Ba tháng liên tiếp Abelard chờ câu chuyện kết thúc. Chờ cho tên của mình xuất hiện trong mục Diễn đàn công cộng của tờ báo, trong những lời phê bình được ngụy trang sơ sài tấn công một bác sĩ chết tiệt nào đó ở La Vega – đó là cách mà chế độ này thường bắt đầu để phá hoại danh tiếng những công dân đáng kính như ông – cùng với những chê bai cỏn con như màu vớ và áo của bạn không hòa hợp nhau; chờ lá thư gửi đến ra lệnh cho ông phải đến gặp Jefe, chờ nghe báo tin con gái mình biết mất sau khi tan lớp. Ông mất chừng hai mươi cân trong khoảng thời gian chờ đợi ấy. Bắt đầu uống rượu bí tỉ. Suýt tí nữa giết chết một bệnh nhân vì sẩy tay. Nếu vợ ông đã chẳng nhìn thấy lỗi lầm này trước khi khâu bệnh nhân lại, ai mà biết việc gì có thể xảy ra? Hét mắng vợ con hầu như mỗi ngày. Không thể làm cho “của quý” cương dậy để thỏa mãn người tình. Nhưng mùa mưa tàn rồi trở nên mùa nóng và bệnh viện của ông đầy những người không may, thương tích, nhiễm bệnh, và sau bốn tháng chẳng có gì xảy ra Abelard hầu như thở phào nhẹ nhỏm.
Có lẽ, ông viết lên mu bàn tay đầy lông của mình. Có lẽ.