Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
61
Tên Đỏ

❊ ❊ ❊

61

TÊN ĐỎ

Aja kéo tôi tới chân Hội Chủ ở giữa dàn ảnh nổi. vẻ khinh bỉ lạnh lùng của quyền làm chủ được khắc sâu lên bộ mặt như cẩm thạch của kẻ bạo chúa. Nhưng hai vai bà ta rũ rượi, bị đè xuống bởi sức nặng của đế chế và bóng tối mờ ảo của hàng trăm năm mất ngủ. Mái tóc buộc chặt của bà ta điểm xuyết những lọn tóc bạc như cước. Những cái tua màu xanh bò vào khóe mắt vì trị liệu trẻ hóa tế bào. Tôi đã không cho bà ta một giây yên ổn. Dù đang quỳ gối và đầm đìa máu, tôi vẫn cảm thấy hài lòng khi biết rằng tôi đã ám ảnh giấc ngủ của bà ta.

“Tháo rọ mõm cho hắn,” bà ta nói với Aja, ả đứng đằng sau tôi, chuẩn bị để thực thi công lý cho Hội Chủ. Hiệp Sĩ Lẽ Phải và Hiệp Sĩ Niềm Vui đứng sau Octavia. Cassius đứng mé bên trước mặt Ngựa Hoang trong bộ quần áo tù nhân màu xanh giữa các Pháp Quan, trong lúc Chó Rừng ngồi quan sát từ chiếc ghế gần Lysander, uống cà phê mà tên đầy tớ đã mang đến. Tôi co dãn hàm khi được tháo rọ mõm.

“Hãy hình dung một thế giới không có sự kiêu ngạo của những người trẻ,” Octavia nói với ả Vệ Sĩ Thịnh Nộ của mình.

“Hãy hình dung một thế giới không có sự tham lam của những người già,” tôi khàn giọng đáp. Aja đấm mạnh vào thái dương tôi. Thế giới chao đảo và tôi suýt khuỵu xuống.

“Bà tháo rọ mõm của anh ấy làm gì nếu muốn anh ấy im lặng?” Ngựa Hoang hỏi.

Chó Rừng phá lên cười. “Nó nói có lý đấy, Octavia!” Octavia quắc mắt với hắn. “Vì lần trước chúng ta đã tử hình một con rối và các hành tinh đều biết điều đó. Còn lần này là bằng xương bằng thịt. Tên Đỏ đã vùng lên. Ta muốn chúng phải biết người ngã xuống là hắn. Ta muốn chúng phải biết ngay cả người giỏi giang nhất của chúng cũng không có giá trị.”

“Mớm lời cho hắn chỉ tổ để hắn tạo ra một khẩu hiệu mới,” Chó Rừng cảnh cáo.

“Octavia, bà thực sự nghĩ anh trai tôi sẽ không giết bà ư?” Ngựa Hoang hỏi. “Anh ta sẽ không chịu ngừng cho đến khi bà đã chết. Cho đến khi tất cả các người đã chết. Cho đến khi anh ta cướp quyền trượng và ngồi lên ngai vàng của bà…”

“Dĩ nhiên hắn muốn ngai vàng của ta, có ai lại không?” Hội Chủ nói. “Trách nhiệm của ta là gì, Lysander?”

“Là bảo vệ ngai vàng. Tạo ra khối liên minh an toàn để các thần dân nghe theo thay vì chống trả. Đó là vai trò của Hội Chủ. Được ít người yêu quý, bị nhiều người sợ, và luôn biết bản thân mình là ai.”

“Tốt lắm, Lysander.”

“Mục tiêu của Hội Chủ không phải là thống trị. Mà là lãnh đạo,” tôi nói.

Thậm chí không thèm nghe lời tôi nói, bà ta quay sang Hiệp Sĩ Niềm Vui, người đang đứng cạnh bảng điều khiển trên Boong Ảnh Nổi, chuẩn bị để phát sóng. “Sẵn sàng chưa?”

“Rồi, thưa chủ công. Các Lục đã khôi phục đường dẫn. Nó sẽ được phát trực tiếp tới Trung Tâm.”

“Nói lời tạm biệt với tên Đỏ đi… Ngựa Hoang,” Aja nói, vỗ lên đầu Ngựa Hoang.

“Không dám tự mình làm ư?” tôi hỏi Chó Rừng. “Mày là loại đàn ông gì vậy?”

