Cuộc Đời Ngắn Ngủi Và Lạ Kỳ Của Oscar Wao

Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tình Yêu!
Tình Yêu!

❊ ❊ ❊

Đó không hẳn là một cuộc tình như Beli lãng mạn hóa sau đó. Một vài lần trò chuyện, đi dạo với nhau trên bờ biển khi cả lớp đang dự một bữa tiệc picnic, và sau đấy không lâu, Beli trốn vào phòng và gã dúi vào tay cô gái cái gì đó rất ghê gớm. Cứ tạm xem khi ấy Beli bắt đầu hiểu tại sao bọn học sinh đã đặt cho gã cái biệt hiệu Jack the Ripio; gã có, ngay cả Beli cũng biết, một dương vật to khổng lồ, một lingam cỡ của Shiva, cái đâm thủng mọi thế giới. (Vậy mà từ trước đến giờ Beli cứ ngỡ tụi nó gọi gã là Jack the Ripper[1]. Ngu chưa!) Về sau, khi đã yêu Gangster, Beli chợt nhận ra gã chẳng kính trọng cô chút nào. Nhưng bởi vì không có kinh nghiệm lúc ấy, Beli cứ tưởng rằng làm tình với nhau là phải có cái cảm giác như bị đâm xuyên qua bằng mảnh kính vỡ. Lần đầu tiên Beli rất sợ hãi vì đau đớn vô cùng, nhưng không có gì có thể xóa mờ cái cảm giác là cô đang trên đường đến mục đích, cái cảm giác bắt đầu một cuộc hành trình, bước những bước đầu tiên, của một cái gì đó rất to lớn.

Sau đó Beli thử ôm gã, vuốt ve mái tóc mềm như tơ của gã, nhưng gã không cho cô mơn trớn. Nhanh lên mặc quần áo vào. Nếu chúng ta bị bắt, người ta sẽ đốt cháy anh.

Nghe tức cười bởi vì đó chính là cảm giác đít Beli đang cảm thấy.

Khoảng một tháng, cả hai lén lút quần nhau ở những góc vắng vẻ trong trường, cho đến ngày, có một giáo sư, dựa vào lời báo cáo bí mật của một thành viên trong hội học sinh, đã thình lình bắt gặp đôi uyên ương đang làm tình trong một tử đựng chổi lau nhà hôi hám. Thử tưởng tượng: Cái mông trần của Beli, cái vết sẹo trên lưng chưa từng có cái sẹo nào to hơn, và Jack với cái quần tụt xuống đến mắt cá.

Chuyện động trời! Bạn cần phải nhớ thời gian và không gian lúc ấy: Baní đang vào những năm 50. Thêm vào đó Jack Pujols là con trai số một của dòng dõi vốn được ơn trên phù hộ, một giòng họ được trân trọng nhất (và giàu bẩn nhất). Thêm vào đó gã ta bị bắt quả tang với người không cùng giai cấp với gã (dù với người cùng giai cấp thì chuyện cũng không dễ dàng gì) mà với một con nhỏ đi học miễn phí, một con nhỏ đen chỉ đáng bị đá. (Cái chuyện đéo mấy đứa đen nghèo được xem như cẩm nang thực hành căn bản cho đám quý tộc miễn là giữ kín, chuyện này nơi khác còn được gọi là sách dạy thực hành của Strom Thurmond.) Dĩ nhiên Pujols đổ thừa tất cả mọi chuyện cho Beli. Ngồi trong văn phòng của vị giám hiệu hắn giải thích thật tỉ mỉ cách Beli đã quyến rũ gã. Không phải lỗi của tôi, gã nhất quyết. Lỗi của cô ấy đấy! Nhưng chuyện động trời là Pujols đã thật sự đính hôn với người yêu của gã, Rebecca Brito, cô này cũng là con của một gia đình rất có thế lực, và bạn nên tin là chuyện Jack bị bắt ở trong phòng chứa chổi với một con bé da đen đã đốt cháy tất cả những hứa hẹn hôn nhân trong tương lai, (gia đình của cô ta rất quan tâm về danh tiếng và đạo đức vì họ là người Công giáo). Bố của Pujols giận dữ và nhục nhã tột độ, ông ta đánh đòn thằng con ngay khi gặp thằng quý tử và chỉ trong vòng một tuần gã bị gửi qua một trường quân sự ở Puerto Rico, nơi gã, thể theo lời của Đại Tá, sẽ học ý nghĩa của bổn phận. Beli không bao giờ gặp lại gã, ngoại trừ một lần trong tờ báo Listín Diario và lúc đó cả hai đều đã bốn mươi.

