Cuộc Đời Ngắn Ngủi Và Lạ Kỳ Của Oscar Wao

Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Oscar Bị Đánh
Oscar Bị Đánh

❊ ❊ ❊

Giữa tháng tám, Oscar gặp tên Đại úy. Ngày mà hắn cũng được hôn lần đầu. Vì thế bạn có thể nói ngày hôm ấy thay đổi cuộc đời của hắn.

Ybón lại say ngất (sau khi tặng cho hắn một cuộc diễn thuyết dài dòng rằng chúng ta nên tôn trọng “khoảng cách” của nhau, hắn cúi đầu lắng nghe và tự hỏi tại sao ả cứ nhất quyết nắm tay gã lúc ăn tối). Đã rất trễ và hắn lại chiếc xe Pathfinder theo Clives, như thường lệ, khi có một vài tên cảnh sát để cho Clives đi qua và rồi bảo Oscar bước ra khỏi xe. Đây không phải là xe tôi, hắn giải thích, xe của cô này. Hắn chỉ qua Ybón đang ngủ. Chúng tôi hiểu, nếu anh có thể đậu vào chừng vài giây. Hắn vâng lời, hơi lo lắng, nhưng ngay lúc ấy Ybón ngồi dậy và nhìn hắn với cặp mắt sáng. Anh có biết em muốn gì không, Oscar?

Tôi biết, hắn trả lời, nhưng quá sợ không dám hỏi.

Em muốn, ả nói, đổi vị trí, một cái hôn.

Và trước khi hắn có thể nói điều gì ả đã kéo hắn xuống mà hôn.

Cái cảm giác đầu tiên của thân hình một người đàn bà dựa vào người bạn - ai là người trong chúng ta có thể quên? Và cái hôn đầu tiên - ha, nói thật tôi đã quên cả hai, nhưng Oscar, hắn sẽ chẳng bao giờ có thể quên.

Trong một giây, hắn không thể tin điều này có thật. Đây là chuyện thật, có thật! Môi ả đầy đặn và mềm mại, lưỡi ả đẩy vào miệng hắn. Xung quanh đầy ánh sáng và hắn nghĩ là tôi sẽ thăng hoa! Thăng hoa là của tôi! Nhưng hắn chợt nhận ra hai cảnh sát mặc thường phục bắt hắn ngừng xe – cả hai giống như được sinh ra và lớn lên ở hành tinh G, và hắn gọi bọn họ là Solomon Grundy và Gorilla Grod cho đơn giản đang dọi đèn vào trong xe của họ. Và còn người nào đang đứng phía sau họ, nhìn vào cảnh tượng trong xe với vẻ mặt giết người? Tại sao, đại úy, dĩ nhiên. Người yêu của Ybón!

Grod và Grundy kéo hắn ra khỏi xe. Và Ybón có chống cự để giữ hắn trong vòng tay? Cô ả có kháng cự thái độ vô lễ làm gián đoạn cái hôn của hai người? Dĩ nhiên là không. Cô ả nhà ta đã gục xuống trong cơn say.

