Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
13
Những Kẻ Gào Rú

❊ ❊ ❊

13

NHỮNG KẺ GÀO RÚ

“Thật điên tiết khi cứ mù tịt thông tin,” Victra lẩm bẩm trong lúc giúp tôi đặt những quả tạ lên giá đỡ. Tiếng động dội lại khắp phòng tập bằng đá. Nơi này rất đơn giản. Những quả tạ kim loại. Những cái lốp cao su. Dây thừng. Và nhiều tháng mồ hôi của tôi.

“Họ không biết cô là ai sao?” tôi nói và ngồi dậy.

“Ôi im đi. Chẳng phải cậu là người sáng lập Những Kẻ Gào Rú sao? Không phải là cậu có quyền lên tiếng về cách đối xử của họ với chúng ta sao?” Cô đẩy tôi khỏi ghế để chiếm chỗ, đặt lưng xuống bề mặt độn bông và vươn tay lên để nắm lấy thanh tạ. Tôi nhấc vài quả tạ ra khỏi giá. Nhưng cô nhìn tôi trừng trừng khiến tôi phải đặt chúng trở lại trong lúc cô điều chỉnh tay cầm.

“Về cơ bản là không,” tôi nói.

“Ồ. Nhưng thực tình thì, một cô gái phải làm gì để có được áo choàng sói?” Đôi cánh tay mạnh mẽ của cô đẩy tạ ra khỏi giá, nâng lên hạ xuống trong lúc nói. Hơn ba trăm cân. “Tôi đã bắn thủng đầu một tên Giáo Sĩ ở hai nhiệm vụ trước. Một Giáo Sĩ! Tôi đã gặp Những Kẻ Gào Rú của cậu. Ngoại trừ Ragnar, thì chúng… bé tí hon. Họ cần những người… to con hơn nếu muốn… hạ gục lũ Kỵ Sĩ Xương của Adrius hay các… Pháp Quan của Hội Chủ.” Cô nghiến răng khi hoàn thành lần nâng cuối cùng, đặt tạ xuống mà không cần tôi trợ giúp, và đứng dậy để chỉ vào hình ảnh của mình trong gương. Dáng người cô mạnh mẽ, gọn gàng. Bờ vai rộng và lắc lư trong những bước đi cao ngạo. “Tôi là một khuôn mẫu hoàn hảo về thể chất, cả cận chiến lần không chiến. Không sử dụng tôi là điều đáng để bàn cãi về trí khôn của Sevro.”

Tôi đảo mắt ngao ngán. “Có lẽ cậu ấy lo lắng vì sự thiếu tự tin của cô.”

Cô ấy ném khăn vào tôi. “Cậu cũng khiến người ta khó chịu chẳng kém gì hắn. Thề có Chúa, nếu hắn nhắc đến ‘sự bần cùng mới nảy nòi’ của tôi một lần nữa, tôi sẽ cắt mẹ nó đầu hắn đi bằng một cái thìa.” Tôi nhìn cô trong giây lát, gắng để không bật cười. “Sao, cậu cũng có điều gì muốn nói hả?”

“Không hề, thưa quý cô của tôi,” tôi nói, tay giơ lên. Mắt cô nấn ná nhìn nó theo bản năng. “Tiếp theo tập squat chứ?”

Phòng tập đổ nát này đã là nhà thứ hai của chúng tôi kể từ khi được Mickey tạo tác. Mất nhiều tuần lễ điều trị tại bệnh xá của anh ta để các dây thần kinh của Victra nhớ lại cách đi đứng và để cả hai chúng tôi tăng cân trở lại dưới sự giám sát của bác sĩ Virany. Đám đông các Đỏ và một Lục quan sát chúng tôi từ góc phòng. Dù đã hai tháng nhưng sự kinh ngạc khi thấy những gì hai Sẹo Vô Song được nâng cấp cả về gene lẫn thể chất có thể nâng vẫn không suy giảm.

