Lần trước khi phi cơ đáp xuống Santo Domingo hắn giật mình vì tiếng vỗ tay reo mừng, lần này hắn chuẩn bị và khi phi cơ đáp xuống hắn vỗ cho đến khi rát cả tay.
Ngay lập tức khi vừa đến phi trường hắn gọi Clives và một giờ sau ông tài xế đến. Thấy hắn đang bị đám tài xế taxi cố gắng dụ hắn vào xe của họ, ông nói. Chúa ơi, cháu làm gì ở đây chứ?
Đó là quyền lực thời thiên cổ, Oscar nói vẻ mặt nghiêm nghị. Chúng chẳng để cháu yên.
Họ ngừng xe trước cửa nhà ả chờ gần bảy giờ đồng hồ cho đến khi ả về. Clives cố thuyết phục hắn bỏ cuộc nhưng hắn không chịu nghe. Rồi ả lái chiếc Pathfinder vào. Ả có vẻ gầy hơn. Trái tim hắn ngưng lại như là một cái chân tê liệt và trong một thoáng hắn nghĩ đến chuyện bỏ tất cả, trở về Bosco và tiếp tục sống cuộc đời khốn khổ của mình, nhưng ả chợt dừng lại, như là cả thế giới đang ngắm nhìn, mọi chuyện được an bài. Hắn quay cửa kính xuống. Ybón, hắn gọi. Ả ngưng lại, che mắt nhìn, và nhận ra hắn. Ả cũng gọi tên hắn. Oscar. Hắn mở cửa và bước xuống đến gần quàng tay ôm cô nàng.
Câu nói đầu tiên của ả? Anh yêu, anh phải rời chỗ này ngay lập tức.
Ngay giữa đường phố, hắn nói cho ả biết chuyện đầu đuôi. Hắn nói là hắn yêu ả, và hắn đã chịu rất nhiều đau đớn, nhưng bây giờ hắn không có sao. Nếu như hắn có thể ở với ả một tuần, chỉ một tuần ngắn ngủi thôi, mọi chuyện sẽ trở nên êm đẹp và hắn có thể đương đầu với những gì hắn cần phải đương đầu. Ả nói em không hiểu anh muốn nói gì và hắn lặp lại rằng hắn yêu ả hơn cả vũ trụ. Đây không phải là chuyện mà anh có thể dễ dàng quên vì thế xin làm ơn đi với anh một thời gian ngắn, cho anh dựa vào sức mạnh của em và chuyện sẽ chấm dứt.
Có lẽ ả cũng yêu hắn chút ít. Có lẽ trong tận đáy lòng sâu thẳm nhất ả đã bỏ cái bọc quần áo tập thể dục trên nền xi măng và leo vào xe taxi với hắn. Nhưng ả biết rành bọn đàn ông, những người như gã đại úy, suốt cuộc đời ả, đã từng bị bắt buộc phải làm việc ở châu Âu bởi những gã đàn ông như thế trước khi ả có thể thật sự được giữ tiền của mình làm ra. Cũng biết là tại sao ở xứ Cộng hòa Dominic người ta gọi ly dị cảnh sát là viên đạn. Bọc quần áo thể dục đã không bị bỏ lại trên đường phố.
Em sẽ gọi cho ông ấy, Oscar, ả nói, rướm nước mắt. Xin làm ơn đi, trước khi ông ấy đến đây.
Anh sẽ không đi đâu hết. Hắn trả lời.
Làm ơn đi dùm đi. Ả nói.
Không. Hắn trả lời.
Hắn tự mở cửa nhà của bà (hắn vẫn còn chìa khóa). Đại úy xuất hiện một giờ sau, bấm còi rất lâu, nhưng Oscar không thèm ra. Hắn lấy tất cả những hình ảnh của La Inca ra, xem từng tấm một cho đến hết. Khi La Inca từ hiệu bánh trở về, bà thấy hắn ngồi viết hí hoáy trên bàn trong phòng ăn.
Oscar?
Vâng, bà ạ, hắn nói, không nhìn lên. Cháu đây ạ.
Khó giải thích, hắn viết cho chị hắn về sau.
Tôi tin chắc là chuyện ấy rất khó giải thích.