“Tôi muốn được ra tay, Octavia,” Chó Rừng đột ngột đứng từ ghế lên và bước tới Boong Ảnh Nổi.

“Việc hành hình là của các Hiệp Sĩ Olympic,” Aja nói. “Đó không phải lĩnh vực của cậu, Đại Thống Đốc.”

“Ta không nhớ có xin phép cô hay không.” Aja tức giận trước lời sỉ nhục, nhưng bàn tay Hội Chủ đặt trên vai đã chặn họng ả.

“Để cậu ta làm,” Hội Chủ nói. Thật kỳ quái khi Hội Chủ chiều theo ý của Chó Rừng. Nó không giống với bản tính của bà ta, nhưng khớp với cảm giác kỳ lạ mà tôi nhận thấy giữa hai người bọn họ. Tôi tự hỏi tại sao hắn lại ở đây. Không phải Mặt Trăng. Điều đó đã hiển nhiên. Nhưng tại sao hắn lại đến hầm trú ẩn nơi Hội Chủ có quyền lực tuyệt đối? Bất cứ lúc nào bà ta cũng có thể giết hắn. Chắc hắn hẳn phải có điều gì đó để uy hiếp bà ta, cho hắn sự bất khả xâm phạm. Hắn đang bày trò gì đây? Tôi cảm thấy Ngựa Hoang đang tìm cách giải câu đố tương tự trong lúc Aja tránh xa khỏi tôi. Hiệp Sĩ Niềm Vui đã đưa cho Chó Rừng một khẩu súng, nhưng Adrius từ chối. Thay vào đó, hắn rút khẩu súng của Sevro từ bao đựng và xoay nó quanh ngón trỏ.

“Hắn không phải Hoàng Kim,” Chó Rừng giải thích. “Hắn không đáng được chết dưới Kiếm Lưỡi Mềm hay được hưởng một cái chết phô trương. Hắn sẽ chết như chú hắn. Dù sao thì, tôi cũng rất muốn được bắt đầu cuộc chuyển tiếp dưới vai trò là cánh tay của công lý. Chưa kể, dùng súng của Sevro để kết liễu Darrow sẽ… thi vị hơn, bà không nghĩ vậy sao, Octavia?”

“Tốt thôi. Cậu còn cần gì khác không?” Hội Chủ hỏi một cách mệt mỏi.

“Không. Bà đã rất chu đáo.” Chó Rừng thế chỗ của Aja bên cạnh tôi trong lúc Hội Chủ biến đổi trước mắt chúng tôi. Sự mệt mỏi được gột sạch khỏi mặt bà ta khi bà ta khoác lên mình vẻ nghiêm trang bình thản của kẻ tôi còn nhớ đã thường nói với tôi: “Phục tùng. Hy sinh. Thịnh vượng,” hết lần này đến lần khác trên Màn Hình Nổi ở Lykos. Khi ấy, Octavia trông như một nữ thần cao quý, vượt ra khỏi sự trần tục, tôi đã sẵn sàng hy sinh tính mạng để làm bà ta hài lòng, khiến bà ta tự hào ve tôi. Giờ tôi sắn sàng hy sinh tính mạng để kết liễu bà ta.

Hiệp Sĩ Niềm Vui gật đầu với Hội Chủ. Ánh sáng nhè nhẹ lóe lên phía trên đầu bà ta, trao cho bà ta cơn thinh nộ và hơi ấm của Mặt Trời. Nó chỉ là ánh đèn sân khấu. Hóa chất kêu xì xèo và biến mất khi ngọn đèn tỏa sáng đậm hơn. Chó Rừng vuốt lọn tóc rối trên mái tóc được chải chuốt cầu kỳ và mỉm cười trìu mến với tôi.

Bắt đầu lên sóng.

“Hỡi cư dân của Hiệp Hội,” Octavia nói. “Ta là Hội Chủ của các bạn. Từ thuở khai sinh của nhân loại, huyền thoại về giống loài của chúng ta đã là huyền thoại của chiến tranh bộ lạc. Của trải nghiệm, của sự hy sinh, của sự thách thức, dám đương đầu với những giới hạn của tự nhiên. Rồi, sau nhiều năm khó nhọc dưới mặt đất, chúng ta đã vươn tới những vì sao. Chúng ta ràng buộc bản thân trong nghĩa vụ. Chúng ta đặt ham muốn và khao khát của bản thân sang một bên để tuân thủ Trật Tự Các Màu, không phải để đàn áp số đông vì lợi ích của số ít, như Ares và tên… khủng bố này đã thuyết phục các bạn, mà để đảm bảo sự trường tồn của nhân loại dựa trên tôn ti và sự phồn vinh. Sự trường tồn đó được đảm bảo cho đến khi gã này tìm cách cướp nó khỏi tay chúng ta.”