Vài tuần trước Ragnar đã ghé qua và khiến chúng tôi bẽ mặt. Gã cục súc ấy chẳng nói chẳng rằng. Chỉ lẳng lặng đặt những quả tạ lên đòn nâng cho đến khi không thể nhét thêm được nữa, rồi nhẹ nhàng nhấc nó lên, và vẫy tay ra hiệu cho chúng tôi làm tương tự. Victra thậm chí còn không thể nhấc nó lên khỏi mặt đất. Tôi chỉ nâng được đến đầu gối. Rồi chúng tôi phải đứng nghe hàng trăm kẻ ngốc lẽo đẽo theo đuôi Ragnar và hò reo tên anh ta suốt một tiếng liền. Sau đó tôi được biết chú Narol đã tổ chức một vụ cá cược để xem Ragnar có thể nâng hơn tôi bao nhiêu. Thậm chí chú ruột của tôi cũng đặt cược tôi sẽ thua. Nhưng đó là một dấu hiệu tốt, ngay cả khi những người khác không nghĩ vậy. Các Hoàng Kim không thể thắng về mọi mặt.

Nhờ sự trợ giúp của Mickey và bác sĩ Virany mà Victra và tôi có thể kiểm soát cơ thể trở lại. Nhưng lấy lại cảm giác trong thực chiến cũng mất thời gian không kém. Chúng tôi đã bắt đầu bằng những bước cơ bản. Nhiệm vụ đầu tiên của chúng tôi là vận chuyển hàng cung ứng cùng Holiday và một tá các vệ sĩ khác, những người không phụ trách bảo vệ hàng hóa, mà bảo vệ tôi. Chúng tôi đã không thực hiện nhiệm vụ ấy cùng Nhũng Kẻ Gào Rú. “Cậu phải vượt qua thử thách để lên tiểu đội A, Thần Chết. Phải chứng tỏ cậu có thể theo kịp chúng tôi,” Sevro nói, và vỗ vào mặt tôi. “Còn ả Julii phải chứng tỏ bản thân.” Victra tát vào tay Sevro khi cậu định nựng cô.

Sau mười lần vận chuyển hàng hóa, hai điệp vụ phá hoại và ba cuộc ám sát, cuối cùng Sevro cũng bị thuyết phục rằng Holiday, Victra và tôi đã sẵn sàng để gia nhập tiểu đội B: Rắn Hổ Lục, do chú Narol - người đã trở thành một người hùng trong mắt các Đỏ ở đây - lãnh đạo. Ragnar là một sinh vật thần thánh. Còn chú của tôi chỉ là một ông già hung bạo, uống quá nhiều rượu, hút quá nhiều thuốc, và giỏi chiến đấu một cách bất thường. Đội Rắn Hổ Lục của chú là mớ tạp nham những kẻ khó nhằn chuyên phá hoại và trộm cắp, khoảng một nửa là cựu Chim Lặn, số còn lại là hỗn hợp các Màu Hạ Cấp hữu dụng khác. Chúng tôi đã hoàn thành ba điệp vụ cùng họ, phá hủy một doanh trại và một vài hệ thống truyền thông của Quân Đoàn, nhưng tôi không thể rũ bỏ cảm giác rằng chúng tôi là một con rắn đang gặm đuôi của chính mình. Mỗi cuộc đánh bom đều bị bóp méo bởi mạng lưới truyền thông của Hiệp Hội. Mỗi vụ phá hoại lẻ tẻ mà chúng tôi thực hiện được chỉ tổ khiến các quân đoàn của Agea kéo đến các hầm mỏ hoặc những thành phố nhỏ hơn ở Sao Hỏa đông hơn.

Tôi cảm thấy như đang bị săn đuổi.

Tệ hơn, tôi cảm thấy mình như một tên khủng bố. Tôi chỉ cảm thấy như vậy một lần duy nhất trước đây, đó là lúc tôi mang trong ngực một quả bom và bước đi giữa đêm vũ hội trên Mặt Trăng.