Pujols có thể chỉ là một gã con nhà giàu hèn nhát, nhưng phản ứng của Beli là một hành động đáng được ghi vào lịch sử. Không những cô đã chẳng hổ thẹn vì chuyện đã xảy ra, ngay cả khi bị trừng phạt bởi Cha Giám Học với vị nữ tu và ông lao công, bộ ba thánh thiện, Beli hoàn toàn tuyệt đối không nhận tội của mình! Nếu như Beli có thể quay cái đầu của mình 360 độ và ói súp đậu xanh như một nhân vật trong phim Quỷ ám thì có lẽ cũng chẳng tạo nên tiếng ồn ào đến mức ấy. Đúng như cái tính cứng đầu của Beli, cô khăng khăng là cô đã chẳng làm gì sai trái, chuyện đó, thật ra, là quyền của Beli.

Tôi có quyền làm bất cứ chuyện gì tôi muốn, Beli nói một cách bướng bỉnh, với chồng của tôi.

Pujols, dường như, đã hứa hẹn với Beli là cả hai sẽ cưới nhau ngay sau khi hay người cùng học xong trung học và Beli đã tin lời gã, bị mắc câu, bị kéo dây, và bị chìm. Khó mà cãi lại với cái lòng tin mù quáng mà Beli với thái độ cứng rắn, ương ngạnh, của một tay nữ tướng đấu bò, người tôi đã có dịp quen biết, nhưng chúng ta phải nhớ: Đó là một cô gái rất trẻ và đang yêu. Thật là cô gái mơ mộng: Beli thật sự tin Jack thành thật yêu cô.

Những Giáo Sư đạo đức của El Redentor bắt ép cô gái trẻ này thú nhận tội lỗi. Cô tiếp tục lắc đầu, và cũng bướng bỉnh như Luật của vũ trụ - Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không Không. Chẳng ăn thua gì lúc kết cục. Thời gian được học bổng của Beli chấm dứt, và cũng chấm dứt giấc mơ của La Inca được tái tạo, qua Beli, cái thiên tài của bố cô, cái magis của ông (sự tài giỏi vượt bậc của ông trong tất cả mọi lĩnh vực).

Nếu là gia đình nào khác Beli sẽ bị đánh đòn cho đến khi chỉ cách Tử thần vài phân, cần phải được đưa thẳng vào nhà thương không thể chậm trễ, và khi cô cảm thấy đỡ thì tiếp tục đánh nữa đến độ phải trở lại nhà thương. Nhưng La Inca không phải là người mẹ có thể làm được chuyện này. La Inca, bạn xem, là một người đàn bà nghiêm nghị, một người cao thượng, một người tốt nhất trong giai cấp của bà, nhưng bà không thể trừng phạt Beli một cách cụ thể. Coi như đó là một lỗi lầm của trời đất, hay một chứng bệnh thần kinh, nhưng La Inca không thể trừng phạt. Không ngay lúc ấy, và cũng chẳng bao giờ về sau. Bà chỉ có thể giơ hai tay vào không khí và than thở. Tại sao chuyện như vậy lại có thể xảy ra chứ? La Inca đòi biết? Thế nào? Làm  sao?

Anh ấy sẽ cưới con! Beli khóc. Chúng con sẽ có con với nhau!

Bộ con điên hả? La Inca gầm lên. Hija, bộ con mất trí khôn rồi sao?

Phải rất lâu chuyện mới lắng xuống - hàng xóm khoái trá xem. (Tôi đã nói là con bé đen ấy chẳng ra gì!) - nhưng lâu dần rồi chuyện cũng yên, và chỉ lúc ấy La Inca mới bắt đầu bàn thảo cặn kẽ về tương lai của Beli. Đầu tiên La Inca mắng mỏ thậm tệ lần thứ năm triệu lẻ năm, nêu ra những phán đoán sai lầm của cô, đạo đứa tồi tệ, cái gì cũng dở cũng hư, và chỉ khi Beli bắt đầu vâng theo những điều kiện ban đầu, Inca mới ra điều kiện chính: con phải đi học trở lại. Không phải El Redentor, nhưng chỗ nào cũng tốt gần bằng như thế. Chẳng hạn Padre Billini.

Beli, mắt vẫn còn sưng húp bởi vì mất Jack, bật cười. Con không bao giờ đi học trở lại. Không bao giờ.

