58
ÁNH SÁNG LỤI TÀN
Máu tuôn ra từ ngực Sevro, bắn lên mặt tôi. Cậu lảo đảo, đánh rơi Kiếm Lưỡi Mềm, khuỵu gối và thở gấp trong cơn sốc. Tôi chạy đến bên cậu dưới họng khẩu súng đang bốc khói của Cassius. Sevro đang ôm ghì lấy ngực, bàng hoàng. Máu nhỏ ra từ miệng cậu. Sủi bọt tràn qua áo lót, nhuộm đỏ tay tôi. Cậu ho máu lên người tôi, tìm cách đứng dậy, để cười như không có gì xảy ra. Nhưng không hiệu quả. Tay cậu run rẩy. Hơi thở đứt đoạn. Mắt mở lớn, nỗi sợ lan dần và sâu dần, choán lấy cậu.
“Đừng chết,” tôi điên cuồng nói. “Đừng chết, Sevro.” Cậu rùng mình trên tay tôi. “Sevro. Làm ơn. Làm ơn. Hãy sống. Làm ơn. Sevro…” Không có một lời trăng trối, không có sự cầu xin hay lời nào thể hiện cá tính vốn có của cậu, cậu ra đi trong lặng lẽ, rỉ máu đỏ, mạch cậu yếu dần khi những giọt nước mắt tràn xuống mặt tôi và Antonia bắt đầu phá lên cười.
Tôi hét lên kinh hãi.
Trước con quỷ hoang tàn mà tôi cảm thấy trong thế giới này.
Ôm người bạn thân nhất của mình run rẩy trên sàn.
Cảm thấy choáng ngợp vì bóng tối và sự căm phẫn, vì sự bất lực này.
Cassius nhìn chằm chằm xuống tôi không một chút trắc ẩn.
“Gieo nhân nào gặt quả ấy,” hắn nói.
Tôi đứng lên trong tiếng thổn thức hãi hùng. Hắn đập vào mé đầu tôi bằng khẩu súng ngắn. Tôi không ngã xuống.
Tôi nhận cú đòn và rút Kiếm Lưỡi Mềm. Nhưng hắn đánh tôi thêm hai cú và tôi ngã xuống. Hắn cướp Kiếm Lưỡi Mềm khỏi tay tôi, đặt nó lên cổ họng Ngựa Hoang khi cô định đứng dậy. Hắn chĩa súng vào trán tôi trong lúc tôi ngước lên nhìn hắn và chực bóp cò.
“Hội Chủ sẽ muốn bắt sống anh ấy!” Ngựa Hoang nói.
“Phải.” Cassius lặng lẽ đáp, chế ngự cơn giận dữ của mình. “Phải. Cô nói đúng. Để ngài có thể lột xác hắn cho đến khi cô nói cho chúng tôi biết kế hoạch chiến đấu của bọn cô.
“Cassius, giải thoát cho tôi khỏi buồng giam khốn kiếp này,” Antonia rít lên.
Cassius dùng chân đẩy thi thể của Sevro sang một bên và kéo thẻ từ để mở cửa cho cô ta. Khi Antonia bước ra khỏi buồng giam, cô ta làm như thể một nữ hoàng. Đôi dép tù nhân tạo thành những vết nhỏ trong vũng máu tươi của Sevro. Cô ta thụi gối vào mặt Ngựa Hoang. Cô ngã xuống. Tầm nhìn của tôi lúc tỏ lúc mờ. Cảm thấy buồn nôn vì chấn động não. Hơi ấm từ máu của Sevro thấm qua bụng áo. Antonia thở dài phía trên tôi. “Eo. Quỷ Lùn vẫn rỉ máu khắp nơi.”
“Canh chừng chúng và lấy thiết bị hiển thị dữ liệu của chúng,” Cassius ra lệnh. “Chúng ta cần bản đồ.”
“Anh đi đâu đấy?”
“Đi lấy còng.” Hắn ném khẩu súng ngắn cho cô ta.
