55
NHÀ BARCA HÈN MỌN
“Cậu là một thằng điên chết tiệt,” tôi nói với Sevro khi chúng tôi đang ở riêng với nhau trong bệnh xá của Virany. Sevro đỡ cổ và cười chính mình. Tôi hôn lên đầu cậu ấy. “Một thằng điên chết tiệt, cậu biết điều đó phải không?”
“Tớ đã ăn trộm chiêu bài đó từ sổ tay của cậu; vậy điều đó sẽ nói gì về cậu?”
“Rằng cậu ấy cũng điên chẳng kém,” Mickey nói từ góc phòng. Anh đang hút tẩu. Khói tím tuôn ra từ lỗ mũi.
Sevro nhăn nhó. “Đau thấy bà cố. Tớ thậm chí không thể xoay cổ.”
“Cậu đã bị bong gân cổ, tổn thương sụn, rách thanh quản,” bác sĩ Virany nói từ đằng sau chiếc máy quét sinh trắc học. Cô là một người phụ nữ nhanh nhẹn, da ngăm, với sự điềm tĩnh đặc biệt chỉ có thể thấy ở những người đã trải qua gian khổ từ hai phía.
“Như những gì tôi đã nói khi cô bước vào. Với tất cả các thiết bị mà cô có, Virany. Thực tình, nghệ thuật của nó ở đâu?”
Virany đảo mắt. “Nếu nặng thêm mười cân, cậu sẽ gãy cổ, Sevro. Hãy biết cảm kích sự may mắn của mình.”
“May mà tôi đã đại tiện từ trước,” cậu lẩm bẩm.
“Cổ Darrow có thể chịu được lực kéo của hơn năm mươi cân nữa,” Mickey hờ hững khoe. “Độ căng dãn các đốt sống cổ của cậu ấy…”
“Thực tình,” Virany mệt mỏi nói. “Anh không thể đợi lát nữa hãy khoe mẽ sao, Mickey?”
“Chỉ đơn thuần là lời nhận xét về kiệt tác của tôi mà thôi,” Mickey đáp, khẽ nháy mắt với tôi. Anh thích chọc giận Virany. Kể từ khi Mickey thuê cô để trợ giúp cho dự án của anh, trước sự ngán ngẩm của Virany họ đã dành phần lớn thời gian trong phòng thí nghiệm của Mickey.
Đau! Sevro kêu khi cô chọc sống lưng cậu ấy. “Để ý chứ.”
“Xin lỗi.”
“Đồ Phàm Phu,” tôi nói.
“Suýt nữa tớ gãy cổ đấy,” Sevro đáp.
“Tớ đã từng trải qua việc đó. ít nhất cậu không bị roi vụt.”
“Tớ thà bị roi vụt,” cậu lẩm bẩm, nhăn mặt khi tìm cách quay đầu. “Còn tốt hơn thế này.”
“Trừ phi người vụt là Pax,” tôi đáp.
“Tớ xem băng rồi, cậu ấy không vụt mạnh đến thế.”
“Cậu đã bị vụt bao giờ chưa? Đã thấy lưng tớ rồi chứ?”
“Cậu đã nhìn mắt tớ ở Học Viện rồi chứ? Chó Rừng đã móc nó bằng một con dao, có thấy tớ rên rỉ không?”
“Cả cơ thể chết tiệt của tớ đã bị đục khoét,” tôi nói khi cánh cửa mở ra và Ngựa Hoang bước vào. “Hai lần.”
“Ôi, lúc nào cũng quay về chuyện Tạo Tác khốn kiếp,” Sevro lẩm bẩm, ngoe nguẩy các ngón tay lên trời. “Tôi là người đặc biệt vãi lúa, tôi đã bị lột xương. ADN của tôi đã bị cấy ghép.”
“Lúc nào họ cũng thế này ư?” Virany hỏi Ngựa Hoang.
“Có vẻ vậy,” Ngựa Hoang nói. “Có cách nào để tôi hối lộ cô khâu miệng họ lại cho đến khi họ bỏ được thói chửi thề nhiều đến vậy nữa không?”
Mickey hồ hởi. “Thật thú vị khi cô nhờ vả…”
Sevro ngắt lời anh. “Gã Hoàng Kim thế nào rồi?” cậu ấy hỏi Ngựa Hoang. “Cô biết chứ?”
