Tháng mười, sau khi đơn xin vào đại học của hắn đã được gửi đi (Fairleigh Dickinson, Montclair, Rutgers, Drew, Glassboro State, William Paterson; hắn cũng gửi đơn đến NYU, một chuyện cầu may, và người ta từ chối hắn thật nhanh đến độ hắn ngạc nhiên là lời từ chối đã không trở lại bằng Pony Express) và mùa đông nhợt nhạt khốn khổ bắt đầu về ngự trên miền Bắc New Jersey, Oscar đem lòng yêu một cô bé trong lớp luyện thi SAT. Lớp học được tổ chức trong một “Học Viện” cách nhà hắn không đầy một dặm, vì thế hắn thường đi bộ, một cách để xuống cân rất hay, hắn nghĩ. Hắn đã chẳng nghĩ đến chuyện sẽ gặp bất cứ ai, nhưng khi nhìn thấy cô bé xinh đẹp ngồi ở cuối lớp, hắn cảm thấy mọi giác quan như bay khỏi người của hắn. Tên cô bé là Ana Obregón, một cô bé xinh đẹp, lanh lợi, gordita, khá đẫy đà; cô đọc Henry Miller trong khi đáng lẽ cô phải lo giải những bài toán về logic. Trong buổi học lần thứ năm hắn để ý thấy cô bé đang đọc Sexus và cô bé này cũng biết là hắn đang để ý mình; cô nghiêng người qua cho hắn đọc ké một đoạn và thế là thằng nhỏ của hắn cương cứng và đứng dậy như là một... “thằng đéo”.
Anh nghĩ em kỳ cục lắm, phải không? Ana nói lúc nghỉ giải lao.
Em không kỳ cục chút nào, hắn nói. Tin anh đi - Anh là chuyên viên hạng nhất của tiểu bang về chuyện này.
Ana thích nói chuyện, có đôi mắt con gái Caribe rất đẹp, đen tuyền, cô thuộc loại người có da có thịt mà hầu hết mấy anh đen người hải đảo đều si mê, một thân hình, bạn biết mà, nhìn rất hấp dẫn dù mặc hay không mặc quần áo; chẳng xấu hổ vì số cân của mình; cô mặc một cái quần đen bó chẽn như các cô nàng láng giềng, mặc đồ lót đắt tiền thật hấp dẫn, và trang điểm tỉ mỉ, một công việc khá phức tạp đòi hỏi sự phối hợp nhịp nhàng mà Oscar luôn luôn bị mê hoặc. Ana là một kết hợp rất lạ đời của badmash[1], và một cô bé, một sự tinh quái rất trẻ con - ngay trước khi đến nhà Ana, hắn đã đoán biết là Ana có cả đống đồ chơi bằng thú nhồi bông đầy tràn cả trên giường - và hình như có một sự hoà hợp, không phân biệt ranh giới, giữa hai con người mà cách Ana di chuyển từ bên này qua bên kia đã thuyết phục hắn rằng cả hai đều đeo mặt nạ, còn cô Ana thứ ba, một Ana còn đang ẩn núp lại là người quyết định sẽ ném cái mặt nạ nào ra trong trường hợp nào. Ana thứ ba này là người rất hay lẩn tránh mà không mấy người hiểu được. Ana rất mê đọc Miller vì người yêu cũ của Ana, Manny, đã cho cô sách của tác giả này trước khi anh gia nhập quân đội. Trước kia anh thường đọc cho Ana nghe những đoạn sách của tác giả này: Điều này càng làm cho Ana hấp dẫn hơn, đáng thèm muốn hơn. Khi họ bắt đầu yêu nhau, Ana chỉ mới có mười ba, còn anh ta thì đã hai mươi bốn và vừa mới cai thuốc - Ana nói về những chi tiết này như chuyện chẳng có gì quan trọng.
Em mới có mười ba mà mẹ em cho phép em hẹn hò với ông già bảy mươi à?
Bố mẹ em rất yêu Manny, Ana nói. Mẹ em thường hay nấu cơm tối cho anh ấy.
Hắn nói, điều này có vẻ rất ngược đời, và sau đó ở nhà hắn hỏi chị mình, nếu là chị thì chị có cho phép đứa con gái dậy thì của mình quan hệ với một gã đàn ông hai mươi bốn tuổi không?
Chị giết hắn chết trước.
Hắn ngạc nhiên bởi thấy nhẹ người khi nghe câu trả lời.
Để chị đoán: Em có biết người nào làm chuyện này.
Hắn gật đầu. Cô bé ngồi cạnh em trong lớp luyện thi SAT. Em nghĩ cô ta thích khoe khoang.
Lola ngắm nghía hắn bằng đôi mắt màu mắt cọp. Cô vừa mới về chừng một tuần nay, và rõ ràng cuộc chạy đua ở cấp bậc đại học có ảnh hưởng mạnh lên sắc diện của cô bởi mắt cô, đôi mắt to như mắt các cô gái trong truyện Manga, đỏ ngầu. Em biết không, người da màu của mình hay nói về tình yêu thương con cái, nhưng thật ra mình không yêu nhiều như mình nói. Cô thở ra. Mình không yêu, không yêu, không yêu như mình nói.
Hắn cố đặt tay lên vai chị nhưng cô hất tay hắn xuống. Em nên đi tập thể dục, “hít đất” đi, ông tướng.
Đó là cách chị gọi hắn mỗi khi có gì phiền muộn hay có ai làm gì sai trái với chị. Ông tướng. Về sau, Lola muốn cho khắc hai chữ ấy lên bia mộ của hắn nhưng không ai đồng ý cả. Kể cả tôi.
Ngu thật.
❀ ❀ ❀
[1] Chữ của người theo đạo Hindu có nghĩa là nghịch ngợm, tinh quái.