Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
64
Diện Kiến

❊ ❊ ❊

64

DIỆN KIẾN

Sư Tử Của Sao Hỏa chịu một cái chết ô nhục, bị bắn từ mọi phía bởi cả những kẻ trung thành và quân khởi nghĩa. Việc chứng kiến Mặt Trăng bập bùng trong các vụ nổ hạt nhân đã dập tắt cơn khát máu giữa hai hạm đội hiệu quả hơn những gì hòa bình hay các cuộc đình chiến làm được. Rất ít người thực sự muốn nhìn vẻ đẹp bốc cháy. Nhưng nó đã cháy. Trước khi Sư Tử bị bắn hạ, hơn mười hai quả bom khác đã phát nổ, tạo nên những thành phố mới từ lửa và tro giữa những thành phố bằng thép và bê tông. Mặt Trăng đang náo động.

Hạm Đội Hoàng Kim cũng vậy. Với tin tức về cái chết của Hội Chủ và những vụ nổ hạt nhân, Hiệp Hội rung chuyển dưới chân chúng tôi. Các Pháp Quan giàu có đang đưa tàu cá nhân và tàu công nghiệp của mình bỏ trốn, hướng đến Sao Kim, Sao Thủy hoặc Sao Hỏa. Họ không liên kết với nhau vì không biết phải liên kết từ đâu.

Octavia đã cai trị suốt sáu mươi năm. Với đa số những người còn sống, bà ta là Hội Chủ duy nhất họ từng được biết. Nền văn minh của chúng tôi đang đứng bên bờ vực. Các hệ thống điện đã bị ngắt trên khắp Mặt Trăng. Những cuộc bạo động và sự hoảng loạn lan tỏa trong lúc chúng tôi chuẩn bị rời khỏi thánh địa của Hội Chủ. Có một tàu thoát hiểm nhưng không có đường để thoát khỏi những gì chúng tôi đã làm. Chúng tôi đã moi tim của Hiệp Hội. Nếu chúng tôi bỏ đi, thứ gì sẽ thay chỗ của nó?

Chúng tôi đã biết trước sẽ không thể giành được Mặt Trăng bằng vũ lực. Nhưng đó chưa bao giờ là mục tiêu. Cũng như chiến đấu cho đến khi tất cả các Hoàng Kim đã diệt vong chưa bao giờ là mục tiêu của Ragnar. Anh ấy biết Ngựa Hoang là chìa khóa. Cô vốn luôn là chìa khóa. Đó là lý do vì sao Ragnar mạo hiểm tính mạng của chúng tôi để thả Kavax đi. Giờ Ngựa Hoang đứng bên dưới ảnh nổi của Mặt Trăng bị tàn phá, lắng nghe tiếng gào thét câm lặng của thành phố một cách chăm chú chẳng kém gì tôi. Tôi lại gần cô.

“Em đã sẵn sàng chưa?” tôi hỏi.

“Sao cơ?” Cô lắc đầu. “Tại sao anh ta có thể làm vậy?”

“Anh không biết,” tôi nói. “Nhưng chúng ta có thể sửa chữa.”

“Bằng cách nào? Mặt Trăng này sẽ trở thành địa ngục,” cô ấy nói. “Mười triệu người đã chết. Mức độ tàn phá…”

“Và chúng ta có thể cùng nhau tái thiết.”

Những lời ấy khiến cô tràn ngập hy vọng, như thể cô chỉ vừa nhớ lại chúng tôi đang ở đâu, chúng tôi đã làm gì, rằng chúng tôi đang ở cạnh nhau. Cô hấp háy mắt và mỉm cười với tôi. Rồi cô nhìn vào tay tôi, chỗ từng là bàn tay phải, rồi chạm vào bụng, chỗ Aja đã đâm tôi. “Tại sao anh vẫn có thể đứng vững?”

“Vì chúng ta chưa xong việc.”

Méo mó và đẫm máu, chúng tôi nhập bọn cùng Cassius, Lysander và Sevro trước cánh cửa dẫn ra ngoài thánh địa của Hội Chủ trong lúc Cassius nhập mật mã Olympic để mở cửa. Anh ta dừng lại khụt khịt ngửi. “Mùi gì vậy?”

“Như mùi xú uế,” tôi nói.

Sevro nhìn chằm chằm vào những thanh Kiếm Lưỡi Mềm mà cậu đã tước từ tay Aja, bao gồm thanh kiếm từng thuộc về Lorn. “Tớ thì nghĩ nó có mùi chiến thắng.”