“Hạnh phúc vì vẫn còn lưỡi,” Ngựa Hoang đáp. “Họ đang khâu ngực cho hắn trong bệnh xá. Hắn bị xuất huyết trong vì các chấn thương, nhưng sẽ sống.”
“Cô đã đến gặp hắn ư?” tôi hỏi.
“Phải.” Cô gật đầu trầm tư. “Hắn… đang xúc động. Hắn muốn cảm ơn cậu, Sevro. Hắn nói mình không xứng đáng.
“Xứng thế đếch nào được,” Sevro lẩm bẩm.
“Sefi nói các Đá Nham Thạch sẽ để hắn được yên,” tôi nói.
“Các Đá Nham Thạch?” Ngựa Hoang hỏi, lời tuyên bố của tôi kéo cô ra khỏi những suy nghĩ của mình. “Tất cả bọn họ ư?”
Bỗng nhiên tôi phá lên cười. “Tôi thậm chí đã không nghĩ đến việc đó.”
“Việc gì?” Sevro hỏi.
“Cô ta đang đại diện cho các Đá Nham Thạch, không chỉ các Valkyrie. Không phải là tôi lỡ miệng. Chủ nghĩa bộ lạc đã không tồn tại trước cuộc bạo loạn,” tôi nói. “Chắc hẳn cô ta đã dùng nó để liên kết các chiến tướng khác dưới trướng mình.”
“Vậy là… cô ta đã đảo chính?” Sevro hỏi.
Tôi cười. “Có vẻ vậy.”
“Chúng ta sẽ chờ xem nó có thể duy trì được hay không. Nhưng… vẫn khá ấn tượng,” Ngựa Hoang nói. “Họ đã luôn nói với chúng ta rằng không bao giờ được để lãng phí một cuộc khủng hoảng.”
Mickey rùng mình. “Các Đá Nham Thạch chơi trò chính trị…”
“Vậy những việc ở ngoài kia… tất cả đều là chiến thuật hay cậu thật tình nghĩ vậy?” Ngựa Hoang hỏi Sevro.
“Không biết.” Sevro nhún vai. “Ý tớ là, một lúc nào đó vòng luẩn quẩn này phải bị dừng lại. Ừ thì tệ thật đấy, nhưng cha tớ đã chết rồi. Chẳng có ý nghĩa gì khi đốt cháy cả thế giới để tìm cách vực ông ấy sống lại. Cậu biết đấy. Cassius giết cha tớ không phải vì hắn ghét ông ấy. Họ đều là các chiến binh đang làm những việc chiến binh phải làm. Cậu biết đấy.”
Ngựa Hoang lắc đầu, không nói nên lời. Nên cô đặt một tay lên vai Sevro, và cậu hiểu cô đang cảm thấy ấn tượng đến mức nào. Sự im lặng là lời tán dương sâu sắc nhất mà cô có thể trao cho Sevro, và Sevro ưu ái dành cho Ngựa Hoang một nụ cười không châm biếm hiếm hoi. Nụ cười biến mất khi cánh cửa mở ra và Victra bước vào. Mắt cô đỏ hoe và kích động.
“Tôi cần nói chuyện với cậu,” cô nói với Sevro.
“Biến đi,” Sevro nói khi chúng tôi không nhúc nhích. “Tất cả mọi người.”
Chúng tôi đợi ngoài cửa trong lúc Victra và Sevro nói chuyện bên trong. “Anh nghĩ sẽ mất bao lâu để đến nơi?” Ngựa Hoang hỏi.
“Bốn mươi chín ngày,” tôi nói, kéo Mickey lùi khỏi cửa, anh đang áp tai vào để nghe lỏm chuyện bên trong. “Mấu chốt là giữ cho các Lam im lặng.”
“Bốn mươi chín ngày là một quãng thời gian đủ dài để anh trai tôi lên kế hoạch. Mưu mẹo sẽ không hiệu quả.”
“Nó sẽ cho chúng ta một lợi thế khởi đầu. Đó là tất cả những gì cần thiết.” Cô biết những ngày này sẽ ám ảnh tôi. Bên ngoài con tàu của chúng tôi, các hành tinh vẫn tiếp tục xoay chuyển. Các Đỏ đang bị truy sát. Và mặc dù chúng tôi đã đánh thức các Màu Hạ Cấp, đã đem về cho cuộc nổi dậy một chiến thắng khác, nhưng mỗi ngày chúng tôi băng qua quãng đường đến Trung Tâm là một ngày Chó Rừng có thể truy sát các bạn của tôi, và Hội Chủ có thể giẫm bẹp những cuộc nổi loạn đang gây phiền phức cho bà ta.
