27
TIẾU VỊNH
Tôi vội vã chạy lại lỗ hổng. Nước ôn hòa tạt vào mép. Tảng băng quá dày để có thể nhìn thấy Ngựa Hoang bên dưới trong lúc cô bơi, nhưng ngọn đèn tỏa sáng nhè nhẹ qua mép băng dày dơ dáy có màu xanh và đang lững thững trôi về phía đất liền. Tôi đi theo nó. Holiday gắng lê lết theo sau. Tôi hét lên bảo cô ở lại lấy hộp cứu thương mà chữa trị cho bản thân.
Tôi đi theo ánh sáng của Ngựa Hoang. Kiếm Lưỡi Mềm lướt trên mặt băng, lần theo ánh sáng bên dưới trong vài phút, cho đến khi cuối cùng nó cũng dừng lại. Chưa đủ lâu để cô ngạt thở, nhưng nó không di chuyển suốt mười giây. Rồi nó bắt đầu nhạt dần. Băng và nước tối dần khi ánh sáng chìm vào biển cả. Tôi phải đưa cô ra khỏi đó. Tôi đâm Kiếm Lưỡi Mềm vào mặt băng, đục một lỗ hổng. Tôi gầm lên khi thọc ngón tay vào vết nứt và nhấc ra, ném nó ra sau đầu để lộ mặt nước đang nổi sóng với những thân thể nhợt nhạt và máu. Ngựa Hoang trồi khỏi mặt nước, thét lên trong đau đớn. Ragnar ở bên cạnh cô, xanh xao và cứng đơ, kẹp dưới tay trái cô, trong lúc tay phải của cô chém mạnh vào một thứ gì đó nhợt nhạt dưới nước.
Tôi đâm Kiếm Lưỡi Mềm vào mặt băng phía sau rồi bám chặt cán kiếm. Ngựa Hoang túm lấy tay tôi và tôi kéo cô ra khỏi mặt nước. Rồi gằn hết sức, chúng tôi kéo Ragnar lên. Ngựa Hoang trèo lên mặt băng, ngã xuống cùng Ragnar. Nhưng không chỉ có mình cô ấy. Một sinh vật màu trắng trông như con dòi có kích cỡ của một người đàn ông nhỏ đang bám trên lưng cô. Nó có hình dáng như một con ốc đang bò hết tốc lực, chỉ có điều lưng nó cứng và lớp da mờ đục đầy lông lốm đốm hàng chục cái miệng nhỏ kêu re ré với những cái răng nhọn hoắt cắn vào lưng Ngựa Hoang. Nó đang ăn thịt cô. Một sinh vật nữa bằng một con chó to bám trên lưng Ragnar.
“Kéo nó ra!” Ngựa Hoang gắt, điên cuồng chém Kiếm Lưỡi Mềm. “Kéo nó ra khỏi người tôi!” Sinh vật ấy mạnh hơn bình thường. Nó bò ngược lại lỗ hổng, tìm cách kéo theo Ngựa Hoang về tổ của mình. Một tiếng súng vang lên và con quái co giật khi viên đạn của Holiday bắn thẳng vào sườn nó. Máu đen tuôn ra. Con vật ré lên và chậm lại vừa đủ để tôi chạy lại gần Ngựa Hoang và dùng Kiếm Lưỡi Mềm lột nó ra khỏi lưng cô. Tôi đá nó sang một bên. Nó giãy chết. Tôi chém đôi con quái của Ragnar, hất nó ra khỏi lưng anh ta, và ném nó sang một bên.
“Dưới đó còn nhiều nữa. Cả thứ gì đó lớn hơn thế,” Ngựa Hoang nói, lảo đảo đứng dậy. vẻ mặt cô đanh lại khi nhìn thấy Ragnar. Tôi vội chạy đến bên anh ta. Anh ta đã ngừng thở.
“Canh chừng cái lỗ,” tôi nói với Ngựa Hoang.
Anh bạn khổng lồ của tôi trông thật nhỏ bé khi nằm đó trên mặt băng. Tôi bắt đầu hô hấp nhân tạo. Chiếc ủng bên trái của anh ta đã biến mất. Vớ tuột một nửa. Bàn chân co giật trên mặt băng khi tôi ấn ngực. Holiday loạng choạng lại gần chúng tôi. Đồng tử cô mở lớn vì thuốc giảm đau. Chân băng chất Tái Sinh Da từ hộp cứu thương. Nhưng với tổn thương mô sâu đến vậy, cô ấy sẽ không thể bước đi khi thuốc giảm đau đã hết. Cô ngã vật xuống mặt băng bên cạnh Ragnar, đi vớ cho anh ta như thể đó là việc cần thiết.