Có lẽ Beli đã quên những nhọc nhằn cô phải hứng chịu những năm lưu lạc để được đi học? Cái giá phải trả? Cái vết sẹo khổng lồ trên lưng? (bị cháy bỏng.) Có lẽ Beli đã quên. Có lẽ đặc ân của Thời Đại Mới đã làm cho lời nguyền xưa trở nên vô hiệu lực. Tuy vậy, trong những tuần khổ sở sau khi bị đuổi học, quằn quại trên giường vì bị mất “chồng”. Beli đã bị chao động dữ dội bởi những con sóng gây nên từ ngu xuẩn. Bài học đầu tiên là cái mỏng manh dễ vỡ của tình yêu và tính hèn nhát muôn đời của đàn ông. Thức tỉnh từ ảo tưởng và rúng động trong tâm hồn, Beli trưởng thành và phát lời thề đầu tiên. Lời thề này theo đuổi Beli đến khi cô thật sự đến tuổi trưởng thành, theo Beli đến nước Mỹ và con xa hơn thế nữa. Beli thề “tôi sẽ không bao giờ phục vụ ai cả, không bao giờ tuân phục sự lãnh đạo của người nào ngoại trừ của riêng tôi, mấy bà nữ tu, La Inca, hay là cha mẹ đã chết của tôi. Chỉ có tôi thôi.” Beli thì thầm. Tôi.

Lời thề này đã giúp Beli rất nhiều. Không mấy lâu sau khi cãi cọ lớn tiếng với La Inca về chuyện đi học trở lại, Beli mượn áo của La Inca (chật căng như muốn toang ra) và xin quá giang xe đến công viên. Đây không phải là một chuyến đi quan trọng. Nhưng, với một cô gái như Beli đó là điềm báo trước chuyện quan trọng sắp xảy ra.

Khi về nhà buổi chiều hôm ấy Beli tuyên bố: Con có việc làm! La Inca phang cho một câu. Mẹ đoán mấy cái quán rượu luôn luôn thiếu người.

Nhưng đó không phải là quán rượu, hộp đêm hay vũ trường. Beli có thể bị xem như một con điếm gộc trong cái xóm nhỏ bé của cô, nhưng Beli không phải là điếm. Không: Beli xin được một chân hầu bàn cho nhà hàng trong công viên. Chủ nhân nhà hàng, một người Trung Hoa mập mạp ăn mặc sang trọng có tên là Juan Then, thật sự chẳng cần người; thật ra ông ta cũng chẳng biết là ông ta có cần người hay không. Chính trị ảnh hưởng xấu cho tất cả mọi việc, mọi người, ngoại trừ chính trị gia.

Không có dư tiền. Đã có quá nhiều nhân viên không biết phục tùng.

Nhưng Beli không chấp nhận những lời từ chối. Tôi có thể làm được nhiều việc lắm. Và ưỡn ngực ra để trưng bày “của cải”.

Đối với một người đàn ông không mấy đứng đắn, đây là một lời mời mọc, nhưng Juan chỉ đơn giản thở dài: Sự bắt buộc nào cũng đi kèm với nhục nhã. Chúng tôi sẽ mướn thử cô. Đây chỉ là thời kỳ thử thách thôi nhé. Không thể hứa hẹn chắc chắn. Thời cuộc này không thể hứa hẹn tấm lòng hiếu khách.

Lương của tôi là bao nhiêu?

Lương! Không có lương. Cô là nhân viên phục vụ bàn, cô nhận tiền tip.

Tiền tip thường là bao nhiêu?

Vẻ buồn chán hiện ra. Không chắc chắn.

Tôi không hiểu.

José, anh của ông chủ, liếc nhìn Beli từ sau trang báo thể thao bằng cặp mắt đỏ ngầu. Anh tôi nói là tùy ở khách.

La Inca lắc đầu: Bồi bàn. Nhưng hija, con là con của chủ tiệm bánh, con chưa hề biết hầu bàn phải làm cái gì!

Bởi vì lúc sau này Beli chểnh mảng công việc của tiệm bánh, trường học, hay lau chùi dọn dẹp. La Inca cho rằng bản chất của Beli là lười biếng. Nhưng bà quên rằng Beli đã từng làm công việc hầu hạ trước đây; nửa phần đời Beli chẳng biết là ngoài làm việc. La Inca đoán rằng Beli sẽ chán và bỏ công việc. Khi làm việc, Beli biểu lộ đặc tính của nhân viên giỏi: cô không bao giờ đi trễ, không bao giờ giả bộ ốm, làm việc thật chăm chỉ. Ha, Beli yêu công việc này. Tuy không phải được làm Tổng thống của nước Cộng hòa, nhưng đối với một cô bé mười bốn tuổi muốn được ra khỏi nhà, chẳng những được trả lương, nó còn cho phép cô tiếp xúc với cuộc đời trong khi chờ đợi Tương Lai Sán Lạn của cô trở thành hiện thực.

