Năm học lớp 12, hắn trở nên mập bệu, quạu cọ, và độc địa thay, hắn hoàn toàn cô đơn vì thiếu người yêu. Hai tên bạn của hắn tuy cũng là mọt sách, nhưng Al và Miggs, định mệnh thật trớ trêu, đã thành công trong việc tìm người yêu. Các cô bạn gái này tuy chẳng có gì đặc biệt, hôi như cú, nhưng dù thế vẫn là con gái. Al gặp người yêu của hắn ở Menlo Park. Cô ấy tấn công tôi, hắn khoe với mọi người như thế, và cô thỏ thẻ với Al sau khi “thổi kèn” của hắn, là cô có một cô bạn gái đang thèm có người yêu muốn chết. Al đã cố gắng bứt Miggs ra khỏi cái Atari của hắn để cùng đi xem xi-nê, và sau đó, hai thằng cùng nói, chuyện gì đã xảy ra ai cũng biết cả. Đúng vào buổi cuối tuần Miggs cũng có bạn gái, Oscar mới phát giác ra chuyện này, dù chỉ biết một phần nhỏ, lúc ấy cả bọn đều đang ở trong phòng của hắn, chuẩn bị cho một cuộc thi “dựng tóc gáy” để đoạt chức Vô Địch trong cuộc phiêu lưu chống lại Death-Dealing Destroyers.[1] (Oscar phải từ bỏ việc tranh lại chức vô địch rất nổi tiếng này bởi vì không còn ai, ngoại trừ hắn tí toáy với trò chơi về những tàn phá sau ngày tận thế do dịch vi khuẩn phá hoại nước Mỹ.) Thoạt tiên, sau khi nghe câu chuyện ly kỳ hai chàng mọt sách có người yêu cùng một lúc, Oscar chẳng nói gì, hắn chỉ đảo cái tay cầm điều khiển máy điện tử liên tục. Rồi nói, tụi mày may mắn quá. Hắn tức chết được vì chẳng ai nghĩ đến chuyện cho hắn tham gia vào việc đi “săn đào”; hắn ghét Al vì Al đã mời Miggs thay vì mời hắn; và hắn giận Miggs vì Miggs đã có người yêu. Thế thôi. Chuyện Al có người yêu Oscar có thể hiểu được; Al (tên thật là Alok) là một anh chàng Ấn Độ cao ráo đẹp trai, không bao giờ bị chế nhạo là anh mọt sách thích chơi trò đóng vai. Chỉ riêng việc Miggs cũng có bạn gái là hắn không thể nào hiểu được, làm cho hắn sững sờ, đau đớn vì ganh tị. Hắn luôn luôn nghĩ Miggs trông còn xấu xí dị hợm hơn hắn. Mặt đầy mụn, giọng cười của một thằng thật khùng, và hàm răng cải mả xám xịt vì bị uống quá nhiều thuốc từ lúc còn quá trẻ. Thế bạn gái của mày có xinh không? Hắn trả lời. Thằng Khỉ ạ, mày nên gặp cô ấy, cô ấy xinh vô cùng. Hai cái vú thật to, Al nói thêm vào. Ngày hôm ấy, chút niềm tin nhỏ bé của Oscar còn sót lại trong đời đã bị hoả tiễn SS-N-17 chém bay đầu. Đến lúc không còn chịu nổi nữa, hắn hỏi, rất tội nghiệp, thế thì các cô này không có người bạn nào nữa sao?
Al và Miggs liếc nhìn nhau qua phiếu ghi tính chất nhân vật trong trò chơi. Không có, thằng khỉ.
Nhưng nếu họ quen với bất cứ người nào mập như mày, bọn tao sẽ giới thiệu mày với người đó.
Ngay lúc ấy, hắn học được một bài học về hai thằng bạn yêu quý mà hắn không bao giờ ngờ được (hay ít ra không bao giờ hắn tự thú nhận). Ngay lúc ấy, hắn nhận ra tiếng vang trong cái thằng người béo phệ của mình là mấy thằng bạn quý cùng đọc sách bằng tranh, cùng yêu trò chơi đóng vai, cùng không biết chơi thể thao này đã xấu hổ khi bị xem là bạn của hắn.
Điều này quật hắn ngã quỵ ngay lập tức. Hắn chấm dứt trò chơi một cách nhanh chóng, Người Tàn Sát tìm thấy chỗ trú ẩn của Kẻ Hủy Diệt ngay lập tức - Mày giả bộ thua, Al càu nhàu. Sau khi đưa hai thằng bạn ra khỏi cửa, hắn tự giam mình trong phòng một vài giờ, như chết lặng, xong rồi hắn ngồi dậy, vào phòng tắm cởi quần áo (hắn không còn phải dùng chung với chị gái vì chị ấy đang đi học ở Rutgers), và tự khám xét mình trong gương. Mỡ! Các đường rạn nứt trên da của hắn nếu nối lại với nhau chắc phải dài hằng mấy dặm! Hắn giống như nhân vật bước ra từ truyện bằng tranh của Daniel Clowes. Hay là giống thằng bé da đen và phì nộn Palomar của Beto Hernández.
