8
NHÀ
Tôi đang ở một mình, xa khỏi sự kinh hoàng, đứng lơ lửng và sạch sẽ trên con đường có mùi rêu và đất. Chân tôi chạm mặt đất, nhưng tôi không thể cảm nhận được nó. Hai bên trải dài những ngọn cỏ của cánh đồng hoang bị gió vùi dập. Bầu trời lóe lên xa xăm trong ánh sét. Đôi tay không còn Phù Hiệu của tôi lướt dọc bức tường sỏi uốn lượn theo cả hai phía. Tôi đã bắt đầu bước đi từ khi nào? Đâu đó phía xa, khói củi bốc lên. Tôi men theo con đường, nhưng tôi cảm thấy như thể mình không còn lựa chọn nào khác. Một giọng nói đang gọi tôi từ phía bên kia ngọn đồi.
“Ôi hầm mộ, ôi buồng cưới, đã trút sạch
ngôi nhà sẽ muôn đời dõi theo, nơi tôi đi.
Đến bên người của tôi, những người đã ở đó;
Persephone đã dẫn lối cho họ đến với nàng.
Là người cuối cùng trong tất cả, những người xấu số,
tôi phải đi, trước khi mệnh tàn.
Dẫu vậy khi đến đó tôi vẫn mong mình sẽ biết.
Tôi đã là tri kỷ của người cha đáng kính,
của em, của mẹ, và của anh.
Cả ba người đã cầm tay tôi trong cái chết.
Tôi đã rửa sạch thi thể của mọi người…”
Đó là giọng chú tôi. Phải chăng đây là Cửu Nguyên. Phải chăng đây là con đường tôi phải bước qua trước khi chết? Không thể nào. Ở Cửu Nguyên không có sự đau đớn, trong khi cơ thể tôi lại đang nhức mỏi. Chân tôi đau nhói. Nhưng tôi vẫn nghe thấy giọng chú ở phía trước, dẫn tôi đi qua lớp sương mù. Người đã dạy tôi nhảy múa sau khi cha tôi chết, người đã che chở và gửi tôi đến tay Ares. Người đã chết trong hầm mỏ và đang trú ngụ dưới Cửu Nguyên.
Tôi những tưởng Eo sẽ là người chào đón tôi. Hoặc cha tôi. Chứ không phải chú Narol.
“Tiếp tục đọc đi,” một giọng nói khác thì thầm. “Bác sĩ Virany đã nói nó có thể nghe thấy chúng ta. Nó chỉ cần tìm đường trở về.” Dù đang bước đi, tôi vẫn cảm thấy một chiếc giường bên dưới. Không khí xung quanh lạnh và mát rượi trong lồng ngực. Ga trải gương mềm và sạch sẽ. Các cơ bắp dưới chân tôi co giật. Cảm giác như thể những con ong nhỏ đang chích vào chúng. Với mỗi cú chích, thế giới của giấc mơ tan dần và tôi trở lại với cơ thể mình.
“Nếu chúng ta phải đọc cho thằng nhãi thích gây gổ này nghe, thà đọc một thứ gì đấy của Đỏ. Chứ không phải thứ đồ của nợ sáo rỗng đặc Tím này.”
“Vũ Công nói nó thích thứ này.”
Tôi mở mắt ra. Tôi đang nằm trên giường. Ga màu trắng, ống truyền gắn ở tay. Bên dưới lớp ga, tôi sờ vào những cái nút nhỏ như những con kiến đang gắn vào chân tôi để truyền điện vào cơ nhằm tránh cho chúng bị teo. Căn phòng là một cái hang. Các dụng cụ khoa học, những cỗ máy, và nỗi khiếp sợ bao trùm lên chúng.
Thì ra thứ mà tôi đã nghe trong giấc mơ đúng là giọng nói của chú Narol. Nhưng chú ấy không ở Cửu Nguyên. Chú ấy vẫn còn sống. Chú đang ngồi bên giường của tôi, nheo mắt nhìn một trong những cuốn sách cũ của Mickey. Tóc hoa râm, chú gầy và dẻo dai, ngay cả với tiêu chuẩn của một Đỏ. Đôi bàn tay chai sạn gắng tỏ ra nhẹ nhàng với những trang giấy mỏng. Đầu chú đã hói, cẳng tay và gáy rám nắng. Trông vẫn luộm thuộm trong chiếc áo da nứt nẻ. Lúc này chú đã bốn mốt tuổi. Trông chú già hơn. Hoang dã hơn. vẻ nguy hiểm bao trùm lấy chú, bởi khẩu súng máy trong bao đeo bên đùi. Một Lưỡi Hái được khâu lên chiếc áo khoác quân phục màu đen của chú, ở phía trên huy hiệu của Hiệp Hội đã được gở bỏ và đảo ngược. Đỏ ở đầu. Vàng ở đáy.