“Tỉnh dậy,” tôi thấy mình đang nói. Nước dãi lạnh cóng trên môi. Hai mí cứng lại vì những giọt nước mắt mà tôi thậm chí không biết đang chảy. “Tỉnh dậy. Công việc của anh chưa xong kia mà.” Hình xăm Kẻ Gào Rú tối sẫm trên làn da tái nhợt của anh ta. Các cổ ngữ hộ thân Rune như những giọt nước mắt trên khuôn mặt trắng bệch của anh ta. “Người của anh cần anh,” tôi nói. Holiday nắm tay Ragnar. Cả hai tay cô chẳng lớn bằng một bàn tay sáu ngón khổng lồ của anh ta.
“Anh muốn để cho bọn chúng chiến thắng ư?” Holiday hỏi. “Tỉnh dậy, Ragnar. Tỉnh dậy.” Anh ta co giật dưới tay tôi. Ngực nhấp nhô khi tim đập trở lại. Nước phọt ra từ miệng anh ta. Tay cào trên mặt băng trong ngơ ngác, ho sặc sụa tìm không khí. Anh ta hít mạnh. Bộ ngực khổng lồ phồng lên trong lúc anh ta nhìn đăm đăm lên trời. Đôi môi đầy sẹo nhếch lên thành một nụ cười mỉa mai. “Chưa đến lúc, Mẹ Vĩ Đại ạ. Chưa đến lúc.”
“Chúng ta tiêu rồi,” Holiday nói khi chúng tôi nhìn đống trang bị nghèo nàn mà Ngựa Hoang đã tìm cách vơ vét từ phi thuyền. Chúng tôi run rẩy trong khe núi, tạm tránh những cơn gió. Không tránh được mấy. Chúng tôi tụm vào nhau trong hơi ấm lay lắt của hai ngọn lửa nhiệt sau khi vác nó qua tảng băng trôi. Cơn gió có tốc độ tám mươi ki lô mét cào xé chúng tôi bằng những cái răng lạnh buốt. Cơn bão tối sầm lại trên mặt nước phía sau chúng tôi. Ragnar nhìn nó bằng cặp mắt cảnh giác trong lúc những người còn lại kiểm tra đống đồ dùng. Có một chiếc máy tiếp sóng GPS, vài thanh protein, hai đèn pin, đồ ăn khô, lò nhiệt, và một cái chăn nhiệt đủ lớn cho một người. Chúng tôi quấn nó quanh người Holiday, vì áo giáp của cô bị hỏng nhiều nhất. Có cả một khẩu súng bắn pháo sáng, một chiếc máy mạ bản Tái Tạo Da, và một thiết bị số hướng dẫn sinh tồn cỡ ngón tay cái.
“Cô ấy nói đúng,” Ngựa Hoang nói. “Chúng ta phải ra khỏi đây, bằng không thì bỏ mạng.”
Hai Đá Nham Thạch của Ragnar đã chết. Các hộp vũ khí của chúng tôi đã biến mất. Áo giáp, Ủng Trọng Lực và các thiết bị đã chìm dưới đáy đại dương. Tất cả những thứ đáng lẽ sẽ giúp các Đá Nham Thạch đè bẹp Hoàng Kim. Tất cả những thứ đáng lẽ sẽ giúp chúng tôi liên lạc với các bạn trên quỹ đạo. Vệ tinh nhân tạo đã bị che mắt. Không có ai đang theo dõi. Không một ai, ngoại trừ những kẻ đã bắn chúng tôi rớt khỏi không trung. Điều an ủi duy nhất là chúng cũng đã bị rớt. Chúng tôi đã nhìn thấy ngọn lửa bốc lên từ xác con tàu của chúng ở sâu trong núi trong lúc lết qua những tảng băng. Nhưng, nếu chúng sống sót, nếu chúng có dụng cụ, chúng sẽ săn lùng chúng tôi, và tất cả những gì chúng tôi có để tự vệ là bốn thanh Kiếm Lưỡi Mềm, một khẩu súng trường và một chiếc Găng Xung đã cạn năng lượng. Holiday bị thương ở lưng. Da Hải Cẩu của chúng tôi bị rách và hư hại. Nhưng việc mất nước sẽ giết chúng tôi trước cả cái lạnh. Những tảng đá màu đen và băng trải khắp đường chân trời. Nếu chúng tôi ăn đá, thân nhiệt của chúng tôi sẽ hạ xuống và cái lạnh sẽ giết chết chúng tôi.