“Cậu đã ị ra quần đấy hả?” Cassius nheo mắt nhìn Sevro. “Đúng vậy rồi.”

“Sevro…” Ngựa Hoang nói.

“Đó là phản ứng không chủ ý của các cơ khi cậu giả vờ bị xử tử và phải nuốt một lượng lớn tinh dầu hồng tú cầu,” Sevro gắt gỏng. “Các cậu nghĩ tớ cố tình làm vậy chắc?”

Cassius và tôi nhìn nhau.

Tôi nhún vai. “Ờ, biết đâu.”

“Ừ thì, đúng là tớ đã cố tình.”

Cậu giơ ngón tay thối lên với chúng tôi và nhăn mặt, mím môi cho đến khi trông như thể cậu chuẩn bị phát nổ. “Chuyện gì vậy?” tôi hỏi. “Có phải cậu… vẫn…”

“Không!” Cậu ném chai nước vào tôi. “Cậu đã bơm một xi lanh đầy adrenaline vào ngực tớ, đồ khốn. Tớ đang lên cơn trụy tim.” Cậu hất tay chúng tôi khi chúng tôi tìm cách giúp cậu. “Tớ ổn. Tớ ổn.” Cậu thở khò khè trong giây lát đoạn nhăn nhó đứng thẳng dậy.

“Cậu chắc mình vẫn ổn chứ?” Ngựa Hoang hỏi tôi.

“Tay trái tê dại luôn rồi. Chắc phải gặp bác sĩ.”

Chúng tôi bật cười. Chúng tôi trông như những cái xác sống. Thứ duy nhất đang giữ cho tôi đứng vững là số thuốc kích thích mà chúng tôi đã tìm thấy trên người các Pháp Quan. Cassius khập khễnh như một ông già, nhưng anh ta đã giữ Lysander sát bên mình, bác bỏ lời đề nghị nhổ cỏ tận rễ Nhà Lune ngay tại đây của Sevro. “Thằng bé được đặt dưới sự bảo hộ của tôi,” Cassius khinh bỉ nói. Và giờ nó đi cùng như biểu thị cho tính chính đáng của chúng tôi.

“Tớ yêu tất cả các cậu,” tôi nói khi cánh cửa bắt đầu rền rĩ mở ra. Tôi xốc lại Chó Rừng đang bất tỉnh, tôi đang vác hắn trên vai như một chiến lọi phẩm. “Bất kể chuyện gì xảy ra.”

“Kể cả Cassius ư?” Sevro hỏi.

“Nhất là tôi, vào hôm nay,” Cassius nói.

“Đứng sát vào nhau,” Ngựa Hoang nói với chúng tôi, tay ghì chặt quyền trượng.

Cánh cửa vĩ đại đầu tiên mở ra. Ngựa Hoang bóp khẽ tay tôi. Sevro rùng mình vì sợ hãi. Rồi cánh cửa thứ hai gầm lên và mở ra, để lộ một hành lang chất đầy các Pháp Quan và các Đá Nham Thạch của Quân Đoàn Hư Vô, vũ khí của chúng giơ lên và hướng vào cửa hầm trú ẩn. Ngựa Hoang tiến tới trước, mang theo hai dấu hiệu của quyền lực, mỗi cái một tay.

“Các Pháp Quan, các người phục vụ Hội Chủ. Hội Chủ đã chết. Một ngôi sao mới đã vùng lên.”

Cô tiếp tục bước về phía họ, không chịu dừng lại khi đến gần đội ngũ những khối kim loại dựng đứng. Tôi những tưởng một Hoàng Kim trẻ với cặp mắt giận dữ sẽ bóp cò. Nhưng chỉ huy già hơn của gã đã đặt một bàn tay lên món vũ khí của gã, đẩy nó xuống.

Rồi họ tránh đường cho Ngựa Hoang, từng người một hạ vũ khí. Họ lùi lại để cô ấy đi qua. Mũ đội đầu của họ trượt xuống giáp. Tôi chưa từng thấy một người phụ nữ nào lộng lẫy và quyền lực như cô lúc này. Cô là mắt bão và chúng tôi đi theo dấu chân cô. Lặng lẽ cưỡi Miệng Rồng. Hơn bốn chục Pháp Quan đi cùng chúng tôi.