Bà ta chỉ ngón tay dài thanh tú vào tôi.

“Gã đàn ông này đã từng là một đầy tớ ưu tú của các bạn, của gia đình các bạn, và đáng lẽ đã là đứa con trai sáng dạ nhất trong Màu của hắn. Hắn đã được nâng đỡ khi còn là một thiếu niên. Đã được tưởng thưởng chiến công của danh dự. Nhưng hắn đã chọn hư danh. Để nới rộng cái tôi của hắn khắp các vì sao. Để trở thành một kẻ chinh phục. Hắn đã quên đi nghĩa vụ của mình. Đã quên đi lý do tồn tại của tôn ti trật tự và rơi vào bóng tối, kéo theo các hành tinh đi cùng hắn.

“Nhưng chúng ta sẽ không sa lầy vào bóng tối ấy. Không. Chúng ta sẽ không cúi đầu trước thế lực của ma quỷ.” Bà ta chạm vào ngực. “Chúng ta… chúng ta là Hiệp Hội. Chúng ta là Hoàng Kim, là Bạc, Đồng, Lam, Đỏ, Trắng, Cam, Lục, Tím, Vàng, Xám, Nâu, Hồng, Đá Nham Thạch và Đỏ. Những ràng buộc đang gắn kết chúng ta mạnh hơn các thế lực đang xô đẩy chúng ta. Suốt bảy trăm năm, các Hoàng Kim đã dẫn dắt nhân loại, đã mang ánh sáng đến những nơi vốn chỉ có bóng tối, và nhiều nơi đang đói khát. Hôm nay, chúng ta mang hòa bình đến nơi đang có chiến tranh. Nhưng để có hòa bình, chúng ta buộc phải tiêu diệt tận gốc tên sát nhân này, kẻ đã mang chiến tranh đến từng nhà của chúng ta.”

Bà ta quay sang tôi bằng sự nhẫn tâm khiến tôi nhớ lại bà ta đã theo dõi cuộc đấu tay đôi giữa tôi và Cassius như thế nào. Bà ta sẵn sàng để tôi chết ở đó, trong lúc ngồi uống rượu và tiếp tục dùng bữa tối. Thậm chí vào lúc này tôi cũng chỉ là một tảng thịt trong mắt bà ta. Bà ta đang nghĩ đến quãng thời gian sau khoảnh khắc này. Khi máu của tôi đã nguội và chúng đã kéo tôi đi để mổ xẻ.

“Darrow của Lykos, bằng sức mạnh được Khế Ước trao cho, ta tuyên bố ngươi phạm tội mưu toan kích động khủng bố.” Tôi nhìn chằm chằm vào ống kính của Máy Quay Nổi, biết rõ có vô số linh hồn đang dõi theo tôi, vô số những cặp mắt sẽ dõi theo tôi ngay cả khi tôi đã chết. “Ta tuyên bố ngươi phạm tội sát hại hàng loạt công dân của Sao Hỏa.” Tôi hầu như chẳng nghe thấy những gì bà ta nói. Tim tôi rền vang trong lồng ngực. Những ngón tay ở bàn tay trái run lẩy bẩy. Cổ họng nghẹn ứ. Đây rồi. Cái kết đang tìm đến tôi. “Ta tuyên bố ngươi phạm tội sát nhân.” Khoảnh khắc này, mảnh vỡ này của dòng thời gian chính là cuộc đời tôi gói gọn. Nó là tiếng hét của tôi vào khoảng không. “Và ta tuyên bố ngươi phạm tội tạo phản, chống lại Hiệp Hội…”

Nhưng tôi không muốn hét.

Hãy để dành nó cho Roque. Để dành nó cho các Hoàng Kim. Cho tôi một thứ gì khác nhiều hơn thế. Một thứ mà bọn chúng không thể hiểu. Cho tôi cơn thịnh nộ của đồng bào tôi. Cơn phẫn nộ của tất cả những người đang sống cảnh nô lệ. Trong lúc Hội Chu đọc cáo trạng, và Chó Rừng đợi để thực thi, trong lúc Ngựa Hoang quỳ trên mặt đất, còn Cassius nhìn tôi từ giữa các Pháp Quan và Hiệp Sĩ, chờ đợi, và trong lúc Aja nhìn tôi ngó sang tên Hiệp Sĩ tóc vàng cao ráo, ả bối rối tiến về phía trước, vì ả biết có điều không ổn, tôi ngửa cổ và gào rú.