“Chúng ta phải tìm một nơi trú ẩn thực sự.” Ngựa Hoang run rẩy thổi vào bàn tay đeo găng. “Theo lần cuối tôi xem biểu đồ trong buồng lái thì chúng ta còn cách Tòa Tháp hai trăm ki lô mét nữa.”
“Chẳng khác gì một nghìn cây,” Holiday cộc cằn nói. Cô cắn bờ môi dưới nứt nẻ, vẫn nhìn chằm chằm vào đống đồ như thể chúng sẽ đẻ ra thêm nhiều nữa.
Ragnar mệt mỏi nhìn chúng tôi trao đổi. Anh ta rành mảnh đất này. Anh ta biết chúng tôi sẽ không thể sống sót ở đây. Và mặc dù không nói ra, anh ta biết mình sẽ đứng nhìn từng người chúng tôi bỏ mạng mà chẳng thể làm bất kỳ điều gì. Holiday sẽ chết đầu tiên. Rồi Ngựa Hoang. Da Hải Cẩu của cô đã bị rách chỗ con quái vật cắn và nước đã tràn vào. Rồi đến lượt tôi, còn Ragnar sẽ sống sót. Chúng tôi nói nghe mới kiêu ngạo làm sao, cứ tưởng rằng mình có thể giáng thế và giải phóng các Đá Nham Thạch chỉ sau một đêm.
“Ở đây không có dân du mục sao?” Holiday hỏi Ragnar. “Chúng tôi vẫn được nghe những câu chuyện về các binh lính bị bỏ rơi…”
“Chúng không phải là những câu chuyện,” Ragnar nói. “Các bộ tộc hiếm khi lảng vảng đến Vùng Băng sau mùa thu. Đây là mùa của các Thực Tử.”
“Lúc trước anh đâu có nhắc đến họ,” tôi nói.
“Tôi tưởng chúng ta sẽ bay qua lãnh địa của họ. Tôi xin lỗi.”
“Các Thực Tử là gì?” Holiday hỏi. “Kiến thức nhân loại học Nam Cực của tôi chẳng đáng một xu.”
“Những kẻ ăn thịt người,” Ragnar nói. “Những Kẻ Ô Danh bị đuổi khỏi các bộ tộc.”
“Chết tiệt.”
“Darrow, hẳn phải có cách nào đó để liên lạc với người của anh đến giải cứu,” Ngựa Hoang nói, quyết tâm tìm một đường thoát.
“Không có cách nào cả. Hệ thống gây nhiễu sóng của Asgard khiến cả lục địa này bị nhiễm điện. Công nghệ duy nhất trong cả một nghìn cây số nằm ở đó. Trừ phi con tàu kia có thứ gì khác.”
“Chúng là ai?” Ragnar hỏi.
“Tôi không biết. Không thể là Chó Rừng,” tôi nói. “Nếu hắn biết chúng ta là ai, hắn sẽ cử cả hạm đội đuổi theo chứ không chỉ một con tàu lén lút đâu.”
“Là Cassius,” Ngựa Hoang nói. “Tôi nghĩ hắn đã đến bằng một con tàu ngụy trang như tôi. Đáng lẽ hắn phải ở Mặt Trăng. Đó là một trong những lợi thế của việc thương thảo ở đây. Chúng sẽ gặp bất lợi chẳng kém gì tôi nếu bị bắt gặp khi đang lén lút sau lưng anh trai tôi. Thậm chí là tệ hơn.”
“Làm thế nào hắn biết đâu là tàu của chúng ta?” tôi hỏi.
Ngựa Hoang nhún vai. “Chắc hắn đã đánh hơi thấy đòn nghi binh. Có thể hắn đã đi theo chúng ta từ Lòng Chảo. Tôi không biết. Hắn không phải kẻ ngu. Hắn cũng đã bắt bài anh ở Cơn Mưa, khi lách dưới tường.”
