Sau khi tốt nghiệp đại học Oscar về nhà. Rời nhà khi là trai tân, trở về vẫn là trai tân. Hắn tháo những tấm áp phích treo trên tường từ thời hắn còn nhỏ - Star Blazers, Captain Harlock - và treo lên những tấm hình hắn có từ khi ở đại học - Akira và Terminator 2. Bây giờ Reagan và Đế Quốc Quỷ đã đi vào lịch sử, Oscar chẳng còn nghĩ đến ngày tận thế nữa. Chỉ nghĩ đến chuyện hắn đã bị ngã. Hắn cất trò chơi Aftermath! và bắt đầu chơi Space Opera.
Đó là những năm đầu của thời Clinton nhưng nền kinh tế vẫn còn bị ảnh hưởng sự trì trệ kéo dài từ cuối thập niên tám mươi, hắn ăn không ngồi rồi suốt bảy tháng rồi trở lại Don Bosco làm phụ tá giáo viên mỗi khi có một giáo viên nào đó bị ốm. Thật là mỉa mai làm sao? Hắn bắt đầu gửi truyện ngắn và truyện dài của mình đi nhưng dường như chẳng có ai thích. Tuy thế hắn vẫn cố gắng và tiếp tục viết. Một năm sau hắn trở nên giáo viên chính thức. Hắn có thể từ chối việc làm ấy để tránh bị “tra tấn”, nhưng hắn cứ thuận theo chiều nước cuốn. Nhìn chân trời của mình sụp đổ, hắn tự nhủ, không sao.
Có phải Don Bosco, từ khi chúng ta viếng thăm lần cuối cùng, đã được thay đổi bằng phép lạ Thiên Chúa? Có phải lòng nhân từ của Chúa đã cải hóa học sinh? Ha! Làm gì có chuyện ấy! Hắn nhận thấy bây giờ số học sinh ít hơn. Những vị tu sĩ lớn tuổi đều trở nên giống như người Innsmouth (méo mó dị dạng) trong vòng năm năm vừa qua, và hình như có nhiều học sinh da màu hơn - nhưng có những chuyện không bao giờ thay đổi (thí dụ như những kẻ tin rằng giống da trắng là giống độc tôn và những người tự ghét màu da của mình): cũng vẫn một vẻ hớn hở của những người thích tra tấn người khác và hắn vẫn còn nhớ tuổi thơ của mình bị “sạc điện” ở ngoài hành lang. Và nếu hắn đã từng nghĩ Don Bosco là hỏa ngục của bọn đần độn khi hắn còn là học sinh - thử tưởng tượng bây giờ hắn lớn tuổi hơn và dạy Anh văn, Lịch sử ở đây. Trời đất quỷ thần ơi. Một cơn ác mộng. Hắn không phải là một giáo sư giỏi. Hắn chẳng chú tâm dạy, và đám học sinh của tất cả các cấp mọi ngành đều phỉ báng hắn thậm tệ. Học sinh cười nhạo khi nhìn thấy hắn đi ngoài hành lang. Chúng giả vờ đem giấu thức ăn. Đang giữa buổi học chúng hỏi hắn đã làm tình bao giờ chưa, hắn có trả lời cách nào đi nữa vẫn bị cười chế nhạo không thương hại. Đám học sinh, hắn biết, cười đùa cả sự hổ thẹn của Oscar lẫn cái hình ảnh chúng tưởng tượng là Oscar đang đè bẹp dí một cô gái kém may mắn nào đó. Chúng vẽ tranh biếm họa về cái hình ảnh này có kèm theo cả lời minh họa, và Oscar tìm thấy những bức vẽ này trên sàn lớp học sau buổi học. Không, thầy Oscar, không! Có gì có thể làm mất tinh thần người ta hơn chuyện này? Mỗi ngày hắn nhìn đám học sinh được xem là “hợp thời đúng điệu”, tra tấn không nương tay các học sinh mập béo, xấu xí, thông mình, nghèo, nâu, đen, không đúng điệu, người châu Phi, Ấn Độ, Ả Rập, di dân, kỳ cục, yểu điệu như con gái, đồng tính luyến ái - và trong tất cả các nhóm học sinh kể trên hắn nhìn thấy một phần của chính hắn. Ngày xưa, đám con trai trắng là những tên cầm đầu những cuộc tra tấn làm người ta khổ sở, nhưng bây giờ những đứa da màu làm các chuyện này. Đôi khi hắn cố gắng an ủi những đứa bị tra tấn, không phải chỉ có mình em, em biết không, trong thế giới này, nhưng một người bị xem là quái đản cố gắng giúp một người cũng bị xem là quái đản thì chỉ có gây thiệt hại thêm mà thôi. Những đứa bé này cũng bỏ hắn để chạy trốn. Trong một lúc cao hứng hắn thành lập một câu lạc bộ truyện khoa học giả tưởng. Hắn dán áp phích giới thiệu trong hành lang, và liên tiếp hai hôm thứ năm hắn ngồi chờ trong lớp học sau khi tan lớp, tất cả những quyển sách hắn yêu thích được sắp xếp thứ tự đẹp mắt, nghe tiếng bước chân ồn ào ngoài hành lang thưa thớt dần, thỉnh thoảng có vài tiếng nói to như “Bắn tia sáng” hay Nanoo-Nanoo![1] ở bên ngoài cửa; rồi sau ba mươi phút chẳng thấu gì hắn thu xếp sách, khóa cửa phòng, và cũng trên hành lang ấy, một mình, tiếng chân của hắn nghe nhẹ nhõm vui vẻ lạ thường.