Chú đã kinh qua chiến tranh.
Ngồi bên cạnh chú là mẹ tôi, một phụ nữ mảnh dẻ, lưng đã còng sau lần đột quỵ. Đã bao lần tôi hình dung ra cảnh Chó Rừng đứng phía trên người bà, tay cầm kìm? Bà đã được an toàn trong suốt thời gian qua. Những ngón tay khoằm khoằm của bà đung đưa cây kim và sợi chỉ qua những chiếc vớ tả tơi, vá lại những cái lỗ. Chúng không còn linh hoạt như trước. Tuổi tác và thể trạng suy nhược đã khiến bà chậm chạp. Nhưng bên trong bà không kiệt quệ như cơ thể. Bà ở đó cao ngạo như bất kỳ Hoàng Kim nào, hùng dũng như bất kỳ Đá Nham Thạch nào.
Ngắm bà ngồi đó thở nhẹ, chăm chú vào công việc của mình, tôi muốn bảo vệ bà hơn bất kỳ điều gì khác trên đời này. Tôi muốn chữa lành cho bà. Muốn mang đến cho bà tất cả những gì bà chưa từng có. Tôi yêu bà vô cùng, tôi không biết phải nói gì. Phải làm gì để có thể chứng tỏ cho bà biết tôi yêu bà đến nhường nào. “Mẹ…” tôi thì thầm.
Họ ngẩng đầu lên nhìn. Chú Narol chết sững trên ghế. Mẹ tôi đặt một tay lên bàn tay chú và khẽ đứng lên để lại gần tôi. Những bước đi của bà chậm rãi, thận trọng. “Chào con.”
Bà đứng trước mặt tôi, khiến tôi choáng ngợp bằng tình yêu trong mắt bà. Một bàn tay tôi cũng to hơn cả đầu bà, nhưng tôi khẽ chạm vào mặt bà như để chứng minh với bản thân rằng bà là thật. Tôi lần theo vết chân chim từ khóe mắt bà tới những sợi tóc đã bạc ở thái dương. Khi còn là một đứa trẻ, tôi không thích mẹ như tôi đã thích cha. Thỉnh thoảng bà đánh tôi. Bà khóc một mình và vờ như không có chuyện gì bất ổn. Còn giờ, tất cả những gì tôi muốn là được nghe bà ngân nga trong lúc nấu nướng. Tất cả những gì tôi muốn là những đêm tĩnh mịch khi chúng tôi vẫn còn bình yên và tôi còn là một đứa trẻ.
Tôi muốn thời gian quay trở lại.
“Con xin lỗi…,” tôi thấy mình đang nói. “Con thực sự xin lỗi…”
Bà hôn lên trán tôi và tựa đầu lên đầu tôi, lắc lư. Bà có mùi gỉ sắt mồ hôi và mùi dầu. Mùi quê nhà. Bà bảo tôi rằng tôi là con trai của bà. Chẳng có gì phải xin lỗi. Tôi đã được an toàn. Tôi được yêu thương. Cả gia đình đang ở đây. Kieran, Leanna và con cái của chúng. Đang đợi để gặp tôi. Tôi không kìm được mà bật khóc, chia sẻ tất cả nỗi đau mà sự cô độc đã buộc tôi phải gánh chịu. Những giọt nước mắt là một thứ ngôn ngữ sâu sắc hơn những gì lưỡi tôi có thể thốt ra. Tôi đã hoàn toàn kiệt quệ khi bà hôn lên đầu tôi một lần nữa và buông tôi ra. Chú Narol đến gần bà, đặt một tay lên tay tôi. “Chú Narol…”
“Chào, thằng lỏi khốn kiếp,” chú cộc cằn nói. “Vẫn là con của cha mày hử?”
“Cháu tưởng chú chết rồi,” tôi nói.
“Không. Tử Thần đã gặm nhấm ta một chút. Rồi lại nhả cái thân tàn của ta ra. Hắn nói còn có những vụ giết chóc cần được thực thi và những giọt máu hoang tàn của hầm mỏ cần được cứu rỗi.” Chú nhe răng cười với tôi. Cái sẹo cũ trên môi chú đã đánh bạn với hai vết sẹo mới.
