Beli không nói gì về thời gian chín năm ấy (và cả chuyện cô bị bỏng). Hình như ngay lập tức khi cô bé thoát khỏi Outer Azua đến Baní, toàn thể cuộc đời của cô được cho vào các thùng chứa đồ phế thải nguyên tử của chính quyền, niêm phong ba lần bằng tia laser và giữ trong những đường hầm tối tăm, không đánh dấu địa điểm trong tâm hồn cô. Điều này nói rất nhiều về Beli, suốt bốn mươi năm Beli không bao giờ thổ lộ một lời nào về khoảng thời gian ấy: không nói với mẹ đỡ đầu, với bạn bè, với người yêu, với Gangster, và kể cả với chồng. Và chắc chắn, không nói với hai đứa con yêu quý Lola và Oscar. Bốn mươi năm. Những điều ít ỏi người ta biết về chuỗi ngày sống ở Azua của Beli là những điều La Inca nghe trọn vẹn từ cái ngày bà cứu Beli ra khỏi tay bọn người mà Beli gọi là cha mẹ kể lại. Ngay cả bây giờ La Inca hiếm khi nói chuyện gì hơn là câu Sắp xong rồi.
Thật sự, tôi tin là, ngoại trừ một vài điều quan trọng, Beli không bao giờ nghĩ về quá khứ nữa. Bệnh mất trí nhớ rất là phổ biến trên Đảo vì đó là sự kết hợp của phân nửa là sự chối bỏ, còn nửa kia là ảo tưởng xấu xa. Chấp nhận cái sức mạnh của giai cấp thấp hèn. Rồi tự đào luyện mình biến thành một con người mới.