Người bạn độc nhất của hắn trong nhóm giáo sư cũng là người thế tục. Cô ấy hai mươi chín tuổi, người châu Mỹ Latinh thích giả vờ mình là người Mỹ lấy tên là Nataly (vâng, cô ta làm tôi nhớ đến Jenni, chỉ thiếu vẻ đẹp lạ thường âm ỉ cháy bỏng). Nataly ở trong bện viện thần kinh mất bốn năm (vì lo lắng quá độ, cô nói) và là một người tin vào phép phù thủy. Người yêu của cô, Stan the Can, là nhân viên của toán cấp cứu. Hai người gặp nhau lúc cả hai đang ở trong bệnh viện thần kinh, và Nataly cho rằng thời kỳ ấy là “tuần trăng mật của chúng tôi”. Nataly kể với Oscar, những xác chết be bét trên đường làm cho Stan thấy hứng khởi tình dục mà anh ấy không hiểu lý do. Stan, Oscar nói, có vẻ là một người rất hiếu kỳ. Anh ta có thể lặp lại điều ấy. Nataly thở dài. Mặc dù Nataly có vẻ xuề xòa bình dân và lúc nào cũng có vẻ lơ mơ rũ rượi của những người uống thuốc trị bệnh thần kinh, Oscar cũng mơ tưởng cô ta một cách quái đản giống như Harold Lauder. Theo hắn, cô không đủ hấp dẫn để hắn có quan hệ tình cảm công khai, vì thế hắn tưởng tượng hắn và Nataly chỉ lén lút quan hệ với nhau trong phòng ngủ. Hắn cứ mơ tưởng lúc hắn bước vào căn chung cư của Nataly, ra lệnh cho cô ta cởi hết quần áo và nấu cháo ngô cho hắn trong tư thế trần truồng. Hai giây sau cô sẽ quỳ trên nền nhà bếp chỉ đeo mỗi cái tạp dề, trong khi hắn vẫn còn mặc nguyên quần áo.
Sau đó ý nghĩ của hắn trở nên càng lúc càng quái dị hơn.
Cuối năm đầu tiên hắn dạy học, Nataly, người thường lén uống whiskey trong giờ giải lao, giới hiệu cho hắn biết Sandman và Eightball. Cô mượn rất nhiều tiền của hắn mà không bao giờ trả, rồi chuyển đi dạy ở Ridgewood - Yahoo![2], cô nói bằng giọng vô cảm, tôi sẽ được ở ngoại ô - và thế là chấm dứt tình bạn của hai người. Hắn cố gọi điện thoại cho Nataly một đôi lần, nhưng cái thằng người yêu đa nghi của cô, lúc nào cũng bắt điện thoại, nhưng chẳng bao giờ chuyển lời nhắn của hắn đến Nataly, vì thế hắn đành để cho mọi chuyện rơi vào lãng quên.
Hắn giao tiếp với xã hội ra thế nào? Trong vài năm đầu hắn chẳng giao du với ai. Mỗi tuần một lần hắn lái xe đến Thương xá Woodbridge và ghé vào RPG ở phòng Trò Chơi, xem sách tranh ở Hero’s World, xem tiểu thuyết giả tưởng ở nhà sách Walden. Đó là một vòng đi của Mọt Sách. Hắn đắm đuối ngắm cô bé da đen gầy như que tăm làm việc ở nhà hàng Friendly, người hắn đã thầm yêu nhưng biết chắc là mình sẽ chẳng bao giờ nói chuyện với cô ấy.
Al và Miggs - chẳng còn chơi chúng với hắn đã khá lâu. Cả hai đều bỏ học đại học, Monmouth và Jersey City State, hiện đang cùng làm việc cho Blockbuster ở vùng lân cận. Có lẽ cả hai sẽ chết cùng lúc và được chôn cùng một mồ.
