Nhắc tôi nhớ trường hợp buồn thảm của Rafael Yepéz: Yepéz khoảng độ ba mươi tuổi, quản lý một trường luyện thi vào đại học ở thủ đô, không mấy xa nơi tôi lớn lên, phục vụ nhu cầu của đám thuộc hạ chức vụ thấp của Trujillo. Rồi có một ngày xui xẻo, Yepéz bảo học trò của mình viết một bài luận văn muốn chọn đề tài nào cũng được – Yepéz là một người có tư tưởng phóng khoáng kiểu người Betances – và không mấy ngạc nhiên, có một nam học sinh sáng tác một bài ngợi ca Trujillo và Dona Maria. Yepéz đã phạm một lỗi lầm khi nói rằng trong lớp có nhiều phụ nữ Dominic xứng đáng được ca ngợi hơn là Dona Maria và trong tương lai, những thanh thiếu niên như học trò của ông cũng sẽ trở thành nhà lãnh đạo tài ba như Trujillo. Tôi cho là Yepéz đã lầm tưởng Santo Domingo với một Santo Domingo nào khác. Đêm ấy, người thầy giáo đáng thương cùng vợ của ông ta, đứa con gái và toàn thể học sinh bị cảnh sát quân sự đánh thức lôi ra khỏi giường, chở đi bằng xe tải có cửa che bít bùng đến Trại Ozama để tra khảo. Đám học sinh sau đó được thả về, nhưng không ai nghe nói đến Yepéz, hay vợ con ông ta từ hôm ấy.