Họ lái xe đi về hướng đông. Thuở ấy, các thành phố chưa bị biến thành kaiju, quái vật, thổi khói đe dọa, và tràn ngập những khu nhà lụp xụp, thời mà mơ ước to lớn nhất là thành phố được kiến trúc theo khuynh hướng nhà cao tầng. Vùng lân cận thành phố rơi lại phía sau, nhanh như một tiếng gõ nhịp. Bạn đang ở trong thế kỷ 20 (cái thế kỷ hai mươi của một quốc gia chậm tiến), và thoắt một cái bạn đã thấy mình rơi ngược 180 năm vào trong rừng mía chập chùng. Sự chuyển tiếp giữa hai trạng thái làm cho bạn có cảm tưởng bị rơi vào trong một cái máy biến đổi thời gian đi từ hiện tại đến quá khứ và trở lại hiện tại. Trăng, nghe nói đêm ấy, rất tròn, và ánh sáng mưa xuống, biến những chiếc lá khuynh diệp thành hình đồng xu phản quang.
Thế giới bên ngoài thật đẹp, nhưng trong xe…
Chúng đấm Beli suốt buổi và con mắt bên phải của Beli đã sưng đến độ giống như một kẻ hở nguy hiểm, cái vú bên phải của Beli sưng vêu như sắp vỡ, môi Beli bị toác và xương hàm bị chấn động, nuốt nước miếng cũng đau đến điếng người. Beli kêu lên mỗi khi bị họ đánh, nhưng Beli không khóc. Cái bản tính gan góc của Beli làm tôi kinh ngạc. Beli nhất quyết không để cho chúng khoái chí. Cô thấy sợ hãi. Sợ đến độ choáng váng mặt mày khi nhìn thấy nòng súng được rút ra, nỗi sợ tương đương với thức giấc nhìn thấy một gã đàn ông đứng ở cạnh giường chĩa súng, tay cầm mảnh giấy tuyên bố, bị bắt giam không hạn định. Nỗi sợ này tuy to lớn, nhưng Beli nhất định không để lộ. Beli oán ghét những tên đàn ông này đến suốt cuộc đời và không bao giờ tha thứ. Beli sẽ không bao giờ có thể nghĩ đến những tên đàn ông này mà không giận sôi sục. Nếu là người nào khác chắc là họ sẽ quay mặt đi để tránh những cái tát và cú đấm, nhưng Beli lại chìa mặt ra. Và khi họ ngưng đấm và tát, Beli co đầu gối lên để dỗ dành cái bụng của mình. Con sẽ không sao đâu, Beli thì thầm qua cái mồm vỡ toác. Con sẽ sống.
Lạy Chúa tôi.
Họ đậu xe bên vệ đường và bắt Beli đi sâu vào ruộng mía. Họ đi cho đến khi chung quanh họ tiếng mía kêu rất to như thể là họ đang ở giữa cơn bão. Beli, cố quay đầu hất cho tóc đừng phủ mặt, chỉ có thể nghĩ về thằng bé trong bụng mình, và đó là lý do độc nhất mà Beli bắt đầu khóc.
Thằng cớm bặm trợn đưa cho đồng đội một cây gậy.
Nhanh lên.
Không. Beli nói.
Làm sao Beli có thể sống sót, tôi không bao giờ đoán nổi. Chúng đánh đập Beli như một con nô lệ. Như thể Beli chỉ là loài chó. Xin cho tôi bỏ qua không tả lại những hành động thật sự bạo ác và chỉ báo cáo những thiệt hại họ gây ra trên thân thể Beli: xương đòn gánh gãy vụn như xương gà; xương cánh tay mặt bị nứt ba chỗ (cánh tay này không bao giờ có thể khôi phục sức mạnh hoàn toàn); năm cái xương sườn bị gãy; thận bên trái bị dập; gan bị dập; phổi bên phải bị dập; răng cửa bị rơi ra. Chừng 167 chỗ bị hư hại và tình cờ mấy lũ khốn kiếp đó đã không đập vỡ sọ của Beli, tuy đầu cô cũng sưng vù như đầu người voi. Beli có bị hãm hiếp một đôi lần hay không? Tôi nghĩ là có nhưng đó không phải là điều mà Beli có thể nói ra. Tất cả những điều có thể nói được, đó là sự tận cùng của ngôn ngữ và hy vọng. Đó là thứ đánh đập để phá hủy con người, hoàn toàn tuyệt đối.