Hắn cũng không gặp lại Maritza. Nghe nói là cô đã lấy một anh chồng người Cuba, sống ở Teaneck, có một đứa con, và tất cả mọi thứ.
Và Olga? Không ai biết chắc chắn tin tức của cô. Có tin đồn là cô ta tìm cách cướp siêu thị Safeway của địa phương, kiểu Dana Plato - cô chẳng buồn mang mặt nạ dù mọi người trong siêu thị đều biết mặt cô - có người nói rằng cô vẫn còn ở Middlesex, và sẽ chẳng được ra khỏi tù cho đến khi cô (và các bạn cùng lớp) đến tuổi năm mươi.
Không có cô gái nào yêu hắn? Không có cô gái nào lẩn khuất đâu đó trong đời hắn?
Hoàn toàn không có một mống nào. Ít ra ở Rutgers, nơi luôn luôn có rất nhiều con gái và một sự chấp nhận trong khuôn viên đại học cho phép một Mutant như hắn được phép đến gần các cô mà không làm họ sợ hãi tột độ. Trong thực tế, chuyện không đơn giản như thế, các cô nhìn hắn với vẻ nhờm tởm khi hắn đi ngang. Họ đổi ghế nếu ở trong rạp chiếu phim, và có một phụ nữ trên chiếc xe buýt chạy qua vùng lân cận còn bảo hắn là, phải chấm dứt, không được nghĩ đến cô ta! Tao biết chú mày đang dự tính gì, cô ta rít lên. Vì thế chú mày phải chấm dứt.
Em là người độc thân suốt đời, hắn viết trong một lá thư gửi chị hắn, người bỏ ý định đi Nhật để ở lại với tôi. Chẳng có gì cố định mãi mãi trong thế gian này, chị hắn viết trả lời. Hắn nắm tay dụi vào mắt mình. Viết trả lời: với em chuyện đó có và đã xảy ra.
Cuộc sống trong gia đình? Không đến nỗi giết hắn, nhưng cũng chẳng giúp hắn. Mẹ hắn, gầy hơn, im lặng hơn, không còn cái ngông cuồng của tuổi trẻ, vẫn còn làm việc như điên, vẫn cho phép những người Peru thuê phòng muốn cho bao nhiêu thân nhân ở chung cũng được trong căn phòng tầng thứ nhất. Và chú Rudolfo, bạn chú gọi là Fofo, bắt đầu nghiện trở lại như trước khi chú ở tù. Chú đang say bạch phiến, giữa lúc ăn cơm tối mồ hôi chú tuôn ra ướt đẫm. Chú đã dọn vào ở phòng của Lola, và Oscar bây giờ phải lắng nghe tiếng chú lục đục với người yêu của chú, một cô vũ nữ thoát y, suốt đêm. Có lần hắn đã phải kêu lên, chú, xin làm ơn bớt tiếng “nhạc đệm” của cái đầu giường. Trên tường trong phòng, Rudolfo treo hình của những năm đầu chú sống ở Bronx, lúc đấy chú chỉ mười sáu, ăn diện đỏm dáng như Willie Colón, cho đến khi chú tham gia chiến tranh ở Việt Nam, là người Dominic độc nhất, chú tuyên bố, trong toàn thể lực lượng quân đội. Và có cả hình bố mẹ của Oscar. Rất trẻ. Chụp trong khoảng thời gian cuộc tình hai năm của họ.
Mẹ yêu bố, Oscar nói với mẹ.
Beli cười. Đừng nói chuyện con không biết.
Oscar có vẻ mệt mỏi, không cao hơn, cũng chẳng béo hơn, chỉ có làn da dưới mắt hắn, hơi sưng múp sau những năm âm thầm tuyệt vọng. Lòng hắn tràn đầy đau khổ. Hắn thấy những vầng màu đen lóa lên rồi biến đi. Thấy mình rơi trong không khí. Hắn biết mình đang biến thành cái gì. Hắn đang biến thành một thứ người tồi tệ nhất thế giới. Hắn không muốn có tương lại như thế này nhưng không biết làm gì để tránh, cũng không biết làm sao để thoát.
Fukú.
