Tôi ở Santo Domingo chỉ đến khi được chín tuổi, tuy thế tôi cũng biết về criadas, những người bị bán làm đầy tớ. Có hai người sống ở trong callejon (hẻm nhỏ) ở phía sau nhà tôi. Họ là những người bị đày đọa làm việc cực khổ nhất mà tôi biết. Sobeida, chuyên nấu ăn, lau dọn, xách nước và chăm sóc hai đứa bé sơ sinh trong một gia đình tám người – cô bé này chỉ mới bảy tuổi! Sobeida không bao giờ được đến trường, và nếu cô bạn gái đầu tiên của anh tôi, Yohana, đã không nhín thì giờ (mà cái thì giờ này cũng là ăn trộm của người chú) dạy vần ABC cho cô bé, thì cô bé này hoàn toàn bị mù chữ. Mỗi năm tôi trở về từ Mỹ, mọi chuyện vẫn không có gì thay đổi; im lặng và chăm chỉ. Sobeida chỉ ngừng một hay hai giây để chào ông tôi và mẹ tôi (và cũng nhìn một quyển truyện mới chừng một hai phút) trước khi chạy đi để làm cho xong công việc. Mẹ tôi thường cho quà bằng tiền; chỉ duy nhất một lần bà cho cô bé một cái áo mới, và ngay ngày hôm sau người chủ cô bé là người mặc cái áo mới ấy. Tôi cố tìm cách nói chuyện với cô bé ấy – dĩ nhiên, tôi là nhà hoạt động cộng đồng cơ mà – nhưng cô chỉ lảng tránh tôi cùng những câu hỏi ngớ ngẩn của tôi. Hai đứa chúng bây có thể nói được chuyện gì chứ? Mẹ tôi hỏi. Con bé probrecita nghèo khổ ấy không biết viết cả cái tên của nó. Và khi cô bé được mười lăm tuổi, một tên chủ trong nhà đè cô bé ra mà hãm hiếp. Bây giờ, mẹ tôi kể tôi nghe, gia đình ấy bắt thằng bé con của cô làm việc cho họ luôn, bằng cách xách nước dùm cho mẹ của hắn.