Suốt chặng đường xe chạy, và ngay cả khi bắt đầu đến nơi hoang vắng, Beli vẫn thầm mơ ước một cách ngu xuẩn là Gangster sẽ tìm cách cứu mình, sẽ xuất hiện từ trong bóng tối với khẩu súng và ngăn chận họ. Khi đã quá rõ ràng là sẽ chẳng ai cứu Beli, cô tưởng tượng mình sẽ ngất đi ngay lập tức, và gã sẽ viếng thăm Beli ở nhà thương, rồi họ sẽ làm đám cưới ở đó. Gã mặc âu phục, Beli bị bó bột toàn thân, nhưng đây cũng chỉ là chuyện nhảm bởi vì xương cánh tay Beli bị rạn nứt trầm trọng, và tất cả còn lại chỉ là cơn đau đớn tột độ và sự xuẩn ngốc. Khi bắt đầu ngất xỉu Beli lại nhìn thấy Gangster biến đi trên chiếc xe gắn máy, thấy ngực mình thắt chặt lại khi kêu to lên khoan khoan chờ em với. Thoáng nhìn thấy La Inca đang cầu nguyện trong phòng – giữa hai người giờ chỉ còn sự im lặng mạnh hơn tình yêu – và trong lúc sức lực Beli suy tàn, có một nỗi cô đơn xóa nhòa mọi ký ức; nỗi cô đơn của thời thơ ấu khi mà Beli còn không có cả một cái tên để gọi riêng cho mình. Beli đang trôi tuột vào trong nỗi cô đơn đó và nơi đây Beli sẽ ở suốt đời, một mình, màu đen, xấu xí, vẽ ngoằn ngoèo lên cát bằng một nhánh cây, giả vờ những nét gà bới đó là vần, chữ và tên.
Mọi hy vọng đều tan hoang, nhưng rồi, những người thật sự tin Chúa, như được trợ giúp bởi chính bàn tay của tổ tiên họ, đã làm nên phép lạ. Ngay lúc cô gái nhà ta “được” dàn xếp cho biến mất, đôi chân của Beli trở nên lạnh mất dần dần cảm giác, cô chợt tìm thấy trong người mình một nguồn sức lực dự trữ: đó là pháp thuật nhiệm mầu của dòng họ Cabral – và chỉ cần Beli nhận ra rằng một lần nữa Beli bị dối gạt, bởi Gangster, bởi Santo Domingo, và bởi những nhu cầu ngu xuẩn của Beli – nguồn năng lực dự trữ này sẽ được phát huy. Cũng như Siêu Nhân trong phim The Dark Knight Returns, người cần phải uống cạn năng lượng của toàn khu rừng rậm thâm u để có sức chống lại Coldbringer, Beli dựa vào cơn cuồng nộ của mình để sống sót. Nói cách khác lòng can đảm cộng với cơn giận tột độ của Beli đã cứu sống Beli.
Như thể có luồng ánh sáng trắng trong người Beli. Như ánh mặt trời.
Cô tỉnh lại giữa ánh trăng sáng rực. Một cô gái bị đánh dập nát, bên trên những cây mía gãy nát.
Đau đớn khắp nơi nhưng vẫn sống. Vẫn sống.
Và bây giờ chúng ta đến phần kỳ lạ nhất trong câu chuyện. Tôi không thể cả quyết lời kể sau đây chỉ là một mảng tưởng tượng sai lầm hay đây là sự thật. Ngay cả người Quan Sát của bạn cũng im lặng, bằng những trang sách bỏ trống. Bên ngoài Vách Tường Thông Tin ít người dám mạo hiểm. Nhưng cho dù Sự Thật như thế nào, hãy nhớ rằng: người Dominic là người Carribe và vì thế họ có sức chịu đựng phi thường để đương đầu với những hiện tượng phi thường. Nếu không thì làm sao chúng tôi có thể sống sót cho đến ngày hôm nay? Vì thế khi Beli chập chờn giữa cái chết và sự sống, khi tỉnh khi mê, bỗng xuất hiện bên cạnh Beli một con vật lạ, có thể là một con mangoose đáng yêu nếu không có cặp mắt sư tử màu hoàng kim và bộ long đen tuyền. Con vật này khá to so với những con cùng loại và nó đặt bàn chân bé xíu thông minh của nó lên ngực Beli và nhìn cô trân trối.
Con phải gượng dậy.
Đứa con của tôi, Beli khóc. Đứa con trai yêu quý của tôi.
Hypatía, đứa con của con đã chết.
Không, không, không.
Nó kéo cánh tay còn lành của Beli. Con phải gượng dậy ngay nếu không con sẽ không bao giờ có con trai hay con gái nữa.
Con trai nào? Beli rên rỉ. Con gái nào?
Những đứa con chưa ra đời.
Trời tối và đôi chân Beli run rẩy như khói.
Con phải đi theo ta.