Beli làm việc cho Palacio Peking được mười tám tháng. (Trước đây tên của nhà hàng này là El Tereso de…, được xây lên để vinh danh vị Đô đốc về một mơ ước không được toại nguyện của ông. Nhưng anh em nhà họ Then đã đổi tên khi họ biết tên của vị Đô đốc này là một fukú! Người Trung Hoa chúng tôi không thích lời nguyền, Juan đã nói thế.) Beli luôn nói rằng cô sẽ trưởng thành trong nhà hàng này, và ở vài khía cạnh lời tiên đoán của cô thành hiện thực. Beli học cách đánh cờ domino giỏi đến độ thắng cả đàn ông và chứng tỏ cô rất có tinh thần trách nhiệm, vì thế anh em nhà họ Then cho cô quyền quản lý ông bếp và những người hầu bàn khác mỗi khi anh em chuồn đi câu cá hay đi thăm người yêu. Về sau Beli thường than rằng cô đã đánh mất bản chất “Trung Hoa” của mình. Hai anh em đó tử tế với mẹ lắm, Beli than thở với Oscar và Lola. Không phải giống như bố chúng mày, một ông chồng vô giá trị. Juan, một người ham mê cờ bạc bản tính hay buồn. Ông ta nói về Thượng Hải như thể đó là bài thơ tình được người đàn bà đẹp ngâm, bạn yêu nhưng không thể nào chiếm được. Juan, lãng mạn, không biết nhìn xa nên bị người yêu lợi dụng hết tiền bạc, và chẳng bao giờ học thông thạo tiếng Tây Ban Nha (sau này khi ông ta sống ở Skokie, Illinois, ông ta mắng mấy đứa cháu bị Mỹ hóa của ông bằng tiếng Tây Ban Nha bập bẹ, chúng cười và chế nhạo ông và cứ tưởng ông nói tiếng Trung Hoa.) Juan, người dạy Beli cách đánh cờ domino, và nền tảng triết lí của ông là sự lạc quan không bao giờ bị bắn thủng: Nếu Đô đốc đến viếng nhà hàng của chúng ta trước, thử tưởng tượng chúng ta có thể tránh được xem bao nhiêu vấn đề khó khăn! Thường xuất mồ hôi, Juan hiền lành, có thể bị mất nhà hàng nếu không có người anh của ông ta, José, một người hoạt bát, năng nổ, luôn hò hét ở góc nhà hàng với tất cả sự thịnh nộ của một cơn bão lớn; José, người anh gan dạ, đẹp trai, vợ và các con bị các lãnh tụ của chiến tranh giết chết từ những năm ba mươi; José, người bảo vệ nhà hàng và các phòng ở bên trên mãnh liệt không gì sánh bằng. José, với những đau đớn tang chế trong đời quá khốc liệt đã cạn kiệt những cử chỉ dịu dàng, những chuyện trò không ích lợi và hi vọng. Ông ta không bao giờ tán thành Beli, hay bất cứ nhân viên nào, nhưng bởi vì chỉ có Beli là người không hề sợ hãi ông ta (Tôi cao gần bằng ông!), ông ta đền đáp bằng những lời dạy bảo rất thực tế: Cháu muốn làm một người đàn bà vô dụng suốt cả cuộc đời ư? Cháu nên học đóng đinh, sửa ổ điện, nấu chow fun, và lái xe. Tất cả những điều này sẽ trở nên cần thiết khi Beli trở thành Nữ Hoàng lưu vong. (José tự tha cho mình một cách rất can đảm trong cuộc cách mạng. Tôi rất tiếc phải thổ lộ điều này: Ông chiến đấu chống lại phe nông dân, và chết năm 1976 ở Atlanta, vì ung thư tuyến tụy, kêu tên vợ, làm mấy bà y tá lầm tưởng là tiếng kêu của Chệt - nhấn mạnh thêm chỗ này, trong đầu của các bà ấy, vào chữ Chệt[2].)