“Việc này sẽ không hàn gắn được mọi thứ,” Ngựa Hoang nói. “Các Đá Nham Thạch vẫn đã giết bảy tù nhân. Người của tôi đang dè chừng cuộc chiến này. Những hệ lụy của nó. Nhất là khi giờ đây Sefi đã liên kết các bộ lạc. Điều đó khiến cô ta trở nên nguy hiểm.”
“Và hữu dụng hơn,” tôi nói.
“Cho đến khi cô ta lại bất đồng ý kiến với anh. Việc này có thể đi trệch đường ray bất cứ lúc nào.”
Cô đứng thẳng dậy khi Mickey hớt hải chạy lại chỗ chúng tôi và cửa bệnh xá mở ra. Sevro và Victra bước ra, cả hai đều mỉm cười. “Hai cậu cười cái gì đấy?” tôi hỏi.
“Cái này.” Sevro xòe ra chiếc nhẫn Học Viện Nhà Jupiter. Nó lỏng lẻo trên ngón tay cậu ấy. Tôi nheo mắt nhìn nó, nhất thời chưa hiểu được vấn đề. Nhẫn của cậu đã biến mat, rồi tôi nhìn thấy nó đã được nhét một cách kỳ cục lên ngón út của Victra. “Cô ấy đã cầu hôn,” cậu phấn khởi nói.
“Gì cơ?” tôi lắp bắp.
Chân mày Ngựa Hoang nhướng lên. “Cầu hôn… tức là…”
“Đúng đấy, nhóc!” Sevro gầm lên. “Bọn tớ sẽ cưới nhau.”
Bảy ngày sau Sevro và Victra tổ chức lễ cưới đơn giản ở khoang tàu bay phụ của chiếc Sao Mai. Khi Victra nhờ tôi đưa cô lên lễ đường sau khi họ báo tin cho chúng tôi, tôi đã không nói nên lời. Tôi đã ôm cô như tôi đang ôm lúc này trước khi nắm tay cô và dắt cô đi giữa hàng người thưa thớt Những Kẻ Gào Rú đã tắm rửa sạch sẽ và những người Nhà Telemanus cao sừng sững. Sevro thì đang trong tình trạng thơm tho nhất kể từ lúc chúng tôi quen nhau, mái tóc Mohawk ương ngạnh của cậu ấy được chải sang một bên. Cậu đang đứng trước Mickey. Để một Trắng chúc phúc là truyền thống. Nhưng Victra đã cười trước truyền thống ấy và nhờ Mickey.
Gương mặt của anh chàng Tím tỏa sáng. Trang điểm quá dày, nhưng anh vẫn rực rỡ như từ trước đến nay. Từ một Nhà Tạo Tác đến kẻ buôn người, đến người cử hành hôn lễ, con đường anh đã đi quả không dễ dàng, nhưng vì thế anh lại càng đáng yêu hơn. Anh đã vui mừng hớn hở khi Thằng Hề và Mặt Cau Có rủ anh đến dự buổi tiệc độc thân của Sevro, và anh đã rú lên cùng chúng tôi khi chúng tôi bắt cóc Sevro từ phòng ngủ của cậu đêm hôm trước, kéo cậu qua hành lang hỗn độn nơi Những Kẻ Gào Rú đã tụ tập để uống mừng.
Sự thù địch bắt nguồn từ cuộc bạo loạn chưa hoàn toàn bị dập tắt, nhưng hôn lễ đã mang cảm giác bình thường trở lại. Khi bị vây quanh bởi sự điên rồ của cuộc chiến, biết được rằng cuộc sống vẫn có thể tiếp diễn là một niềm hy vọng đặc biệt. Mặc dù một số Con Trai đã phàn nàn về việc thủ lĩnh Đỏ kết hôn với một Hoàng Kim, nhưng Victra đã làm đủ nhiều để xứng đáng với sự kính trọng của những thủ lĩnh Các Con Trai. Và sự dũng cảm mà cô đã thể hiện trong việc càn quét chiếc Sao Mai cùng tôi và Sefi quanh Ilium đã đem về cho cô sự kính trọng của họ. Cô đã đổ máu vì họ, cùng họ; nên hạm đội của tôi đã được yên bình, tĩnh lặng. Ít nhất là trong đêm nay.
