Nếu nói đây là sự chấn động lớn nhất trong cuộc đời của Abelard khi mật vụ (còn quá sớm để gọi là SIM nhưng chúng ta cứ gọi họ là SIM) đến còng tay và dẫn ông lên xe thì không phải quá đáng, nếu như Abelard không nhận liên tiếp những chấn động lớn, cái sau lớn hơn cái trước suốt chín năm sau đó. Xin làm ơn, Abelard van nài, khi ông ta bắt đầu lấy lại giọng, cho tôi viết một mẩu tin nhắn cho vợ tôi. Manuel sẽ lo chuyện ấy, SIM Số Một giải thích ra dấu hiệu cho một tên SIM to lớn nhất, người đã bắt đầu liếc mắt thăm dò khắp nơi trong nhà. Cái hình ảnh cuối cùng Abelard ghi nhận ở nhà của ông là hình ảnh Manuel lật tung xem xét tất cả mọi thứ trên bàn của ông bằng một sự bất cẩn rất điêu luyện.
Abelard đã luôn tưởng tượng SIM toàn là những kẻ hạ cấp và côn đồ không biết đọc, nhưng gã mật vụ đã nhốt ông vào trong xe rất nhã nhặn, ít hành hạ người ta hơn cả mấy tên bán dạo máy hút bụi. SIM Số Một hứa chắc với ông trên đường đi là những “khó khăn” của ông sẽ được giải tỏa. Chúng tôi đã gặp rất nhiều trường hợp như thế này, Số Một giải thích. Có người đã báo cáo về ông rất tồi tệ nhưng họ sẽ bị lật mặt nạ mau chóng, họ chỉ là những người dối trá. Tôi hy vọng như thế, Abelard nói, nửa phẫn nộ, nửa khiếp đảm. Đừng lo, SIM Số Một nói Jefe không bắt giam những người vô tội. SIM Số Hai vẫn im lìm. Quần áo của họ rất cũ kỹ, và cả hai, Abelard để ý, đều sặc sụa mùi rượu whiskey. Ông cố giữ bình tĩnh - Sợ hãi, như Dune đã dạy chúng ta, là cái giết chết tinh thần - nhưng ông không thể tự giúp mình. Ông cứ thấy đi thấy lại cảnh hai con gái của ông và vợ ông bị hãm hiếp. Ông thấy nhà mình bị cháy. Nếu ông đã chẳng cho thoát hết nước chứa trong bàng quang trước khi mấy con heo xuất hiện, có lẽ ông đã tiểu đầy ra xe.
Abelard được nhanh chóng chở đến Santiago (tất cả mọi người trên đường cẩn thận không nhìn chiếc VW kiểu con bọ) rồi Fortaleza San Luis. Nỗi sợ của ông như lưỡi dao xoáy trong người ông khi họ đậu xe vào bên trong chỗ nổi tiếng ấy? Ông có chắc là ông đúng không? Abelard đã sợ đến độ giọng ông run rẩy. Đừng lo, bác sĩ, Số Hai nói, ông ở chỗ xứng đáng là chỗ của ông. Anh ta im lặng quá lâu làm Abelard hầu như quên bẵng là anh ta biết nói. Bây giờ Số Hai là người cười và Số Một chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ.
Khi họ ở bên trong những bức tường đá, nhân viên SIM trao ông cho một cặp cai ngục không mấy lễ độ, những tên này đã bắt ông cởi giày, nộp ví, thắt lưng, nhẫn cưới, bắt ông ngồi trong một văn phòng nhỏ chật chội, và điền vào một số mẫu đơn. Không khí thoang thoảng mùi hôi thối. Chẳng có nhân viên nào xuất hiện để giải thích cho ông về trường hợp của ông, chẳng ai nghe lời đòi hỏi của ông, và khi ông bắt đầu lên tiếng phiền trách về cách mình bị đối xử, tên gác tù nghiêng người về phía trước đấm vào mặt ông. Tự nhiên thoải mái như người ta nghiêng người với lấy điếu thuốc. Gã đeo một chiếc nhẫn và nó cắt vào môi Abelard đến tóe máu. Cái đau đến thật bất ngờ. Ông không thể nào tin được chuyện tày trời như thế này, đến độ ông thật sự hỏi, nắm chặt mấy ngón tay. Tại sao? Tên gác tù lại đánh ông nữa, rất mạnh, khắc một đường rãnh trên trán ông. Đây là cách chúng tôi trả lời trong chỗ này, tên gác tù trả lời một cách thật tự nhiên, cúi xuống để kiểm soát những tờ giấy được lắp vào máy đánh chữ thật ngay ngắn. Abelard bắt đầu bật khóc, máu chảy dọc theo những kẽ ngón tay. Điều này làm tên gác tù khoái chí, hắn gọi các bạn từ các phòng khác đến. Nhìn cái tên này! Nhìn xem hắn thích khóc đến chừng nào.
