Con người không phải lúc nào cũng được trọng dụng
đến độ không thể bị thay thế.
Nhưng không có gì có thể thay thế Trujillo.
Bởi vì Trujillo không phải là con người.
Ông ta là… hấp lực cân bằng vũ trụ…
Những người đã cố so sánh ông ta với những người bình thường
đều đang nhầm lẫn.
Ông ta thuộc về… loại người được sinh ra
với số mệnh đặc biệt.
- La Nación
Dĩ nhiên tôi cố gắng thêm một lần nữa. Càng ngu ngốc hơn lần đầu tiên. Mười bốn tháng, và bà tôi tuyên bố là đã đến lúc tôi phải trở về Paterson, với mẹ tôi, và tôi không thể nào ngờ được bà có thể nói thế. Tôi có cảm tường đây là sự phản bội làm tôi đau đớn nhất. Tôi chẳng bao giờ cảm thấy đau đớn như thế mãi cho đến khi tôi dứt tình với anh.
Nhưng cháu không muốn về! Tôi phản đối. Cháu muốn được ở đây!
Nhưng bà chẳng thèm nghe. Bà giơ tay lên không khí như bà không thể nào làm gì khác hơn. Mẹ cháu muốn thế và bà cũng muốn thế và đây là chuyện đáng làm.
Nhưng còn cháu thì sao?
Bà rất tiếc, hija.
Đó là cuộc đời dành cho mình. Tất cả hạnh phúc mình cóp nhặt cho mình rồi nó bị cuốn đi như chẳng có gì quan trọng cả. Nếu bạn hỏi tôi, tôi thật sự không tin có fukú. Tôi nghĩ bản chất cuộc đời là thế. Và thế cũng đủ.
Tôi không chín chắn. Tôi bỏ nhóm thể thao. Tôi không đến lớp và cũng không nói chuyện với các cô bạn, kể cả Rosío. Tôi bảo với Max là chuyện chúng ta đến đây là chấm dứt và anh nhìn tôi như thể tôi mới vừa bắn vào khoảng cách giữa hai mắt của anh. Anh cố ngăn không cho tôi bỏ đi nhưng tôi hét vào mặt anh, giống như cách mẹ tôi thường hét, và anh xuôi tay như đã chết. Tôi nghĩ tôi làm ơn cho anh. Không muốn làm cho anh đau đớn hơn mức độ cần thiết.
Tôi càng ngu xuẩn hơn trong những tuần cuối cùng. Tôi đoán tôi muốn được biến mất hơn bất cứ điều gì và vì thế tôi cố thực hiện điều ấy. Tôi bắt đầu vụng trộm với người khác, điều này chứng tỏ là tôi hư hỏng biết bao nhiêu. Ông ta là bố của một cô bạn học. Luôn luôn tán tỉnh tôi, ngay cả khi con của ông ta đang ở bên cạnh, vì thế tôi gọi ông ta. Có một điều bạn có thể nhờ cậy vào Santo Domingo. Không phải ánh đèn, không phải luật pháp.
Tình dục.
Điều này không bao giờ phai tàn.
Tôi chẳng cần có tình yêu lãng mạn. Tôi cho phép ông ta đưa tôi đến một khách sạn rẻ tiền vào buổi “hẹn” đầu tiên. Ông ta là một trong những tên chính khách giả dối, một pelesdista, có xe hơi riêng được trang bị máy lạnh. Khi tôi tụt quần xuống, tôi chưa hề nhìn thấy kẻ nào có gương mặt sung sướng đến thế.
Cho đến khi tôi bảo ông ta phải cho tôi hai ngàn đô la. Tiền Mỹ, tôi nhấn mạnh.
Giống như Bà thường nói: Mỗi con rắn luôn nghĩ rằng nó cắn một con chuột cho đến ngày nó cắn một con mongoose.
Đó là giây phút làm đĩ quan trọng nhất của tôi. Tôi biết ông ta có tiền, nếu không tôi đã chẳng xin, và tôi cũng chẳng cướp bóc ông. Tôi nghĩ chúng tôi hẹn nhau tất cả chín lần, vì thể theo ý kiến của tôi ông ta được lợi nhiều hơn giá ông ta phải trả. Sau đó, tôi ngồi trong phòng thuê và uống rượu rum trong khi ông ta hít bạch phiến từ những gói nhỏ. Ông ta không nói nhiều, điều này càng tốt. Ông ta luôn cảm thấy khá hổ thẹn vì hành động của ông sau khi chúng tôi làm tình với nhau và điều này làm tôi khoái chí. Than phiền, đây là tiền để dành cho con gái đi học. Vân vân và vân vân. Tôi bảo ông ta với một nụ cười, cứ ăn cắp tài sản của nhà nước. Tôi hôn ông ta khi ông ta chở tôi về nhà, chỉ để cảm thấy ông ta co rụt lại tránh tôi.