Chúa ơi, hắn thầm thì. Tôi là Morlock.
Ngày hôm sau lúc ăn sáng, hắn hỏi mẹ. Con có xấu xí không?
Bà thở dài. Chắc chắn là con không giống mẹ.
Cha mẹ người Dominic chán thật! Mình đành phải yêu họ thôi!
Hắn bỏ ra một tuần ngắm nghía mình trong gương, xoay người đủ mọi hướng, tự phán xét, không nhân nhượng, và cuối cùng quyết định sẽ bắt chước hình dáng Roberto Durán: không más (như thế này) nữa. Chủ nhật ấy, hắn đến tiệm của Chucho và bảo người thợ hớt tóc húi trọc mái tóc kiểu Puerto Phi châu đi. (Chờ chút, người đồng nghiệp của Chucho nói. Cháu là người Dominic hả?) Sau đó Oscar cạo quách bộ ria mép, rồi thay cặp mắt kính bằng cặp kính sát tròng, mua bằng tiền hắn để dành lúc làm cho trại mộc, và cố chải chuốt chút dáng dấp người Dominic, cố bắt chước mấy đứa em họ của hắn hay chửi thề và rất kiêu ngạo; chỉ vì hắn bắt đầu nghi ngờ là trong cái bộ vó Latinh đầy nam tính của chúng, may ra sẽ có câu trả lời. Nhưng hắn đã hơi quá đáng trong việc sửa chữa dung nhan tạm thời. Khi Al và Miggs gặp lại hắn, sau khi hắn đã nhịn đói liên tiếp ba ngày, Miggs nói, thằng khỉ, mày bị làm sao thế?
Thay đổi, Oscar nói, bóng gió.
Hả? Bộ mày bây giờ được đăng ảnh trên bìa đĩa nhạc à?
Hắn lắc đầu nghiêm trang. Tao bắt đầu một cuộc đời mới.
Nhìn cái thằng này. Hắn nói như hắn đã vào đại học.
Mùa hè năm ấy, mẹ hắn gửi hắn và chị hắn về Santo Domingo; lần này hắn không chống đối như đã từng làm thế. Hắn chẳng có gì ràng buộc lưu luyến đến độ phải đòi ở lại Mỹ. Hắn đến Baní mang theo vài quyển vở và dự định sẽ viết đầy hết các quyển vở này. Bởi vì hắn không thể làm gamemaster nữa, hắn quyết định trở thành một nhà văn. Chuyến đi này trở thành điểm mốc thay đổi con người hắn. Thay vì ngăn cản không cho hắn viết và bắt hắn phải ra ngoài chơi như mẹ hắn thường làm, bà hắn, Nena Inca, để cho hắn yên. Để hắn được tự ý ngồi đằng sau nhà lâu chừng nào cũng được, không thúc giục hắn “phải ra ngoài tiếp xúc cuộc đời”. (Bà luôn bênh vực hai chị em hắn quá mức. Gia đình này bị nhiều điều bất hạnh quá. Bà hít mũi.) Bà tắt nhạc và mang thức ăn cho hắn mỗi ngày vào giờ cố định. Chị hắn suốt ngày chạy rong với các cô gái đảo rất xinh đẹp và quyến rũ. Chị ấy sẵn sàng ra khỏi nhà trong bộ áo tắm bikini, đi khắp nơi trên đảo và có khi ngủ đêm ở đâu đấy, nhưng hắn hoàn toàn chẳng đi đâu cả. Khi có người nào trong họ đến tìm hắn, bà hắn đuổi họ đi bằng một cái khoát tay đầy mệnh lệnh. Bộ không thấy thằng bé đang làm việc à? Nó đang làm gì thế? Mấy đứa em họ hỏi ngỡ ngàng. Anh bay đang làm việc mà thiên tài làm. bà La Inca trả lời một cách hãnh diện. Bây giờ thì, đi chơi chỗ khác đi. (Về sau khi nghĩ lại chuyện này, hắn nhận ra rằng mấy đứa anh em họ này rất có thể giúp hắn được ngủ với gái nếu hắn đã chịu khó đi chơi với chúng. Nhưng người ta không thể hối tiếc cuộc đời mà người ta đã không chọn.) Buổi chiều, khi không thể viết thêm một chữ nào nữa, hắn ngồi đằng trước nhà với bà, nhìn cảnh vật, lắng nghe hàng xóm trao đổi ầm ĩ. Một buổi tối, ngày cuối của chuyến đi, bà hắn thổ lộ: Mẹ cháu đã mất cơ hội để trở thành một bác sĩ giống như ông ngoại cháu vậy.
