Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
39
Trái Tim

❊ ❊ ❊

39

TRÁI TIM

Vũ Công đến gặp tôi khi tôi đang chuẩn bị những bước cuối cùng để lên phi thuyền cùng Sevro và Ngựa Hoang, con tàu sẽ đưa chúng tôi đến hạm đội trên quỹ đạo. Tinos trở nên náo động. Hàng trăm phi thuyền và tàu vận chuyển được Vũ Công và Các Con Trai chủ chốt của ông tập hợp bay khỏi những đường hầm lớn để đến Nam Cực, đến đó họ sẽ tiếp tục đưa các Đá Nham Thạch cả già lẫn trẻ rời khỏi nhà đến khu vực an toàn trong hầm mỏ, còn các chiến binh sẽ đến quỹ đạo để gia nhập hạm đội của tôi. Trong hai tư giờ, họ sẽ di chuyển tám trăm nghìn người bằng nỗ lực vĩ đại nhất trong lịch sử Các Con Trai Của Ares. Tôi mỉm cười nghĩ đến việc Fitchner sẽ hạnh phúc thế nào khi biết nỗ lực lớn nhất chúng tôi thực hiện dưới danh nghĩa của ông là để cứu mạng người thay vì cướp đi.

Sau khi dùng hạm đội để che chắn cho việc sơ tán, tôi sẽ bay hết tốc lực đến Sao Mộc. Vũ Công và Kẻ Giảo Hoạt sẽ ở lại để tiếp tục những gì họ đã khởi sự và cầm chân Chó Rừng ở Sao Hỏa cho đến khi tiến trình tiếp theo của kế hoạch bắt đầu.

“Thật ám ảnh, phải không,” Vũ Công nói, nhìn đại dương những ánh lửa động cơ màu xanh tỏa sáng qua các vú đá tới đường hầm lớn trên nóc nhà của Tinos. Victra đứng cạnh Sevro bên rìa sân bay mở, hai chiếc bóng tối đen dõi theo hy vọng của hai người trôi vào bóng tối. Hạm đội Đỏ tham chiến,” Vũ Công nói. “Chưa bao giờ tôi nghĩ mình sè được chứng kiến ngày này.”

“Đáng lẽ Fitchner phải có mặt ở đây,” tôi đáp.

“Phải, đáng lẽ,” Vũ Công cau mặt. “Tôi nghĩ đó là nỗi ân hận lớn nhất của tôi. Ân hận vì ông ấy không thể sống để nhìn con trai đội mũ chiến của ông ấy. Còn cậu thì trở thành những gì ông ấy luôn biết cậu sẽ trở thành.”

“Là gì?” tôi hỏi, nhìn một Kẻ Gào Rú Đỏ nhảy lên hai lần trong Ủng Trọng Lực và bay nhanh khỏi rìa sân bay để tiến vào cửa chở hàng đang để ngỏ của một con tàu chở lính vừa bay ngang qua.

“Một người biết tin tưởng ở người khác,” ông ấy nhẹ nhàng nói.

Tôi quay lại để đối diện với Vũ Công, cảm thấy mừng vì ông đã đến tìm tôi vào giây phút cuối cùng tôi được ở cùng những người trong gia đình mình. Tôi không biết mình có thể trở lại hay không. Nếu có, tôi sợ rằng ông sẽ nhìn tôi như một người khác. Một người đã phản bội ông, phản bội người của chúng tôi, và phản bội giấc mơ của Eo. Tôi đã từng ở trong vị thế này. Nói lời tạm biệt trên sân bay. Khi ấy Harmony đã đứng cùng ông, và cả Mickey, khi họ nói lời tạm biệt trên đỉnh tháp ở Yorkton ấy. Và ông lại một lần nữa ở đây, nói lời tạm biệt khi tôi bước chân vào chiến trận. Tại sao tôi lại cảm thấy sầu muộn đến vậy vì một quá khứ quá đỗi kinh hoàng? Có lẽ đó là bản tính của chúng ta, luôn ước thay đổi những chuyện đã rồi và những điều khó có thể, thay vì những điều đang có và sẽ có.

Cần nhiều sức mạnh để hy vọng hơn hồi tưởng.

