Hai mươi bảy ngày ngắn làm sao? Một buổi tối gã đại úy và đồng bọn chờ sẵn ở Riverside. Oscar nhìn gã trân trối chừng mười giây rồi thân hình gã run bắn lên. Chẳng buồn gọi Clives; hắn nhảy lên chiếc taxi đầu tiên hắn vớ được. Có lần trong sân đậu xe ở Riverside hắn lại tìm cách hôn nàng, nàng quay đầu sang hướng khác, nhưng không quay người. Xin đừng. Hắn sẽ giết chúng ta.
Hai mươi bảy ngày. Ngày nào hắn cũng viết. Viết gần ba trăm trang theo như lời hắn nói trong thư. Suýt tí nữa là em đã thực hiện được “việc ấy”, hắn nói với tôi qua điện thoại, một lần trong số ít lần hắn gọi. Việc gì? Tôi muốn biết. Việc gì?
Rồi anh sẽ biết, hắn chỉ nói thế.
Thế rồi chuyện gì phải xảy ra, đã xảy ra. Một đêm, hắn và Clives ra về sau khi rời Riverside. Họ phải ngừng xe chờ đèn đỏ và có hai người chui vào trong xe với họ. Đó là, còn ai vào đây, Gorilla Grod và Solomon Grundy. Mừng được gặp lại chú mày, Grod nói. Rồi chúng đánh hắn thật nhiều và thật đau, trong xe chật hẹp rất khó xoay trở.
Lần này Oscar chẳng khóc khi chúng chở hắn đến rừng mía. Zafra sẽ đến ngay. Những cây mía đã mọc rất nhanh, rất dày, và ở nhiều chỗ bạn có thể nghe tiếng cây mía chạm vào nhau như loài cây friffids và bạn có thể nghe giọng nói biến mất vào đêm tối. Mùi mía chín rục thật khó quên. Đêm ấy có trăng, vầng trăng thật đẹp và Clives van nài hai tên này tha thứ cho Oscar, nhưng chúng cười rộ. Grod nói, ông nên lo cho bản thân của ông. Oscar cũng cười nhẹ bằng cái mồm bị vỡ toác. Đừng lo, Clives, hắn nói. Họ đã đến quá trễ. Grod không đồng ý. Thật ra tôi nghĩ là chúng tôi đến vừa kịp lúc. Họ lái qua một trạm xe buýt và trong một thoáng giây Oscar tưởng tượng cả gia đình hắn chất lên trên một chiếc xe buýt, trên xe có cả người ông đã quá cố, người bà đã qua đời, và người lái xe buýt chính là Mongoose, còn người thu tiền chẳng ai khác hơn là lão không có khuôn mặt; nhưng đó chỉ là sự tưởng tượng cuối cùng, nó biến mất ngay khi hắn nháy mắt, và khi chiếc xe ngừng lại, Oscar tưởng tượng mình gửi thông điệp cho mẹ (Con yêu quý mẹ lắm, quý bà), cho chú hắn (bỏ hút đi để còn được sống chú ạ), và cho Lola (em rất tiếc chuyện đã xảy ra; em thương chị mãi mãi), và cho tất cả người hắn từng yêu – Olga, Maritza, Ana, Katie, Karen, và tất cả những người mà hắn chưa bao giờ biết tên – và dĩ nhiên cho Ybón[1].
Chúng dẫn hắn vào đồn điền mía và bắt hắn xoay người lại. Hắn đứng cố giữ vẻ can đảm. (Clives, chúng trói gô ông lại bỏ trong xe taxi và khi họ quay lưng, ông chuồn vào trong rừng mía, và ông là người mang xác của Oscar về cho gia đình hắn.) Chúng nhìn Oscar. Hắn nhìn chúng và bắt đầu nói. Lời nói thoát ra khỏi miệng hắn như thể thuộc về một người nào khác, lần đầu tiên hắn nói tiếng Tây Ban Nha trôi chảy như thế. Hắn bảo họ là điều họ làm rất là sai lầm, là họ sẽ giết đi một mối tình đẹp nhất thế giới. Tình yêu là điều quí báu, khan hiếm, dễ dàng bị lẫn lộn giữa muôn ngàn chuyện khác. Nếu có người nào biết sự thật này, người ấy chính là hắn. Hắn kể cho họ nghe về Ybón, hắn đã yêu nàng đến mức nào, họ đã mạo hiểm ra làm sao, và họ bắt đầu cùng có chung những giấc mơ, họ cùng nói những câu giống nhau. Hắn bảo họ là nhờ có tình yêu của nàng hắn mới có thể làm được những chuyện mà hắn đã làm. Họ không thể nào ngăn được tình yêu này. Hắn bảo, nếu họ giết hắn có lẽ bây giờ họ sẽ chẳng có cảm giác gì cả, cho đến khi họ trở nên già yếu và sắp sửa bị xe đụng, họ sẽ cảm thấy là hắn đang chờ họ ở bên kia thế giới. Ờ đó hắn sẽ không còn là một gã thanh niên béo phì, ngây ngô, trẻ con, và không được người con gái nào yêu; ở đó hắn sẽ là một người hùng, một người đi trả thù. Bởi vì bất cứ những gì bạn có thể mơ ước (hắn giơ bàn tay lên) bạn có thể toại nguyện.
Họ chờ một cách kính trọng cho hắn nói xong và rồi họ nói, nét mặt họ dần dần biến mất vào trong nỗi buồn thảm tuyệt vọng. Nghe này, chúng tôi sẽ thả anh ra nếu nói cho chúng tôi chữ fuego nghĩa là gì trong Anh ngữ.
Bắn, hắn buột miệng, không thể tự kiềm chế.
Oscar...
❀ ❀ ❀
[1] Ghi chú của tác giả: “Không cần biết em sẽ đi đến nơi nào, xa cho mấy xa…đến bất cứ nơi nào trong thế giới vô tận này em sẽ không bao giờ CÔ ĐƠn!” ( The Watcher, Bộ Tứ Siêu Đẳng, số 13, tháng năm, 1963.)