Câu chuyện thế là xong.
Chúng tôi bay xuống nhận xác. Thu xếp đám tang. Không có ai đi đám tang ngoại trừ chúng tôi. Không có cả Al và Miggs. Lola khóc và khóc. Một năm sau chứng ung thư của bà mẹ tái phát, lần này nó ăn sâu vào và ở lại. Tôi đến thăm bà trong bệnh viện với Lola. Sáu lần tất cả. Bà sống thêm mười tháng, nhưng lúc ấy bà có vẻ chịu thua.
Tôi đã cố gắng hết mức.
Mẹ đã làm hết sức, Mẹ à, Lola nói, nhưng bà từ chối không nghe. Quay cái lưng đã bị cháy nát lại chúng tôi.
Tôi đã làm tất cả những gì tôi có thể làm nhưng vẫn không đủ.
Bà được chôn bên cạnh con trai của bà, Lola đọc một bài thơ nàng đã viết, và như thế là xong. Tro bụi về với tro bụi.
Bốn lần, gia đình này thuê luật sư nhưng không ai bị buộc tội. Tòa đại sứ chẳng giúp gì cả và chính quyền cũng thế. Ybón, tôi nghe nói cô ta vẫn sống ở Mirado Norte, vẫn còn khiêu vũ ở Riverside nhưng La Inca bán nhà một năm sau, và dọn trở về Baní.
Lola thề không bao giờ trở lại cái xứ ghê tởm ấy. Trong đêm cuối cùng khi chúng tôi vẫn còn là người yêu của nhau, nàng nói, tất cả chúng tôi là mười triệu Trujillos.