Tôi chưa từng thấy Sevro hạnh phúc đến vậy. Cũng chưa từng thấy cậu lo lắng đến thế như một tiếng trước hôn lễ, khi cậu chải tóc trong phòng tắm của tôi. Chẳng thể làm gì nhiều với kiểu đầu Mohawk. “Việc này có điên không? Hôm qua thì nó có vẻ như một ý tưởng hay,” cậu hỏi, nhìn chằm chằm vào mình trong gương.
“Và hôm nay nó vẫn là một ý hay,” tôi bảo cậu.
“Cậu không chỉ nói đãi bôi đấy chứ? Nói cho tớ biết sự thật đi. Tớ cảm thấy như muốn bệnh.”
“Trước khi cưới Eo, tớ đã nôn.”
“Phét lác.”
“Nôn khắp ủng của chú Narol.” Cơn đau nhói lên khi tôi nhớ rằng chú đã chết. “Không phải vì tớ sợ mình đang đưa ra một lựa chọn sai lầm. Mà sợ cô ấy sai lầm. Sợ sẽ không đáp ứng được những kỳ vọng của cô ấy… Nhưng chú Narol đã nói với tớ rằng phụ nữ hiểu chúng ta hơn chúng ta hiểu mình. Đó là lý do vì sao cậu yêu Victra. Là lý do để cậu chiến đấu cùng cô ấy. Và là lý do để cậu xứng đáng với cuộc hôn nhân này.”
Sevro nheo mắt nhìn tôi trong gương. “Ừ, nhưng chú của cậu bị dở hơi. Ai cũng biết điều đó.”
“Vậy là giống nhau rồi. Tất cả chúng ta đều hơi điên. Đặc biệt là Victra. Ý tớ là, hẳn cô ấy điên nên mới cưới cậu.”
Cậu toét miệng cười. “Chết tiệt, đúng vậy.” Và tôi vò đau cậu, hết lòng hy vọng rằng họ sẽ có khoảnh khắc hạnh phúc nhỏ nhoi này, và nhiều khoảnh khắc hạnh phúc sau đó nữa. Đó là điều tốt nhất mà chúng ta có thể hy vọng. “Ước gì lão già có thể góp mặt.”
“Tớ nghĩ ông ấy đang ở một nơi nào đó và cười như nắc nẻ vì cậu phải rướn chân lên để hôn cô dâu của mình,” tôi nói.
“Lúc nào cũng khốn nạn.”
Giờ thì Sevro cựa người trong lúc tôi trao tay Victra cho cậu, và cậu ngước lên nhìn vào mắt cô. Tôi thậm chí còn không có mặt ở đó. Không ai trong số chúng tôi có mặt, không có trong mắt họ. Sự dịu dàng mà tôi nhìn thấy ở người phụ nữ cuồng nộ ấy là tất cả những gì cần thiết để thấy cô yêu Sevro nhiều đến mức nào. Đó không phải là thứ cô sẽ nói thành lời. Không phải phong cách của cô. Nhưng sự sắc cạnh mà cô dành cho mọi thứ và mọi người đã lu mờ trong buổi tối hôm nay. Như thể cô nhìn Sevro như một nơi trú ẩn, một nơi mà cô có thể được bình an.
Tôi tái hợp cùng Ngựa Hoang trong lúc Mickey bắt đầu bài diễn thuyết màu mè của anh. Nó không khoa trương như tôi đã nghĩ. Từ cách Ngựa Hoang gật đầu theo từng lời anh nói, tôi biết rằng chắc hẳn cô đã giúp anh sửa nó. Như đọc được tâm trí của tôi, cô nhoài người lại gần. “Anh phải nghe bản nháp đầu tiên Mickey viết cơ. Nó thật kinh diễm.” Cô khịt khịt ngửi người tôi. “Anh say đấy à?” Cô quay lại nhìn Những Kẻ Gào Rú đang xúc động và những người Nhà Telemanus chệnh choạng. “Tất cả bọn họ đều say sao?”
“Suỵt,” tôi nói và đưa cho cô ấy chai rượu nhỏ. “Cô tỉnh táo quá.”