“Hoặc có người đã nói cho hắn biết,” Holiday độc địa nói.
“Tại sao tôi lại nói cho hắn biết khi tôi cũng ở trên con tàu khốn nạn ấy?” Ngựa Hoang đáp trả.
“Hãy hy vọng đó là Cassius,” tôi nói. “Nếu đúng, hắn sẽ không thể dùng Ủng Trọng Lực bay đến Asgard để tìm sự trợ giúp, vì làm vậy chúng sẽ phải giải thích với Chó Rừng tại sao chúng lại có mặt ở Phobos. Mà sao chúng lại bị rớt vậy?” tôi hỏi. “Có vẻ vì một quả tên lửa nhận dạng từ đuôi phi thuyền của chúng ta. Nhưng chúng ta đâu có tên lửa.”
“Trong hộp có,” Ragnar nói. “Tôi đã bắn Đạn Giáo từ khoang chở hàng phía sau bằng một bệ phóng đặt trên vai.”
“Anh đã bắn tên lửa vào chúng trong lúc chúng ta đang rơi?” Ngựa Hoang hồ nghi hỏi.
“Phải. Tôi đã định lấy Ủng Trọng Lực nữa. Nhưng thất bại.”
“Tôi nghĩ anh đã làm không tồi,” Ngựa Hoang nói, bất chợt cười phá lên. Tiếng cười lan sang chúng tôi, kể cả Holiday. Ragnar không hiểu câu nói đùa. Nhưng sự vui vẻ của tôi nhanh chóng phai nhạt khi Holiday ho và kéo mũ trùm đầu.
Tôi ngắm những đám mây đen trên biển. “Khi nào cơn bão ấy sẽ đổ bộ, Ragnar?”
“Có lẽ khoảng hai giờ. Nó di chuyển mỗi lúc một nhanh.”
“Nhiệt độ sẽ xuống âm sáu mươi độ,” Ngựa Hoang nói. “Chúng ta sẽ không thể sống sót. Không thể, với dụng cụ như thế này.” Cơn gió gào thét qua hẻm núi và sườn đồi lạnh lẽo quanh chúng tôi.
“Vậy thì chỉ còn một lựa chọn duy nhất,” tôi nói. “Chúng ta sẽ thu dọn và đi qua dãy núi, tìm con tàu bị rớt. Nếu là Cassius, hắn sẽ có ít nhất một tiểu đội của quân đoàn Mười Ba bên mình.”
“Đó không phải là ý kiến hay đâu,” Ngựa Hoang thận trọng nói. “Lũ Xám ấy được huấn luyện để chiến đấu trong môi trường mùa đông tốt hơn chúng ta.”
“Tốt hơn cô,” Holiday nói, kéo lớp Da Hải Cẩu để Ngựa Hoang có thể đọc hình xăm quân đoàn Mười Ba trên cổ cô. “Không hơn tôi.”
“Cô là một Kỵ Binh?” Ngựa Hoang hỏi, không giấu nổi vẻ ngạc nhiên. “Từng là. Điểm cốt lõi là: các nguyên tắc trận địa của Pháp Quan, đồ dùng sinh tồn trong phương tiện vận chuyển cho các nhiệm vụ dài hạn đủ để cung ứng cho một tiểu đội trong một tháng ở bất kỳ điều kiện nào. Chúng sẽ có nước, thức ăn nhiệt và Ủng Trọng Lực.”
“Thì chúng sẽ không thể địch lại chúng ta,” Ragnar nói.
“Và chúng ta phải tấn công khi chúng còn đang ổn định lại đội hình,” tôi nói. “Nếu đi ngay và đi nhanh hết mức, thì chúng ta có thể đến đó trước khi cơn bão đổ bộ. Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta.”
Ragnar và Holiday nhập bọn cùng tôi, anh chàng Đá Nham Thạch thu lượm dụng cụ trong lúc cô gái Xám kiểm tra đạn dược của khẩu súng trường. Nhưng Ngựa Hoang ngần ngại. Có điều gì khác cô chưa nói với chúng tôi. “Chuyện gì vậy?” tôi hỏi.
“Là Cassius,” cô từ tốn nói. “Tôi không biết chắc. Nếu hắn không chỉ có một mình thì sao? Nếu Aja ở cùng hắn thì sao?”