Đại úy. Một người khoảng bốn mươi, gầy, đang đứng cạnh chiếc xe Jeep màu đỏ láng bóng, ăn mặc đẹp, quần dài và một cái áo sơmi ủi thật thẳng, giày đánh bóng loáng. Một trong những người cao, kiêu ngạo, xấu tính nhưng rất đẹp trai mà phần lớn người trên thế giới này đều cảm thấy thua kém với gã. Cũng là một trong những người rất độc ác mà cả chủ nghĩa hậu hiện đại cũng không thể nào giải thích nổi. Vào thời Trujillo gã còn trẻ, vì thế gã chưa bao giờ có cơ hội quen biết với quyền lực thật sự, mãi cho đến khi cuộc chiếm đóng của Quân đội Mỹ, gã thật sự được ban thưởng quyền hành. Cũng như bố tôi, gã ủng hộ cuộc chiếm đóng của người Mỹ, và bởi vì gã ta làm việc rất có phương pháp và không để lộ chút nào vẻ thương hại những người cánh tả, gã được phóng vào – không phải nói là được bắn vọt vào – cấp cao nhất trong cảnh sát của quân đội. Rất bận rộn dưới thời Ác quỷ Balaguer. Bắn các người thành lập công đoàn từ băng sau của xe. Đốt nhà những người tổ chức công đoàn. Đập nát mặt người bằng gậy cảnh sát. Mười hai năm là thời gian thuận lợi cho những người như gã. Năm 1974 gã ghìm đầu một người đàn bà dưới nước cho đến khi bà ta chết ( bà ấy có tổ chức một nhóm nông dân biểu tình đòi quyền cho nông dân ở San Juan); năm 1977 gã chơi mazel-tov trên cổ một thằng bé mười lăm tuổi bằng gót giày Florsheim của gã (lại thêm một thằng cộng sản kiếm chuyện, loại trừ gã suốt đời). Tôi biết gã này rất rõ. Gã có gia đình ở Queens và cứ mỗi Giáng sinh gã mang đến cho anh em họ của gã mấy chai Johnny Walker Black. Bạn gã gọi gã là Fito và khi gã còn trẻ gã muốn trở thành một luật sư, nhưng cuộc chiến tranh đã làm gã quên đi chuyện ấy.

Thế anh là người New York. Khi Oscar nhìn thấy đôi mắt của tên đại úy, hắn biết hắn đã gặp nguy. Đại úy, bạn thấy đó, cũng có khoảng cách giữa cặp mắt rất hẹp; đôi mắt rất xanh và lạnh lùng khủng khiếp. (Đôi mắt của Lee Van Cleef!) Nếu không cố gắng, tất cả thức ăn sáng trưa và chiều của Oscar đã trào ra khỏi miệng hắn.

Tôi chẳng làm gì sai trái cả. Oscar kêu lên. Rồi hắn buột miệng, tôi là công dân Mỹ.

Đại úy quơ tay đuổi một con muỗi. Tôi cũng là công dân Mỹ. Tôi vào quốc tịch ở Buffalo, thuộc tiểu bang New York.

Tôi mua cái của tôi ở Miami, Gorilla Grod nói. Tôi thì không. Solomon Grundy thản thở. Tôi chỉ có thẻ thường trú.

Xin làm ơn tha cho tôi. Các ông phải tin tôi, tôi chẳng làm bất cứ chuyện gì.

Đại úy mỉm cười. Gã có cả hàm răng thẳng đều và trắng như của người giàu có sống ở thế giới văn minh. Anh có biết tôi là ai không?

Oscar gật đầu. Tuy hắn không giàu kinh nghiệm, nhưng hắn không ngu. Ông là người yêu cũ của Ybón

Tao không phải là người yêu cũ. Mày chỉ là một thằng Mỹ hèn! Đại úy hét lớn, gân cổ của gã nỗi rõ ràng như trong vẽ của Krikfalusi.

Cô ấy nói ông là người yêu cũ, Oscar cương quyết.

Đại úy nắm cổ hắn.

Cô ấy nói thế, hắn nói yếu ớt.

Oscar rất may mắn; nếu hắn giống như Pedro, một siêu nhân Dominic, hay  như Benny, một người mẫu, có lẽ hắn đã bị bắn chết tại chỗ. Nhưng bởi vì hắn chỉ là một người xốc xếch, một thằng Mỹ tồi, người chẳng bao giờ gặp may trong đời, đại úy có lòng thương hại độc ác và giả dối (như của Gollum) nên chỉ tặng cho hắn vài cú đấm. Oscar, chưa bao giờ “bị đấm vài ba cái” bởi một người đã được huấn luyện trong quân đội, có cảm tưởng như bị cả đội bóng Steelers thời 1977 dẫm đạp lên người. Hắn thật sự có cảm tưởng như sắp bị chết vì ngạt thở. Mặt của đại úy lại hiện ra trước mặt hắn. Nếu chú mày đụng đến con đàn bà của tao lần nữa, tao sẽ giết mày, thằng Mỹ, và Oscar cố thều thào, ông là người yêu cũ trước khi hai ngài Grundy và Grod nhấc hắn lên (khá khó khăn) nhét hắn vào phía sau chiếc Camry của họ và lái đi. Lần cuối cùng Oscar nhìn Ybón, hắn thấy gì? Đại úy nắm tóc ả kéo ra khỏi xe.