Bóng tối. Có những buổi sáng hắn thức giấc nhưng không thể gượng dậy ra khỏi giường. Như có cục cân 10 tấn đè trên ngực. Như bị ghìm dưới lực quay tăng tốc. Có lẽ đây là chuyện buồn cười nếu lòng Oscar không đau đớn đến thế. Có khi hắn mơ thấy mình lang thang vòng quanh hành tinh độc ác Gordo, tìm kiếm những bộ phận của chiếc phi thuyền bị rơi của hắn, nhưng chỉ gặp những mảnh vụn cháy thiêu, mỗi mảnh đều toát ra một xạ quang rất nguy hiểm. Em không biết có cái gì đó không bình thường trong em, hắn nói với chị hắn bằng điện thoại. Em nghĩ có thể dùng chữ khủng hoảng nhưng cứ mỗi lần em mở mắt em chỉ thấy một điều là tan chảy. Đó là thời kỳ mà hắn đuổi học sinh ra khỏi lớp tại vì tụi nó thở, hắn chửi thề với mẹ hắn, hắn không hể viết một chữ nào, vào trong phòng chứa quần áo của chú hắn, chĩa khẩu sung Colt vào màng tang, và đó là khi hắn nghĩ đến cái cầu dành riêng cho xe lửa chạy. Có những ngày hắn nằm trên giường nghĩ đến mẹ hắn lo từng bữa ăn cho hắn cho đến cuối cuộc đời của hắn, về những lời mẹ hắn nói với chú hắn khi bà ngỡ là hắn vắng mặt, chị không cần biết, chị mừng là có cháu ở đây.
Sau đó - khi hắn không còn cảm thấy trong tâm hồn, mình như con chó bị đánh đòn, khi hắn có thể cầm cây bút lên viết mà không cảm thấy muốn khóc - hắn mang mặc cảm tội lỗi tràn trề. Hắn xin lỗi mẹ. Nếu bộ óc hắn còn cái phần nào tốt đẹp thì cũng như là có người nào đó đã lấy trộm và đem giấu mất. Chẳng sao đâu, mẹ chẳng giận, con trai à, bà nói. Con nên lái xe đi thăm Lola. Lola ở Brooklyn được một năm, hiện giờ nàng đang ở Washington Heights, đang để cho tóc dài ra, một lần có thai, rất mừng, nhưng nàng phá thai tại vì tôi phản bội nàng và tằng tịu với một cô gái khác. Con đã về, hắn tuyên bố thế khi bước qua ngưỡng cửa. Beli bảo tốt lắm, và dọn ăn cho hắn, rồi hắn ngồi với mẹ và hút điếu cần sa của bà một cách ngập ngừng và tự hỏi tại sao hắn không thể giữ cái cảm xúc được yêu thương này trong lòng mãi mãi.
Oscar bắt đầu bản thảo phần đầu của bộ tiểu thuyết bốn quyển, loại truyện khoa học giả tưởng, hắn tin đây sẽ là tác phẩm đưa hắn đến đài vinh quang. J. R. R. Tolkien gặp E. E. “Doc” Smith. Hắn lái xe đi rất lâu, rất xa, tận miền thôn dã nơi những người Amish cư ngụ, một mình ngồi ăn ở những quán ăn dọc theo xa lộ, ngắm nhìn những cô gái Amish, tưởng tượng mình trong bọ áo của mấy ông giảng đạo, ngủ trong băng xe phía sau, và sau đó lái xe về.
Đôi khi hắn nằm mơ thấy con thú Mongoose.
(Và nếu như bạn nghĩ rằng cuộc đời của hắn chẳng còn gì có thể tệ hại hơn thì đây: có một ngày hắn bước vào phòng Game và ngạc nhiên khi khám phá là chỉ qua đêm thế hệ mọt sách mới không còn mua những trò chơi đóng vai nhân vật nữa. Họ đang mê man với thẻ Magic! Không ai có thể lường trước chuyện này. Không còn những nhân vật hay những cuộc vận động vì một nguyên nhân nào nữa. Chỉ có những ván bài sát phạt không bao giờ kết thúc. Tất cả những câu chuyện đều bị lột ra khỏi trò chơi, tất cả những biểu diễn cũng thế, chỉ còn trơ lại cách chơi máy móc không được trang trí tô điểm. Thế mà mấy thằng con nít ngu lại si mê cái trò chơi dở như cứt này! Hắn thử chơi Magic, cố gắng xây dựng một cỗ bài trông cho được mắt, nhưng đây không phải là loại trò chơi hợp ý hắn. Thua một thằng con dại 11 tuổi thê thảm và nhận ra rằng hắn cũng chẳng quan tâm chuyện bị thua. Dấu hiệu đầu tiên, thời của hắn đến hồi chấm dứt. Khi những thứ mới ra có liên quan đến sở thích của những tên mọt sách không còn hấp dẫn nữa, đó là lúc bạn thích những cái xưa cái cũ hơn là những thứ mới.)
❀ ❀ ❀
[1] Lời chào của người ở hành tinh Ork
[2] Chữ được dùng để diễn tả sự reo mừng.