Rồi còn Lillian, một chị hầu bàn khác, mập lùn như một lu gạo, có cái nhìn mỉa mai cay đắng về xã hội. Chị chỉ trở nên vui vẻ khi nào lòng nhân từ vượt lên trên sự tham nhũng, tàn bạo và dối trá, hơn tiêu chuẩn của chị đặt ra. Lúc đầu, chị chẳng thích Beli, cho rằng cô bé là người tranh đua với mình, nhưng về sau cũng đối đãi tử tế lịch sự với Beli. Chị là người phụ nữ đầu tiên, mà Beli quen, biết đọc. (Cái tính mê đọc sách như con trai của Beli luôn làm cho Beli nghĩ đến Lillian. Đời sống của chị như thế nào? Beli hỏi chị ta. Như cứt ấy luôn luôn là câu trả lời của chị ta.) Và còn anh chàng Ấn Độ Benny, một người ít nói, một anh hầu bàn cẩn thận, luôn có vẻ buồn bã của một người thường bị vỡ những giấc mộng độc đáo. Nghe mọi người trong nhà hàng đồn rằng Benny kết hôn với một ả rất dâm đãng, azuana, thường hay đẩy anh ra đường để ả có thể ngủ với tình nhân. Chỉ có một lần người ta nhìn thấy anh ta cười là khi anh ta đánh bại José trong một ván cờ domino - cả hai người đều là tay chơi cờ domino cự phách vì thế cũng là đối thủ rất gườm nhau. Anh cũng sẽ tham gia cách mạng, ủng hộ đội nhà, và người ta nói suốt Mùa Hè của Cuộc Giải Phóng Quốc Gia, Benny không bao giờ tắt nụ cười; ngay cả khi một tên lính thủy đánh bộ chuyên môn bắn tỉa, bắn bộ óc của anh ta đến trống rỗng anh vẫn cứ mỉm cười. Còn ông bếp Marco Antonio, một chân, không có lỗ tai, xấu xí như bước ra từ Gormenghast? (Ông ta giải thích về hình dáng của mình như thế này: Tôi bị tai nạn.) Ông luôn nghi ngờ gần như điên cuồng về những người cibaeños, những người mà tính tự mãn địa phương của họ, ông tin chắc, che giấu cái tham vọng đế quốc của người Haiti. Họ muốn chiếm xứ cộng hòa. Tôi bảo cho ông biết, cristiano, tụi theo đạo Thiên Chúa, họ muốn lập quốc gia riêng của họ!

Suốt ngày Beli phải đối phó với tất cả những người đàn ông có tính nết hoàn toàn khác nhau, và ở nơi đây, Beli đã hoàn hảo hóa cái bản tính đặc biệt của một người lao động, tốt bụng, nhưng nếu cần cũng có thể rất chanh chua. Như bạn có thể tưởng tượng được, tất cả mọi người đều yêu mến Beli. (Ngay cả những người làm việc chung. Nhưng José đe dọa họ: Chúng mày mà đụng vào con bé đó tao sẽ kéo ruột chúng mày ra khỏi hậu môn. Ông nói đùa chứ gì, Marco Antonio nói để tự bênh vực. Tôi không thể leo lên hai cái núi đó ngay cả khi tôi có hai chân.) Sự chú ý của khách hàng thì rất tuyệt vời và Beli đền đáp bằng cách cho bọn đàn ông, cái mà phần lớn đàn ông không bao giờ thèm - được trêu ghẹo, được một cô gái xinh xắn lên giọng làm mẹ dạy đời. Vẫn còn khối đàn ông ở Baní, những ông khách già, nhớ đến Beli một cách đầy âu yếm.

La Inca dĩ nhiên rất đau lòng vì sự sa ngã của Beli, từ một công chúa biến thành con hầu bàn - cái gì làm thay đổi cả thế giới như thế? Ở nhà cả hai người không còn nói chuyện với nhau nữa; La Inca cố gắng bắt chuyện, nhưng Beli chẳng muốn nghe, và phần của La Inca, bà trám đầy khoảng trống im lặng bằng những lời cầu nguyện, cố gắng gom về phép lạ để biến Beli trở thành đứa con gái ngoan ngoãn vâng lời. Như định mệnh đã an bài, một khi Beli đã thoát khỏi vòng kiểm soát của bà ngay cả Chúa cũng không có đủ caracaracol để mang cô trở lại. Thỉnh thoảng La Inca đến nhà hàng. Bà ngồi một mình, lưng thẳng tắp, mặc toàn quần áo màu đen, và giữa những ngụm trà bà nhìn cô bé bằng cặp mắt đầy ắp nỗi buồn. Có lẽ bà hy vọng sẽ làm Beli cảm thấy hổ thẹn mà trở về với những Hoạt Động Khôi Phục Dòng Họ Cabral, nhưng Beli cứ tiếp tục công việc của mình với một sự say sưa quen thuộc. Có lẽ La Inca thất vọng ghê gớm khi nhìn thấy “con gái” của mình thay đổi hoàn toàn, bởi vì trước đây Beli chưa bao giờ quen nói trước chỗ công cộng, người có thể im lặng như Noh, bây giờ được trưng bày ở Palacio Peking như là một người trình diễn và là một thiên tài kể chuyện mang đến niềm vui thoải mái cho rất nhiều khách hàng đa số là đàn ông. Tất cả các bạn, người nào đã từng đứng ở góc đường 42 và Broadway có thể đoán được Beli nói những gì: ở cái lối nói thẳng tuột, không che đậy màu mè, không kính nể giấu giếm, cách nói tục của một người bình dân có thể làm cho đàn ông Dominic xuất tinh trên những tấm trải giường mịn màng của họ và đó là điều La Inca tưởng là đã tàn lụi cùng với khoảng đời đầu tiên của Beli ở Outer Azua, nhưng ở nơi đây nó vẫn rất sống động, như là nó vẫn chưa bao giờ bỏ đi: Này anh trai, vợ anh đâu rồi? Gordo, đừng có nói với tôi là anh vẫn còn đói?