Vũ Công và Theodora đã cố thuyết phục Sevro tìm tới nhiều đồng minh hơn, tìm cách khắc phục khoảng cách giữa Các Con Trai và những bè phái khác. Sevro miễn cưỡng bằng lòng. Nên đầu tuần qua, Rắn Hổ Lục và tôi đã rời khỏi các đường hầm để đến đại lục phía Bắc của Arabia Terra, nơi Quân Đoàn Đỏ đã tạo dựng cho mình một thế lực vững chắc trong thành phố cảng Ismenia. Vũ Công hy vọng tôi có thể khiến họ trở thành đồng minh, theo cách mà Sevro không thể, và có thể kéo họ ra khỏi tầm ảnh hưởng của Harmony. Nhưng thay vì tìm được các đồng minh, chúng tôi lại tìm thấy một nấm mồ khổng lồ. Một thành phố xám xịt bị đánh bom từ quỹ đạo. Tôi vẫn còn thấy những xác chết trương phềnh trắng nhợt thối rữa nằm ngổn ngang dọc bờ biển. Lũ cua bò trên các thi thể, tha hồ đánh chén trong lúc một đám khói lẻ loi bay đến tận những vì sao, tiếng vọng lặng thinh quen thuộc của chiến tranh.

Tôi bị ám ảnh bởi khung cảnh ấy, nhưng Victra có lẽ đã quên nó trong lúc hì hụi với những bài tập. Cô đẩy nó vào căn hầm rộng lớn trong tâm trí, nơi cô vùi sâu và khóa chặt tất cả những điều xấu xa mà cô nhìn thấy, tất cả những nỗi đau mà cô từng cảm nhận. Tôi ước gì mình có thể như cô. Tôi ước gì mình ít đa cảm và ít sợ hãi hơn. Nhưng mỗi khi nhớ lại bụm khói ấy, tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến là nó báo hiệu cho một thứ gì đó tồi tệ hơn. Như thể vũ trụ đang cho chúng tôi thấy viễn cảnh mà chúng tôi đang đâm đầu lao tới.

Trời đã khuya và các tấm gương đã dày đặc hơi nước khi chúng tôi kết thúc bài tập của mình. Chúng tôi vừa tắm vừa nói chuyện với nhau qua tấm ngăn bằng nhựa. “Hãy coi đó là một sự cải thiện,” tôi nói. “ít nhất bà cũng đang nói chuyện với cô.”

“Không. Mẹ cậu ghét tôi. Và bà ấy sẽ mãi mãi ghét tôi. Tôi chẳng thể làm điều chết tiệt gì để thay đổi chuyện ấy.”

“Cô có thể thử tỏ ra lịch sự hơn.”