Mickey đang kết thúc buổi lễ “… chỉ cái chết mới phá vỡ được khế ước này. Tôi tuyên bố giờ đây các bạn là Sevro và Victra Barca.”
“Julii,” Sevro nhanh nhảu chỉnh lời. “Gia tộc của cô ấy lâu đời hơn.”
Victra cúi xuống lắc đầu. “Anh ta nói đúng mà.”
“Nhưng em là một Julii,” cậu ấy đáp, vẻ bối rối.
“Hôm qua là vậy. Còn hôm nay em thà là một Barca. Đó là giả định rằng anh không có vấn đề gì với chuyện ấy và em không cần phải trở nên nhỏ thó cho cân xứng.”
“Được vậy thì tốt,” Sevro nói, hai má ửng hồng trong lúc Mickey tiếp tục và Sevro cùng Victra quay sang nhìn các bạn mình. Vậy tôi xin giới thiệu hai bạn đến các đồng đội và các hành tinh với tư cách Sevro và Victra của Nhà Barca thuộc Sao Hỏa.”
Buổi lễ có thể nhỏ, nhưng cuộc chè chén thì không hề. Thậm chí còn xuyên suốt cả hạm đội. Nếu người của tôi biết điều gì, thì đó là cách sống sót qua những gian nan nhờ chè chén ăn mùng. Sống không chỉ là tồn tại, mà còn là tận hưởng. Những lời diễn thuyết của Sevro và vụ treo cổ đã lan truyền khắp các con tàu, khâu miệng các vết thương.
Nhưng hôm nay là ngày trọng đại. Ngày tái khẳng định niềm vui cuộc sống khắp hạm đội của tôi. Những vũ hội được tổ chức ngay cả trên các phi cơ nhỏ nhất, trên các tàu khu trục, Tàu Đuốc và trên chiếc Sao Mai. Những chiếc phi cơ Cánh Gãy huyên náo trong đội hình kỷ niệm. Rượu tồi và rượu mạnh của Hiệp Hội được chuyển đến những đám đông tập trung ở các khoang chứa tàu bay để hát và khiêu vũ giữa những món vũ khí chiến tranh. Ngay cả Kavax bướng bỉnh trong nỗi sợ sự hỗn loạn và định kiến trước các Đá Nham Thạch cũng khiêu vũ cùng Ngựa Hoang, say xỉn ôm Sevro và Victra, lóng ngóng tìm cách quên đi các vũ điệu Hoàng Kim để học các vũ điệu của người của tôi với một Đỏ mập mạp có khuôn mặt tươi tỉnh và những móng tay đầy dầu mỡ. Bên cạnh họ là Cyther, viên Cam ngượng nghịu đã gây ấn tượng mạnh với tôi một năm rưỡi trước trong ga ra chiếc Pax. Anh ta vừa hoàn thanh một nhiệm vụ đặc biệt cho Ngựa Hoang sáng hôm nay. Giờ anh ta đang say xỉn và lắc lư thân hình vụng về trên sàn nhảy trong lúc Kavax gầm lên tán thưởng.
Daxo lắc đầu trước những trò khôi hài của cha mình trong lúc ngồi yên một góc, như thường lệ. Tôi đưa một ly rượu cho anh. “Là rượu vang,” tôi nói.
“Tạ ơn Chúa,” anh đáp, nhẹ nhàng đỡ lấy ly rượu. “Người của cậu không ngừng mang đến cho tôi những thứ chẳng khác gì dung môi động cơ.” Anh nhìn thiết bị hiển thị dữ liệu một cách cảnh giác.
“Em đã lệnh cho Holiday canh gác,” tôi nói. “Đây không phải là một bữa tiệc Hoàng Kim.”
Anh ấy bật cười. “Tạ ơn Chúa vì cả điều đó nữa.” Cuối cùng anh cũng uống một ngụm rượu. “Rượu San Hô của Sao Kim,” anh nói. “Ngon lắm.”
“Cha anh quả là thu hút,” tôi nói, hất hàm về phía sàn nhảy nơi người đàn ông to lớn đang lắc lư cùng hai Đỏ.