Chúng tôi nhìn thấy Thành Trì đang chìm trong hỗn loạn. Các nô lệ lục soát những căn phòng, các vệ sĩ bỏ vị trí của mình đi thành những nhóm hai ba người, lo lắng cho gia đình và bạn bè của họ. Các Đá Nham Thạch mà chúng tôi bảo đang trên đường đến vẫn còn ở trên quỹ đạo. Sefi đang ở cùng các chiến hạm. Đó chỉ là mánh khóe để chúng tôi dụ người của Hội Chủ ra khỏi phòng. Nhưng có vẻ tin tức đã được lan truyền. Rằng Hội Chủ đã chết. Và các Đá Nham Thạch đang đến.

Giữa con hỗn loạn, chỉ có một người lãnh đạo. Và trong lúc chúng tôi đi qua các hành lang bằng cẩm thạch màu đen của Thành Trì, qua những bức tượng Hoàng Kim cao sừng sững và qua Bộ Ngoại Vụ, binh lính tập trung phía sau chúng tôi, ủng của họ nện lên sàn hành lang bằng cẩm thạch, lũ lượt bám theo Ngựa Hoang, biểu tượng duy nhất của mục tiêu và quyền lực còn sót lại trong tòa nhà. Cô nhấc cả hai biểu tượng quyền lực của mình lên không trung, và những kẻ lúc đầu giơ vũ khí chống lại chúng tôi nhìn thấy chúng, thấy tôi, Cassius và đám đông các chiến binh đang mỗi lúc một lớn dần phía sau chúng tôi, rồi nhận ra họ đang chống lại một cơn thủy triều. Họ gia nhập cùng chúng tôi, hoặc bỏ chạy. Một số kẻ bắn vào chúng tôi, hoặc chạy về phía trước theo từng nhóm nhỏ để ngăn chặn chúng tôi, nhưng họ đã bị hạ gục trước khi có thể lại gần Ngựa Hoang mười mét.

Khi chúng tôi đến trước cánh cửa vĩ đại màu trắng ngà dẫn tới Văn Phòng Thượng Viện, nơi các Thượng Nghị Sĩ đang bị các Pháp Quan cô lập bên trong, sau lưng chúng tôi đã có một đội quân hàng trăm người. Và chỉ có một nhóm thưa thớt các Pháp Quan chắn đường chúng tôi tới Văn Phòng Thượng Viện. Hai mươi người.

Một Hiệp Sĩ Hoàng Kim tao nhã bước lên phía trước, thủ lĩnh của những kẻ đang canh giữ Thượng Viện. Hắn nhìn hàng trăm người sau lưng chúng tôi, thấy lực lượng hùng hậu mà Ngựa Hoang đã tập hợp, các Đá Nham Thạch, các Xám và tôi. Rồi hắn đưa ra quyết định. Hắn mau mắn hành lễ với Ngựa Hoang.

“Anh trai ta có ba mươi người ở Thành Trì,” Ngựa Hoang nói. “Các Kỵ Sĩ Xương. Hãy tìm và bắt chúng lại, chỉ huy. Nếu chúng chống cự, giết chúng.”

“Vâng, thưa Công Nương Augustus.” Hắn búng ngón tay rồi bỏ đi cùng một nhóm các chiến binh. Hai Đá Nham Thạch đang gác cửa mở nó ra cho chúng tôi và Ngựa Hoang hùng dũng tiến vào Thượng Viện.

Căn phòng rộng lớn. Một cái phễu đa tầng làm bằng cẩm thạch trắng. Ở chính giữa bên dưới là bục đứng mà Hội Chủ đã dùng để chủ trì mười tầng của Thượng Viện. Chúng tôi tiến vào từ phía Bắc, cắt ngang những cuộc thảo luận. Hàng trăm cặp mắt tròn và sáng của các Chính Khách quay lại để nhìn chúng tôi. Họ đã xem chương trình phát sóng. Đã thấy Octavia bỏ mạng. Đã chứng kiến những quả bom tàn phá Mặt Trăng của mình. Và ở đâu đó trong căn phòng, mẹ của Roque sẽ đứng dậy khỏi ghế, ngẩng cổ nhìn đoàn người đẫm máu chúng tôi đi xuống những bậc cầu thang bằng cẩm thạch màu trắng để đến đáy của trung tâm Thượng Viện khổng lồ, đi qua các thượng nghị sĩ ở cả hai phía, mang theo đằng sau mình sự im lặng thay vì những tiếng la hét hay phản đối. Lysander đi sau Cassius.

