Hắn và Ana ngồi trong lớp SAT, hắn và Ana ở trong sân đậu xe, hắn và Ana ở McDonald, hắn và Ana trở thành bạn với nhau. Mỗi ngày hắn đều nghĩ là Ana sẽ vĩnh viễn chia tay với hắn, nhưng cô vẫn còn đó mỗi ngày. Hai người bắt đầu có thói quen nói chuyện điện thoại một tuần vài lần, nói mà thật ra chẳng nói gì cả, chỉ những chuyện bình thường trong ngày; lần đầu tiên, cô gọi và đề nghị chở hắn đến lớp SAT; tuần sau hắn gọi cô, chỉ thử thôi. Tim hắn đập nhanh đến độ hắn nghĩ mình sẽ chết, nhưng khi đến đón hắn cô chỉ nói vỏn vẹn, Oscar, nghe mấy cái chuyện “cà chớn” chị của em đã làm, và cả hai cùng đi, chơi thêm một trò chơi ô chữ. Đến lần thứ năm gọi cho cô thì hắn không còn sợ bị mắng và cúp điện thoại nữa. Cô là người con gái đầu tiên không có liên hệ gia đình đã nói cho hắn biết lúc nào cô có kinh, đã thật sự nói với hắn, “em chảy máu tồ tồ như heo vậy,” một sự tin cậy quá thân mật làm hắn sững sờ, làm trí óc hắn cứ trăn trở, chắc cô phải có ý gì đó; và khi hắn nghĩ đến cách Ana cười, cứ như là làm chủ không gian chung quanh mình, trái tim hắn run rẩy trong lồng ngực lẻ loi như một đài rada cô độc. Ana Obregón, không giống như những cô gái khác trong vũ trụ bí mật của hắn, hắn chậm rãi từng bước một bước vào tình yêu khi cả hai dần dần hiểu nhau. Bởi vì sự xuất hiện của Ana trong đời hắn hoàn toàn không dự định, bởi vì Ana ẩn chìm phía dưới khả năng phát hiện làn sóng lạ của hắn, hắn không có cơ hội hay thì giờ để dựng lên những rào cản bình thường nhằm ngăn mình hay đề phòng những ảo tưởng và kỳ vọng với Ana. Cũng có thể hắn đã chán ngán sau bốn năm chẳng có người yêu, hay có lẽ rốt cuộc hắn đã tìm thấy chỗ riêng của mình. Thay vì làm những chuyện biến mình thành một thằng ngu như người ta tưởng, nhận biết đây là cô gái đầu tiên mà hắn thật sự được trò chuyện, hắn tiến tới rất từ từ và cẩn thận. Hắn nói chuyện với cô thật tự nhiên không kiểu cách màu mè, và khám phá cô rất thích lối nói đùa tự hạ mình xuống của hắn. Chuyện của hai người thật tuyệt vời; hắn nói một câu gì đó rất hiển nhiên và bình thường, thế mà cô nói, Oscar, anh thông minh quá. Khi cô nói, em yêu bàn tay đàn ông, hắn xoè hai bàn tay của mình ngang mặt và nói, giả vờ thật tự nhiên, Ồ, thật à? Ana cười thật dòn.
Cô không bao giờ nói về mối quan hệ của hai người; cô chỉ nói, Chúa ơi, em rất may được biết anh.
Hắn đáp lời, anh cũng mừng là được biết em.
Có một đêm khi hắn đang nghe nhạc của New Order và nhại theo tiếng trống đệm bài Clay’s Ark, chị hắn gõ cửa phòng của hắn.
Em có người đến thăm.
Khách của em?
Ừ. Lola tựa người vào khung cửa. Cô cạo tóc sát tận da đầu, kiểu Sinéad, và bây giờ tất cả mọi người, ngay cả mẹ của hắn, cũng đinh ninh rằng cô đã trở thành một người đồng tính luyến ái.
Em nên sửa soạn cho sạch sẽ một chút. Chị vuốt mặt hắn nhẹ nhàng. Cạo cái đám râu mèo này đi.
Đó là Ana. Đứng ở hàng hiên nhà hắn, cô mặc một chiếc váy vải da dài đến mắt cá. Màu da ôliu của cô đỏ ửng vì khí lạnh, mặt cô đẹp tuyệt vời với viền mắt kẻ đậm, lông mi chải mascara, phấn lót, môi son và má hồng.
Lạnh tê người, cô nói. Cô cầm đôi găng tay thoạt nhìn giống như một chùm hoa héo.
Chào Ana, hắn chỉ có thể thốt lên một câu như thế. Hắn biết bà chị đang nghe lóm ở tầng trên.