“Ông ấy không phải là người duy nhất,” Daxo sắc sảo đáp, nhìn theo ánh mắt của tôi tới Ngựa Hoang, người đang bị Sevro xoay vòng. Gương mặt cô tràn đầy sức sống, hoặc có lẽ là vì rượu. Mái tóc mướt mồ hôi và dính vào trán. “Cô ấy yêu cậu, cậu biết chứ,” Daxo nói. “Cô ấy chỉ sợ sẽ mất cậu, nên đã giữ khoảng cách với cậu. Chúng ta thật buồn cười, chẳng phải sao?”
“Daxo, tại sao anh không nhảy?” Victra nói, sải bước lại gần Daxo. “Lúc nào cũng nghiêm trang. Đứng dậy! Đứng dậy!” Cô kéo Daxo đứng dậy và đẩy anh ra sàn nhảy, rồi ngồi sụp xuống ghế của anh. “Ôi chân tôi! Tôi đã lục tủ quần áo của Antonia. Tôi đã quên béng rằng nó có đôi chân bồ câu.”
Tôi bật cười và Thằng Hề loạng choạng lại gần chúng tôi, say mèm.
“Victra, Darrow. Hỏi này. Các cậu có nghĩ Đá Cuội thích anh chàng kia không?” cậu hỏi tôi, tựa người vào bàn trong lúc tu ùng ực một cốc rượu khác. Răng cậu đã ngả màu tím.
“Gã cao kêu hả?” Victra hỏi. Đá Cuội đang nhảy với một chỉ huy Xám từ Gargoyles. “Cô ấy có vẻ thích anh ta.”
Hắn đẹp trai dễ sợ, Tháng Hề nói. “Răng cũng đẹp nữa.”
“Tớ nghĩ cậu có thể cắt ngang nếu muốn,” tôi nói.
“Tớ không muốn tỏ ra tuyệt vọng.”
“Chúa ngăn cấm điều đó,” Victra nói.
“Tớ nghĩ tớ sẽ cắt ngang.”
“Đó la một ý hay,” cô ấy nói. “Nhưng cậu nên cúi đầu trước. Để tỏ ra lịch sự.”
“Ồ. Quyết định vậy đi. Tớ sẽ đi liền.” Cậu rót một ly rượu vang khác. “Sau khi uống thêm một ly.”
Tôi giật ly rượu khỏi tay Thằng Hề và đẩy cậu ra. Holiday xuất hiện ở ngưỡng cửa để theo dõi sự cắt ngang vụng về của Thằng Hề. Cậu đang cúi đầu chào Đá Cuội và vung tay một cách khoa trương, “Ồ, quỷ tha ma bắt. Cậu ta làm vậy thật.” Victra cười sặc rượu sâm banh qua mũi. “Cậu nên làm điều tương tự với Ngựa Hoang. Tôi nghĩ cô ta đang tìm cách cướp chồng của tôi. Chồng. Một từ kỳ cục.”
“Đây là một thế giới kỳ cục.”
“Chẳng phải sao? Vợ. Ai mà ngờ?”
Tôi nhìn cô từ trên xuống dưới. “Khi dùng với cô, nó có vẻ phù hợp.” Tôi quàng tay qua người cô ấy. “Nó có vẻ cực kỳ phù hợp.” Cô mỉm cười rạng rỡ.
“Thưa ngài,” Holiday nói, lại gần chúng tôi.
“Holiday, đến để uống một ly hả?” Tôi nhìn cô, nụ cười vụt tắt khi thấy vẻ mặt của cô. Có chuyện gì đó đã xảy ra. “Là chuyện gì?”
Cô vẫy tay gọi tôi đi xa khỏi Victra.
“Là Chó Rừng,” cô nói khẽ như để không làm hỏng cuộc vui. “Hắn đang đợi ngài trên bộ đàm. Đường dây trực tiếp.”
“Tín hiệu trễ bao lâu?” tôi hỏi.
“Sáu giây.”
Trên sàn nhảy, Sevro đang vụng về xoay người cùng Ngựa Hoang, phá lên cười vì cả hai đều không biết vũ điệu mà các Đỏ xung quanh đang nhảy. Tóc cô sẫm màu vì mồ hôi ở thái dương, mắt cô bừng sáng vì niềm vui của khoảnh khắc này. Không ai trong số họ cảm thấy nỗi khiếp đảm bất chợt dềnh lên trong tôi, trong thế giới bên ngoài. Tôi không muốn họ phải cảm thấy. Không phải hôm nay.