Khi hắn biến mất ở góc hành lang, Antonia cúi xuống trên người tôi, cân nhắc. Cô ta gí khẩu súng lên môi tôi. “Há miệng ra.” Cô ta đá vào hạ bộ tôi. “Há ra.” Mắt đảo điên vì đau, tôi há miệng. Cô ta nhét nòng súng vào trong. Khối kim loại xa lạ gí vào cuống họng tôi. Răng cọ lên bề mặt bằng thép màu đen. Tôi nôn trớ. Cảm thấy mật đang trào lên. Cô ta nhìn tôi chằm chằm căm phẫn, cúi người trên đầu tôi, gí họng súng xuống cổ họng trong lúc cơ thể tôi co giật, chỉ rút nó ra khi tôi nôn xuống sàn. “Sâu bọ.”
Cô ta nhổ nước bọt vào tôi và lấy thiết bị hiển thị dữ liệu cùng Kiếm Lưỡi Mềm của chúng tôi, ném kiếm của Sevro cho Cassius khi hắn trở lại từ trạm canh gác. Chúng nhét tôi vào bộ áo choàng của tù nhân, một loại áo kết hợp với rọ mõm khóa chặt hai tay bên trong và ép chúng vào ngực để các ngón tay tôi chạm lên vai đối diện, rồi ném tôi vào thùng chứa mà chúng tôi đã mang đến cho hắn, ép đầu gối của tôi gập lại để nằm vừa. Tôi không thể dùng tay đỡ cú roi, và đầu tôi dộng mạnh xuống đáy nhựa. Rồi chúng chất Sevro và Ngựa Hoang lên người tôi như rác rưởi và đóng mạnh cửa thùng. Máu Sevro nhỏ xuống mặt tôi. Máu của chính tôi rỉ ra từ vết rách trên đầu. Quá choáng váng để có thể khóc hay động cựa.
“Darrow…” Ngựa Hoang lẩm bẩm. “Anh ổn chứ?”
Tôi không trả lời cô.
“Cô tìm được bản đồ chưa?” tôi nghe tiếng Cassius hỏi Antonia bên ngoài thùng nhựa.
“Và một thiết bị gây nhiễu camera,” cô ta nói. “Tôi sẽ đẩy, anh ngắm bắn, nếu vẫn còn sức.”
“Tôi có thể làm được. Đi thôi.”
Thiết bị gây nhiễu sóng kêu phụp và Đế Trọng Lực di chuyển, đưa chúng tôi đi cùng bọn chúng. Nếu Sevro và Ngựa Hoang không nằm trên người tôi, tôi có thể co mình và tựa lưng lên nắp đậy, nhưng trọng lượng của họ đè tôi xuống trong chiếc thùng nhỏ xíu này. Nó nóng nực. Có mùi mồ hôi. Khó thở. Tôi bất lực khi ở trong này. Lực bất tòng tâm khi chúng dùng lối đi mà tôi đã dọn sẵn cho Cassius. Lực bất tòng tâm khi chúng đẩy bọn tôi đi dọc khoang tàu bay vắng vẻ, lên cầu thang tiến vào con tàu và bắt đầu kiểm tra trước khi cất cánh. “Phi cơ S-129, các vị đã được phép bay, hãy chờ Khiên Xung được vô hiệu hóa,” nhân viên điều phối không lưu nói trên bộ đàm từ đài chỉ huy xa xôi trong lúc các động cơ được khỏi động. “Các vị đã sẵn sàng để cất cánh.”
Từ bụng con tàu chiến, các động cơ lén đưa tôi đi khỏi sự thoải mái bên những người bạn, sự bình an bên người của tôi, và sự hùng mạnh của quân đoàn khi nó chuẩn bị tham chiến. Tôi nín thở, chờ giọng nói của Orion vang lên trên bộ đàm. Để cản đường con tàu. Để các phi cơ Cánh Gãy bắn hạ dộng cơ của nó. Không có gì xảy ra. Ở đâu đó, mẹ tôi sẽ pha trà, tự hỏi tôi đang ở đâu, liệu tôi có được an toàn. Tôi cầu nguyện bà đừng cảm thấy nổi đau đang trải dài như vực thảm, nỗi sợ đang chiếm lấy tôi bất chấp tất cả sức mạnh được ca tụng và những lời ba hoa ngốc nghếch của tôi. Tôi sợ, bất chấp những gì tôi biết. Không chỉ cho bản thân, mà còn cho Ngựa Hoang.