Anh có bận gì không? Ana hỏi.
Chẳng bận gì cả.
Thế có đi xem phim được không?
Được chứ, hắn nói.
Ở tầng trên, chị của hắn đang nhảy tưng tưng trên giường hắn, hét nho nhỏ. Một cuộc hẹn hò. Một cuộc hẹn hò, rồi chị nhào đến cưỡi lên lưng hắn, suýt nữa làm cả hai té lăn trên sàn nhà.
Đây là một cuộc hẹn, phải không? Hắn hỏi lúc ngồi vào trong xe.
Ana cười yếu ớt. Anh muốn nghĩ thế cũng được.
Ana lái chiếc Cressida, và thay vì đến rạp chiếu phim địa phương, cô chạy đến Amboy Multiplex.
Em thích chỗ này, cô nói lúc cố tìm chỗ đậu xe. Bố em thường chở bọn em đến đây khi chỗ này vẫn còn là rạp chiếu phim ngoài trời. Anh có đến đây thời ấy không?
Hắn lắc đầu. Tuy vậy anh nghe là chỗ này bọn nó ăn trộm xe ghê lắm.
Chẳng ai thèm trộm em bé này đâu.
Thật khó tin! Chuyện xảy ra nhanh đến nỗi Oscar không dám tin đây là chuyện thật. Suốt thời gian chiếu phim - Manhunter - hắn cứ nghĩ sẽ có một đám người xông đến, tay cầm máy chụp ảnh, và hù to, bất ngờ! Chúa ơi, hắn nói, cố gắng duy trì sự chú ý của cô, phim này độc đáo nhỉ. Ana gật đầu; cô dùng một thứ nước hoa hắn không thể nhận ra tên, và khi cô nghiêng người gần hắn, hơi ấm trong người cô tỏa ra làm hắn ngất ngây choáng váng.
Trên đường về, Ana than nhức đầu và hai người im lặng rất lâu. Hắn cố mở radio nhưng cô nói, Đừng mở, đầu em đau quá. Hắn nói đùa, Em có muốn dùng crack không? Không, Oscar. Hắn dựa người ra sau, nhìn toà nhà Hess và phần còn lại của Woodbridge đang trôi tuột về phía sau, rồi xe chui qua mấy cây cầu bắc ngang xa lộ. Bất thình lình hắn chợt nhận ra mình vô cùng mệt mỏi; nỗi lo lắng chạy tràn qua người hắn suốt đêm làm hắn kiệt sức. Càng im lặng lâu hơn, hắn càng trở nên buồn bã. Đây chỉ là một buổi xem phim. Không phải một cuộc hẹn hò.
Ana có vẻ buồn một cách khó hiểu và cô nhai nhai môi dưới, một cách cẩn thận, cho đến khi hầu hết son trên môi dính vào răng. Hắn định nói gì đó về chuyện này nhưng quyết định im lặng.
Em có đọc quyển sách nào không?
Không, cô nói. Còn anh?
Anh đang đọc Dune.
Ana gật đầu. Em ghét quyển sách đó.
Họ đến ngõ vào Elizabeth. Đây là chỗ làm New Jersey nổi tiếng thối tha vì rác công nghiệp thải ra ở hai bên đường xa lộ. Hắn bắt đầu nín thở vì những mùi hôi thối kinh khủng khi Ana hét thật to làm hắn dạt vào cửa xe bên kia. Elizabeth! Khép cặp giò đéo của mi lại!
Rồi Ana nhìn qua hắn, ngửa mặt cười to.
Khi hắn về đến nhà chị hắn nói, Thế nào?
Thế nào cái gì?
Em có làm tình với nó không?
Chúa ơi, Lola, hắn nói, đỏ mặt.
Đừng nói láo với chị.
Em cù lần nhút nhát quá. Hắn ngập ngừng thở dài. Nói cách khác, em còn chẳng cởi được cái khăn quàng của cô ấy ra nữa là.
Nghe có vẻ đáng nghi ngờ lắm. Chị biết đàn ông Dominic quá mà. Cô giơ hai bàn tay lên, cong mấy ngón tay vờ đe dọa. Son pulpos[1].
Ngày hôm sau hắn thức giấc với cảm giác như được lột thoát khỏi mấy lớp mỡ dày của hắn, như hắn được rửa sạch nỗi khốn khổ, và rất lâu hắn không hiểu tại sao hắn lại có cảm giác như thế và rồi hắn buột miệng gọi tên Ana.
❀ ❀ ❀
[1] Có nghĩa là chộp lấy đàn bà như là râu của con bạch tuộc.