Bạn có thể nghe thấy tiếng thở gấp hoảng loạn của Chủ Tịch Thượng Viện khi những người hầu Hồng đỡ thân hình già nua của ông ta xuống bục đứng, nơi ông ta đang chủ trì một cuộc họp quan trọng nào đó. Họ đang tổ chức bầu cử. Ở đây, ngay lúc này, giữa những hỗn loạn. Và giờ trông họ như những đứa trẻ bị bắt quả tang đang thọc tay vào hộp bánh. Dĩ nhiên họ không bao giờ ngờ được rằng các Pháp Quan đang bảo vệ cho họ lại đi ủng hộ những kẻ nổi loạn, hoặc chúng tôi lại có thể rời khỏi hầm trú ẩn của Hội Chủ mà không bị cản trở. Nhưng họ đã tạo ra một Hiệp Hội của những nỗi sợ mà ở đó người ta phải bám mình vào một ngôi sao đang lên để tồn tại. Đó là tất cả những gì đang diễn ra. Chính sự chi phối con người ấy đã cho phép cuộc đảo chính này thành công.

Ngựa Hoang đứng lên bục với sự hậu thuẫn của tất cả chúng tôi. Tôi ném Chó Rừng xuống sàn để Thượng Viện có thể thấy hắn đã trở thành thứ gì. Hắn đang bất tỉnh và tái nhợt vì mất máu. Ngựa Hoang nhìn tôi. Đây là khoảnh khắc mà cô chưa từng muốn. Nhưng cô chấp nhận gánh nặng của mình như tôi đã chấp nhận gánh nặng của Thần Chết. Tôi biết nó khiến cô phiền muộn đến mức nào. Biết cô sẽ cần có tôi như tôi đã cần có cô. Nhưng tôi không bao giờ có thể đứng nơi cô đang đứng hay cầm thứ cô đang cầm. Không thể làm vậy mà không hủy diệt tất cả mọi người trong căn phòng này. Họ sẽ không bao giờ chấp nhận. Nếu tôi là cây cầu tới các Màu Hạ Cấp thì cô là cây cầu tới các Màu Cấp Cao. Chỉ kết hợp cùng nhau thì chúng tôi mới có thể gắn kết những người này. Chỉ kết hợp cùng nhau thì chúng tôi mới có thể mang đến hòa bình.

“Các Thượng Nghị Sĩ của Hiệp Hội,” Ngựa Hoang tuyên bố, “tôi, người đang đứng trước mặt các vị ở đây, là Virginia au Augustus. Con gái của Nero au Augustus thuộc Gia Tộc Sư Tử Sao Hỏa. Các vị có thể đã biết tôi. Sáu mươi năm trước Octavia au Lune đã đứng trước các vị với thủ cấp của một bạo chúa, cha bà ta, và tuyên bố giữ chức Hội Chủ của Hiệp Hội này.”

Đôi mắt sắc bén của cô đảo khắp căn phòng.

“Giờ đây tôi đang đứng trước mặt các vị với thủ cấp của một bạo chúa.” Cô giơ tay trái lên để trưng ra thủ cấp của Octavia. Một trong hai thứ đã mở đường cho chúng tôi đến đây. Các Hoàng Kim chỉ tôn trọng một thứ duy nhất. Và để thay đổi, họ phải bị chế ngự bởi thứ duy nhất đó. “Thời Đại Cũ đã đem sự tàn sát bằng hạt nhân đến trung tâm của Hiệp Hội. Hàng triệu người đã cháy rụi vì lòng tham của Octavia. Hàng triệu người đang cháy rụi vì lòng tham của anh trai tôi. Chúng ta phải cứu bản thân khỏi chính chúng ta trước khi di sản của nhân loại chỉ còn là tro bụi. Hôm nay, tôi tuyên bố sự khởi đầu của một thời đại mới.” Cô nhìn sang tôi. “Với các đồng minh mới. Những phương thức mới. Tôi có quân Khởi Nghĩa trợ giúp. Một hạm đội được tạo thành từ những Gia Tộc Hoàng Kim hùng mạnh mang theo Quân Đoàn Đá Nham Thạch trên quỹ đạo. Các vị có một lựa chọn trước mắt.” Cô ném thủ cấp của Octavia lên chiếc bục bằng đá, rồi giơ tay còn lại lên. Trên tay là Quyền Trượng Bình Minh, ban cho kẻ cầm nó quyền thống trị Hiệp Hội. “Cúi đầu. Hoặc gục ngã.”