Hắn cố nhảy ra khỏi xe nhưng Gorilla thúc cùi chỏ rất mạnh và hắn mất tất cả sức lực.

Ban đêm ở Santo Domingo. Đèn đóm hoàn toàn tắt ngóm, dĩ nhiên. Ngay cả đèn hải đăng cũng tắt.

Họ mang hắn đi đâu? Còn chỗ nào nữa. Rừng mía.

Xa như thế làm thế nào mà về? Oscar quá sợ đến độ đái cả ra quần.

Bộ mày không phải ở vùng này à? Grundy hỏi người đồng sự, da đen hơn.

Mày ngu quá, tao lớn lên ở Puerto Plata.

Mày có chắc không? Mày nói chuyện nghe có giọng Pháp lắm.

Trên đường đi đến chỗ ấy, Oscar cố gắng nói nhưng mất giọng. Hắn run bắn. (Trong những trường hợp hắn quá sợ hãi như thế này hắn thường mong vị anh hùng bí mật của hắn sẽ hiện ra bẻ cổ tụi này như là Kim Kelly, nhưng rõ ràng là vị anh hùng bí mật của hắn mắc bận đi ăn bánh ở đâu rồi.) Mọi chuyện có vẻ xảy ra quá nhanh. Tại sao chuyện như thế lại có thể xảy ra chứ. Hắn đã quẹo sai lối lúc nào? Hắn không thể tưởng tượng được. Hắn sắp chết. Hắn cố tưởng tượng ra Ybón ở đám tang qua bộ áo đen ôm sát người, thật mỏng có thể nhìn xuyên qua, nhưng không thành công. Nhìn thấy mẹ và La Inca ở bên mộ hắn. Bà và mẹ đã chẳng bảo con hay sao? Hắn nhìn Santo Domingo rơi lại phía sau và cảm thấy hoàn toàn cô đơn. Làm thế nào việc này có thể xảy ra chứ? Cho hắn? Hắn rất đáng chán, béo phì, và rất hay sợ hãi. Hắn nghĩ về mẹ hắn, chị hắn và tất cả những cái tượng bé xíu hắn chưa sơn, rồi bật khóc. Mày phải khóc nhỏ mồm, Grundy nói, nhưng Oscar không thể nín khóc, ngay cả khi hắn bụm tay lên miệng.

Họ lái xe đi thật lâu, và cuối cùng, đột ngột, họ ngừng. Ở rừng mía, các ngài Grod và Grundy kéo Oscar ra khỏi xe. Họ mở cốp xe nhưng cái đèn cầm tay đã hết điện vì thế họ phải lái xe đến một tiệm tạp hóa rồi lái xe trở lại. Trong khi họ trả giá với người chủ tiệm, Oscar nghĩ đến việc bỏ trốn, nghĩ đến chuyện nhảy ra khỏi xe và chạy ra đường, kêu gào, nhưng hắn không làm được chuyện này. Sợ hãi là kẻ giết tinh thần, hắn lặp đi lặp lại trong đầu, nhưng hắn không thể bắt hắn hành động. Họ có súng! Hắn nhìn đăm đăm vào trong bóng tối, hy vọng có một vài người lính Mỹ đi dạo, nhưng chỉ có một ông già ngồi trên chiếc ghế lắc lư của ông ta trước căn nhà đã hư nát, và trong một tích tắc, Oscar có thể thề là lão không có khuôn mặt. Cái đèn bấm trên tay của họ đã hoạt động lại và họ dẫn hắn vào trong rừng míaa  - chưa bao giờ hắn nghe thấy mọi tiến động đều quá to và xa lạ, tiếng rì rào, tiếng nứt nẻ, có cái gì vụt chạy dưới chân (rắn, mongoose?), ngay cả những ngôi sao trên đầu như gom lại thành nhóm thật khoe khoang kiêu hãnh. Mặc dù thế giới này hoàn toàn xa lạ với hắn, hắn lại thấy tràn ngập một cảm giác là hắn đã từng đến nơi này, một thời rất xa xưa nào đó. Nó có nguy hiểm hơn là quay trở lại một nơi hẹn cũ, nhưng trước khi hắn có thể tập trung suy nghĩ, cái khoảnh khắc ấy biến mất, bị nhấm chìm trong nỗi sợ hãi, và thế rồi hai gã đàn ông bảo hắn ngừng và quay người lại. Tụi tao có cái này cho mày, họ nói với vẻ thân thiện. Điều này mang cho Oscar về hiện tại. Xin làm ơn, hắn kêu thét lên, đừng! Nhưng thay vì ánh lửa lóe lên từ nòng súng và bóng tối sẽ tràn ngập vĩnh viễn, Grod dùng báng súng đập vào đầu hắn. Cơn đau làm phá tan cái gọng xiềng nỗi sợ của hắn và hắn tìm thấy lại sức mạnh để bắt đầu chạy nhưng họ lại bắt đầu tấn công hắn tới tấp bằng báng súng của họ.

