Cuộc Đời Ngắn Ngủi Và Lạ Kỳ Của Oscar Wao

Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Về Chúng Tôi
Về Chúng Tôi

❊ ❊ ❊

Bạn có thể tin không, chúng tôi vẫn thỉnh thoảng gặp nhau. Nàng, Cuba Ruben, và con gái của hai người dọn về Paterson một hai năm trước, bán căn nhà cũ, mua căn nhà mới, đi du lịch khắp nơi với nhau (ít nhất đó cũng là điều mẹ tôi bảo tôi – Lola, vẫn là Lola, vẫn đến thăm bà). Thỉnh thoảng tôi gặp may mắn khi các ngôi sao thẳng hàng, tôi gặp nàng, ở những buổi họp, ở các tiệm sách nơi chúng tôi hay viếng, hoặc trên đường phố NY. Đôi khi Cuban Ruben đi với cô ấy, đôi khi không. Con gái của cô, tuy thế, luôn luôn có mặt. Đôi mắt của Oscar. Tóc của Hypatía. Đôi mắt đăm đắm của nó nhìn tất cả mọi thứ. Cũng là một cô bé thích đọc, theo lời của Lola. Chào Yunior đi con, Lola ra lệnh. Ông ấy là bạn của cậu con.

Xin chào, bác, con bé nói miễn cưỡng.

Bạn của cậu của con. Nàng sửa con bé.

Xin chào bạn của cậu của con.

Tóc của Lola bây giờ đã dài, và không bao giờ thẳng. Cô ấy lên cân một chút và ít ngây thơ hơn một chút, nhưng cô ấy vẫn là người đẹp nhất trong tất cả giấc mơ của tôi. Luôn luôn vui vẻ khi gặp tôi, không thù hằn giận hờn, bạn có hiểu không. Hoàn toàn không có những thói xấu ấy.

Yunior, anh khỏe không?

Khỏe lắm. Em thì thế nào?

Trước khi tất cả hy vọng chết đi, tôi thường có hy vọng rất ngu đần là những chuyện xấu xa có thể được bỏ qua, và chúng tôi có thể làm tình với nhau như ngày xưa, với quạt đang chạy và khỏi cần sa bay lãng đãng phía trên chúng tôi, và tôi cuối cùng nói những lời cứu vãn cuộc tình chúng tôi.

Nhưng trước khi tôi có thể nói được thành lời, tôi tỉnh giấc. Mặt tôi ướt đẫm, và thế là bạn biết là chuyện ấy không bao giờ trở thành sự thật.

Không bao giờ.

Chuyện cũng chẳng tệ lắm. Những lần tình cờ gặp nhau chúng tôi mỉm cười, chúng tôi thay phiên nhau gọi tên con của nàng.

Tôi không bao giờ gỏi nếu con gái của nàng bắt đầu nằm mơ. Tôi không bao giờ nhắc lại chuyện quá khứ.

Chúng tôi chỉ nói về Oscar.

Chuyện sắp xong. Sắp chấm dứt. Chỉ còn một vài việc cuối cùng để cho bạn thấy trước khi người Quan Sát làm tròn trách nhiệm đối với vũ trụ và về nghỉ hưu ở Khu vực Xanh của Mặt Trăng, rồi không còn ai nghe đến tên tuổi cho đến ngày Tận Thế.

Trông chừng cô bé ấy cho cẩn thận: đứa bé xinh đẹp: con của Lola. Da nâu sẫm và nhanh như chớp: lời của cụ La Inca: una jurona. Tôi mất cơ hội có được cô bé làm con, giá gì tôi đừng... Điều ấy không làm cho cô bé kém phần quý giá. Bé leo cây, bé cọ cái mông bé xíu của ngạnh cửa, bé tập hát malapalabras khi bé nghĩ là không ai lắng nghe, nói được cả tiếng Anh và tiếng Tây Ban Nha.

Bé không giống như Shazam hay Billy Batson, mà như ánh chớp.

Một đứa bé hạnh phúc, so với những chuyện đau buồn đã xảy ra. Cô thật là hạnh phúc!

Nhưng sợi dây cô bé đeo trên cổ: có ba miếng azabaches[1] : một miếng là của Oscar đeo lúc bé, một của Lola đeo lúc cô còn bé, và một của Beli mà bà cụ La Inca đã cho Beli khi bà vừa tìm được nơi trú ẩn. Phép nhiệm màu của bậc trưởng thượng. Ba hàng rào cản trở tầm nhìn của quỷ dữ. Được phù hộ bằng những lời cầu nguyện. (Lola không khờ khạo chút nào; cô biến cả mẹ tôi và La Inca trở thành mẹ đỡ đầu cho đứa bé.) Toàn là những người bảo vệ đầy quyền lực.