“Chúng ta đã đợi con tỉnh dậy,” mẹ nói. “Đã hai ngày trôi qua kể từ khi họ dùng tàu con thoi mang con trở về.”
Tôi vẫn có thể cảm nhận được vị khói từ vết bỏng trong cổ họng.
“Chúng ta đang ở đâu?” tôi hỏi.
“Tinos. Thành phố của Ares.”
“Tinos…” tôi thì thầm. Tôi nhanh chóng ngồi dậy. “Sevro… Ragnar…”
“Họ còn sống,” chú Narol gầm gừ, đẩy tôi nằm xuống. “Đừng giật ống truyền và thiết bị Tái Tạo Da của mày ra. Mất hàng giờ bác sĩ Virany mới chắp vá lại được cơ thể mày sau vụ tẩu thoát hỗn loạn đấy. Đáng lẽ Các Kỵ Sĩ Xương phải nằm trong vùng ảnh hưởng của Bom Xung. Nhưng không phải. Chúng đã xé xác người của ta trong các đường hầm. Ragnar là lý do duy nhất mày còn sống sót.”
“Chú đã ở đó ư?”
“Mày nghĩ ai là người đã dẫn đầu đội khoan chọc thủng Attica? Là máu của Lykos, Lambda và Omicron đấy.”
“Còn Victra thì sao?”
“Bĩnh tinh đi, nhóc con.” Chú đặt tay lên ngực tôi để tôi khỏi tìm cách ngồi dậy một lần nữa. “Cô ta đang ở cùng bác sĩ. Cô ả Xám cũng vậy. Chúng còn sống. Đang được trị thương.”
Chú phải soát người cháu, chú Narol. Bảo các bác sĩ kiểm tra cơ thể cháu để tìm các thiết bị theo dõi phóng xạ cấy trong người. Có thể chúng đã cố tình thả cháu đi, để tìm Tinos… Cháu phải gặp Sevro.”
“Ơ hay! Tao đã bảo mày bình tĩnh mà,” chú Narol gay gắt nói. “Bọn tao soát người mày rồi. Trong người mày cấy hai thiết bị theo dõi. Cả hai đều đã bị Bom Xung vô hiệu hóa. Mày không bị theo dõi nữa. Và Ares không ở đây. Cậu ta vẫn đi cùng Những Kẻ Gào Rú. Chỉ về để giao những người bị thương và ăn vội ăn vàng.” Đã có hơn chục chiếc áo choàng sói. Vậy là cậu ấy đã tuyển thêm người. Cây Kế đã phản bội chúng tôi, nhưng Vixus đã nhắc đến Đá Cuội và Thằng Hề. Tôi tự hỏi liệu Mặt Cau Có có ở cùng họ hay không.
“Ares lúc nào cũng đi khắp nơi,” mẹ tôi nói.
“Nhiều việc phải làm. Mà chỉ có một Ares,” chú Narol nói vẻ thanh minh. “Họ vẫn ở ngoài đó tìm những người còn sống sót. Họ sẽ sớm trở về. Sáng sớm, nếu may mắn.” Mẹ tôi lườm chú một cái, chú liền im bặt.
Tôi ngả người xuống giường, choáng váng vì được nói chuyện với họ. Vì được nhìn thấy họ. Tôi hầu như chẳng thể nói trọn thành câu. Quá nhiều điều để nói. Quá nhiều cảm xúc xa lạ choán khắp người tôi. Cuối cùng tất cả những gì tôi làm là ngồi đó thở dốc. Tình yêu của mẹ tràn ngập căn phòng, nhưng tôi vẫn cảm thấy một bóng đen di chuyển ngay tại thời khắc này. Chồm lên gia đình mà tôi nghĩ mình đã mất và giờ đang sợ mình không bảo vệ nổi. Kẻ thù của tôi quá hùng mạnh. Quá đông đảo. Còn tôi quá yếu ớt. Tôi lắc đầu, lướt ngón tay cái trên các đốt ngón tay bà.
“Con đã nghĩ không bao giờ được gặp lại mẹ nữa.”
“Vậy mà con vẫn ở đây.” Bằng cách nào đó bà khiến câu đó nghe có vẻ thật lạnh lùng. Mẹ tôi có khác đi, không rỏ lấy một giọt nước mắt trong lúc hai người đàn ông xúc động không nói nên lời. Tôi đã luôn tự hỏi làm thế nào mà tôi có thể sống sót qua Học Viện. Chắc chắn không phải vì cha tôi. Ông là một người dịu dàng. Mẹ là cột sống trong tôi. Là thỏi sắt. Và tôi nắm chặt lấy bàn tay bà như thể cử chỉ đơn giản ấy có thể nói lên tất cả những điều này.
Tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên. Vũ Công thò đầu vào. Vẫn phong độ khôn cùng, ông là một trong số các Đỏ hiếm hoi còn sống khiến tuổi già trông đẹp mắt. Tôi có thể nghe thấy tiếng một chân ông lết khẽ trong hành lang. Cả mẹ và chú tôi đều gật đầu chào ông vẻ kính trọng. Chú Narol kính cẩn bước sang một bên trong lúc Vũ Công lại gần chiếc giường của tôi, còn mẹ tôi vẫn đứng yên. “Có vẻ như số cậu Chim Lặn này chưa tận.” Vũ Công nắm chặt tay tôi. “Nhưng cậu đã khiến chúng tôi sợ xanh mắt mèo đấy.”
“Chết tiệt, thật mừng khi được gặp lại ông, Vũ Công.”
“Và cậu cũng vậy, nhóc ạ. Và cậu cũng vậy.”
“Cảm ơn ông. Vì đã chăm sóc cho họ.” Tôi hất hàm về phía mẹ và chú tôi. “Vì đã giúp đỡ Sevro…”
“Gia đình là phải như vậy mà,” ông nói. “Cậu cảm thấy thế nào?”
“Ngực tôi đau. Và mọi chỗ khác trên cơ thể cũng vậy.”
Ông khẽ cười. “Hẳn rồi. Virany nói thứ độc dược mà chị em nhà Nakamura cho cậu suýt nữa đã giết chết cậu. Cậu đã lên cơn đau tim.”
“Vũ Công, làm thế nào mà Chó Rừng biết được? Tôi đã tự hỏi mỗi ngày. Đã không ngừng phân vân. Những manh mối mà tôi để lại cho hắn. Có phải tôi đã tự mình để lộ thân phận?”
“Không phải cậu,” Vũ Công nói. “Là Harmony.”
“Harmony…” tôi thì thầm. “Cô ta sẽ không… cô ta ghét Hoàng Kim.” Nhưng mặc dù đang nói ra những lời ấy, tôi cũng biết sự thù hận của cô ta liều lĩnh đến mức nào. Lòng căm phẫn mà cô ta hẳn đã cảm thấy khi tôi không cho nổ quả bom cô ta đưa cho tôi để giết Hội Chủ và những kẻ khác trên Mặt Trăng.
“Cô ta nghĩ chúng ta đã bán đứng Khởi Nghĩa,” Vũ Công nói. “Rằng chúng ta đã thỏa hiệp quá nhiều. Cô ta đã nói với Chó Rừng thân phận thật sự của cậu.”
“Hắn đã biết khi tôi ở văn phòng của hắn. Lúc tôi đưa quà cho hắn…”
Ông mệt mỏi gật đầu. “Sự xuất hiện của cậu đã chứng minh cho lời buộc tội của Harmony. Nên Chó Rừng để chúng ta giải cứu cô ta và những người khác. Chúng ta đưa cô ta trở về căn cứ, rồi một tiếng trước khi đội sát thủ của hắn đến, cô ta biến mất.”
“Vì cô ta mà Fitchner phải chết. Fitchner đã cho cô ta một mục đích… Tôi có thể hiểu tại sao cô ta phản bội tôi, nhưng còn ông ấy? Ares?”
“Cô ta đã phát hiện ra Fitchner là một Hoàng Kim. Thế là cô ta phản bội lại ông ấy. Chắc hẳn đã cung cấp cho Chó Rừng tọa độ của căn cứ.” Ares đã là người hùng của cô ta. Là vị thần của cô ta. Sau khi các con của cô ta chết trong hầm mỏ, ông đã cho cô ta một lý do để sống, một lý do để chiến đấu. Rồi cô ta biết được ông là kẻ thù nên đã giết chết ông. Tôi như chết lặng khi biết đó là lý do khiến ông phải bỏ mạng.
Vũ Công lặng lẽ quan sát tôi. Rõ ràng tôi không như những gì ông trông đợi. Mẹ và chú Narol cẩn thận quan sát ông chẳng kém gì họ đang quan sát tôi, đưa ra cùng một kết luận.
“Tôi biết tôi không phải như trước đây,” tôi chậm rãi nói.
“Không, nhóc ạ. Cậu đã trải qua địa ngục. Không phải là chuyện đó.”
