Thật lạ là khi kể cho chị nghe về Wang, trí nhớ của tôi nhảy từ trạng thái cực kỳ minh mẫn sang trạng thái chỉ toàn những ký ức vụn, như thể được bọc bằng nhiều lớp ni lông và tôi phải kiên nhẫn gỡ bỏ từng lớp một trước khi có thể sắp xếp lại chúng.
Bây giờ chẳng hạn, tôi nhớ như in trò chơi đầu tiên chúng tôi thử với nỗi sợ, nhưng lại không tài nào nhớ được chính xác là ở đâu... Lúc đấy có lẽ là năm 2000 hoặc 2001, khi tôi và Wang gặp lại nhau sau cái lần Wang nói về nỗi sợ.“Mày sẵn sàng chưa?”, tôi vừa mở cửa phòng thì hắn đã hỏi luôn, trước khi kịp chào nhau.
“Chơi thử với khoảng không nhé, mày thấy sao?”
“Nếu mày định rủ tao nhảy dù thì tao chơi trò đấy nhiều rồi...”
“Không, không dù diếc gì cả, thứ này đơn giản hơn... mà nhã hơn nhiều...”
Chúng tôi đang ở trong một khách sạn chiếm trọn từ tầng bốn mươi đến tầng sáu mươi của một tòa nhà. Tôi theo chân Wang leo lên một phía của sân thượng, nơi khách ở không được quyền lên. Nhưng Wang đi lại tự nhiên như thể đang ở nhà mình. Mà cũng phải thôi, quyền lực của tiền boa là thế. Những khoản boa lớn ở khách sạn có thể mở tung bất kỳ cánh cửa nào. Hắn bảo tôi ngồi trên một gờ tường sát mép, cao không đến một mét và rộng chưa đầy ba mươi phân, chân thò ra phía bên ngoài ở độ cao trên sáu mươi tầng nhà, một bờ tường nhẵn không có bất cứ chỗ nào có thể bấu víu. Cơn mưa nặng hạt lại càng khiến cái bờ tường trên cao ấy có vẻ trơn tuột.
Hắn vẫn có nét mặt lạnh lùng như thường lệ, cái nhìn chiếu thẳng về phía trước. Hắn vẫn luôn nói chuyện kiểu đấy, hiếm khi nào nhìn vào mắt hay chỉ đơn giản là nhìn về hướng người đối thoại. Cảnh ngồi chông chênh này không làm tôi sợ hãi gì nên tôi chỉ tò mò quan sát Wang, hắn liếc sang xem tôi thế nào rồi bắt đầu nói lại về nỗi sợ.
“Chúng ta đều là lũ biết chấp nhận rủi ro, phải vậy không Jo? Chúng ta là những cái máy tính tinh vi, bộ não của chúng ta xử lý từng chuỗi thông tin không ngừng nghỉ. Chúng ta thiện nghệ, táo bạo, muốn sống sung sướng hơn, sung sướng nhất có thể. Nhưng chúng ta cũng là con người...”
“May mà thế đấy.”
“Đúng, nhưng con người có một loạt những yếu tố tâm lý mà bây giờ không là gì khác ngoài những thứ thải ra, gánh nặng, quán tính, những thứ có thể là có ích trong quá khứ nhưng bây giờ chúng ta phải thoát khỏi. Những đồ phế thải.” Tôi vừa nghe hắn nói vừa ngắm tay áo vest ướt dính chặt vào lớp áo sơ mi và làn da.
Wang chẳng có vẻ gì là đang ngấm nước mưa mà là một thứ chống lại được cả thời tiết. Hắn đứng quay lưng lại tòa nhà, hướng ra phía mặt đường.
“Những nỗi sợ hãi cổ xưa mà chúng ta chưa từng gặp trong đời, chưa bao giờ cảm thấy chúng đe dọa sự tồn tại của chúng ta, nhưng đã từng là hiểm nguy với tổ tiên, bố mẹ, ông bà, cụ kị chúng ta. Đúng ra phải thừa nhận rằng hai chúng ta ngày hôm nay ngồi trên cái gờ tường này cũng là nhờ các cụ tổ tiên đã biết sợ mà giữ được mạng sống.
Khoảng không, nỗi sợ khoảng không chính là một trong những cái đấy.
Nhưng thử nghĩ xem, trong cái thời đại người ta đã chinh phục vũ trụ, đã có máy bay phản lực, có những tòa nhà hàng trăm tầng, thì việc tiếp tục sợ như thế có ý nghĩa gì không?”
