“Macklin vừa gọi”, Jacobi nói ngay khi tôi vừa đặt chân đến phòng làm việc của đội trọng án sau bữa ăn trưa. Conklin và tôi bước vào phòng Jacobi, ông ta nói, “Có một đứa bé bị bắt cóc trên đường ở Los Angeles cách đây ba giờ. Một đứa bé trai. Được miêu tả như một thần đồng toán học”.
Tôi thậm chí không thể ngồi xuống.
Tôi thổi hàng loạt những câu hỏi tới tấp vào Jacobi: Có phải đứa bé bị kẻ nào đó lái xe tải đen hạng nhẹ bắt cóc không? Có bất kỳ chứng cứ nào còn sót lại hiện trường không? Biển số xe, miêu tả nhân dạng - hay bất cứ điều gì không? Bố mẹ của đứa bé có được lấy lời khai chưa? Họ có nghe tin tức gì từ kẻ bắt cóc chưa? Tóm gọn lại, vụ bắt cóc này có gì giống như vụ của Madison Tyler không?
“Boxer, bình tĩnh, đừng hăng hái quá mức”. Jacobi nói, quăng miếng bánh kẹp thịt băm, pho-mát còn sót lại vào thùng rác. “Tôi sẽ cho cô biết tất cả những gì tôi biết, mỗi chi tiết nhỏ nhất”.
“Ừ, nhanh lên”. Tôi cười tít. Tôi ngồi xuống và chồm hẳn về phía trước, đặt hai khuỷu tay lên bàn khi Jacobi cung cấp thông tin.
“Cha mẹ của đứa bé đang ngồi trong nhà, còn cậu con thì chơi tha thẩn ngoài sân sau”, Jacobi nói với chúng tôi. “Người mẹ nghe tiếng thắng xe rít lên ken két. Bà ta đang nghe điện thoại, nhìn qua cửa sổ, và thấy một chiếc xe tải nhẹ màu đen tăng tốc rẽ ngoặt qua góc đường. Bà ta cũng không để ý lắm. Ít phút sau đó, bà ta nhìn ra sau vườn, thì mới nhận ra rằng cậu bé đã biến mất”.
“Thằng bé lang thang ra sân trước luôn à?” Conklin hỏi.
“Có thể lắm. Cánh cổng mở ra. Thằng bé có thể đã mở nó - cậu ta thông minh mà, đúng không? - hoặc cũng có thể một ai khác đã làm điều đó. Sở cảnh sát Los Angeles đã đăng tin mất tích, nhưng người cha, không muốn bỏ lỡ bất kỳ điều gì, nên đã gọi điện cho Cục điều tra liên bang”.
Jacobi đẩy một bản fax về phía tôi, trên đầu trang có biểu tượng của Cục điều tra liên bang. Trang thứ hai là bản sao hình chụp một đứa bé trai thật đáng yêu - mắt to tròn, má lúm hai cái đồng tiền, trông như một thiên sứ.
“Đứa bé này tên là Charles Ray, sáu tuổi, sở cảnh sát Los Angeles đã đem phân tích dấu bánh xe bên ngoài nhà gia đình Ray, và họ thấy rằng nó trùng khớp với mẫu xe tải hạng nhẹ hiệu Honda đời mới.
Đó nói lên điều gì, chẳng có bằng chứng nào cho thấy chiếc xe đó liên quan đến vụ bắt cóc này cả. Họ cũng không tìm thấy một dấu vân tay nào trên cổng cả.
“Đứa bé đó có bảo mẫu không?” Tôi hỏi.
“Có, là Briana Kearny. Cô ấy đang đi khám răng khi đứa trẻ bị bắt đi. Bằng chứng ngoại phạm của cô ta đã được kiểm tra rồi. Vụ này mệt mỏi đây, Boxer ạ. Có lẽ là cùng một băng đảng đã bắt cóc Madison Tyler, có lẽ là không”.
“Chúng tôi nên đến hỏi chuyện bố mẹ của đứa bé”, Conklin nói.
“Giá mà tôi có thể ngăn cản hai người khi tôi muốn”, Jacobi nói. “Một cặp hăng hái, hùng hổ lạ thường”.
Jacobi đẩy thêm hai tờ giấy trên mặt bàn làm việc của ông về phía chúng tôi - hai vé máy bay điện tử điền tên tôi và tên Conklin, vé khứ hồi đi về giữa San Francisco và Los Angeles.
“Nghe này”, Jacobi nói, “cho đến khi chúng ta có thêm tin tức gì khác, nếu không chúng ta sẽ tính vụ bắt cóc này là một phần của vụ Tyler, vì vậy hãy thông báo ngay cho trung úy Macklin nhé. Và nhớ cập nhật ngay thông tin cho tôi đấy”. Jacobi nhìn xuống đồng hồ đeo tay của mình. “Giờ là hai giờ mười lăm rồi. Hai người có thể sẽ có mặt ở Los Angeles trước bốn giờ đấy”.