Không ai biết rõ là họ chỉ muốn dọa hắn thôi hay họ muốn giết hắn. Có lẽ Đại úy ra lệnh một đường nhưng họ thực hiện một nẻo. Có lẽ họ làm đúng như lệnh, hay không chừng chỉ vì Oscar may mắn. Tôi chỉ có thể biết được một điều đó là một trận đòn độc địa hơn tất cả mọi trận đòn. Đó là một trận đánh cho đến gục như trận đánh ở Götterdämerung, thật ác độc không ngừng nghỉ đến độ ngay cả Camden, thành phố danh tiếng về những trận đánh gục, cũng phải hãnh diện là mình tốt lành hơn. (Vâng thưa ông, không có gì để so sánh với bị đập vào mặt bằng mấy cái báng súng). Hắn la thét, rên xiết, nhưng điều này không thể ngăn được trận đòn; hắn van xin, cũng chẳng tha; hắn ngất xỉu, nhưng chẳng đỡ tí nào, các tên mọi rợ đã vào hạ bộ của hắn, xốc hắn lên! Hắn cố lết vào trong bụi mía nhưng chúng kéo hắn trở lại! Đó cũng giống như những cơn ác mộng kéo dài vào lúc tám giờ sáng của hội đồng MLA[1] – kéo dài vô tận. Chúa ơi! Grod nói. Thằng quỷ này làm tôi đổ mồ hôi. Họ thay phiên nhau đánh hắn, nhưng đôi khi họ đánh hắn cùng một lúc và có những lúc Oscar tin chắc là có ba người đánh hắn chứ không phải hai người, rằng cái lão không có khuôn mặt ở trước tiệm tạp hóa cũng tham gia với họ. Gần phút cuối, Oscar thấy mình đối diện với bà của mình và bà đang ngồi trên ghế xích đu. Khi bà nhìn thấy hắn bà nạt, Tao đã nói với mày cái gì về con điếm ấy? Bộ tao không bảo là mày sẽ chết sao?

Và khi Grod nhảy xuống dẫm đầu hắn bằng đôi giày ống và ngay trước khi điều này xảy ra Oscar có thể thề là có một người thứ ba với họ và ông ta đứng lùi phía xa ở đằng sau mấy bụi mía nhưng trước khi Oscar có thể nhìn thấy mặt ông ta, đó là Good Night, Sweet Prince, hắn thấy mình lại rơi, rơi thẳng lên trên xa lộ số mười tám, và không có gì hắn có thể làm, hoàn toàn không có gì, ngưng lại.

❀ ❀ ❀

[1] Modern Language Association – Hội ngôn ngữ Hiện đại

thạo tiếng Tây Ban Nha, Anh, Pháp, Latinh và Hy Lạp; chuyên sưu tầm sách quí, công khai ủng hộ những ý tưởng trừu tượng kỳ quặc đóng góp cho Đặc San của Y Khoa Nhiệt Đới, và là một người nhà nghiên cứu chủng tộc tài tử có khuynh hướng như F
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.