Nó chạy luồn trong ruộng mía, và Beli, mắt mờ vì nước mắt, chợt nhận ra là mình hoàn toàn không biết lối đi ra. Như một số bạn cũng biết, ruộng mía không phải tầm thường, ngay cả những người sành sỏi nhất cũng có thể bị hoang mang vì sự mênh mông vô tận của nó, và nếu có thể tái xuất hiện thì chỉ còn là một đống xương. Nhưng trước khi mất hy vọng, Beli nghe giọng của con vật. Bà ta, con vật có giọng một người phụ nữ, đang hát! Bằng giọng của một người ngoại quốc mà Beli không thể nhận ra. Có thể đó là giọng người Venezuela, hay Columbia. Ngủ đi, ngủ đi, ngủ đi khi được gọi. Beli chập choạng vin theo những cành mía, như một ông già lần theo cái võng, thở hổn hển, bước những bước đầu tiên, và sau khi choáng váng một hồi lâu, cố gắng chống lại cơn ngất xỉu, cô bước thêm bước nữa. Một tiến trình nguy hiểm, bởi vì nếu ngã xuống Beli sẽ không bao giờ có thể đứng lên lại. Đôi khi Beli có cảm tưởng đôi mắt như soi thấu long người của con vật lấp lánh sau những cây mía. Vâng, tôi sẽ ngủ vào buổi sáng. Cây mía không muốn Beli bỏ đi, dĩ nhiên; nó cứa lòng bàn tay của Beli, đâm vào cạnh sườn Beli, và cấu vào đùi của Beli, và cái mùi mía lên men khăm khắp bóp nghẹt cổ họng của Beli.
Cứ mỗi lần nghĩ mình sắp ngã, Beli tập trung vào những khuôn mặt của tương lai, - đàn con Beli sẽ có – và từ đó Beli được tiếp sức để tiếp tục. Beli rút sức lực từ hy vọng, từ căm thù, từ trái tim không bao giờ khuất phục. Cuối cùng, khi tất cả những thứ Beli nương dựa vào đều sắp cạn kiệt, khi Beli sắp ngã chúi xuống như võ sĩ đấu quyền sắp thua ở hiệp cuối, Beli duỗi cánh tay không bị thương quờ quạng. Chào đón Beli không phải là một cây mía mà là một thế giới rộng mở của cuộc đời. Beli cảm nhận được hơi nóng của nhựa đường dưới bàn chân không giày bị đánh đập. Và hơi gió. Gió! Nhưng Beli chỉ có một giây ngắn ngủi để hưởng thụ cơn gió, bởi vì ngay lúc ấy một chiếc xe tải không có đèn ùa đến trong bóng đêm cùng tiếng gầm của máy móc. Ôi cuộc đời, Beli thầm nhủ, với tất cả may mắn được ra đến đây chỉ để bị xe cán chết như một con chó. Nhưng Beli đã không bị cán bẹp. Người tài xế, sau này thề là ông ta thấy một con vật giống như sư tử trong bóng tối chập choạng, với đôi mắt như hai ngọn đèn vàng sáng choang, đã thắng thật gấp và ngừng chỉ vài tấc cách thân hình Beli trần truồng, đẫm máu, run rẩy và lao đảo.
Bây giờ hãy kiểm soát chuyện này: chiếc xe chở một ban nhạc, vừa mới chơi cho một đám cưới ở Ocoa. Họ lấy hết can đảm để không lùi xe lại và chạy cho xa chỗ ấy. Họ kêu lên. Đây là một baká, một ciguapa, không phải, một người Haiti! Người ca sĩ chính, nói to, làm cho cả bọn im bặt, đó là một cô gái. Một người trong bạn nhạc đặt Beli nằm chung với nhạc cụ của họ, quấn Beli bằng mấy cái chacabana[1] của họ, và lau mặt Beli bằng nước họ mang theo để làm nguội máy xe và cũng được dung để giảm bớt klerín. Ban nhạc ngó xuống Beli, rà môi của họ và luồn những ngón tay run rẩy qua mái tóc đã bắt đầu thưa của họ.
Các bạn nghĩ chuyện gì xảy ra?
Tôi nghĩ cố ấy bị tấn công.
Bởi một con sư tử, người lái xe gợi ý.
Có lẽ cô ấy bị rơi xuống từ một chiếc xe.
Giống như là cô ấy bị rơi xuống “phía dưới” chiếc xe.
Trujillo, Beli thều thào.
Hết hồn, ban nhạc nhìn nhau.
Mình nên bỏ cô ta.
Ông nhạc sĩ đánh đàn guitar đồng ý. Cô ta là người muốn lật đổ chính quyền. Nếu họ tìm thấy cô ta ở đây, cảnh sát sẽ giết chúng ta luôn.
Bỏ cô ta lại trên đường, người tài xế van nài. Để cho con sư tử ăn thịt cô ta đi.
Im lặng, rồi người ca sĩ chính châm một que diêm giơ lên trong không khí và trong ánh sáng le lói, nhìn cô gái đầy những dấu thâm tím, có đôi mắt hoàng kim của một cô bé da nâu. Chúng ta sẽ không bỏ cô ấy lại. Người ca sĩ chính nói bằng một giọng cibaena ngộ nghĩnh, và chỉ khi ấy Beli mới biết là mình được cứu thoát.
❀ ❀ ❀
[1] Áo sơmi thêu hoa văn