“Vậy là chuyện gì?”
Ông trao đổi một cái nhìn với mẹ tôi. “Chị chắc chứ?”
“Nó cần phải biết. Nói với nó đi,” bà bảo. Chú Narol cũng gật đầu.
Vũ Công vẫn ngần ngại. Ông tìm ghế ngồi. Chú Narol vội vàng kéo một chiếc và đặt cạnh giường cho ông. Vũ Công gật đầu cảm ơn rồi nhoài người về phía tôi, chắp các đầu ngón tay vào nhau thành hình tháp chuông. “Darrow, cậu đã trải qua một thời gian quá dài dưới những lời nói dối của người khác. Nên tôi muốn từ giờ sẽ thành thật với cậu. Mãi đến năm ngày trước, chúng tôi vẫn tưởng cậu đã chết.”
“Tôi đã gần chết.”
“Không. Không, ý tôi là chúng tôi đã ngừng tìm kiếm cậu từ chín tháng về trước.”
Bàn tay mẹ bóp chặt tay tôi.
“Ba tháng sau khi cậu bị bắt, các Hoàng Kim đã hành hình cậu trên Màn Hình Nổi vì tội tạo phản. Chúng đã lôi một thằng nhóc giống hệt cậu ra các bậc thang ở thành trì Agea và đọc cáo trạng của cậu. Vờ như cậu vẫn là một Hoàng Kim. Chúng tôi đã tìm cách giải thoát cậu. Nhưng đó là một cái bẫy. Chúng tôi đã để mất hàng nghìn người.” Mắt ông đảo lên nhìn môi tôi, tóc tôi. “Cậu ta có cặp mắt giống hệt mắt cậu, có những vết sẹo, và khuôn mặt chết tiệt của cậu. Chúng tôi đã phải nhìn Chó Rừng chặt đầu cậu và phá hủy đài kỷ niệm của cậu trên Chiến Trường Sao Hỏa.”
Tôi nhìn họ chằm chằm, không thực sự hiểu.
“Chúng ta đã đau buồn vì con,” mẹ tôi nói, giọng lí nhí. “Cả bộ tộc, cả thành phố. Chính ta đã chủ trì Lễ Truy Điệu và chúng ta đã chôn con dưới hầm mỏ sâu ở Tinos.”
Chú Narol khoanh tay, tìm cách ngăn mình khỏi hồi ức. “Thằng nhóc ấy giống hệt mày. Cùng dáng đi. Cùng khuôn mặt. Ta những tưởng ta đã lại phải nhìn mày chết một lần nữa.”
“Nhiều khả năng là một chiếc Mặt Nạ Da hoặc chúng đã Tạo Tác một ai đó, hoặc hiệu ứng kỹ thuật số,” Vũ Công giải thích. “Giờ cũng chẳng quan trọng nữa. Chó Rừng đã giết cậu như một Hoàng Kim. Không phải một Đỏ. Sẽ thật ngu ngốc nếu chúng tiết lộ thân phận của cậu. Làm vậy sẽ cho chúng ta một công cụ. Nên cậu đã chết như mọi Hoàng Kim khác, kẻ tưởng mình có thể trở thành vua. Một lời cảnh cáo.”
Chó Rừng đã hứa sẽ không làm tổn thương tới những người tôi yêu. Giờ đây tôi nhìn thấy hắn đã làm họ tổn thương nặng nề đến mức nào. vẻ ngoài của mẹ tôi đã héo mòn. Tất cả những tiếc thương mà bà giữ trong lòng đã chất đầy đằng sau cặp mắt đang nhìn chằm chằm xuống tôi. Sự ăn năn khiến khuôn mặt bà rũ rượi.
“Ta đã từ bỏ hy vọng,” bà nói khẽ, giọng vỡ òa. “Ta đã từ bỏ.”
“Không phải lỗi của mẹ,” tôi nói. “Mẹ làm sao biết được.”
“Sevro biết,” bà nói.
“Cậu ấy không ngừng tìm cậu,” Vũ Công giải thích. “Tôi tưởng cậu ấy bị điên. Cậu ấy bảo cậu chưa chết. Rằng cậu ấy có thể cảm thấy điều đó. Rằng cậu ấy biết. Tôi thậm chí đã đề nghị cậu ấy nhường vị trí thủ lĩnh của mình cho người khác. Cậu ấy quá nôn nóng tìm kiếm cậu.”
“Nhưng thằng lỏi ấy đã tìm được mày,” chú Narol nói.
