Cuộc Đời Ngắn Ngủi Và Lạ Kỳ Của Oscar Wao

Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần Iii
Phần Iii

❊ ❊ ❊

Chuyện xảy ra vào tháng giêng. Tôi và Lola đang ở The Heights, hai căn hộ khác nhau – khi những người da trắng trẻ tuổi chưa bắt đầu xâm lấn thành phố này, bạn có thể đi hết chiều dài Upper Manhattan, mà không hề thấy có một tấm nệm yoga nào cả. Tôi và Lola không hòa thuận với nhau. Rất nhiều chuyện tôi có thể kể bạn nghe nhưng không thể kể chuyện của tôi hay của nàng. Tôi chỉ biết là nếu chúng tôi nói chuyện với nhau mỗi tuần một lần đã là may mắn lắm, cho dù trên danh nghĩa chúng tôi vẫn là người yêu của nhau. Tất cả là lỗi của tôi, dĩ nhiên. Tôi không thể giữ “thằng nhỏ” của tôi ở trong quần, dù nàng là cô gái xinh đẹp nhất thế giới.

Nói chung, tôi ở nhà tuần ấy, không có ai gọi đi làm công việc gì tạm thời, khi Oscar đứng dưới đường bấm chuông cửa. Đã chẳng gặp hắn mấy tuần nay, kể từ khi hắn trở về. Ôi, Giêsu, Oscar, tôi nói. Lên đây, lên đây. Tôi chờ hắn ở hành lang và khi hắn bước ra khỏi thang máy tôi bắt tay hắn. Em khỏe không? Rất khỏe, hắn trả lời. Chúng tôi ngồi xuống và chia nhau điếu thuốc trong khi hắn kể tôi nghe chuyện của hắn. Em sắp trở lại Don Bosco. Có tin hả? Tôi hỏi. Có tin. Hắn trả lời. Mặt hắn vẫn còn sưng vêu, phía trái hơi xệ xuống.

Em muốn hút thuốc không?

Em có thể hút chung với anh một chút. Chỉ tí xíu thôi. Em không muốn đầu óc em lú lẫn.

Ngày cuối cùng ngồi trên ghế sofa của tôi, hắn có vẻ của một người đàn ông hiểu và chấp nhận con người của mình. Hơi lơ đãng nhưng trầm tĩnh. Tôi muốn nói với Lola đêm ấy đó là hắn đã quyết định sống, nhưng sự thật té ra phức tạp hơn tôi nghĩ. Giá vì bạn có thể nhìn thấy hắn. Hắn rất gầy, xuống cân rất nhiều và trầm lặng.

Thế lúc sau này hắn đã làm những gì? Viết, dĩ nhiên, và đọc. Và chuẩn bị dọn ra khỏi Paterson. Muốn bỏ quá khứ lại sau lưng và bắt đầu cuộc sống mới. Đang suy nghĩ xem nên đem cái gì theo. Chỉ tự cho mình được đem theo mười quyển sách, những gì quan trọng nhất. Chỉ những gì có thể mang theo. Có vẻ đây cũng là một trong những cái chướng khí kỳ đời của Oscar, mãi về sau tôi mới hiểu.

Và sau khi hắn hít một hơi dài hắn nói: Xin tha lỗi cho em, Yunior, nhưng em đến đây với một ý định. Em ước gì anh có thể giúp em một việc.

Gì cũng được, chú em. Cứ nói đi.

Hắn cần tiền để đặt tiền thế chân thuê nhà, một căn phòng ở Brooklyn. Tôi đáng lẽ phải suy nghĩ về việc này – Oscar chưa bao giờ mượn tiền của ai cả - nhưng tôi đã không suy nghĩ, đưa tiền cho hắn ngay. Cái mặc cảm tội lỗi của tôi.

Chúng tôi chia nhau điếu thuốc và nói về những chuyện hục hặc giữa tôi và Lola. Đáng lẽ anh không nên có quan hệ xác thịt với cái cô người Paraguay ấy, hắn nói. Anh biết, tôi nói, anh biết.

Chị của em rất yêu anh.

Anh biết thế.

Thế tại sao anh lại lừa dối chị ấy?

Nếu mà anh biết tại sao, thì chắc là đã chẳng có vấn đề gì.

Có lẽ anh nên tìm hiểu lý do.

Hắn đứng lên.

Em không chờ Lola về sao?

Em phải rời Paterson. Em có hẹn.

Hắn lắc đầu, gạt gẫm.

Tôi hỏi: Cô ấy có xinh không?

Hắn cười. Xinh lắm.

Thứ bảy, hắn biến mất.

thạo tiếng Tây Ban Nha, Anh, Pháp, Latinh và Hy Lạp; chuyên sưu tầm sách quí, công khai ủng hộ những ý tưởng trừu tượng kỳ quặc đóng góp cho Đặc San của Y Khoa Nhiệt Đới, và là một người nhà nghiên cứu chủng tộc tài tử có khuynh hướng như F
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.