, trong những ngày đầu tiên, hắn suýt tí nữa thì trật cổ.
Tôi đang ở trên thiên đàng, hắn viết trong nhật ký.
Thiên đàng? Em họ Pedro Pablo chặc lưỡi vẻ khinh thị. Ở đây chỉ là một địa ngục đẫm máu.