Tôi chẳng nói chuyện gì nhiều với La Inca trong những tuần lễ cuối cùng này nhưng bà không bao giờ ngừng nói chuyện với tôi. Bà muốn cháu học giỏi nhé. Bà muốn cháu đến thăm bà khi cháu có thể đến. Bà muốn cháu nhớ nguồn gốc của mình. Bà chuẩn bị cẩn thận cho chuyến đi của tôi. Còn tôi, tôi quá giận dữ để có thể nghĩ đến bà, rằng bà sẽ buồn như thế nào khi tôi đi rồi. Tôi là người cuối cùng chia sẻ cuộc đời của bà kể từ khi mẹ tôi. Bà bắt đầu đóng tất cả các cửa chung quanh nhà như thể chính bà là người sẽ ra đi.
Sao thế? Tôi hỏi. Bà cũng đi với cháu sao?
No, hija. Bà đi về quê một thời gian.
Nhưng bà không thích ở miền quê mà!
Bà phải đi, bà giải thích một cách mệt mỏi. Có thể chỉ một thời gian ngắn thôi.
Và rồi Oscar gọi, bất ngờ. Cố nối lại tình thân vì đã đến lúc tôi về. Thế là chị sắp về rồi.
Đừng có tin một cách chắc chắn như thế, tôi nói.
Đừng có làm cái gì kỳ cục nhé.
Đừng làm gì kỳ cục. Tôi cười. Em có nghe em nói gì không, Oscar?
Hắn thở dài. Lúc nào hắn cũng thế.
Mỗi buổi sáng, tôi thức giấc và kiểm soát để biết tiền vẫn còn dưới nệm giường. Hai ngàn đô la lúc ấy có thể đưa bạn đến bất cứ nơi nào, và dĩ nhiên tôi nghĩ đến Nhật Bản hay Goa, một đứa bạn trong trường đã nói cho tôi biết, chỉ là một hòn đảo thế thôi nhưng đẹp lắm, cô ta bảo đảm thế. Chẳng phải như Santo Domingo.
Và thế rồi, cuối cùng, mẹ tôi đến. Mẹ chẳng bao giờ làm cái gì lặng lẽ, bà mẹ của tôi. Bà cho xe trờ đến, một chiếc xe đen của thành phố thật to, chứ không phải một chiếc xe taxi bình thường, và tất cả các trẻ em trong phố tụ tập đến để xem cuộc trình diễn này ra thế nào. Mẹ tôi giả vờ không chú ý đến đám đông. Gã tài xế dĩ nhiên là tán tỉnh mẹ tôi. Mẹ có vẻ gầy và mệt mỏi và tôi không thể tưởng tượng được gã tài xế lái taxi lại có thể làm như thế.
Để cho mẹ tôi yên, tôi nói. Bộ ông không biết nhục à?
Mẹ tôi lắc đầu buồn bã, nhìn La Inca. Mẹ chẳng dạy nó gì cả.
La Inca chẳng rúng động. Mẹ dạy cháy bằng khả năng của mẹ thôi.
Và đây là khoảng thời gian quan trọng nhất. Khoảng thời gian mà mỗi đứa con gái đều khiếp sợ. Mẹ tôi nhìn tôi từ đầu xuống chân. Tôi chưa bao giờ khỏe mạnh hơn, chưa bao giờ cảm thấy xinh đẹp hơn hay đáng được người ta mơ ước thèm muốn hơn, thế mà mẹ tôi nói.
Trời ơi, sao mà con xấu xí thế.
Mười bốn tháng vừa qua – biến mất. Như là chúng không bao giờ xảy ra.
Bây giờ tôi đã là mẹ, tôi chợt nhận ra rằng mẹ tôi không thể nào khác hơn. Đó là bản chất của bà. Như người ta thường nói: Quả chuối chín không thể có màu xanh. Ngay cả đến cuối cuộc đời, bà vẫn không để lộ vẻ yêu thương tôi. Bà không khóc cho tôi hoặc cho chính bản thân mình, mà chỉ khóc cho Oscar. Tội nghiệp con trai tôi, bà nức nở. Tội nghiệp con trai bé bỏng của mẹ. Bạn luôn luôn nghĩ rằng, cha mẹ của mình ít ra vào lúc cuối đời, có cái gì đó sẽ thay đổi, có cái gì đó sẽ tốt đẹp hơn. Nhưng với chúng tôi thì không.