Tôi gào vì vợ, vì cha. Tôi gào vì mẹ. Vì Ragnar và Quinn, vì Pax và chú Narol. Vì tất cả những người tôi để mất. Vì tất cả những thứ mà bọn chúng đã cướp đi.

Tôi gào vì tôi là Chim Lặn của Lykos. Tôi là Thần Chết của Sao Hỏa. Và tôi đã trả giá bằng máu thịt để xâm nhập vào hầm trú ẩn này, tất cả để có thể đứng trước Octavia, để có thể chết cùng bạn bè hoặc lôi kẻ thù ra công lý.

Hội Chủ gật đầu với Chó Rừng để thực thi bản án. Hắn gí nòng súng lên gáy tôi và bóp cò. Khẩu súng co giật trên tay hắn. Lửa tóe ra, thiêu đốt da đầu tôi. Tiếng động kinh hoàng rền rĩ bên tai phải của tôi. Nhưng tôi không ngã xuống. Không có viên đạn nào xuyên qua đầu tôi. Khói bay ra từ họng súng. Và khi Chó Rừng nhìn xuống khẩu súng, hắn biết.

“Không…” Hắn lùi khỏi tôi, để rớt khẩu súng, tìm cách rút Kiếm Lưỡi Mềm.

“Octavia…” Aja hét lên, phi tới trước.

Nhưng ngay lúc đó, chỉ trong tích tắc, Hội Chủ nghe thấy một tiếng động đằng sau máy quay và xoay đầu để thấy một Pháp Quan Vệ Sĩ nghiêng đầu, Súng Xung của hắn va mạnh xuống sàn trong lúc một cái lưỡi đỏ lòm rùng rợn thò ra khỏi miệng. Nhưng đó không phải là một cái lưỡi. Đó là Kiếm Lưỡi Mềm đầy máu của Cassius xuyên qua gáy gã Pháp Quan và thò ra giữa hai hàm răng. Nó biến mất trở lại vào miệng. Ba vệ sĩ ngã xuống trước khi Hội Chủ có thể nói dù chỉ một từ chết tiệt. Cassius đứng đằng sau những kẻ đã bỏ mạng, đầu anh ta cúi xuống, Kiếm Lưỡi Mềm đỏ lòm, tay trái cầm điều khiển còng của tôi và Ngựa Hoang.

“Bellona?” là tất cả những gì Hội Chủ có thể nói trước khi Cassius bấm nút. Bộ áo bằng thép của Ngựa Hoang bật mở và rớt xuống sàn. Của tôi theo sau. Cô lao tới khẩu Súng Xung của gã Pháp Quan đã chết. Không còn bị còng nữa, tôi đứng dậy, gỡ tay và rút con dao đang giấu bên trong bộ giáp kim loại. Tôi lao vào Hội Chủ, nhanh hơn cả cái nháy mắt của bà ta, và xuyên thanh kiếm qua áo khoác màu đen của bà ta, ngay chính giữa phần mềm nhất của bụng dưới. Bà ta thở gấp. Mắt mở lớn, chỉ cách mắt tôi vài phân. Tôi ngửi thấy mùi cà phê trong hơi thở của bà ta, cảm thấy cặp lông mi đang hấp háy trong lúc tôi đâm bà ta thêm sáu phát vào bụng và cuối cùng xẻ lưỡi kiếm lên xương ức của bà ta. Máu nóng phun khắp các khớp ngón tay và ngực tôi trong lúc người bà ta rách toạc.

“Octavia!” Aja lao vào tôi, đi được nửa đường thì Ngựa Hoang bắn Súng Xung vào bên hông bộ giáp của ả khi đang quỳ trên sàn. Chấn động hất Aja khỏi sàn, ném ả bay dọc căn phòng, rớt xuống chiếc bàn họp bằng gỗ bên cạnh thi thể của Sevro và Antonia. Nhìn thấy Hội Chủ của chúng lảo đảo ngã về phía sau, bụng rách toạc, Hiệp Sĩ Lẽ Phải và Hiệp Sĩ Niềm Vui cùng lao vào Cassius, rút Kiếm Lưỡi Mềm bên hông ra, khiên chắn được dựng lên. Không đeo chiến giáp, chỉ mặc quần áo tù nhân màu lục dính đầy máu, Cassius lao về phía trước, xuyên qua mắt gã Hiệp Sĩ Lẽ Phải đang kinh ngạc tới tận đỉnh đầu.

