Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
19
Áp Suất

❊ ❊ ❊

19

ÁP SUẤT

Chúng tôi bay qua đài quan sát vỡ, tiến vào môi trường chân không ở tốc độ tám mươi ki lô mét một giờ. Sự im lặng nuốt chửng tiếng hú của chúng tôi. Một cơn sốc đập vào cơ thể tôi, như thể tôi vừa rơi xuống mặt nước lạnh. Cơ thể tôi vặn vẹo. Ô xi dãn ra trong máu, ép miệng tôi phải hít vào chỗ không khí không còn ở đó. Phổi không phồng lên nữa. Chúng chỉ còn là những cái bao tải đã xẹp. Người tôi co giật, thèm thuồng không khí. Nhưng vài giây trôi qua và tôi nhìn thấy khối kim loại phi tính người của những tòa tháp chọc trời ở Phobos, ngắm bạn bè của tôi hợp lại trong bóng tối, nhờ tay nắm tay và chút dây tời mà gắn kết lại, sự tĩnh lặng vùng lên chiếm lấy tôi. Cùng một sự tình lặng đã đến khi ở cạnh Ngựa Hoang giữa làn tuyết, khi tôi và Những Kẻ Gào Rú ngồi xổm trong vực sâu của Học Viện, nướng dê và nghe Quinn kể chuyện. Tôi dần chìm vào một kỷ niệm khác. Không phải về Lykos, về Eo hay về Ngựa Hoang. Mà về cái lạnh của khoang chứa tàu bay ở Viện Hàn Lâm, nơi Victra, Tactus, Roque và tôi lần đầu được vị giáo sư Lam nhợt nhạt dạy về những gì vũ trụ sẽ làm với cơ thể con người.

“Sủi bọt, hay sự hình thành bong bóng trong các chất dịch của cơ thể xảy ra do sự suy giảm áp lực ở môi trường xung quanh, là yếu tố khốc liệt nhất trong quá trình tiếp xúc với môi trường chân không. Nước trong các mô của cơ thể sẽ bốc hơi, tạo nên sự căng phồng…”

“Cục cưng đầu đất ơi, tôi rất rành chuyện căng phồng. Cứ hỏi mẹ thầy. Hay cha thầy. Và em gái thầy là biết.” Tôi nghe Tactus nói trong ký ức. Và nhớ lại tiếng cười của Roque. Nhớ hai gò má cậu ửng đỏ trước sự thô bỉ của câu nói đùa, khiến tôi tự hỏi tại sao cậu lại thân với Tactus đến vậy. Tại sao cậu lại quá quan tâm đến việc cậu bạn thô bỉ của chúng tôi nghiện ngập, rồi chảy nước mắt khi ở bên giường Tactus lúc lâm chung. Vị giáo sư tiếp tục…

“…và gia tăng theo cấp số nhân trong cơ thể trong mười giây, kéo theo là sự tắc nghẽn hệ tuần hoàn…”

Tôi cảm thấy buồn ngủ khi áp lực tăng dần lên trong mắt, bẻ cong tầm nhìn và làm căng phồng các mô ở đó. Áp lực tăng dần lên trong các ngón tay đang tê cóng và hai màng nhĩ đã thủng đang đau nhức. Lưỡi tôi to bự chảng và lạnh buốt, như một con băng xà đang trượt qua miệng để vào bụng trong lúc chất dịch bốc hơi. Da căng cứng và trương phồng. Các ngón tay tôi to như những quả chuối ngự. Khí trong dạ dày thổi căng ruột. Bóng tối đang đến để tóm lấy tôi. Tôi liếc nhìn Sevro ở bên cạnh. Mặt cậu quái đản, phồng lên gấp đôi so với bình thường. Victra trông như một con quái vật, hai chân vẫn quấn quanh Sevro. Cô còn tỉnh và đang nhìn Sevro chằm chằm bằng cặp mắt đỏ ngầu như của một nhân vật hoạt hình ngáp đòi không khí như con cá mắc cạn. Tay họ đan vào nhau.

“Nước và khí hòa tan trong máu tạo thành bong bóng trong các mạch chủ, chạy qua toàn bộ hệ tuần hoàn, làm tắc nghẽn quá trình lưu thông máu và gây bất tỉnh sau mười lăm giây…”

Cơ thể tôi dần biến mất. Từng giây một đều trở thành sự mơ hồ vĩnh viễn, mọi thứ chậm lại, mọi thứ trở nên quá vô nghĩa và cay đắng khi tôi nhận ra rằng sức mạnh của loài người chúng ta mới ngớ ngẩn làm sao vào thời khắc cuối. Tách ra khỏi những quả bong bóng của cuộc sống, chúng ta sẽ còn lại gì? Các tòa tháp kim loại xung quanh chúng tôi như được tạc từ đá. Ánh đèn và các Màn Hình Nổi nhấp nháy trông như những chiếc vảy rồng đóng băng.