“Tôi hoàn toàn lịch sự,” Victra cự nự nói, tắt vòi nước và bước ra khỏi buồng tắm. Mắt nhắm tịt trước làn nước, tôi gội đầu và trông đợi cô sẽ nói thêm điều gì đó. Cô không nói, nên tôi giũ sạch dầu gội và bước ra khỏi buồng khi đã tắm xong. Ngay cái khoảnh khắc trước khi nhìn thấy Victra nằm trần truồng trên sàn, tay chân bị trói chặt sau lưng, đầu bị trùm kín, tôi đã cảm thấy có gì đó không ổn. Có thứ gì đó chuyển động phía sau tôi. Tôi xoay người lại vừa kịp lúc nhìn thấy nửa tá những chiếc Áo Choàng Ma di chuyển qua làn hơi nước. Rồi ai đó tông mạnh vào tôi từ phía sau một cách vô nhân đạo, choàng tay qua tay tôi, ép chặt chúng vào hai bên hông. Tôi cảm thấy hơi thở của bọn chúng phả lên cổ. Nỗi kinh hoàng gào thét trong tôi. Chó Rừng đã tìm thấy chúng tôi. Hắn đã lẻn vào đây. Bằng cách nào? “Các Hoàng Kim!” tôi hét lên. “Các Hoàng Kim!” Người tôi trơn vì vừa tắm. Sàn nhà cũng trơn. Tôi lợi dụng điều đó, luồn qua tay kẻ đang tấn công tôi, như một con lươn, và huých cùi chỏ vào mặt hắn. Có tiếng kêu rên. Tôi xoay người một lần nữa, và trượt chân, rồi ngã xuống, đập đầu gối lên sàn bê tông. Tôi loạng choạng nhỏm dậy, cảm thấy hai kẻ mặc Áo Choàng Ma đang chạy đến từ cánh trái. Tôi cúi xuống tránh một kẻ, thúc vai vào đầu gối hắn. Hắn ngã chỏng gọng qua đầu tôi và đâm vào những bức bình phong bằng nhựa chắn giữa các buồng tắm phía sau tôi. Tôi chộp lấy cổ họng kẻ còn lại, chặn một cú đấm, và ném hắn lên trần nhà. Một kẻ khác tông mạnh vào tôi từ bên hông, bấu chặt lấy chân tôi hòng khiến tôi mất thăng bằng. Tôi nương theo cú đánh, nhảy lên không trung, xoay người trong tư thế Kravat, cướp thế chủ động của hắn và kéo cả hai xuống sàn, đầu hắn kẹp giữa đùi tôi. Tất cả những gì tôi cần làm là xoay chân và cổ hắn sẽ gãy vụn. Nhưng bốn cánh tay khác đang lao vào tôi, đấm vào mặt tôi, và nhiều cánh tay khác đấm vào chân. Những chiếc Áo Choàng Ma gợn sóng lăn tăn trong hơi nước. Tôi la hét, quẫy đạp và nhổ nước bọt không ngừng, nhưng chúng có quá nhiều người, và rất hung bạo, chúng đấm vào các gân đằng sau đầu gối tôi để tôi không thể đá, và vào các dây thần kinh trên vai, khiến hai tay tôi nặng như chì. Chúng nhét một cái mũ trùm đầu lên tôi và trói hai tay tôi sau lưng. Tôi nằm đó bất động, sợ hãi và thở hổn hển.

“Vực chúng dậy,” một giọng nói điện tử gầm lên. “Để chúng quỳ trên đầu gối chết tiệt của chúng.” Chết tiệt? À, quỷ tha ma bắt. Khi đã nhận ra những kẻ này là ai, tôi để chúng vực tôi dậy. Mũ trùm đầu được cởi ra. Đèn đã tắt. Vài chục ngọn nến được thắp trên sàn phòng tắm, tỏa bóng khắp căn phòng. Victra đang ở bên trái tôi, mắt giận dữ. Máu chảy ra từ cái mũi gãy của cô. Holiday xuất hiện phía bên phải, quần áo đầy đủ nhưng cũng bị trói chặt. Cô bị hai kẻ mặc đồ đen kéo ra và bị đẩy cho quỳ xuống sàn. Một nụ cười rạng rỡ toe toét trên mặt cô.

Đứng vây quanh chúng tôi trong phòng tắm đầy hơi nước là mười con quỷ với những khuôn mặt được bôi đen đang nhìn chằm chằm từ phía sau những cái miệng sói treo lủng lẳng từ đầu tới tận giữa đùi. Hai tên đứng dựa vào tường, đau đớn vì sự kháng cự điên cuồng của tôi. Ragnar đứng sừng sững bên dưới tấm da gấu, bên cạnh Sevro. Những Kẻ Gào Rú đã đến vì những tên lính mới, và trông họ thật hãi hùng.

“Xin chào những tên khốn nhỏ thó xấu xí,” Sevro gầm gừ, tháo thiết bị biến đổi giọng nói. Cậu oai vệ tiến về phía trước để đứng trước mặt chúng tôi. “Ta đã để ý thấy rằng các người là những sinh vật ranh ma, man rợ và hiểm độc, những kẻ được ban tặng cho tài năng ám sát, quấy rối và quậy phá. Nếu ta lầm, thì hãy lên tiếng.”