Chó Rừng rút Kiếm Lưỡi Mềm của tôi bên hông hắn ra và chém xuống tôi. Tôi xoay người tránh, lao vào hắn. Hắn lại chém, gào lên điên giận, nhưng tôi đã túm tay hắn và dộng đầu vào mặt hắn rồi hất cẳng hắn và ghì xuống sàn. Tôi lấy lại Kiếm Lưỡi Mềm và đóng tay trái hắn xuống sàn để hắn không còn tay nào rảnh. Hắn thét lên, nhổ vào mặt tôi, dùng chân đạp vào người tôi. Tôi thụi đầu gối vào trán hắn rồi bỏ mặc hắn choáng váng và bị đóng đinh xuống sàn.

“Darrow!” Cassius gọi tôi trong lúc đang đấu với Hiệp Sĩ Niềm Vui. “Phía sau!”

Sau lưng tôi, Aja đứng dậy trên những gì còn sót lại của chiếc bàn gãy vụn. Mắt mở lớn trong thịnh nộ. Tôi chạy xa khỏi ả để giúp Cassius và Ngựa Hoang, biết rằng ả sẽ giết được tôi chỉ sau vài giây khi tay phải của tôi đã cụt. Máu nhuộm đẫm chiếc áo màu lục của Cassius. Chân trái anh ta đã bị Hiệp Sĩ Niềm Vui được trang bị tốt hơn chém tơi tả. Hắn dùng sức nặng và Khiên Xung trên tay trái để áp đảo Cassius. Ngựa Hoang nhặt hai thanh Kiếm Lưỡi Mềm từ các Pháp Quan đã chết và ném cho tôi một thanh. Tôi dùng tay trái bắt lấy nó trong lúc chạy. Kích hoạt chốt cán. Kiếm Lưỡi Mềm vươn ra đủ dài để giết. Cassius nhận một cú chém khác vào chân và lảo đảo vấp phải một xác chết, ngã xuống, đỡ cú đòn thứ hai bằng Găng Xung, phá hủy món vũ khí. Hiệp Sĩ Niềm Vui quay lưng lại với tôi. Hắn cảm thấy tôi đang đến gần, nhưng đã quá muộn. Tôi lặng lẽ nhảy lên không trung và chém mạnh vào hắn từ phía sau, tay trái chậm lại khi gặp lực cản co giật của Khiên Xung, cách áo giáp vài phân, rồi xoắn mạnh khi nó bổ vào tấm chắn màu xanh da trời và xuyên qua xương thịt, xẻ từ vai trái tới xương chậu bên phải, chặt đứt người hắn theo đường chéo. Hắn rớt phịch xuống sàn.

Sự im lặng bao trùm khi các thi thể rớt xuống mặt đất.

Ngựa Hoang chạy đến bên tôi, vuốt ngược mái tóc vàng rối bù, nụ cười toe phấn khích trên mặt. Tôi giúp Cassius đứng dậy.

“Diễn xuất của tôi thế nào?” anh ta hỏi, mặt nhăn nhó.

“Không xịn bằng kiếm thuật của anh,” tôi đáp, nhìn xuống các thi thể quanh anh ta. Anh ta nhoẻn miệng cười, đầy sức sống trên chiến trận hơn bất cứ nơi nào khác. Tôi nhói đau, biết rằng đáng lẽ nó phải luôn như thế này. Nhớ lại những ngày chúng tôi cùng nhau cưỡi ngựa trên thảo nguyên và vờ như chúng tôi là các Lãnh Chúa của Trái Đất. Tôi mỉm cười đáp trả, bị thương và rỉ máu, nhưng lần đầu tiên được trọn vẹn trong suốt một thời gian dài.

“Chúng ta chưa xong việc đâu,” Ngựa Hoang nói.

Đứng bên cạnh cô, chúng tôi cùng nhau quay lại để đối diện với kẻ đáng sợ nhất trong Hệ Mặt Tròi. Ả cúi người phía trên Octavia đang bị thương chí mạng. Bà ta đã bò đến Boong Ảnh Nổi và nằm ngửa thở hổn hển, dùng cả hai tay ôm bụng. Bà ta tái nhợt và run rẩy. Nước mắt giàn giụa trên mặt Aja và Lysander. Thằng bé đã chạy đến buồng chỉ huy để giúp bà của nó.