Sao Hỏa đang ở trên đỉnh đầu chúng tôi, đầy quyền năng và ám ảnh. Nhưng trong vòng xoay mau lẹ của Phobos, chúng tôi đã đến gần vị trí nơi bình minh ló rạng và ánh sáng đục một mảnh trăng lưỡi liềm vào bóng tối của hành tinh. Các vết thương nóng chảy vẫn tỏa sáng nơi hai quả bom hạt nhân phát nổ. Và tôi tự hỏi, trong thời khắc cuối cùng của mình, có phải hành tinh ấy cũng chẳng bận lòng khi chúng ta làm tổn thương bề mặt và cướp đi tặng vật nó trao, vì nó biết những sinh vật nóng ấm ngớ ngẩn chúng ta thậm chí chẳng thể sánh bằng một nhịp thở trong cuộc sống vô hạn của nó. Chúng ta đã phát triển và lan rộng, sẽ cuồng nộ và chết. Rồi khi tất cả những gì còn lại ở chúng ta là các đài tưởng niệm bằng thép và các tượng thờ bằng nhựa, những cơn gió của nó sẽ tiếp tục thì thầm, những đụn cát của nó sẽ dịch biến, và nó sẽ không ngừng xoay chuyển, quên sạch những con khỉ người trọc lóc to gan nghĩ rằng chúng xứng đáng được trường tồn.

Tôi không nhìn thấy gì.

Tôi thức dậy trên nền kim loại. Cảm thấy lớp nhựa đang áp vào mặt. Những tiếng thở hổn hển vang lên xung quanh tôi. Các cơ thể di chuyển. Sự lạnh lẽo của động cơ phi thuyền ầm ĩ dưới boong tàu. Cơ thể tôi co giật và run rẩy. Tôi hít ô xi vào phổi. Cảm thấy như thể đầu mình đã hỏng. Cơn đau ở khắp nơi và nhẹ dần sau mỗi nhịp tim. Các ngón tay tôi đã trở về kích cỡ bình thường. Tôi chà xát hai bàn tay vào nhau, gắng định hướng lại. Tôi đang run rẩy, nhưng có một chiếc chăn nhiệt phủ trên người, những bàn tay mạnh bạo xoa người tôi để kích thích tuần hoàn. Ở bên trái, tôi nghe thấy Đá Cuội đang gọi Thằng Hề. Tất cả chúng tôi sẽ bị mù tạm thời vài phút trong lúc các dây thần kinh thị giác ổn định lại. Thằng Hề yếu ớt đáp lại và Đá Cuội mém bật khóc.

“Victra!” Sevro líu nhíu nói. “Tỉnh dậy. Tỉnh dậy.” Các dụng cụ kêu lẻng kẻng khi cậu lay người cô. “Tỉnh dậy!” Cậu tát vào mặt Victra. Cô tỉnh dậy trong tiếng thở gấp.

“… cái quái gì vậy. Cậu vừa đánh tôi đấy à?”

“Tôi tưởng…”

Cô tát lại cậu.

“Ai đấy?” tôi hỏi đôi bàn tay đang bóp vai tôi qua lớp chán.

“Holiday, thưa ngài. Chúng tôi đã vớt mọi người bốn phút trước.”

“Bao lâu… chúng tôi đã ở đó bao lâu?”

“Khoảng hai phút ba mươi giây. Đó là một cảnh tượng kinh hoàng. Chúng tôi đã phải dọn sạch khoang chứa hàng và ra lệnh cho phi công bay lùi để hứng mọi người, rồi tăng áp trong lúc bay. Những củ cà rốt này không thể chiến đấu, nhưng chúng có thể điều khiển tàu chở rác một cách tài tình. Dù vậy, nếu lúc đó các ngài không được buộc vào nhau, đa số đã chết cứng như chì rồi. Giờ gạch vụn và xác chết đang trôi lềnh bềnh khắp phân khu. Các nhóm thời sự đang lúc nhúc khắp nơi.”

“Ragnar?” tôi sợ sệt hỏi, chưa hề nghe thấy anh ta.

“Tôi ở đây, anh bạn. Vực Thẳm chưa thể lấy mạng chúng ta.” Anh ta phá lên cười. “Chưa thể.”

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.