Tôi liên tục xoa tay để chống lại cái lạnh bên trong nhà xác khi nhìn thấy cảnh đáng buồn của Jane Doe đang nằm trần truồng trên chiếc bàn thép.
Trông cô ấy vô tội và dễ tổn thương như một đứa trẻ đang ngủ vậy.
Claire chào tôi ngay từ lúc cô ấy đang đi trên cầu thang, cô đứng chụp hình nạn nhân từ trên đó, trong khi ở dưới sàn những người nhân viên không ai cần đến đang nhìn chằm chằm vào cô gái xinh đẹp trần truồng kia.
“Này”, Claire gọi, “Mọi người hãy ra ngoài ngay. Ra ngoài. Cô Lindsay có thể ở lại. Thỏ con, đóng gói và buộc chiểc giầy vào. Đưa tất cả mọi thứ cho Loomis và đừng quên chiếc vòng cổ. Nó ở ngay đây trên chiếc bàn”.
Claire bước nặng nề xuống cầu thang, chỉnh ánh sáng xuống vài độ, phát hiện ra bốn vết mờ lằn trên má trái của cô gái.
Những dấu vân tay.
Gần như không thể tin nổi. Cảm ơn Chúa. Cuối cùng thì chúng tôi cũng đã có được dấu vết nào đó.
“Đó là những dấu vân tay của một đứa trẻ”, Claire nói, làm niềm phấn khởi đang dâng trào trong tôi trôi tuột mất. “Dấu tay bên trái của đứa trẻ lên sáu đã tìm ra cô ta."
“Điên thật”, tôi nói, “Này, cái gì đây ?”
Tôi tiến lại gần để nhìn cho rõ hơn cái gì đó trên miệng cô gái. Liệu đấy có phải là một dấu vết không nhỉ ? Hay có thể là một thông điệp ?
“Quá buồn đến nỗi khó nói nên lời. Cái này đây”, Claire bảo tôi, “Cô gái này đeo vòng tay và nó ánh lên đó thôi”.
Tôi xẹp xuống buồn rầu.
Cô ấy còn quá trẻ để chết. Nhất là chết như thế này. Tại sao cô làm những điều này, cô bé ?
Tôi theo dõi Claire nạo dưới móng tay nạn nhân, thận trọng kẹp những mảnh nhỏ đưa vào một phong bì. Dán chặt. Ký tên. Bước vòng quanh bàn và làm tương tự với bàn tay kia của nạn nhân.
“Tớ nhận thấy dấu hiệu cô gái này bị đầu độc, Lindsay”, Claire nói, “Cùng cách làm, bạn ạ. Lượng cồn trong máu cô ấy là 0,110 và có đến cả tấn Rohypnol trong người cô ấy. Cũng giống như các cô gái khác”.
“Vậy là chúng đã chuốc rượu cho cô ấy rồi đầu độc cô ấy, tất nhiên rồi. Liệu có cơ hội nào để cô ấy chống lại không ? Nguyên nhân cái chết là gì ?”
“Cũng giống như lần trước, chúng đè cô ấy, làm ngạt và bóp cổ khoảng lúc nửa đêm. Chắc chắn là một vụ giết người rồi”.
“Những kẻ giết người này thật kiên trì, phải không ? Mình đoán là chúng đã tắm rửa cho cô ấy để tẩy hết dấu vết. Giống như hai cô gái trước đây”.
“Vậy cậu nghĩ là cô ấy bị giết trong một căn phòng khách sạn phải không ?”
“Phải. Và cô ấy cũng có thể là một cô gái bao. Đã ba cô gái bị giết rồi mà mình thì vẫn đang tìm kiếm một tình tiết khai mở !”
Claire nói: ‘Tớ nghĩ tớ đã tìm ra cái gì đó cho cậu đây này, bé yêu”, cô quay sang người phụ tá, “Thỏ con, giúp tôi lật sấp cô gái này. Cô có làm được không ?”
Claire đặt cánh tay phải của cô gái lên trên thân người và lật sấp cô trong khi Thỏ con giữ thăng bằng cho cô ta.
“Nhìn đây”, Claire nói, chỉ vào một vết mờ mờ trên gối trái của cô gái.
Tôi khom người xuống, thấy hình mờ mờ của một dấu vân tay nổi lên trên da cô gái do bị loại keo thượng thặng phun lên.
Chiếc váy màu xanh da trời mà nạn nhân đã mặc dài chấm sàn. Chân cô ấy bị che cho đến mắt cá.
Dấu vân tay đó không thể do người ngoài cuộc tạo ra. Tôi quay lại và cười rạng rỡ với cô bạn Claire thân nhất của mình.
“Cái thằng khốn kiếp đã tắm rửa cho cô ấy”, Claire nói, cũng mỉm cười rạng rỡ với tôi, “Hắn đã bỏ lỡ một chỗ rồi”.