“Phải,” Vũ Công đáp. “Cậu ấy đã tìm được. Tôi đã sai. Đáng lẽ tôi phải tin tưởng ở cậu, tin tưởng ở Sevro.”
“Làm sao mọi người tìm được tôi?”
“Theodora đã vạch ra một kế hoạch.”
“Bà ấy đang ở đây ư?”
“Đang làm việc cho chúng ta trong mảng tình báo. Bà ấy có các đầu mối. Một số nguồn tin của bà ấy ở Hộp Đêm Pearl đã nghe ngóng được rằng các Hiệp Sĩ Olympic đang đưa một món hàng từ Attica về Mặt Trăng cho Hội Chủ. Sevro tin rằng cậu chính là món hàng đó, và cậu ấy đã huy động một lực lượng khổng lồ các nguồn lực dự trữ của chúng ta cho cuộc đột kích này, phá hủy hai tài sản quý giá…”
Trong lúc Vũ Công nói, tôi dõi theo mẹ đang nhìn mơ hồ vào bóng đèn rạn nứt trên trần nhà. Bà cảm thấy thế nào trước chuyện này? Khi là một người mẹ phải nhìn đứa con của mình bị những kẻ khác hành hạ? Phải nhìn nỗi đau khắc trong những vết sẹo trên làn da nó, nỗi đau hằn trong câm lặng, trong những cái nhìn xa xăm? Có bao nhiêu bà mẹ đã nguyện cầu để được nhìn thấy các con trai, con gái của mình trở về từ chiến tranh chỉ để nhận ra chiến tranh đã giam cầm chúng, thế giới đã đầu độc chúng, và chúng sẽ không bao giờ được trở lại như xưa nữa?
Suốt chín tháng, mẹ đã đau buồn vì tôi. Giờ bà lại chìm trong nỗi ân hận vì đã từ bỏ, và trong sự tuyệt vọng khi nghe thấy chiến tranh đang nuốt chửng lấy tôi một lần nữa, biết rằng bà chẳng thể làm gì để ngăn cản nó. Trong những năm qua, tôi đã chà đạp quá nhiều người để có được thứ mà tôi nghĩ rằng mình muốn. Nếu đây là cơ hội cuối cùng của tôi trong đời, tôi muốn thực hiện nó một cách đúng đắn. Tôi buộc phải làm vậy.
“… nhưng hiện giờ vấn đề thực sự không phải là trang thiết bị, thứ chúng ta cần là nhân lực…”
“Vũ Công… dừng lại đi,” tôi nói.
“Dừng lại?” ông cau mày bối rối, liếc nhìn chú Narol. “Có gì không ổn sao?”
“Không có gì. Nhưng tôi sẽ nói chuyện này với ông vào sáng mai.”
“Sáng mai? Darrow, thế giới đang chuyển mình dưới chân cậu. Chúng ta đã mất quyền kiểm soát các phân nhánh Đỏ khác. Các Con Trai sẽ không thể trụ quá một năm. Tôi phải cập nhật tình hình cho cậu. Chúng tôi cần cậu trở lại…”
“Vũ Công, tôi vẫn còn sống,” tôi nói, và nghĩ về tất cả những điều tôi muốn hỏi, về cuộc chiến, về những người bạn của mình, việc tôi đã thất bại thế nào, về Ngựa Hoang. Nhưng những điều ấy có thể đợi. “Ông có biết tôi đã may mắn thế nào không? Khi được gặp lại tất cả mọi người? Tôi đã không gặp anh trai hay em gái của mình suốt sáu năm. Nên ngày mai tôi sẽ nghe báo cáo của ông. Ngày mai cuộc chiến lại có thể có tôi. Còn tối nay tôi thuộc về gia đình mình.”
Tôi nghe thấy tiếng lũ trẻ trước khi chúng tôi đến ngưỡng cửa và cảm thấy mình như vị khách trong giấc mơ của một người khác. Không hợp với thế giới của trẻ con. Nhưng tôi chẳng thể nói được gì vì mẹ đang đẩy xe lăn của tôi vào căn phòng tập thể chật chội, lộn xộn, với những chiếc giường tầng bằng kim loại, trẻ con, mùi dầu gội đầu và tiếng huyên náo. Năm đứa trẻ chung huyết thống với tôi, tươi tắn sau khi tắm với mái tóc ướt và những đôi dép nhỏ trên sàn nhà, đang ẩu đả trên một trong những chiếc giường tầng, hai đứa trẻ chín tuổi cao hơn lũ còn lại đang hùa nhau chống lại hai đứa sáu tuổi và một nữ thiên sứ tí hon, con bé không ngừng cụng đầu vào chân thằng nhóc to con nhất. Nó chưa để ý đến con bé. Đứa trẻ thứ sáu trong phòng là cô nhóc mà tôi vẫn còn nhớ từ lần cuối cùng gặp mẹ ở Lykos. Cô nhóc bị mất ngủ. Con của Kieran. Cô bé ngắm những đứa trẻ đằng sau cuốn truyện cổ tích bóng loáng từ chiếc giường tầng khác, và là người đầu tiên chú ý đến sự có mặt của tôi.