“Aja!” Chó Rừng hét lên từ dưới sàn. “Giết chúng đi! Mở cửa ra hoặc giết chúng!” Hắn trở nên mất trí. Quẫy đạp và tìm cách túm lấy cán Kiếm Lưỡi Mềm bằng bàn tay cụt. Nó cách hắn hơn một mét, không thể với tới. “Mở cửa ra!” hắn nghiến răng nói.

Nhưng để mở cửa, ả phải đến gần nó. Và để đến gần nó, ả phải vượt qua tôi và các bạn rồi quay lưng lại với chúng tôi trong lúc nhập mã. Ả đang mắc kẹt ở đây cho đến khi chúng tôi chết hoặc ả chết.

“Aja, trao Hội Chủ cho chúng tao. Giờ chết của bà ta đã điểm,” tôi nói, biết rõ câu trả lời của Aja, nhưng cũng biết Boong Ảnh Nổi vẫn đang hoạt động, vẫn đang phát sóng trong lúc máu của Hoàng Kim đổ xuống sàn nhà. Aja không quay lại nhìn chúng tôi. Chưa đến lúc. Hai bàn tay khổng lồ của ả vuốt ve khuôn mặt của Octavia. Ả ôm lay người đàn bà già hơn như bà mẹ bế con mình. “Hãy cố sống,” ả nói với bà ta. “Tôi sẽ đưa ngài ra khỏi đây. Tôi hứa chắc. Hãy cố sống, Octavia.”

Octavia gật đầu yếu ớt. Lysander chạm vào cánh tay Aja. “Làm ơn hãy nhanh lên.”

“Hãy cầm chân ả,” Ngựa Hoang thì thầm. Ả mới là người cần gấp gáp.”

“Đừng để ả dồn em vào góc,” tôi nói. “Hãy di chuyển hướng ngang như chúng ta đã bàn bạc. Cassius, anh vẫn chiến đấu được chứ?”

“Tôi sẽ gắng cầm cự,” anh ta nói.

Aja đứng thẳng dậy, đầy cơ bắp và mặc giáp kiên cố, học trò xuất sắc nhất của bậc thầy Kiếm Lưỡi Mềm xuất sắc nhất mà Hiệp Hội từng có. Mặt ngăm đen, khó dò xét. Bộ giáp Prote màu xanh sẫm di chuyển một cách tinh tế cùng những con rồng biển. Vai rộng như Ragnar. Tôi ước gì mình có thể mang Sefi đến đây. Thanh kiếm bằng bạc chết chóc dài một mét rưỡi trượt xuống trước mặt Aja, rồi ả thi triển đòn thế mùa đông của Dáng Liễu, nhấc kiếm lên như một ngọn đuốc, chân trái đi trước, thấp hông xuống, đầu gối hơi nhún. Ngựa Hoang và tôi tách sang hai cánh trái phải. Cassius, kiếm sĩ cừ khôi nhất trong số chúng tôi lúc này, đứng giữa. Cặp mắt hiếu chiến của Aja hau háu nhìn những sơ hở của chúng tôi. Đôi chân lê lết của Cassius, bàn tay phải bị cụt của tôi, thể trạng của Ngựa Hoang, các chướng ngại vật trên sàn. Rồi ả tấn công.

Có hai chiến thuật khi phải đấu với nhiều đối thủ. Cách thứ nhất là dùng đối thủ này để tạo ra bất lợi cho đối thủ kia. Nhưng Cassius và tôi luôn tâm đầu ý hợp khi chiến đấu và Ngựa Hoang dễ thích ứng. Nên Aja chọn phương án thứ hai: tổng lực tấn công tôi trước khi Cassius và Ngựa Hoang có thể ứng cứu. Ả cho rằng tôi là kẻ địch yếu nhất. Và ả đã đúng. Roi của ả quất vào mặt khiến tôi không kịp đưa kiếm lên đỡ. Tôi chùn bước, suýt mù một mắt. Mất thăng bằng. Ả lao vào tôi, kiếm cứng lại, đâm tôi trong những đòn thế liên hoàn, chuẩn xác và đẹp mắt, để khiến tôi phải đưa kiếm lên bảo vệ cơ thể tạo điều kiện cho ả thực hiện tuyệt chiêu có tên Sọ Cánh của Lorn. Ả tìm cách đè lên kiếm của tôi để chạm vào vai cầm kiếm và chẻ dọc cánh tay rồi lột sạch cơ bắp và các gân kheo. Tôi lùi lại, phá vỡ đòn thế của ả, định vị các thi thể phía sau trong lúc Cassius và Ngựa Hoang lao vào Aja. Cassius đã vội vàng tấn công, và vung kiếm quá đà, như tôi suýt đã làm.

