Suốt hai mươi bảy ngày, hắn chỉ làm hai việc: tham khảo – viết và theo đuổi nàng. Ngồi trước cửa nhà nàng, gọi cho nàng bằng điện thoại, đến World Famous Riverside, nơi nàng làm việc, đi bộ đến siêu thị khi thấy nàng lái xe đi, may ra sẽ được gặp nàng nếu nàng cũng đi đến đấy. Cứ mười lần thì đến chín lần chẳng gặp được nàng. Láng giềng, khi thấy hắn ngồi ở vệ đường, lắc đầu và nói nhìn cái gã điên kia kìa.
Đầu tiên, nàng sợ khủng khiếp. Nàng chẳng muốn có gì liên can đến hắn; chẳng nói chuyện, chẳng nhìn hắn, và lần đầu tiên thấy hắn ở hộp đêm, nàng sợ đến nỗi khuỵu chân. Hắn biết hắn làm nàng sợ nhưng hắn không tự cưỡng chế được. Vào ngày thứ mười, nói là sợ khủng khiếp cũng chưa đúng mức. Khi hắn đi theo nàng đến góc vũ trường hay mỉm cười với nàng lúc nàng đang làm việc, nàng rít lên, “Xin làm ơn đi về đi, Oscar”.
Nàng khốn khổ khi nhìn thấy hắn, và càng khốn khổ hơn, về sau nàng thổ lộ, khi nàng không nhìn thấy hắn, tin chắc là hắn đã bị giết. Hắn nhét những lá thư dài dưới cổng nhà nàng, viết bằng Anh ngữ, và chỉ nhận được câu trả lời bằng cách gã đại úy và đồng bọn gọi điện thoại hăm dọa sẽ băm hắn thành mảnh vụn. Sau mỗi lần bị đe dọa hắn ghi lại ngày giờ, gọi tòa Đại sứ, và báo cáo: Sĩ quan... đã hăm dọa giết tôi, các ông có thể giúp tôi không?
Hắn nuôi hy vọng, bởi vì nếu nàng thật sự muốn hắn biến mất, nàng có thể dụ hắn ra chỗ vắng để cho gã đại úy thủ tiêu hắn. Bởi vì nếu muốn, nàng có thể bảo vũ trường Riverside cấm hắn đến. Nhưng nàng đã không làm thế.
Ồ, em khiêu vũ rất đẹp, hắn viết trong một lá thư. Trong một lá thư khác hắn có kể rõ dự tính sẽ cưới nàng và mang nàng về Mỹ.
Nàng bắt đầu viết thư đáp lại với những dòng chữ ngăn ngắn và đưa cho hắn ở vũ trường hay gửi đến nhà hắn. Làm ơn, Oscar, em đã chẳng ngủ được cả tuần nay. Em không muốn anh bị đau đớn hay giết chết.
Nhưng người đẹp nhất trên đời của anh hắn viết trả lời. Nơi đây là nhà của anh.
Nhà thật của anh cơ, tình yêu của em.
Một người không thể có hai nhà sao?
Đêm thứ mười chín, Ybón bấm chuông nhà hắn. Hắn bỏ bút xuống và biết ngay chính là nàng. Nàng nghiêng người, mở cửa xe. Khi vào trong xe hắn cố tìm cách hôn nhưng nàng nói, xin đừng làm thế. Hai người đã đi đến La Romana, nơi không có những ai quen biết với gã đại úy. Họ không nói chuyện gì mới mẻ nhưng hắn khen, anh thích kiểu tóc mới của em, và nàng cười nhưng chảy nước mắt, Thật hả? Anh không nghĩ là nó làm em có vẻ rẻ tiền sao?
Không thể nào so sánh em với những thứ rẻ tiền, Ybón.
Chúng ta phải làm gì đây? Lola đáp phi cơ xuống gặp hắn, năn nỉ hắn về nhà, bảo hắn làm thế chỉ tổ gây cái chết cho Ybón và hắn mà thôi; hắn lắng nghe rồi nhỏ nhẹ trả lời là chị không biết chuyện quan trọng thế nào. Chị hiểu hoàn toàn. Lola hét to. Không, hắn nói buồn bã, chị chẳng hiểu. Bà của hắn cũng cố dùng uy quyền của mình, cố dùng giọng thuyết phục, nhưng hắn không còn là chú bé ngày xưa. Có cái gì đó đã làm hắn thay đổi. Hắn cũng có quyền lực của riêng mình.
Hai tuần sau chuyến viễn du cuối cùng của hắn, mẹ hắn đã đến và bà chuẩn bị vũ khí để đối phó với gấu. Con đi về nhà, ngay bây giờ. Hắn lắc đầu, con không thể về, Mẹ. Bà túm hắn và cố lôi hắn đi, nhưng hắn như Unus, người bất khả xâm phạm. Mẹ à, hắn nói dịu dàng. Mẹ sẽ làm mẹ đau.
Còn con sẽ tự giết mình.
Đó không phải là điều con dự tính.
Còn tôi có bay xuống đấy không? Dĩ nhiên là tôi đã. Với Lola. Tai họa thường mang một cặp tình nhân lại gần với nhau.
Có cả anh nữa sao, Yunior? Hắn nói khi trông thấy tôi.
Không có cách nào hiệu quả cả.