Mãi rồi cũng đến lúc Beli tạm dừng ở bàn của La Inca: mẹ có cần gì nữa không?

Chỉ cần con về đi học trở lại, mi’ja.

Tiếc quá. Beli cầm tách trà và lau bàn một cách máy móc. Chúng tôi ngừng phục vụ pendejada từ tuần trước.

La Inca trả tiền, đi về và Beli thoát được một gánh nặng, đó là bằng chứng điều Beli làm là chuyện đúng.

Trong mười tám tháng đó cô bé đã học rất nhiều về chính mình. Cô bé biết rằng mặc dù tất cả những mơ ước của cô bé là được làm người đàn bà đẹp nhất thế giới, có rất nhiều đàn ông nhảy ra cửa sổ vì cô, khi Belicia Cabral yêu, tình yêu này vĩnh viễn. Mặc dù có rất nhiều đàn ông đẹp trai, tầm thường, xấu trai cũng có, sắp hàng vào nhà hàng với ý muốn được cưới cô (hay ít nhất được ngủ với cô), Beli không bao giờ nghĩ đến ai ngoại trừ Jack Pujols. Té ra trong tim cô, Beli đứng cùng hạng với Penelope hơn là Cô Điếm của Babylon. (Dĩ nhiên La Inca, người chứng kiến đám đàn ông làm bẩn bậc thềm nhà của bà, chẳng đồng ý.) Beli thường mơ ước khi Jack trở lại từ trường quân sự, gã sẽ đón Beli ở chỗ làm, trải đầy ra ở một cái bàn một gói hành lý rất đẹp, nụ cười trên cái mặt đẹp rạng ngời của gã, đôi mắt Atlantis của gã, cuối cùng chỉ tập trung vào cô bé. Anh trở về để đón em, mi armor, anh đã về.

Beli học được một điều là ngay cả với một tên đốn mạt như Jack Pujols, cô vẫn thành thật.

Nhưng điều này không có nghĩa là Beli hoàn toàn rút lui và lẩn tránh đàn ông. (Bởi vì với Beli, chung tình không có nghĩa là trở thành nữ tu và không thích được đàn ông chú ý.) Ngay cả trong thời kỳ khó khăn này, vẫn có rất nhiều đàn ông sẵn sàng vượt gian khổ khó khăn để được Beli yêu. Các anh vừa điên vừa nghèo đáng tội nghiệp. Gangster muốn chiếm đoạt Beli cách nào cũng được, nhưng mấy cây si đến với Beli trước khi cô gặp Gangster, nếu may mắn lắm thì được thưởng cho một cái ôm hững hờ. Trở lại từ tận cùng quá khứ chúng ta có hai cây si đặc biệt: Lão bán xe Fiat, đầu hói, da trắng, và hay mỉm cười, một lão Mễ Tây Cơ, khéo léo và lịch sự rất mê bóng chày của dân Bắc Mỹ đến độ dám liều mạng nghe đài bị cấm đã phát thanh những buổi chơi banh. Lão tin và baseball một cách điên cuồng như trẻ con, tin rằng trong tương lai người Dominic sẽ đè bẹp đội banh chuyên nghiệp, và tranh đua với những đội như Mantles và Marises của thế giới. Marichal[3] chỉ là bước khởi đầu, lão tiên đoán, của một sự tái chinh phục. Anh điên rồi, Beli nói, trêu chọc lão và cái tính “trẻ con ham chơi” của lão. Và như để chống lại chương trình, Beli có thêm một người tình; anh là sinh viên USAD - một trong những trường đại học của thành phố, anh đã đi học được mười một năm và luôn luôn thiếu chừng năm tín chỉ để tốt nghiệp. Sinh viên thời bấy giờ chẳng là cái thá gì, nhưng trong một xứ sở châu Mỹ Latinh đã bị xô đẩy vào cơn hỗn loạn bởi sự hạ bệ Arbenz, Ném Đá Nixon, đám Du Kích của Sierra Madre, và bởi sự luyện tập không ngừng rất đáng nghi ngờ của Yankee Pig Dogs - châu Mỹ Latin đã trải qua hơn một năm rưỡi trong Thập niên của Du kích - sinh viên thời ấy rất có thớ, được xem như một yếu tố tạo thay đổi, một sợi dây định lượng đột ngột làm rúng động cả một vũ trụ yên bình của Newton. Người sinh viên ấy là Arquimedes. Anh ta cũng nghe radio làn sóng ngắn, nhưng không phải để biết điểm của đội Dodgers; anh mạo hiểm cuộc đời anh vì tin tức phát ra từ Havana, tin của tương lai. Arquimedes là sinh viên, con của một người thợ làm giày và một bà mụ vườn, bị bóc lột và nghéo khó suốt đời. Làm sinh viên không phải chuyện đùa, đối với Trujillo. Johnny Abbes[4] đã lùa tất cả sinh viên học sinh sau cuộc xâm lấn thất bại của người Cuba năm 1959. Không có một ngày nào mà anh không cảm thấy hiểm họa đang chờ đợi. Anh không có địa chỉ cố định, đến nhà Beli thường không báo trước. Archie (tên thường gọi) có một mái tóc rất dày và đẹp, cặp mắt kính kiểu Héctor Lavoe và sự hăng hái của một chuyên viên dinh dưỡng trường phái South Beach. Chỉ trích nặng nề, thậm chí chửi bới quân đội Bắc Mỹ đã âm thầm xâm lăng Cộng hòa Dominic và những người Dominic đã nối giáo cho giặc chịu tùng phục người phương Bắc. Guacanagarí đã nguyền rủa tất cả chúng ta! Những lý thuyết gia có lý tưởng cực đoan mà anh ngưỡng mộ nhất chỉ là vài ba người Đức chưa bao giờ gặp một người da đen nào mà họ thích thì không phải là điều được đề cập đến ở đây.