Nhưng Aja không sử dụng Kiếm Lưỡi Mềm. Ả kích hoạt Ủng Trọng Lực rồi lao thẳng vào anh ta. Hai trăm cân gồm giáp và ả Sẹo Vô Song được gia tốc bởi Ủng Trọng Lực tông mạnh vào xương và thịt. Có thể nghe thấy xương Cassius rạn nứt. Cơ thể anh ta bọc lấy ả, trán đập vào giáp vai của ả. Anh ta trượt khỏi người ả, và ả xiên anh ta xuống sàn. Ngựa Hoang lao tới từ bên sườn không cho ả kết liễu Cassius. Nhưng Aja đã trông đợi Ngựa Hoang sẽ lao tới và lợi dụng Cassius để dụ cô. Á chém sượt qua bụng của Ngựa Hoang, suýt xé toạc bụng dưới.

Tôi vung Kiếm Lưỡi Mềm chém Aja từ phía sau. Bằng cách nào đó ả nghe thấy hay cảm nhận thấy nhát chém và nghiêng người tránh. Kiếm của tôi găm vào bức tường đang ngăn cách Boong Ảnh Nổi với gác mái phía trên. Aja đá mạnh vào xương bánh chè Ngựa Hoang, bẻ ngược nó về phía sau. Tôi không thể biết nó đã bị trật hay chưa, nhưng Ngựa Hoang lảo đảo lùi lại, Kiếm Lưỡi Mềm xòe ra, và Aja quay lại với tôi, vì tôi không còn vũ khí.

“Khốn kiếp, khốn kiếp, khốn kiếp, khốn kiếp,” tôi rít lên, trườn tới các Pháp Quan để nhặt Kiếm Lưỡi Mềm của chúng. Tôi tìm được một khẩu Súng Xung và bắn tới tấp về phía sau. Khiên Xung của Aja đỡ đạn, lóe lên đỏ rực trong lúc ả phi nước kiệu vào tôi, hất khẩu súng khỏi tay tôi. Tôi lại trốn thoát, lăn về phía sau, bị chém một vết dài ở gân kheo, nhưng nhặt được một thanh Kiếm Lưỡi Mềm trong lúc nhảy từ Boong Ảnh Nổi lên gác mái cao khoảng một mét phía trên. Ả nhặt một chiếc Găng Xung và bắn tôi. Tôi cúi xuống tránh đòn. Trần nhà bằng thép trên đầu tôi kêu xì xèo và chảy xuống. Tôi lăn sang một bên.

Kiếm Lưỡi Mềm ai oán nằm ở boong bên dưới. Tôi lảo đảo lại gần mép gác mái để quay trở lại cuộc chiến. Aja đang băm vằm chúng tôi, và tất cả những lần bỏ chạy chỉ tổ tạo điều kiện cho ả quay lại với Cassius và Ngựa Hoang. Ả đang dồn dập tấn công Cassius, lợi dụng sự què quặt và vết thương mới trên vai để chống lại anh ta. Ngựa Hoang tấn công từ phía sau trước khi Cassius bị chẻ làm đôi, nhưng Aja cúi xuống khi Ngựa Hoang chém, di chuyển như thể ả đã nghiền ngẫm trận đánh trước cả khi nó bắt đầu.

Tôi nhận ra chúng tôi sẽ không thể hạ gục ả. Đây là điều mà chúng tôi đã sợ. Để mất một tay cũng không phải là một phần của kế hoạch. Ả sẽ giết từng người một.

Tôi cảm thấy một hy vọng mong manh khi cuối cùng Ngựa Hoang và Cassius cũng kẹp được Aja giữa hai người bọn họ. Tôi nhảy xuống để trợ giúp. Ả xoay người và quay như một cành liễu mắc giữa ba cơn bão. Ả biết giáp của ả sẽ cản đòn tấn công của chúng tôi, nhưng da thịt chúng tôi không thể cản đòn của ả. Ả tung những cú chém cạn, khiến chúng tôi chảy máu từ từ, nhắm vào các gân kheo ở đầu gối và tay như Lorn đã dạy hai chúng tôi. Một cây ngải đắng đang đục rễ.