“Cậu thực sự nghĩ Các Lãnh Chúa Vệ Tinh sẽ trợ giúp chúng ta?” ông hỏi.

“Không. Mánh khóe ở đây là khiến họ nghĩ họ đang giúp bản thân. Rồi rút lui trước khi họ quay sang chúng ta.”

“Đó là một việc mạo hiểm, nhóc con, nhưng cậu thích những việc như vậy, phải không?”

Tôi nhún vai. “Đó cũng là cơ hội duy nhất mà chúng ta có.”

Những đôi ủng cọ trên boong tàu bằng kim loại sau lưng tôi. Holiday bước lên cầu thang, mang theo một chiếc túi đựng vũ khí với vài Kẻ Gào Rú mới. Cuộc sống tiếp tục chuyển động, cuốn theo tôi. Đã bảy năm kể từ khi tôi gặp Vũ Công, nhưng với ông dường như đã ba mươi năm. Ông đã đối diện với chiến tranh trong bao nhiêu thập kỷ? Ông đã nói lời tạm biệt với bao nhiêu người bạn mà tôi chưa từng được biết, những người ông chưa từng nhắc tên? Những người ông đã yêu mến chẳng kém gì tôi yêu Sevro và Ragnar. Ông đã từng có gia đình, mặc dù giờ đây chẳng mấy khi ông nhắc đến họ.

Mỗi người chúng ta đều đã từng có một thứ gì đó. Mỗi người chúng ta đều bị tước đoạt và vụn vỡ theo cách của mình. Đó là lý do Fitchner thành lập đạo quân này. Không phải để gắn kết chúng tôi lại với nhau, mà để cứu chính mình khỏi vực thẳm do cái chết của người vợ để lại trong lòng. Ông đã cần một ánh sáng. Và ông đã tạo ra nó. Tình yêu là tiếng gào trong cơn gió của ông. Cũng như với vợ tôi.

“Lorn đã từng nói với tôi rằng nếu ông ấy là cha tôi, ông ấy sẽ nuôi dạy tôi trở thành người tốt. Ông ấy nói không có hòa bình nào cho những người vĩ đại.” Tôi mỉm cười trước ký ức ấy. “Đáng lẽ tôi nên hỏi ông ấy rằng ông ấy nghĩ ai là người đem đến hòa bình cho tất cả những người tốt đó.”

“Cậu một người tốt,” Vũ Công nói với tôi.

Hai tay tôi đầy sẹo và thô sần. Khi nắm lại, các khớp tay chuyển thành màu tái nhợt quen thuộc.

“Thật ư?” Tôi mỉm cười. “Vậy sao tôi lại muốn làm những việc xấu?” Vũ Công bật cười, và tôi khiến ông ngạc nhiên khi ôm chầm lấy ông. Bàn tay lành lặn của ông ôm lấy tôi. Đầu ông còn chưa cao đến ngực tôi. “Sevro đang đội mũ chiến, nhưng ông mới là trái tim của nơi này,” tôi bảo ông. “Luôn là vậy. Ông quá khiêm tốn để nhận ra điều đó, nhưng ông vĩ đại chẳng kém gì Ares. Và không hiểu sao, ông vẫn là một người tốt. Không như con chuột cống bẩn thỉu ấy.” Tôi lùi lại và đấm vào ngực ông. “Và tôi yêu ông. Nhân tiện nói vậy để ông biết.”

“Ôi, chết tiệt,” ông lẩm bẩm, mắt đỏ mọng. “Tôi những tưởng cậu là một sát thủ. Cậu đang tỏ ra ủy mị trước mặt tôi đấy à, nhóc?”

“Không bao giờ,” tôi đáp và nháy mắt.

Ông đẩy tôi ra. “Tạm biệt mẹ cậu trước khi lên đường đi.”

Tôi để mặc ông quát tháo một nhóm Con Trai và len qua đám đông, đấm tay với Đá Cuội, người được Mặt Cau Có đẩy trên một chiếc xe lăn về phía thang lên tàu bay, đưa tay chào Các Con Trai Của Ares mà tôi biết mặt, đáp trả Thằng Hề, cậu đang bước cùng một toán Những Kẻ Gào Rú. Mẹ tôi và Ngựa Hoang ngừng cuộc trò chuyện một cách đột ngột khi tôi xuất hiện. Cả hai trông có vẻ đầy xúc động.