Trước khi Abelard có thể nhận định chuyện gì đang xảy đến với mình, ông bị tống vào một phòng giam nhỏ hôi thối - mùi của mồ hôi, bệnh sốt rét và tiêu chảy và đầy nghẹt những người không có vẻ đại diện cho “giai cấp tội phạm.” Những tên gác tù, sau đó, bảo với những tội phạm rằng Abelard là một người đồng tính luyến ái và là một tên công sản - Điều này không đúng! Abelard chống đối - nhưng có ai mà nghe lời một tên cộng sản đồng tính luyến ai? Suốt mấy giờ đồng hồ sau đó Abelard bị quấy nhiễu tơi bời, ông bị tước đoạt gần hết quần áo mặc trên người. Một tên cibaeño khá béo đòi cả quần lót của ông, và khi Abelard vâng theo, hắn lấy cái quần lót rồi mặc bên ngoài cái quần của hắn. Nó rất dễ chịu, hắn ba hoa với bạn bè. Abelard bị bắt buộc ngồi co ro trần truồng bên cạnh mấy cái thùng đựng phân và nước tiểu; nếu ông tìm cách bò đến chỗ khô ráo, các tù nhân khác sẽ la hét mắng mỏ ông -Ngồi đấy với cái thùng cứt, đồ đàn bà. - và đây là tư thế ông phải ngủ, giữa nước tiểu, phân và ruồi, và một vài lần ông bị đánh thức khi có người làm môi ông nhột nhạt bằng một viên phân khô. Những người ở Fortaleza không quan tâm chuyện vệ sinh cho lắm. Những tên lệch lạc này cũng chẳng cho phép ông ăn, chúng cướp phần ăn nhỏ bé của ông ba ngày liên tiếp. Ngày thứ tư có một người móc túi một tay đã thương hại ông, và ông có thể ăn một quả chuối mà không bị gián đoạn, ông còn thử ăn cả vỏ chuối bởi vì ông quá đói.
Tội nghiệp Abelard. Cũng vào ngày thứ tư, có người nào đó ở thế giới bên ngoài bắt đầu để ý đến ông. Đêm ấy, khi mọi người đã ngủ, một nhóm gác tù kéo ông vào một phòng giam nhỏ hơn, đèn sáng mù mờ. Ông bị cột nằm xuống, không mấy nương tay, trên một cái bàn. Kể từ khi ông bị họ kéo đi, ông nói không ngừng. Đây chỉ là chuyện hiểu lầm. Tôi xuất thân từ một gia đình rất đàng hoàng, các ông phải thảo luận với vợ tôi, luật sư của tôi, và họ sẽ làm sáng tỏ việc này. Tôi không thể nào tưởng tượng được là tôi có thể bị đối xử một cách quá ghê tởm như thế, tôi yêu cầu vị sĩ quan cầm quyền phải nghe lời than phiền của tôi. Lời nói của ông không ngừng tuôn trào. Mãi cho đến khi nhìn thấy cái bẫy điện mà mấy tên gác tù đang tí toáy ở góc phòng, ông mới im bặt. Abelard nhìn nó chằm chặp với một nỗi kinh hoàng, và rồi, bởi vì ông phải chịu đựng một sự khao khát không thể nào thỏa mãn được, cái thói quen phân loại xếp hạng cây cỏ và thú vật, nên ông hỏi, Các ông gọi cái đó là cái gì?
Chúng tôi gọi nó là pulpo[1], một tên gác trả lời.
Chúng dạy ông cái máy đó hoạt động như thế nào, suốt đêm.