“Cha,” con bé gọi, mắt mở lớn. “Cha…”
Kieran đứng bật dậy, bỏ ngang ván súc sắc đang chơi cùng Leanna khi nhìn thấy tôi. Leanna theo sau anh. “Darrow,” anh nói, vội vàng chạy đến bên tôi và dừng lại ngay trước xe lăn của tôi. Anh cũng để râu quai nón. Đang ở độ tuổi giữa hai mươi. Vai không còn chùng xuống như hồi trước. Mắt anh tỏa ra sự tốt bụng mà tôi vẫn từng nghĩ là lý do khiến anh trông hơi ngớ ngẩn, giờ thì chúng chỉ có vẻ cực kỳ can trường. Lấy lại bình tình, anh gọi các con của mình đến gần. “Reagan, Iro, các con. Đến đây gặp em trai cha nào. Đến đây gặp chú của các con đi.”
Lũ trẻ ngượng nghịu xếp hàng xung quanh Kieran. Một đứa cất tiếng cười từ cuối căn phòng và một bà mẹ trẻ đang cho con bú trên giường bèn đứng dậy. “Eo?” tôi thì thầm. Cô gái là một hình ảnh của quá khứ. Nhỏ nhắn, khuôn mặt hình trái tim. Tóc cô dày và rối bù, kiểu tóc sẽ quăn lại vào những ngày ẩm ướt, như tóc Eo hồi trước. Nhưng đây không phải là Eo. Mắt cô gái nhỏ hơn, mũi nhọn hơn, dáng vẻ thanh tao hơn chứ không rực lửa. Và đây là một người phụ nữ, không phải một thiếu nữ như vợ tôi. Cô lúc này đã hai mươi tuổi, theo tính toán của tôi.
Tất cả mọi người nhìn tôi lạ lùng.
Tự hỏi có phải tôi đã phát điên.
Ngoại trừ Dio, em gái của Eo. Cô nở một nụ cười.
“Anh xin lỗi, Dio,” tôi nói nhanh. “Trông em… giống hệt cô ấy.”
Không để tình cảnh trở nên lúng túng, cô gạt đi lời xin lỗi của tôi. Bảo rằng đó là những lời tử tế nhất mà tôi có thể nói. “Còn đây là ai?” tôi hỏi về đứa trẻ cô đang bế trên tay. Tóc con bé khiến ai cũng phải chú ý. Đỏ như đồng thau và buộc bằng chiếc dây nịt khiến mái tóc chĩa thẳng lên đỉnh đầu thành một chiếc ăng ten nhỏ. Nó nhìn tôi hào hứng bằng cặp mắt đỏ sẫm.
“Nhóc con này ư?” Dio hỏi, bước lại gần xe đẩy của tôi. “Ồ, đây là người mà em đã muốn được giới thiệu với anh kể từ khi Deanna nói với bọn em rằng anh còn sống.” Cô trìu mến nhìn anh trai tôi. Tôi cảm thấy ghen tị ghê gớm. “Đây là con đầu lòng của bọn em. Anh có muốn bế nó không?”
“Bế nó?” tôi nói. “Không… anh đang…”
Đôi bàn tay mập mạp nhỏ nhắn của con bé với lấy tôi, và Dio đẩy con bé vào lòng tôi khi tôi còn chưa kịp lùi lại. Con bé bám chặt lấy áo len của tôi, miệng lẩm bẩm trong lúc quay người và bò quanh cho đến khi ngồi đúng tư thế mà nó thích trên đùi tôi. Nó vỗ tay rồi phá lên cười. Hoàn toàn không biết tôi là thứ gì. Không biết vì sao hai tay tôi lại nhiều sẹo đến vậy. Phấn khích vì kích cỡ của chúng và vì Phù Hiệu Hoàng Kim, con bé chộp lấy ngón tay cái của tôi và tìm cách cắn nó.