Chuyện gì đã xảy ra?
La Inca bắt đầu. Bà nhìn tấm ảnh của mẹ hắn mà bà đắc ý nhất trong ngày đầu tiên mẹ hắn đi học trường tư, một trong những tấm ảnh rất nghiêm trang tiêu biểu, thói quen chụp hình của người Dominic. Cái mà luôn luôn xảy ra. Một gã đàn ông chẳng ra gì.
Mùa hè năm ấy, hắn viết hai quyển sách về một chàng thiếu niên chiến đấu chống lại mutant khi thế giới sắp bị hủy diệt (cả hai đều không sống sót sau cuộc chiến). Hắn cũng ghi chép rất nhiều tên của những vật thể mà hắn dự định sẽ dùng cho tiểu thuyết khoa học giả tưởng và những chuyện giả tưởng hoang đường. (Hắn đã từng nghe kể về lời nguyền của gia đình, có thể nói là hàng ngàn lần, nhưng lạ thay hắn đã không nghĩ đến việc mang chuyện này vào tác phẩm của mình - Tôi nghĩ, có cái gia đình người Latinh nào mà không tin là họ bị nguyền rủa, trù ếm?) Đến lúc hắn và chị gái phải trở về Paterson hắn gần như buồn bã. Gần như thôi. Bà hắn đặt tay lên đầu hắn để cầu nguyện. Chúc nhiều phước lành, cháu tôi. Phải biết là trên thế giới này, có người sẽ luôn luôn yêu mến cháu.
Ở phi trường JFK, suýt tí nữa là chú hắn đã không nhận ra hắn. Tốt lắm, chú hắn nói, nhìn màu da của hắn với một vẻ khinh khỉnh, bây giờ cháu giống tụi Haiti.
Sau khi trở về nhà, hắn vẫn chơi với Miggs và Al, vẫn đi xem phim chun, vẫn nói chuyện về anh em nhà Hernández, Frank Miller, và Alan Moore, nhưng nói chung tình bạn không còn thắm thiết như trước khi hắn đi Santo Domingo. Hắn nghe lời tụi nó nhắn vào trong máy ghi âm và cố gắng cưỡng lại lòng mong muốn chạy đến nhà tụi nó. Chỉ gặp bạn một hay hai lần trong tuần, hắn tập trung vào chuyện viết văn. Đó là những tuần cô đơn khủng khiếp khi hắn chỉ có trò chơi, sách vở, và chữ nghĩa của mình. Thế là bây giờ tao có một thằng con sống xa lánh loài người, mẹ hắn than thở đầy cay đắng. Ban đêm khi không ngủ được, hắn xem rất nhiều chương trình truyền hình dở tệ, và trở nên yêu thích hai bộ phim đặc biệt là Zardoz (hắn đã xem phim này với chú của hắn trước khi người ta bỏ tù ông lần thứ nhì) và Virus (cuốn phim Nhật nói về ngày tận thế, con nhỏ thủ vai rất hấp dẫn đã từng đóng trong phim Romeo và Juliet). Đặc biệt là với phim Virus, hắn không thể nào xem cho đến cuối phim mà không khóc. Nhân vật chính người Nhật Bản đến cơ sở quân sự ở Nam cực bằng cách đi bộ từ Washington, DC. dọc theo xương sống của dãy núi Andes, để về với người trong mộng của anh. Tao đang viết quyển tiểu thuyết thứ năm, hắn nói với đám bạn khi tụi nó hỏi tại sao hắn vắng mặt. Thật tuyệt vời.
Thấy chưa? Tao đã nói với mày? Nó đã trở thành một Ông Sinh Viên đấy!
Ngày trước, khi mấy thằng được mệnh danh là bạn của hắn làm cho hắn đau đớn hay kéo lê niềm tin của hắn qua vũng bùn, hắn luôn luôn tự ý bò trở lại sau những lần bị ngược đãi như thế, chỉ vì sợ hãi sự cô đơn, một việc làm hắn luôn tự ghét mình, nhưng lần này thì không như thế nữa. Nếu trong thời gian học ở trung học, có một lúc nào đó hắn cảm thấy hãnh diện về việc hắn làm, chắc chắn phải là lúc này. Hắn kể cho chị hắn nghe lúc chị hắn về thăm. Chị nói, tốt lắm cứ tiếp tục như thế. Ồ! Rốt cuộc hắn đã chứng tỏ mình có bản lĩnh và tự tin, vì thế hắn rất tự hào, và mặc dù điều này có làm hắn đau đớn, hắn cũng cảm thấy rất là sung sướng.
❀ ❀ ❀
[1] Tên của một trò chơi điện tử.