Mất ba ngày Socorro mới tìm được chồng và thêm năm ngày nữa bà mới được giấy phép đi thăm chồng từ thủ đô. Căn phòng nơi Socorro chờ được gặp chồng bà có vẻ giống cái nhà xí. Ở đấy chỉ có cái đèn dầu hỏa chập chờn, nó có vẻ như có rất nhiều người phóng uế thành đống phân khổng lồ ở góc phòng. Một sự cố tình hạ nhục Socorro không có tác dụng bởi vì bà đã quá lo lắng và sợ hãi để có thể chú ý. Sau khi lâu chừng cả giờ đồng hồ (thêm một lần nữa, nếu là một người đàn bà nào khác có lẽ đã phản đối, nhưng Socorro chịu đựng mùi hôi thối, bóng tối, không có ghế ngồi mà để lộ chút cảm xúc hay phản ứng nào), Abelard được dẫn vào, tay bị còng. Ông ta được cho mặc một cái áo quá chật và một cái quần cũng quá nhỏ. Ông đi lê lết như sợ cái gì đó trong tay ông hay trong túi ông sẽ rơi ra. Chỉ ở trong tù mới một tuần mà ông đã có vẻ cực kỳ sợ hãi. Mắt ông bị thâm đen; tay và cổ ông đầy những vệt bầm tím, đôi môi rách của ông sung vêu lên, và tròng trắng của mắt ông có màu đỏ như máu. Đêm trước, ông đã bị những tên gác ngục tra vấn và chúng đánh đập ông không nương tay bằng cây gậy da mà cảnh sát hay dùng; một hòn tin hoàn của ông đã bị teo suốt đời sau cuộc tra tấn này.
Tội nghiệp Socorro. Đây là một người phụ nữ suốt đời gặp tai họa. Mẹ của bà bị câm, người bố say rượu nướng hết gia tài của một gia đình thuộc giới trung lưu, từng chút một cho đến khi tài sản của họ chỉ còn là một căn chòi nhỏ và một vài con gà. Ông già phải làm ruộng thuê cho người ta, phải liên tục di chuyển chỗ ở, sức khỏe kém, tay bị gãy; người ta nói bằng ông bố Socorro đã chẳng bao giờ hồi phục sau khi nhìn thấy tên hàng xóm cũng là một Thượng Sĩ Cảnh Sát đánh bố ông đến chết. Thời thơ ấu của Socorro là những ngày thiếu ăn, mặc quần áo của họ hàng cho, gặp bố chừng ba hay bốn lần một năm, mỗi lần về thăm chẳng nói chuyện với ai cứ nằm say túy lúy trong phòng.
Socorro trở nên một người phụ nữ hay lo lắng; có khi tóc của bà bị thưa đi vì bà cứ nhổ tóc của mình. Khi rơi vào mắt xanh của Abelard, bà được mười bảy tuổi và đang thực tập trong nhà thương nhưng chưa có kinh nguyệt cho mãi đến một năm sau khi họ kết hôn. Ngay cả khi là người thưởng thành, Socorro vẫn thường hay thức giấc nửa đêm khủng hoảng, cứ tin là căn nhà đang bị cháy, chạy hết phòng này qua phòng nọ, cứ tin là sẽ được nghênh đón bằng một cơn hội lửa. Khi Abelard đọc cho bà nghe tin tức trên báo, bà đặc biệt thích nghe tin về động đất, lửa cháy, bão lụt, trâu bò dẫm đạp, và những chiếc tàu bị chìm. Bà là chuyên viên về tai họa đầu tiên của gia đình có thể làm cho Culvier vinh hạnh.
Bà đã dự đoán gì, trong lúc bà mân mê cái cúc áo, đổi cái ví đang đeo trên vai này qua vai bên kia, và cố gắng không sửa cái mũ Macy trên đầu? Một người bẩn thỉu, chắc chắn là người điên, không phải ông chồng nhìn giống như sắp chết, đi lê lết như người già, đôi mắt đầy vẻ sợ hãi khó mà nguôi ngoai. Nó còn khủng khiếp hơn tất cả những tai họa khủng khiếp mà bà đã từng tưởng tượng. Nó là một sự sụp đổ.
Khi bà đặt tay lên tay chồng, Abelard bắt đầu khóc to nức nở, rất nhục nhã. Nước mắt chảy dài trên mặt ông và ông cố kể cho vợ nghe chuyện gì đã xảy đến cho ông.
Không mấy lâu sau, Socorro nhận ra mình mang thai. Đây là đứa con gái thứ ba và cuối cùng của Abelard.
Zafa hay fukú? Lời giải nguyền hay lời nguyền.
Bạn trả lời cho tôi đi.