“Sevro, mày khiến bọn tao sợ vãi ra quần,” Victra nói. “Mày điên rồi hả?”

“Đừng báng bổ khoảnh khắc này,” Ragnar nói vẻ đe dọa.

Victra nhổ nước bọt. “Mày đã đánh gãy mũi tao.”

“Nói chính xác thì, là tôi đã làm,” Sevro nói. Cậu hất hàm về phía một Kẻ Gào Rú săn chắc với Phù Hiệu Đỏ trên tay. “Ngái Ngủ đã giúp một tay.”

“Thằng lùn nhỏ thó…”

“Tại cô cứ quẫy đạp thôi, cưng,” Đá Cuội lên tiếng ở đâu đó giữa đám Những Kẻ Gào Rú. Tôi không thể biết cô đang ở đâu. Âm thanh dội lại từ những bức tường.

“Và nếu cô còn tiếp tục lên tiếng, chúng tôi sẽ khóa miệng cô lại và cù lét cô,” Thằng Hề nham hiểm nói. “Nên… suỵt.” Victra lắc đầu, nhưng cũng im lặng. Tôi gắng không bật cười trước vẻ long trọng của khoảnh khắc này. Sevro tiếp tục, không ngừng đi lại trước mặt chúng tôi.

“Các người đã được theo dõi cẩn thận, và giờ thì các người được để mắt đến. Nếu các người chấp nhận lời mời gia nhập hội anh em của chúng tôi, các người buộc phải thề sẽ luôn trung thành với các anh chị em của mình. Không bao giờ được lừa dối, không bao giờ được phản bội những kẻ mặc áo choàng. Tất cả những tội ác của các người, tất cả những vết sẹo và tất cả những kẻ thù của các người giờ đây sẽ thuộc về chúng tôi. Gánh nặng của mọi người cùng được chia sẻ. Người yêu, gia đình của các người sẽ trở thành người yêu thứ hai, gia đình thứ hai. Chúng tôi là hàng đầu. Nếu các người không thể tuân thủ điều này, nếu các người không thể tôn trọng lời thề ước này, thì hãy nói ra và các người được quyền đi.”

Cậu đợi. Đến cả Victra cũng không nói nửa lời.

“Tốt. Giờ thì, chiếu theo các điều lệ được đặt ra trong quy định thiêng liêng của chúng tôi…” Cậu giơ lên một cuốn sách đen nho nhỏ bị quăn ở góc có gắn đầu một con sói trắng đang giơ mõm tru ở mặt trước “… các người phải gột sạch những lời thề cũ và chứng tỏ giá trị của mình trước khi có thể tiếp nhận lời thề của chúng tôi.” Cậu giơ tay lên. “Hãy để Lễ Thanh Tẩy được bắt đầu.”

Những Kẻ Gào Rú ngửa cổ và tru lên như những kẻ điên khùng. Những gì xảy ra tiếp theo là một chuỗi kính vạn hoa kỳ dị mờ ảo. Có tiếng nhạc vang lên ở đâu đó. Chúng tôi vẫn quỳ trên sàn. Tay bị trói chặt. Những Kẻ Gào Rú vội vã tiến về phía trước. Họ nâng những cái chai lên miệng chúng tôi và chúng tôi tu ừng ực trong lúc họ hò reo xung quanh theo nhịp điệu kỳ quái do Sevro khỏi xướng với những ngôn từ tục tĩu. Ragnar gầm lên thỏa mãn khi tôi uống cạn cái chai mà họ đưa cho tôi. Tôi suýt nôn ra tại đó. Chất lỏng nóng bừng ấy tẩy sạch thực quản và dạ dày tôi. Sau lưng tôi, Victra đang ho sặc sụa. Holiday chỉ vừa bắt đầu uống và Những Kẻ Gào Rú hò reo cổ vũ khi cô uống hết chai của mình. Chúng tôi lởn vởn gần đó trong lúc họ vây quanh Victra, hò reo khi cô thở hắt ra và gắng uống hết thứ chất lỏng của mình. Nó bắn tung tóe khắp mặt cô. Cô ho.

