Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 68
Chương 68

❊ ❊ ❊

Conklin và tôi đang xử lý các cuộc điện thoại cung cấp thông tin cho vụ RicciTyler thì Jacobi bước ra phòng làm việc của đội trọng án, nói với chúng tôi “Hai người trông mệt mỏi quá đó. Ra ngoài hít thở tí không khí cho khỏe đi”.

Mười lăm phút sau, trước bảy giờ tối một chút, chúng tôi kéo lên một khu chung cư gần đường Third và Townsend. Ba xe cảnh sát, hai xe cứu hỏa và chiếc tải nhẹ của tổ pháp y đã đến đó trước chúng tôi.

“Thật lạ. Tôi biết chỗ này mà”, tôi nói với Conklin. “Bạn tôi Cindy sống ở đây”.

Tôi thử gọi điện cho Cindy nhưng máy báo bận. Gọi vào nhà cũng không thấy cô trả lời.

Tôi nhìn quanh nhưng không thấy Cindy đâu giữa những người dân chung cư đang đứng nghẹt trên vỉa hè, cung cấp lời khai cho cảnh sát đang đi lại, nhìn lên bề mặt lát gạch ống của chung cư Blakely Arms và cái rèm cửa xanh xám tung phần phật khỏi cửa sổ trên tầng năm.

Cindy sống ở tầng ba. Điều này làm cảm giác nhẹ nhõm trong tôi chợt tan biến. Đã có người chết ngay trong chung cư nơi Cindy sống.

Người gác cổng, một người đàn ông trung niên với cái trán rô và mái tóc xám xoăn tít chìa ra khỏi chiếc nón nỉ, bước ra khỏi cánh cửa lớn. Gương mặt ông trông như một bông hoa héo, như thể ông bị ảnh hưởng nặng nề từ cuộc cách mạng vào những năm 1960 vậy. Ông bảo với chúng tôi tên ông là Joseph Boyd, biệt danh là “Pink”, và rằng ông đã làm việc tại chung cư Blakely Arms được ba năm rồi.

“Cô Portia Fox ở căn hộ 5K”, ông kể. “Cô ấy là người đã ngửi được mùi ga. Cô gọi điện xuống báo với ban quản lý chung cư cách đây nửa tiếng. Vâng, nửa tiếng rồi”, ông nói, nhìn xuống đồng hồ đeo tay của mình.

“Và anh gọi điện cho đội cứu hỏa à?”

“Đúng vậy. Họ tới đây cách đây khoảng năm phút”. “Vậy cô Fox, người báo động ấy, đâu rồi?”

“Có lẽ cô ấy đã ra ngoài này. Chúng tôi đang lau dọn toàn bộ tầng năm. Rồi tôi thấy bà ấy... bà Wolkowski. Thật là khủng khiếp khi thấy người chết ngay trước mắt, lại là người mà mình quen biết”.

“Anh có thể nghĩ ra được người nào đó muốn ám hại bà Wolkowski không?” Conklin hỏi người gác cổng.

“Không. Bà ấy hơi lập dị một tí. Hay phàn nàn về chuyện thường nhận được mấy lá thư gửi sai địa chỉ trong hộp thư trước nhà, mấy vết trầy xước trên tường, đại để là vậy. Nhưng trông bà ấy đẹp lão đó chứ’.

“Anh Boyd này, anh làm việc ở đây cả ngày à?”

“Kể từ lúc tám giờ sáng nay”.

“Anh có camera giám sát không?” tôi hỏi.

“Các hộ dân ở đây có sử dụng điện thoại gài màn hình gắn trước nhà, để khi ai đó nhấn chuông, chỉ vậy thôi”.

“Vậy còn cầu thang bộ thì sao?”

“Phòng giặt, hầm chứa rác, nhà tắm, và một cánh cửa dẫn ra khoảnh sân chung”.

“Cửa đó khóa lại à?” Conklin hỏi. “Nó có được gắn hệ thống báo động không?”

“Trước đây thì có”, Boyd kể với chúng tôi. “Nhưng khi họ tu sửa lại chung cư này, nó lại mở ra một khu vực công cộng, vì vậy cư dân đều làm chìa khóa riêng hết”.

“Đúng thế. Vậy thì chẳng có gì bảo đảm an ninh ở khu vực cầu thang hết”, tôi nói. “Anh có thấy bất kỳ điều gì khả nghi trong tòa nhà này không?”

Boyd cười ròn rã như bị khích động. “Tôi có thấy ai khả nghi không hả? Đây là ngày đầu tiên trong tháng mà tôi không thấy một kẻ khả nghi nào”.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.