Luôn luôn có những suy đoán. Ở mức độ căn bản nhất, ông ta đã nói câu nói đấy hay là ông ta chẳng nói gì cả? (Nói một cách khác ông ta có tự hủy hoại không?). Ngay cả người trong gia đình cũng không nhất trí về việc này. La Inca nhất quyết là anh họ của mình đã chẳng nói thế; tất cả chỉ là một âm mưu, do kẻ thù của Abelard lập ra để cướp đoạt tài sản giàu có và cơ sở buôn bán của họ. Những người khác thì không biết chắc. Rất có thể ông đã nói gì đó trong lúc ở hộp đêm, và không may mắn cho ông, tay sai của Jefe nghe được. Không có âm mưu tinh xảo, chỉ có sự ngu xuẩn của cơn say. Còn về sự tàn phá ghê gớm sau đó: tôi biết đó chỉ vì quá xui xẻo thôi.
Phần lớn những người nói chuyện với bạn sẽ thích tin câu chuyện có khuynh hướng dị đoan hơn. Họ tin Trujillo thích con gái của Abelard, nhưng khi không thể chiếm đoạt con bé, vì tức giận ông ta đã ếm fukú lên cả gia đình. Đó là lý do những chuyện ghê gớm đã xảy ra như thế.
Thế thì nó là cái gì? Bạn hỏi. Một tai nạn, một sự âm mưu, hay một fukú. Tôi chỉ có một câu trả lời cho bạn nhưng nó sẽ không thỏa mãn bạn: bạn phải tự quyết định. Chúng ta cùng quờ quạng trong im lặng. Trujillo và đồng đảng chẳng để lại dấu vết hay hồ sơ - họ không giống tính người Đức cùng thời với họ đã rất mê say lưu trữ hồ sơ. Và lời nguyền không thể tự viết hồi ký. Những người còn lại trong dòng họ Cabral cũng chẳng giúp gì hơn; tất cả những chuyện gì liên hệ với sự tù đày của Abelard và sau đó là sự sụp đổ của dòng họ này, được giữ kín cho đến vài thế hệ sau, ngăn chặn rất cả những nỗ lực ghi chép chuyện quá khứ. Vài tiếng xì xào ở một đôi nơi nhưng đến thế mà thôi.
Điều đó có nghĩa là nếu bạn muốn tìm hiểu một câu chuyện trọn vẹn thì tôi không có. Oscar cũng tìm kiếm, trong những ngày cuối cùng trong đời, và không ai biết chắc là hắn có tìm được gì không.
***
Hãy thành thật với nhau. Cái chuyện đồn đại về Cô Gái mà Trujillo thèm muốn là chuyện rất bình thường trên Đảo này.[2] Cũng rất phổ thông như là krill[3] (Không phải krill phổ thông quá độ ở Đảo nhưng nói vậy để bạn có khái niệm.) Rất phổ thông đến độ Mario Varga Llosa chẳng cần phải làm gì ngoại trừ việc há mồm để cho tin này lọt ra ngoài không khí.
Đó một trong những câu chuyện về những nhân vật xấu và độc ác ở đâu cũng có. Đó cũng là một câu chuyện dễ dàng vì đặc tính của nó giải thích tất cả. Trujillo lấy nhà bạn, tài sản của bạn, bắt bố mẹ của bạn vào tù? Đó là chỉ tại vì hắn muốn đéo đứa con gái đẹp trong gia đình! Và khi gia đình bạn không cho hắn làm chuyện đó!
Chuyện bỉ ổi thật là tuyệt vời. Làm cho việc đọc câu chuyện này càng trở nên thú vị hơn.
Nhưng còn có một câu chuyện khác, ít được biết hơn, không như chuyện kể về Abelard đối với Trujillo. Một lịch sử bí mật đã cho rằng Abelard không vướng vào vòng nguy hiểm vì cái hĩm của cô con gái, hay chỉ vì một câu nói đùa bất cẩn.