Thế giới của nó hoàn toàn khác với những nỗi kinh hoàng mà tôi biết. Tất cả những gì con bé nhìn thấy là tình yêu. Làn da con bé xanh xao và mềm mại trên da tôi. Nó được làm từ mây, còn tôi là đá. Mắt con bé to và sáng như mắt mẹ nó. Cách cư xử và đôi môi mỏng như của Kieran. Nếu đây là một cuộc sống khác, nó có thể đã là con của tôi và Eo. Vợ tôi hẳn sẽ phá lên cười khi nghĩ rằng cuối cùng anh trai tôi và em gái của cô ấy lại là những người được ở bên nhau chứ không phải chúng tôi. Chúng tôi là cơn bão nhỏ không thể duy trì. Nhưng biết đâu Dio và Kieran thì có.
Một hồi lâu sau khi các bóng đèn ở khắp khu dân cư đã được chỉnh cho tối lại để giảm gánh nặng cho các máy phát, tôi ngồi với chú và anh trai của mình quanh chiếc bàn đặt cuối phòng, nghe Kieran kể về nhiệm vụ mới mà anh học được từ các Cam về cách sửa chữa những chiếc phi cơ Cánh Gãy và tàu con thoi. Dio đã đi ngủ từ lâu, nhưng cô để đứa con nhỏ lại cho tôi.
Nó đang ngủ trên tay tôi, thỉnh thoảng lại cựa mình khi những giấc mơ đưa nó đến bất cứ nơi nào có thể.
“Cuộc Sống ở đây không quá kham khổ,” Kieran nói. “Tốt hơn chốn xó xỉnh bên dưới. Bọn anh có thức ăn. Tắm bằng nước. Không còn xả khí như hồi xưa nữa! Họ nói có một hồ nước phía trên. Nhà tắm là một thứ đáng kinh ngạc. Lũ trẻ rất thích nó.” Anh ngắm các con của mình trong ánh sáng mờ. Hai đứa ngủ chung một giường, khẽ cựa mình trong giấc ngủ. “Cái khó là không biết tương lai của chúng rồi sẽ thế nào? Chúng sẽ đào mỏ ư? Hay làm việc trong Khu Ươm Tơ? Anh đã luôn nghĩ chúng sẽ làm vậy. Rằng anh đang để lại cho chúng một thứ gì đó, một nhiệm vụ, một cái nghề. Em hiểu chứ?” Tôi gật đầu. “Có lẽ anh đã muốn các con trai của mình trở thành những Chim Lặn. Như em. Như cha. Nhưng…” Anh nhún vai.
“Tất cả chẳng còn nữa khi giờ đây mày đã được mở mắt,” chú Narol nói. “Cuộc sống trở nên trống rỗng khi mày biết mình đang bị chà đạp.”
“Phải,” Kieran đáp. “Chết ở tuổi ba mươi để bọn chúng có thể sống đến một trăm tuổi. Chết tiệt, điều ấy thật phi lý. Anh chỉ muốn các con của mình có nhiều hơn thế này, em trai ạ.” Anh nhìn tôi chăm chú và tôi nhớ đến lúc mẹ hỏi tôi chuyện gì sẽ diễn ra sau cách mạng. Chúng tôi sẽ tạo ra một thế giới như thế nào? Đó là điều mà Ngựa Hoang đã hỏi. Điều Eo chưa từng nghĩ đến. “Chúng phải có nhiều hơn thế này. Và anh yêu quý Ares như tất cả những người khác. Anh nợ cậu ấy mạng sống của mình, lẫn mạng sống của các con anh. Nhưng…” Kieran lắc đầu, muốn nói thêm điều gì đó nhưng anh cảm thấy sức nặng từ cặp mắt chú Narol đang nhìn mình.
“Anh nói tiếp đi,” tôi bảo.
“Anh không hiểu liệu cậu ấy có biết điều gì sẽ diễn ra sau đó hay không. Đó là lý do vì sao anh rất mừng khi thấy em trở về, em trai ạ. Anh biết em có một kế hoạch. Anh biết em có thể cứu chúng ta.”
Anh nói ra điều đó với quá nhiều trung thành, quá nhiều sự tin tưởng.
“Dĩ nhiên em có kế hoạch,” tôi nói, vì tôi biết đó là điều anh muốn nghe. Nhưng khi Kieran, đầy thỏa mãn, rót đầy cốc cho tôi, chú Narol bắt gặp ánh mắt tôi, và tôi biết chú nhìn thấu lời nói dối, cả hai chúng tôi đều cảm thấy bóng tối đang đến gần.