“Đó là tất cả những gì cô có thể làm sao, Con Gái Của Mặt Trời?” Ragnar gầm vang. “Uống!”

Ragnar rống lên trong phấn khích khi cuối cùng cô cùng uống cạn thứ rượu tồi, ho sặc sụa và lẩm bẩm chửi thề. “Mang rắn và gián ra!” anh ta thét.

Họ hò reo như những thầy tế trong lúc Đá Cuội mang tới một cái xô. Họ đẩy chúng tôi về phía trước để chúng tôi vây quanh cái xô và, trong ánh sáng chập chờn, có thể nhìn thấy đáy xô đang quằn quại sự sống. Lũ gián bóng nhẫy béo mập với những cái chân lông lá và những đôi cánh bò quanh một con rắn hổ lục. Tôi loạng choạng lùi lại, kinh hãi và say mèm, nhưng Holiday đã thò tay vào trong chộp lấy con răn, cô đập nó xuống sàn cho đến khi nó chết ngóm.

Victra chỉ nhìn chằm chằm vào cô gái Xám. “Cái khỉ gió…”

“Xử sạch cái xô đó hoặc phải nhận lấy chiếc hộp,” Sevro nói.

“Nói vậy là có ý gì?”

“Xử sạch cái xô đó hoặc phải nhận lấy chiếc hộp! Xử sạch cái xô đó hoặc phải nhận lấy chiếc hộp!” họ hò reo. Holiday cắn chết con rắn, dùng răng xé xác nó.

“Giỏi!” Ragnar gầm lên. “Cô ta có linh hồn của một Kẻ Gào Rú. Giỏi!”

Tôi say đến nỗi chẳng nhìn thấy gì. Tôi thò tay vào xô, rùng mình khi cảm thấy những con gián đang bò bên dưới. Tôi vớt một con lên và nhét vào miệng. Nó vẫn còn động đậy. Tôi ép quai hàm của mình phải nhai. Tôi suýt khóc. Victra nôn khan khi nhìn thấy tôi làm vậy. Tôi nuốt con gián rồi chộp lấy tay cô và ép nó phải thọc vào cái xô. Đột nhiên cô lảo đảo, và tôi quá chậm để nhận ra nó có nghĩa gì. Chất mửa của cô bắn tung tóe lên vai tôi. Trước cái mùi ấy, tôi không thể ngán mình khỏi nôn theo. Holiday tiếp tục nhai. Ragnar thét lên những lời khen ngợi dành cho cô.

Khi đã dọn sạch cái xô, chúng tôi trở thành một đống lộn xộn thảm hại say mèm và ngập ngụa trong xú uế. Sevro đứng trước mặt chúng tôi và nói điều gì đó, không ngừng đu đưa. Cũng có thể tôi mới là kẻ đang đu đưa. Có thật cậu đang nói hay không? Ai đó lắc vai tôi từ phía sau. Tôi đã ngủ gật ư? Đây là cuốn sách linh thiêng của chúng ta,” cậu bạn nhỏ thó của tôi nói. Các cậu sẽ nghiên cứu cuốn sách này. Các cậu sẽ sớm thuộc lòng từng câu chữ của nó. Còn hôm nay, các cậu chỉ cần biết Điều Lệ Thứ Nhất Của Những Kẻ Gào Rú.”

“Không bao giờ cúi đầu,” Ragnar nói.