Có lẽ tôi sẽ bỏ trốn. Tôi chờ cho đến khi quay lại Mỹ, chờ như cọng rơm cháy chậm, chậm, cho đến khi không ai đề phòng và rồi một buổi sáng tôi sẽ biến mất. Cũng giống như bố tôi đã biến mất và không bao giờ gặp lại. Biến mất như tất cả mọi vật đều biến mất. Không để lại một dấu vết. Tôi sẽ sống thật xa. Tôi sẽ có hạnh phúc, tôi chắc chắn như thế, và tôi sẽ chẳng bao giờ có con. Tôi sẽ để cho da tôi được trở lại màu đen trong ánh nắng, và không bao giờ che giấu màu da của mình, tôi sẽ để tóc tự nhiên muốn xoăn kiểu nào cũng được, và mẹ sẽ đi ngang qua tôi trên đường phố mà không nhận ra tôi. Nhưng nếu hỏi tôi những năm ấy đã dạy tôi những gì, thì đây: bạn không bao giờ có thể trốn chạy. Không bao giờ. Con đường độc nhất để thoát ra là đi vào.
Và tất cả câu chuyện này chỉ có thế.
Vâng, chắc chắn: tôi sẽ bỏ trốn. Có La Inca hay không có La Inca, tôi cũng sẽ bỏ trốn.
Nhưng, Max chết.
Tôi hoàn toàn chẳng gặp lại anh kể từ ngày chúng tôi chia tay nhau. Tội nghiệp Max của tôi, người yêu tôi không thể nào nói hết. Anh nói Anh thật là may mắn mỗi khi chúng tôi ngủ với nhau. Chúng tôi không cùng giai cấp xã hội và cũng không là láng giềng với nhau. Đôi khi, khi lão peledista chở tôi đến những phòng ngủ rẻ tiền, tôi dám thề tôi thấy Max phóng xe vụt qua đường phố đông đúc kinh khủng giữa ngày, một cuộn phim cặp dưới cánh tay của anh (tôi cố thuyết phục anh mua một cái ba lô đeo lưng, nhưng anh nói anh thích như thế này hơn). Anh Max can đảm của tôi có thể len lỏi giữa hai mô đất như một con chí lọt qua giữa hai kẽ răng.
Rồi có một ngày anh tính toán sai lần – trái tim tan vỡ, tôi chắc thế - và anh bị nghiền nát giữa hai chiếc xe buýt, một chiếc đi về hướng Cibao và chiếc kia đi về hướng Baní. Sọ anh bị vỡ tan nát nhưng cuộn phim vẫn còn cuộn tròn bị văng qua phía bên kia đường.
Tôi chỉ nghe kể lại sau khi người ta chôn anh. Chị của anh gọi tôi.
Max yêu em nhất, chị nức nở. Yêu nhất.
Fukú, có người sẽ nói thế.
Đời, đó là lời của tôi. Đời!
Bạn sẽ không bao giờ thấy ai ra đi lặng lẽ đến thế. Tôi đưa mẹ anh món tiền tôi lấy của lão peledista. Đứa em trai của Max dùng tiền này mua yola để đi đến Puerto Rico. Tôi nghe nói anh ta làm ăn phát đạt ở đó. Anh ta làm chủ một cái tiệm nhỏ và mẹ anh ta không còn sống ở Los Tres Brazos. Cái “bán trôn” của tôi cũng làm được một việc thiện.
Bà lúc nào cũng yêu thương cháu, bà nói ở phi trường. Rồi quay đi.
Chỉ khi lên máy bay tôi mới bắt đầu khóc. Tôi biết, nghe cũng khá giả dối nhưng tôi không nghĩ là tôi thật sự dừng bước cho đến khi tôi gặp anh. Tôi chỉ biết là tôi không ngừng thay đổi và tự trau dồi. Hành khách trên chuyến bay chắc nghĩ là tôi điên. Tôi chỉ chờ cho mẹ tôi đánh tôi, gọi tôi là đứa ngu, đứa vụng về, xấu xí, bắt tôi đổi chỗ ngồi, nhưng bà không làm gì cả.
Bà đặt tay lên tay tôi rồi để yên. Khi người đàn bà phía trước quay lại và nói: Bảo con bé con của bà im mồm đi. Mẹ tôi nói, bảo cái đít của bà đừng có thối nữa.
Tôi cảm thấy tội nghiệp cho ông cụ già ngồi bên cạnh chúng tôi. Bạn có thể đoán là ông ta đi thăm người thân. Ông đội một cái nón nỉ nhỏ và bộ đồ chacabana ủi cẩn thận. Không sao đâu, muchacha, ông nói và vỗ nhẹ lưng tôi. Santo Domingo vẫn còn đó. Nó đã có ở đó lúc ban đầu và sẽ vẫn còn ở đó lúc kết thúc.
Lạy Chúa, mẹ tôi lẩm bẩm, và nhắm mắt ngủ.