“Có chuyện gì vậy?” tôi hỏi.

“Chỉ đang nói lời tạm biệt thôi,” Ngựa Hoang đáp.

Mẹ bước lại gần tôi. “Dio đã mang theo thứ này từ Lykos.” Bà mở chiếc hộp nhỏ bằng nhựa và chỉ cho tôi thấy nắm đất bên trong. Người mẹ nhỏ bé ngẩng lên cười với tôi. “Con bay vào màn đêm, và khi vạn vật mù tối, hãy nhớ con là ai. Hãy nhớ con không bao giờ đơn độc. Những hy vọng và ước mơ của mọi người đi cùng con. Hãy nhớ đến nhà.” Bà kéo tôi xuống để hôn lên trán tôi. “Hãy nhớ con được yêu thương.” Tôi ôm bà thật chặt rồi lùi lại để thấy những giọt lệ nhỏ xuống từ đôi mắt cương nghị của bà.

“Con sẽ ổn mà,” tôi nói.

“Mẹ biết. Mẹ biết con nghĩ mình không xứng đáng có được hạnh phúc,” bà nói. “Nhưng con xứng đáng, con à. Con xứng đáng hơn bất kỳ ai mà mẹ biết. Nên hãy làm những gì con phải làm, rồi trở về bên mẹ.” Bà cầm tay tôi và Ngựa Hoang. “Cả hai con hãy trở về. Rồi bắt đầu sống.”

Tôi để bà ở lại, bối rối và xúc động. “Chuyện đó là thế nào?” tôi hỏi Ngựa Hoang. Ngựa Hoang nhìn tôi như thể đáng lẽ tôi phải biết mới phải.

“Bà đang sợ.”

“Tại sao?”

“Vì bà là mẹ của anh.”

Tôi bước tới bãi đỗ phi thuyền của mình. Sevro và Victra nhập bọn cùng tôi và Ngựa Hoang dưới chân phi thuyền. “Chim Lặn…” Vũ Công hét to trước khi chúng tôi lên tới đỉnh. Tôi quay lại thấy người đàn ông xương xẩu đang giơ nắm đấm lên trời. Đằng sau ông, cả sân bay bằng vú đá đang nhìn tôi, hàng trăm người quét dọn boong tàu trên các đường ray cơ giới hóa, các phi công, các Lam, các Đỏ và các Lục, những người đứng ở cầu thang phi thuyền của họ, hoặc đứng ở lối đi dẫn tới khoang chỉ huy, mũ cầm trên tay, các trung đội Xám, Đỏ và các Đá Nham Thạch đứng cạnh nhau, mang theo vũ khí cận chiến và vật dụng - những lưỡi hái khâu trên vai, vẽ trên mặt - trong lúc bước lên phi thuyền để bay tới hạm đội của tôi. Những người đàn ông, đàn bà của Sao Hỏa. Chiến đấu vì một thứ lớn hơn bản thân họ. Vì hành tinh của chúng tôi, vì người của họ. Tôi cảm thấy sức nặng tình yêu của họ. Cảm thấy hy vọng của những người phải sống đời nô lệ, những người đã chứng kiến Các Con Trai Của Ares vùng lên chiếm giữ Phobos. Chúng tôi đã hứa với họ một điều, và giờ chúng tôi phải thực hiện. Từng người một, đội quân của tôi giơ tay lên, cho đến khi một biển những nắm đấm siết chặt như Eo đã từng làm khi em nắm lấy bông hồng tú cầu và ngã xuống trước mặt Augustus.

Cơn ớn lạnh chạy qua người tôi khi Sevro, Victra, Ngựa Hoang và cả mẹ tôi đều giơ tay lên hòa nhịp. “Phá vỡ xiềng xích,” Vũ Công gầm vang. Tôi giơ nắm đấm đầy sẹo lên và lặng lẽ bước vào phi thuyền để gia nhập Hạm Đội Đỏ tiến vào trận chiến.

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.