“Không bao giờ cúi đầu,” những người còn lại đồng thanh và Thằng Hề bước lên phía trước cùng ba chiếc áo choàng sói. Cũng giống như những tấm da sói ở Học Viện, những chiếc áo choàng này đã được điều chỉnh lại cho phù hợp và có màu tối sẫm trong căn phòng thắp nến. Cậu đưa một chiếc cho Victra. Họ cởi trói cho cô và cô tìm cách đứng dậy, nhưng không thể. Đá Cuội chìa tay ra để giúp, nhưng Victra ngó lơ cánh tay ấy, tìm cách đứng dậy lần nữa và ngã khuỵu gối xuống. Rồi Sevro quỳ xuống bên cạnh cô, chìa tay ra. Victra nhìn cánh tay qua mái tóc đẫm mồ hôi, khịt mũi cười khi cô nhận ra ý nghĩa của chuyện này. Cô cầm tay cậu, và nhờ thế mà cô có thể bước đi đủ vững để nhận áo choàng của mình. Sevro lấy nó từ tay Thằng Hề rồi khoác lên đôi vai trần của cô. Mắt họ nhìn nhau và dừng lại trong khoảnh khắc trước khi bước sang một bên để Holiday có thể đứng dậy dưới sự trợ giúp của Đá Cuội và nhận áo choàng của cô. Ragnar giúp tôi, khoác áo lên vai tôi.

“Chào mừng đến với Những Kẻ Gào Rú, các anh chị em.”

Những Kẻ Gào Rú cùng ngửa cổ lên và gầm vang trời. Tôi hùa theo họ, và ngạc nhiên khi thấy Victra cũng làm theo, vùi đầu vào bóng tối mà không hề ngần ngại. Rồi đột nhiên đèn bật sáng. Tiếng gầm lặng ngắt khi chúng tôi nhìn quanh quất trong bối rối. Vũ Công lê chân bước vào buồng tắm cùng chú Narol.

“Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế này?” chú Narol hỏi, mắt nhìn những con gián và phần còn lại của con rắn cùng những cái chai. Những Kẻ Gào Rú ngượng ngùng nhìn sự lố bịch của nhau.

“Bọn tôi đang thực hiện nghi lễ huyền bí tuyệt mật,” Sevro nói. “Và ông đang cản trở chúng tôi đấy, kẻ bề tôi.”

“Phải rồi,” chú Narol nói, gật đầu, có chút bối rối. “Xin lỗi, thưa ngài.”

“Một Hồng của chúng ta đã ăn cắp được thiết bị hiển thị dữ liệu của một Kỵ Sĩ Xương ở Agea,” Vũ Công nói, không thích thú với màn trình diễn. “Chúng tôi đã biết hắn là ai.”

“Không giỡn?” Sevro nói. “Tôi đoán có đúng không?”

“Ai?” tôi hỏi, giọng lè nhè. “Hai người đang nói về ai vậy?”

“Đối tác bí mật của Chó Rừng,” Vũ Công nói. “Là Kẻ Giảo Hoạt. Cậu đã đúng, Sevro. Các điệp viên của chúng ta cho biết hắn đang ở trụ sở của mình trên Phobos, nhưng hắn không ở đấy lâu nữa. Hắn sẽ khởi hành đến Mặt Trăng sau hai ngày. Chúng ta sẽ không thể đụng đến một cọng lông của hắn khi hắn ở đó.”

“Vậy Điệp Vụ Thị Trường Đen sẽ được tiến hành,” Sevro nói.

“Nó sẽ được tiến hành,” Vũ Công miễn cưỡng thừa nhận.

Sevro đấm tay vào không khí. “Khỉ gió, được lắm. Các người đã nghe rồi đấy, Những Kẻ Gào Rú. Đi tắm rửa. Tỉnh táo lại. Và đi ăn. Kẻ Giảo Hoạt đang chờ chúng ta bắt cóc và một nền kinh tế đang chờ chúng ta phá hủy.” Cậu nhìn tôi với nụ cười rạng rỡ trên mặt. “Sẽ là một ngày đầy oanh liệt. Một ngày đầy oanh liệt.”

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.