Tôi nghe thấy Antonia và Cassius nói chuyện bên ngoài thùng nhựa. Cassius đã truyền tín hiệu khẩn cấp từ con tàu. Vài giây sau, một giọng nói lạnh lùng vang lên trên bộ đàm.
“Phi thuyền Sarpedon, đây là chỉ huy đột kích LDC Kronos; các người đã truyền tín hiệu khẩn cấp Olympic. Hãy xưng danh tính.”
“Kronos, ta là Hiệp Sĩ Bình Minh. Mã xác nhận 7-8-7-Echo- Alpha-9-1-2-2-7. Ta đã trốn khỏi sự giam cầm trên tàu đô đốc của địch và yêu cầu được hộ tống, cũng như lệnh hạ cánh. Antonia au Severus-Julii đi cùng ta. Chúng ta mang theo một món hàng có giá trị. Địch đang truy sát.”
Có sự ngập ngừng.
“Nghe rõ, mật mã được xác nhận. Xin giữ bộ đàm. Người sắp nói chuyện với ngài là Hiệp Sĩ Prote.” Một lát sau, giọng Aja vang dội khắp con tàu, khiến tôi kinh hãi. Vậy là ả đã sống sót qua vùng hoang lạnh để tìm đường trở về.
“Cassius? Cậu còn sống ư?”
“Tạm thời là vậy.”
“Món hàng của cậu là gì?”
“Thần Chết, Virginia và thi thể của Ares.”
“Thi thể… tôi muốn được thấy chúng.”
Tiếng ủng lại gần thùng hàng của tôi. Cửa thùng mở và Cassius kéo Ngựa Hoang ra ngoài. Rồi hắn kéo tôi và ném tôi xuống sàn trước ảnh nổi. Aja nhỏ và tối sẫm trong ảnh nổi nhìn chúng tôi bằng vẻ lãnh đạm như ở một thế giới khác Antonia gí khẩu súng của Sevro vào đầu tôi trong lúc Cassius túm mái tóc Mohawk của Sevro và kéo lên để lộ mặt cậu.
“Quỷ tha ma bắt, Bellona.” Aja nói, vẻ phấn khích lẻn vào giọng ả. “Quỷ tha ma bắt. Cậu đã làm được. Hội Chủ sẽ muốn gặp cậu ở Thành Trì.”
“Trước khi làm vậy, tôi cần cô đảm bảo rằng Virginia sẽ không bị bất kỳ tổn hại nào.”
“Anh đang nói gì vậy?” Antonia hỏi, cảnh giác khi thấy Cassius đứng gần cô ta với Kiếm Lưỡi Mềm trên tay. “Ả là một kẻ phản bội.”
“Và cô ấy sẽ bị giam giữ,” Cassius nói. “Không phải bị tử hình. Hay tra tấn. Tôi cần lời hứa của cô, Aja. Bằng không tôi sẽ quay đầu phi thuyền này lại. Darrow đã giết em gái của cô. Cô có muốn trả thù hay không?”
“Cậu có lời đảm bảo của tôi,” Aja nói. “Cô ta sẽ không phải chịu bất kỳ tổn hại nào. Tôi tin rằng Octavia sẽ đồng ý. Chúng ta cần cô ả để dàn xếp mọi chuyện với Vành Đai. Chúng tôi sẽ cử các trung đội đi cản đường truy kích. Đổi hướng bay đến tọa độ 41‘13‘25, bay quanh Mặt Trăng và đợi liên lạc từ Sư Tử Của Sao Hỏa để nhận chỉ dẫn hạ cánh. Chúng tôi không thể để tàu của cậu đáp lên Mặt Trăng. Nhưng Đại Thống Đốc Augustus sẽ tới gặp Hội Chủ ở Thành Trì sau một giờ nữa. Tôi không nghĩ hắn sẽ cảm thấy phiền khi cho cậu đi nhờ.”
“Đại Thống Đốc đang ở đây ư?” Cassius hỏi, “Tôi không thấy tàu của hắn.”
“Dĩ nhiên hắn ở đây,” Aja đáp. “Hắn đã biết Darrow chưa bao giờ định đến Sao Hỏa. Toàn bộ hạm đội của hắn đang ở mé ngoài của Mặt Trăng, đợi cho chúng tấn công các chiến hạm của cha tôi. Đây là cái bẫy của hắn.”