Lưỡi kiếm của ả cắt sâu vào mu bàn tay tôi, xé toạc các khớp, chém đứt một phần ngón út. Tôi gầm lên giận dữ. Nhưng cơn giận không đủ. Trực giác của tôi không đủ. Chúng tôi đã quá mệt mỏi, quá yếu ớt trước sức mạnh quỷ quái của ả. Lorn đã dạy ả quá xuất sắc. Xoay người, ả đâm liên tiếp hai nhát vào lồng ngực bên phải của tôi. Thế giới chao đảo. Ả nhấc tôi lên trong tiếng gầm dữ dội. Chân tôi lơ lửng phía trên sàn nửa mét. Cassius lao vào ả. Ả ném tôi sang một bên để đỡ đòn của anh ta. Tôi rớt phịch xuống sàn, cảm thấy như ngực đã lõm vào trong. Tôi khó nhọc thở, hầu như chẳng còn đủ sức để hít vào. Cassius và Ngựa Hoang chen vào giữa Aja và tôi.

“Đừng có đụng vào anh ấy,” Ngựa Hoang rít lên.

Lưỡi kiếm đâm trượt nội tạng của tôi, xuyên vào giữa hai chiếc xương sườn được Mickey gia cố, nhưng tôi chảy máu đầm đìa. Tìm cách đứng dậy, loạng choạng bò trên sàn. Chó Rừng nằm trên sàn nhìn tôi, kiệt sức vì tìm cách giải thoát cho bản thân. Hắn đang cười nhăn nhở, bất chấp cảnh kinh hoàng những xác chết nằm la liệt xung quanh, hắn biết Aja sẽ giết chết tôi. Mặt Hội Chủ trông xa xăm và dần mất đi sức sống, nhưng bà ta cũng đang quan sát, ngồi tựa vào Boong Ảnh Nổi nhô lên khỏi căn phòng, Lysander nắm chặt tay bà ta. Aja nhìn bà ta kinh hãi, biết rằng bà ta không còn sống được bao lâu nữa.

“Tại sao các ngươi chọn chúng thay vì bọn ta?” Aja gầm lên thịnh nộ với Ngựa Hoang và Cassius.

“Thì cứ thế chọn thôi,” Ngựa Hoang đáp.

Cassius rút chiếc xi lanh từ bao đựng trên chân ra và ném cho tôi. “Làm đi trước khi ả giết sạch chúng ta.” Tôi lảo đảo đứng dậy trong lúc Aja điên cuồng tìm cách lao vào tôi, nhưng Cassius và Ngựa Hoang còn đủ sức cản đường ả. Ả gầm lên bất lực. Ba người bọn họ trượt trên máu, các bạn của tôi đứng chơi vơi cùng ả. Tôi đến rìa bên kia của Boong Ảnh Nổi, đối diện Hội Chủ, và trèo về phía Sevro.

“Mày đừng hòng trốn thoát!” Aja hét lên. “Tao sẽ khoét mắt mày. Không còn đường chạy đâu, đồ Gỉ sắt hèn nhát!” Nhưng tôi không bỏ chạy. Tôi khuỵu xuống bên cạnh Sevro. Ngực cậu là một đống hỗn độn những giọt máu lấy từ phòng thí nghiệm và những mảnh vải rách rưới cắt từ miệng vết thương trong vụ tử hình Cassius. Tôi dùng Kiếm Lưỡi Mềm cắt áo cậu. Sáu cái lỗ giả nhìn tôi chằm chằm từ ngực cậu, những thớ thịt Tạo Tác trông y như thật. Mặt cậu thanh thản an nghỉ. Nhưng an nghỉ không phải là bản tính của cậu, mà chúng tôi cũng chưa giành được nó. Tôi rút chiếc xi lanh chứa đầy Nọc Rắn của Holiday. Đủ để đánh thức một xác chết, kể cả những kẻ đang chìm trong giấc ngàn thu giả tạm tạo ra từ loại cocktail độc địa chiết xuất từ Hồng Tú Cầu của chú Narol.

“Dậy đi, dậy đi, Quỷ Lùn,” tôi nói trong lúc giơ cao chiếc xi lanh, thầm cầu nguyện cậu không bị suy tim, rồi đâm thẳng vào ngực cậu bạn thân nhất của mình. Mắt cậu bật mở.

“Chóóóóóó chếtttt.”

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.