Theo lời kể này thì ông ta bị khổ chỉ vì một quyển sách
Vào khoảng năm 1944 (theo lời kể), trong khi còn đang lo lắng không biết mình có bị rắc rồi với Trujillo hay không, Abelard bắt đầu viết một quyển sách về - còn gì khác hơn? - Trujillo. Vào năm 1945, đã có một truyền thống là các cựu chính khách viết hồi ký vạch trần những xấu xa trong chế độ Trujillo. Nhưng đó không phải là loại sách mà Abelard viết. Tội của ông ta, nếu chúng ta có thể tin những lời xầm xì, là vạch trần cội rễ cái nguồn quyền lực siêu nhiên của chế độ Trujillo! Một quyển sách về Ma lực của tổng thống, trong quyển sách ấy Abelard lý luận rằng những câu chuyện thường dân nói về tổng thống - rằng ông có quyền lực siêu phàm, rằng ông không phải là thường nhân - có thể có phần nào là sự thật. Rất có thể Trujillo, nếu không muốn công nhận là sự thật thì ít ra trên nguyên tắc, đã là một thứ quái vật của thế giới bên kia!
Tôi chỉ ước gì tôi có thể đọc được quyển sách ấy. Tôi biết Oscar cũng thế. Đó có thể là một chuyện đáng nhớ đời. Chúa ạ, cái quyển tà thuật (theo lời kể) đó đã bị tiêu hủy ngay sau khi Abelard bị bắt. Không còn lại bản nào cả. Cả vợ lẫn con của ông ta đều không biết sự hiện diện của quyển sách. Chỉ có một người giúp việc, người đã giúp ông thu thập những chuyện dân gian một cách lén lút, vân vân và vân vân. Tôi có thể kể gì với bạn đây chứ? Ở Santo Domingo một câu chuyện không phải là câu chuyện ngoại trừ khi nó có vẻ siêu hình. Đó là một trong những truyện hư cấu được phổ biến rộng rãi nhưng chẳng ai tin. Oscar, như bạn có thể tưởng tượng được, thấy cái lý thuyết về sự Sụp đổ này rất hấp dẫn. Rất hấp dẫn với bộ óc mọt sách thâm trầm của hắn, về những quyển sách bí mật, thần thánh, người không gian, hay nhà độc tài đã tự thiết lập vị trí của mình trên hòn đảo đầu tiên của Tân Thế Giới rồi cắt đứt mọi liên hệ, người có thể gửi một lời nguyền để phá hủy kẻ thù - đó là những điều tương tự như văn của Lovecraft trong Thời Đại Mới.
Quyển sách cuối cùng bị thất lạc của bác sĩ Abelard Luis Cabral tôi chắc chắn chẳng có gì khác hơn chuyện tưởng tượng về hòn Đảo luôn tràn ngập những bùa phép ếm cho sưng gan lớn mật. Và chỉ có thế. Cô Gái Trujillo thèm muốn, có thể chỉ là chuyện tầm thường dựa vào nền tảng của huyền thoại nhưng ít ra đó là một cái gì đó mà bạn có thể tin vào, không phải sao? Một cái gì đó có thật.
Chuyện kỳ lạ, là sau khi tất cả những lời đã nói và việc đã thi hành, Trujillo đã chẳng theo đuổi Jackie bao giờ, ngay cả khi ông ta đã túm được Abelard trong tay. Ông ta nổi tiếng là khó lường được hành động của ông ta, nhưng tuy vậy, vẫn có vẻ gì không ổn, phải không?
Cũng rất lạ là không có quyển sách nào của Abelard còn sót lại. Không có bốn quyển ông là tác giả, hay cả trăm quyển ông sở hữu. Không có trong kho lưu trữ, không có trong bộ sưu tầm cá nhân. Hoàn toàn không. Tất cả nếu không mất thì đã bị tiêu hủy. Tất cả giấy tờ trong nhà đều bị tịch thu và nghe nói là bị đốt hết. Bạn có muốn nghe chuyện rất đáng sợ không? Không có một nét chữ viết tay nào của ông còn sót lại. Tôi nói, Phải, Trujillo rất chu đáo. Nhưng không có cả một mẩu giấy vụn có nét chữ viết tay? Điều này còn hơn là chu đáo. Bạn phải sợ một người như thế hay những điều ông ta viết tạo ra những chuyện như vậy.
Nhưng mà, Ê, đây chỉ là một câu chuyện, không có chứng cớ chắc chắn, loại chuyện tầm phào chỉ có những tên mọt sách mới có thể yêu thích.
***
❀ ❀ ❀
[1] Con bạch tuộc
[2] Xem phần Chú thích Đặc biệt (16)
[3] Một loại tôm nhỏ, là thức ăn của các loài động vật ở biển như cá voi, hải cẩu,...