Cuộc Đời Ngắn Ngủi Và Lạ Kỳ Của Oscar Wao

Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sự Sụp Đổ
Sự Sụp Đổ

❊ ❊ ❊

Ông ở qua đêm với Lydia. Đây là khoảng thời gian rất lạ lùng đối với họ. Không đầy mười ngày trước đó, Lydia báo cho ông biết là bà có thai. Em sẽ có con trai cho anh, bà vui vẻ. Nhưng hai ngày sau, nhận ra đó là báo động giả, có lẽ do bà ăn không tiêu, ông thấy như thoát nạn - ông chẳng muốn có thêm con, nếu như đứa con ông sẽ có lại là con gái? - nhưng ông cũng thấy hơi thất vọng, bởi vì ông cũng muốn có con trai, cho dù thằng bé chỉ là đứa con của tình nhân và sinh ra trong giờ phút đen tối nhất trong cuộc đời ông. Ông biết là đã khá lâu, Lydia muốn một điều gì đó thành sự thật, mà bà có thể bảo là, của hai người và chỉ riêng về hai người. Bà cứ hối thúc ông bỏ vợ và về ở với bà, và điều này có vẻ hấp dẫn khi hai người chung sống với nhau ở Santiago, nhưng nó tan biến nhanh chóng khi ông đặt chân vào nhà của ông và hai đứa con gái chạy ra mừng. Ông là người đàn ông đầu tiên dễ đoán tính tình, và ông thích những tiện nghi có thể đoán trước được, nhưng Lydia không bao giờ thôi cố gắng thuyết phục ông, bằng giọng dịu dàng, rằng tình yêu là tình yêu và đó là lý do nên tuân theo. Bà giả vờ vui vẻ bình thường về chuyện tưởng là có con - Tại sao em phải làm hư bộ ngực hấp dẫn của mình chứ, bà nói đùa - nhưng ông có thể thấy là bà buồn phiền. Ông cũng thế. Bởi vì mấy ngày gần đây, ông có những giấc mơ nhập nhằng, bất an, đầy tiếng khóc của trẻ con vào ban đêm, ngôi nhà đầu tiên của bố ông. Giấc mơ để lại một vết hằn im lặng những giờ ông không vui. Ông đi uống rượu, một phần ông sợ nếu không có đứa con trai, chuyện hai người có thể đổ vỡ, nhưng thay vào đó ông cảm thấy yêu bà bằng những khao khát của ngày xưa, lần đầu tiên ông chết mê chết mệt khi gặp bà ở buổi tiệc sinh nhật của Ámicar, em họ của ông, khi cả hai đều rất mảnh mai, trẻ trung và tràn trề hy vọng.

Lần này họ chẳng nói về Trujillo.

Em có biết là đã bao nhiêu năm không? Ông hỏi bà một cách ngạc nhiên trong ngày thứ bảy, lần hẹn hò cuối.

Em biết chứ. Bà nói buồn bã, kéo chút da thịt trên bụng mình. Chúng ta là những cái máy đo thời gian, Abelard. Không hơn.

Abelard lắc đầu. Chúng ta hơn thế. Chúng ta là những hiện tượng đáng được chiêm ngưỡng, người yêu của anh.

Tôi ước gì có thể ngừng ngay giây phút này, ước gì có thể kéo dài những ngày hạnh phúc của Abelard, nhưng không thể được. Tuần sau, hai quả bom nguyên tử như hai con mắt mở ra ở hai trung tâm dân sự của Nhật Bản và, mặc dù chưa ai biết gì về việc này, thế giới đã bắt đầu thay đổi. Không đầy hai ngày sau khi bom nguyên tử mãi mãi để vết sẹo lên Nhật Bản, Socorro mơ thấy một người đàn ông không mặt đang đứng bên giường của chồng bà, và bà không thể la hét, không thể lên tiếng, và rồi thì đêm sau bà mơ thấy gã cũng đứng bên giường của hai đứa con bà. Em đã nằm mơ, bà kể cho chồng nghe, nhưng ông xua tay tỏ vẻ không muốn nghe. Bà bắt đầu canh chừng con đường trước nhà của họ và đốt nến cầu nguyện trong phòng. Ở Santiago, Abelard đang hôn tay của Lydia, bà thở dài đầy thú vị. Chúng ta (người Mỹ) đã trên đường chiến thắng ở Thái Bình Dương và ba người mật vụ trong chiếc xe Chevrolet bóng nhoáng đang trên con đường dài ngoằn ngoèo đi đến nhà của Abelard. Sự sụp đổ đã bắt đầu.

thạo tiếng Tây Ban Nha, Anh, Pháp, Latinh và Hy Lạp; chuyên sưu tầm sách quí, công khai ủng hộ những ý tưởng trừu tượng kỳ quặc đóng góp cho Đặc San của Y Khoa Nhiệt Đới, và là một người nhà nghiên cứu chủng tộc tài tử có khuynh hướng như F
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.