Cả hai “khứa” này đều được Beli vờn kỹ lưỡng. Beli đến thăm nhà và chỗ tiệm bán xe hơi. Mỗi ngày họ được hưởng đúng phân lượng cố định, tình yêu thanh sạch, không có tình dục. Một lần đi chơi với nhau Beli không tránh được chuyện lão tiệm xe Fiat nài nỉ xin được sờ một cái. Cho anh sờ tí nào, bằng cái mu bàn tay thôi, lão rên rỉ, nhưng những lần như thế Beli đều bảo vệ chỗ yếu nhất của mình bằng cách nhấc bàn tay của lão ra khỏi hiểm địa. Arquimedes, khi bị từ chối, ít ra cũng tỏ ra mình cao thượng hơn. Anh chẳng giận dỗi cằn nhằn, thế thì tôi hoang phí tiền làm cái quái gì chứ? Anh thích giữ vẻ triết lý: làm cách mạng không thể chỉ một ngày là thành công, anh nói vẻ tiếc nuối nhưng vui vẻ ngay trở lại và kể cho Beli nghe anh đã trốn cảnh sát chìm như thế nào.

Ngay cả với một tên đốn mạt như Jack Pujols, cô bé vẫn thành thật. Vâng, nhưng với thời gian, Beli nguôi ngoai và lãng quên. Beli chỉ lãng mạn chứ không ngu đần. Khi Beli bắt đầu bình thường trở lại, tình hình trong nước trở nên bất ổn. Cả nước đang cơn biến loạn. Sau khi cuộc xâm lấn năm 1959 bị thất bại, một nhóm thanh niên âm mưu lật đổ chính quyền bị khám phá và khắp nơi những người trẻ tuổi bị bắt, bị tra tấn và thủ tiêu. Chính trị, Juan phun nước bọt đánh toẹt, nhìn chằm chặp tất cả những bàn ăn trong nhà hàng vắng khách lầm bầm, chính trị. José không nói lời nào, ông ta lặng lẽ chùi cây súng Smitth & Wesson trong phòng riêng ở tầng trên. Anh không biết là anh có thoát chết lần này không, Arquimedes trơ trẽn tìm cách gợi lòng thương hại của Beli để được cho ngủ cùng một lần. Chẳng có gì xâm phạm đến anh đâu, Beli hừ trong mũi, đẩy anh ra không cho ôm. Rốt cuộc Beli nói đúng, anh ta là một trong số rất ít người trải qua cuộc bể dâu mà không bị “chiên dái”. (Archie còn sống sót đến bây giờ, và khi tôi lái xe qua thủ đô này với Pedro, người làm việc với tôi, thỉnh thoảng tôi nhìn thấy châm ngôn của ông ta trên mấy tấm áp phích kêu gọi ủng hộ một đảng độc lập và quá khích. Chủ trương độc nhất của họ là làm cho người dân xứ Cộng hòa Dominic có điện trở lại. Pedro khịt mũi: Cái thằng ăn trộm đó chẳng đi đến đâu cả.