Tôi không góp lời nhiều vào những cuộc nói chuyện với hắn, cũng giống như khi nghe hắn nói về virus, thuốc hay các chất hóa học có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng trên diện rộng nếu không kiểm soát cẩn thận. Kiểu lý luận của Wang khá lấn lướt nhưng không gây khó chịu, giọng hắn thuyết phục mà không quá kiêu ngạo. Nhưng dù sao đến lúc đấy tôi cũng bắt đầu tự hỏi tôi và hắn đang cưỡi lên cái gờ tường trên nóc tòa nhà cao tầng, dưới cơn mưa tầm tã này này để làm cái trò gì.
“Tóm lại ý mày là gì hả Wang? Tao thấy chầu tắm ngoài chương trình này khá là đủ rồi đấy, trong khi một giờ nữa tao có một cuộc hẹn không thể bùng được. Mà mày không thấy cái gờ này trơn thế nào à?”
Wang tiếp tục mà không đếm xỉa gì đến lời tôi nói.
“Trò tao định rủ mày thử rất ngắn thôi; nhưng trước đấy tao phải giải thích lại cho mày một luận cứ sinh học, mày sẽ hiểu ngay thôi.
Về mặt cá nhân mà nói thì khi mày sống trong một môi trường có rất nhiều những kẻ săn mồi, cảm nhận được nỗi sợ hãi sẽ giúp mày cẩn trọng hơn và nhờ đó có nhiều khả năng sống sót hơn. Nhưng khi mày sống ở một nơi mà thức ăn thì ít, người thì nhiều và cạnh tranh với nhau thì ngày càng khốc liệt, hành động ít cẩn trọng hơn lại là một thế mạnh mang tính tiến hóa, vì nó cho phép mày tiếp cận nguồn thức ăn mới có một cách nhanh chóng hơn, xác định những chỗ địa bàn chiếm lĩnh cũng nhanh hơn.”
Wang ngừng lời một lúc mà vẫn không quay người lại.
“Tóm lại ý mày là nếu muốn thực sự có thể tóm lấy mọi cơ hội thì chúng ta phải thoát được khỏi mấy thứ phế thải trong tâm lý phải không? Nhưng như thế thì thành tẩy não à?”
Wang lắc đầu.
“Không đâu, cái này phải phụ thuộc vào trải nghiệm, thử nghiệm trên thân thể mới tác động được vào tâm lý; chỉ như thế mày mới có thể tắt đi chế độ phanh tự động vô ích, gây hại vẫn còn trong não bộ. Cách tốt nhất để giảm bớt nỗi sợ là cố tình tạo ra nó... Bây giờ tao và mày sẽ thử một trò theo kiểu đấy, rồi mày sẽ thấy tác dụng của nó.”
Đến lúc đấy thì tôi đã đoán được hắn định làm trò gì. Tôi tự hỏi mình không biết nghe theo hắn thì điên đến mức nào. Nhưng tôi chưa có thời gian để nghiền ngẫm chuyện đấy thì Wang đã tung người sang phía bên kia, chỉ bám hai tay lơ lửng vào gờ tường.
“Mày đừng động đậy, đừng có mất sức, cứ kệ tao như thế này. Khi nào tao nhấc đầu gối lên ngang đầu thì mày nắm chân tao lôi lên”.
Sau đó đến lượt tôi.
Tôi máy móc lặp lại đúng những động tác vừa thấy Wang làm.
Tôi vừa đung đưa như thế vừa nhìn khoảng không phía trước, đầu óc tôi dừng ở hai cánh tay bám chặt lấy gờ tường, cố xua đuổi nỗi lo là với cơn mưa vẫn như trút nước thế này tay tôi có thể không giữ được vào bờ tường nữa.
Đến lúc co đầu gối lên, tôi ngước mắt lên nhìn Wang như để chắc chắn là hắn đang đứng đấy để kéo tôi lên. Khi ấy tôi thoáng thấy nét mặt hắn có cái gì như thể hắn đang nhăn mặt, nhưng tôi không nghĩ thêm gì nhiều.
Bọn tôi thay quần áo, đi xuống sảnh khách sạn rồi tiếp tục cuộc trò chuyện trên mấy cái ghế bành êm ái với ly rượu trên tay. Rồi tôi không gặp hắn cả vài tuần sau đó.