Tuy thế, có một ngày vòng bảo vệ của bé sẽ bị tan vỡ.

Như bao nhiêu vòng bảo vệ khác đều tan vỡ.

Và lần đầu tiên cô bé sẽ được nghe đến chữ fukú.

Và cô bé sẽ nằm mơ đến một người không có khuôn mặt.

Nếu cô là đứa con gái của dòng dõi của gia đình này – như tôi đoán là cô sẽ - một ngày kia cô sẽ thôi sợ hãi và cô sẽ đi tìm câu trả lời.

Bây giờ thì chưa. Nhưng sẽ chẳng bao lâu.

Một ngày khi tôi không chờ đợi, sẽ có tiếng gõ cửa..

Cháu tên là Isis. Con gái của Dolores de León.

Chó chết! Vào đây, cháu. Xin mời vào!

(Tôi sẽ chú ý là cô bé vẫn còn đeo azabaches, và cô có đôi chân giống mẹ và cặp mắt giống cậu Oscar.)

Tôi sẽ rót nước mời cô, và vợ tôi sẽ chiên món pastelitos đặc biệt của nàng; tôi sẽ hỏi thăm về mẹ cô thật ít nếu tôi có thể tự kiềm lòng, và tôi sẽ mang hình ảnh của ba chúng tôi chụp ngày xưa, và khi trời bắt đầu về chiều tôi sẽ mang cô xuống dưới tầm hầm và mở bốn cái tủ lạnh nơi tôi giữ sách, trò chơi, bản thảo, sách tranh, thư từ của Oscar – tủ lạnh là chỗ bảo quản tốt nhất để chống lửa cháy, động đất, hầu như bất cứ tai họa gì.

Một cái đèn, cái bàn, cái giường nhỏ - Tôi đã chuẩn bị tất cả.

Cô bé sẽ ở lạ với chúng tôi bao nhiêu đêm?

Bao lâu cũng được.

Và có lẽ, chỉ có lẽ thôi, nếu cô thông minh và can đảm như tôi đoán, cô sẽ lấy tất cả những gì chúng tôi đã thực hiện, những điều chúng tôi đã học hỏi và thêm vào những suy xét của cô và cô sẽ hoàn tất.

Đó là, trong những ngày tươi đẹp nhất, tôi hy vọng thế. Đó là điều tôi mơ ước.

Và tuy thế cũng có những ngày, khi tôi buồn bã và chán nản, khi tôi thấy mình ngồi ở bàn viết trong đêm thâu, không ngủ được, lật từng trang (của tất cả mọi thứ) quyển sách Watchmen của Oscar mà hắn bẻ góc ở bìa. Một trong số rất ít những thứ mà hắn đã mang theo trong chuyến đi cuối cùng. Bản gốc. Tôi lật suốt quyển sách, đây là một trong ba quyển sách mà hắn thích nhất, chắc chắn thế, cho đến chương cuối cùng “Một Thế Giới Nhiều Yêu Thương Hơn.” Đến một trang bằng tranh duy nhất mà hắn khoanh tròn. Oscar – người không bao giờ vẽ vào trong sách suốt cuộc đời của hắn – đã khoanh tròn một bức tranh ba lần bằng cây bút hắn đã dùng để viết những lá thư cuối cùng về nhà. Bức tranh chỗ Adrian Veidt và Tiến sĩ Manhattan đang nói chuyện lần cuối cùng. Sau khi bộ óc biến hình dáng đã phá hủy thành phố New York; sau khi Tiến sĩ Manhattan giết Rorschach; sau khi kế hoạch của Veidt đã thành công trong việc “bảo toàn thế giới.”

Veidt nói: “Tôi đã làm đúng, phải không? Tất cả đều đúng như dự tính lúc chấm dứt.”

Và Manhattan, trước khi biến mất dần dần từ thế giới của chúng ta, trả lời: “Lúc chấm dứt? Không có gì là chấm dứt, Adrian. Không có gì chấm dứt cả.”

❀ ❀ ❀

[1] Một loại than đen bóng, thường được cắt ra thành những mảnh nhỏ làm bùa hộ mệnh

thạo tiếng Tây Ban Nha, Anh, Pháp, Latinh và Hy Lạp; chuyên sưu tầm sách quí, công khai ủng hộ những ý tưởng trừu tượng kỳ quặc đóng góp cho Đặc San của Y Khoa Nhiệt Đới, và là một người nhà nghiên cứu chủng tộc tài tử có khuynh hướng như F
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.