Tháng hai, Lillian phải nghỉ việc, trở về quê để săn sóc người mẹ già đau ốm mà Lillian từng than phiền là bà chẳng bao giờ quan tâm đến cuộc sống của chị. Nhưng số phận của đàn bà luôn phải khổ, Lillian tuyên bố, và thế là chị biến mất và chỉ để lại tấm lịch rẻ tiền, chị hay dùng để đánh dấu ngày đã qua. Một tuần sau, anh em nhà họ Then thuê một người khác vào. Một cô gái mới. Constantina. Chừng hai mươi tuổi, vui vẻ và đáng yêu, một người có thân hình thẳng đuột và bộ mông lép, một “người đàn bà ham vui” (một cách nói trong thời kỳ ấy). Rất nhiều lần Constantina đến chỗ làm vào giờ ăn trưa sau khi tiệc tùng trắng đêm, sặc sụa mùi whiskey và mùi thuốc hút đã lâu. Cô gái nhỏ, em không thể nào tin được những gì chị làm vào tối qua đâu. Tính cô vui vẻ dễ chịu nhưng cũng có thể “rủa một con quạ đến mất màu đen”, và, có lẽ nhận ra một tâm hồn lẻ loi trên thế giới, cô đâm ra yêu mến Beli ngay lập tức. Cô em sinh đôi nhỏ bé của tôi ơi, cô ta gọi Beli. Em xinh đẹp nhất. Em là bằng chứng Chúa là người Dominic.

Constantina là người có thể buộc Beli thổ lộ bài tình ca buồn và lãng mạn Jack Pujols.

Lời khuyên của cô? Quên cái thằng khốn kiếp ấy đi. Tất cả những thằng con dại bước vào nhà hàng đều yêu quý em. Em có thể có tất cả thế giới này nếu em muốn.

Thế giới! Đó là cái mà Beli ao ước với tất cả tâm hồn, nhưng làm thế nào cô có thể mãn nguyện vọng chứ? Cô bé nhìn dòng xe cộ chạy ngang công viên và không biết câu trả lời.

Một ngày, trong lúc bốc đồng của những cô gái trẻ, họ xong việc sớm và, mang tiền lương của mình đến tiệm Tây Ban Nha cuối đường và cả hai cùng mua một cái áo giống nhau.

Bây giờ nhìn em thấy ngon mắt lắm, Constantina nói một cách tán thành.

Thế bây giờ chị định làm gì? Beli hỏi.

Cô ta mỉm nụ cười có hàm răng khấp khểnh. Chị sẽ đi Hollywood để “nhảy đầm”. Chị có một người bạn làm việc trong ấy. Nghe nói đàn ông giàu đứng xếp hàng không làm gì ngoài việc chiêm ngưỡng và yêu mến chị, vâng đúng thế. Cô run rẩy vuốt bàn tay chạy dài theo hông của mình, rồi ngưng trình diễn. Tại sao, thế công chúa học trường tư có muốn tháp tùng chị không?

Beli suy nghĩ một hồi. Nghĩ đến La Inca đang chờ ở nhà, và nỗi đau của trái tim rạn vỡ đang bắt đầu phai mờ.

Vâng. Cho em đi với.

Đó là một Quyết Định Đã Thay Đổi Tất Cả. Hay như là Beli đã thú nhận với Lola trong những ngày cuối đời: Tất cả ước muốn của mẹ là chỉ được khiêu vũ mà thôi. Cái mà mẹ được là cái này, Beli nói, mở rộng vòng tay như muốn ôm trọn nhà thương, con cái, bệnh ung thư, và cả nước Mỹ.

❀ ❀ ❀

[1] Tên một kẻ sát nhân chuyên giết gái điếm ở Anh.

[2] Tác giả dùng từ “gook”, một tiếng lóng để chỉ người châu Á với ý khinh miệt.

[3] Juan Marichal: cầu thủ bóng chày nổi tiếng người Dominic.

[4] Xem phần chú thích Đặc Biệt (11).

thạo tiếng Tây Ban Nha, Anh, Pháp, Latinh và Hy Lạp; chuyên sưu tầm sách quí, công khai ủng hộ những ý tưởng trừu tượng kỳ quặc đóng góp cho Đặc San của Y Khoa Nhiệt Đới, và là một người nhà nghiên cứu chủng tộc tài tử có khuynh hướng như F
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.