Sự im lặng bao trùm Thượng Viện. Quá nặng nề đến nỗi tôi cảm thấy như thể nó sẽ nuốt chửng chúng tôi và lại châm ngòi cho một cuộc chiến khác. Sẽ không Hoàng Kim nào làm người đầu tiên cúi đầu. Sẽ tốt hơn nếu tôi cúi đầu vì họ. Tôi quỳ xuống trước mặt Ngựa Hoang, ngước lên nhìn vào mắt cô, đặt bàn tay cụt lên ngực, cảm thấy bản thân mình đang bị cuốn đi vì niềm vui không tưởng của khoảnh khắc này. “Diện kiến Hội Chủ,” tôi nói. Rồi Cassius quỳ xuống. Và đến lượt Sevro. Rồi Lysander au Lune và các Pháp Quan, rồi từng Thượng Nghị Sĩ lần lượt quỳ xuống cho đến khi tất cả đều quỳ xuống - trừ năm mươi người - và cùng nhau phá vỡ sự im lặng, đồng thanh cất giọng rền rĩ: “Diện kiến Hội Chủ. Diện kiến Hội Chủ!”

Một tuần sau lễ đăng quang của Ngựa Hoang, tôi đứng bên cạnh cô để chứng kiến anh trai cô bị treo cổ. Ngoại trừ Valii-Rath và khoảng mười người khác, các Kỵ Sĩ Xương của Chó Rừng đã bị bắt và bị xử tử. Giờ thì thủ lĩnh của chúng bước qua mặt tôi giữa quảng trường Mặt Trăng đông đúc. Tóc hắn mượt như lông tơ và được chải thẳng. Bộ quần áo tù nhân của hắn có màu chanh. Các Màu Hạ Cấp xung quanh chúng tôi đứng nhìn trong im lặng. Một làn tuyết mỏng rớt xuống từ những đám mây màu xám thưa thớt. Tôi cảm thấy buồn nôn vì thuốc phóng xạ. Nhưng tôi đến vì Ngựa Hoang như cô đã đến dự tang lễ của Roque vì tôi. Cô im lặng và bình thản bên cạnh tôi, mặt nhợt nhạt như lớp cẩm thạch dưới chân chúng tôi. Người Nhà Telemanus đứng cạnh cô, hững hờ quan sát trong lúc Chó Rừng trèo lên những bậc thang của giá treo cổ bằng kim loại, đến nơi mà một nữ đao phủ Trắng đang đứng đợi.

Cô ta đọc cáo trạng. Những lời chế nhạo vang lên từ đám đông. Một cái chai vỡ vụn dưới chân Chó Rừng. Một hòn đá cứa lên trán hắn. Nhưng hắn không hề chớp mắt hay oằn người lại. Hắn đứng ngạo nghễ và tự đắc khi họ buộc thòng lọng quanh cổ hắn. Tôi ước gì việc này có thể mang Pax trở lại bên chúng tôi. Rằng Quinn, Roque và Eo có thể sống lại, nhưng gã đàn ông này đã khắc dấu vết của mình vào thế giới. Chó Rừng của Sao Hỏa sẽ không bao giờ bị lãng quên.

Cô gái Trắng lại gần đòn bẩy. Tuyết bám trên tóc Adrius. Ngựa Hoang nuốt khan. Và cửa sập mở ra. Trọng lực trên Sao Hỏa không lớn, nên người ta phải kéo chân để làm gãy cổ. Họ để những người thân làm việc đó. Trọng lực trên Mặt Trăng thậm chí còn thấp hơn. Nhưng không ai trong đám đông bước tới trước để làm việc ấy khi cô gái Trắng ngỏ lời mời. Không ai nhấc dù chỉ một ngón tay khi hai chân Chó Rừng quẫy đạp và mặt hắn tím tái. Sự im lặng bao trùm lấy tôi khi nhìn cảnh tượng ấy. Như thể tôi đang ở cách xa cả triệu cây số. Tôi không thể xót thương cho hắn. Không phải lúc này. Không thể sau tất cả những gì hắn đã làm. Nhưng tôi biết Ngựa Hoang có cảm thấy. Tôi biết cảnh tượng này đang cào xé tâm can cô. Nên tôi bóp khẽ tay cô và dẫn cô tiến tới trước. Cô đi qua làn tuyết trong con mụ mị để túm chân người anh trai sinh đôi của mình. Cô ngước lên nhìn hắn như thể đây là một giấc mộng và thì thầm điều gì đó, rồi, cúi đầu, cô kéo chân hắn, chỉ cho hắn thấy hắn đã được yêu thương, ngay cả trong thời khắc cuối cùng.

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.