7
NHỮNG CON ONG NGHỆ
Chúng tôi rơi về phía con mắt nóng chảy ở chính giữa thành phố phủ tuyết. Tại đó, những tòa nhà run rẩy và nghiêng mình giữa từng hàng các nhà máy công nghiệp trong lúc mặt đất phồng lên. Các đường ống nứt ra và quay tròn trên không. Hơi nước rít lên qua lớp nhựa đường nứt nẻ. Những vụ nổ khí gợn sóng tạo thành quầng sáng hình tròn, đẩy lửa chạy thành những đường lớn đường nhỏ qua các con lộ đang oằn oại và nhấp nhô, như thể bản thân Sao Hỏa đang căng hết ra để đẻ ra một con thủy quái cổ đại. Rồi, khi mặt đất và thành phố không thể co duỗi thêm nữa, một chiếc Khoan Móng Vuốt trồi lên giữa không khí mùa đông - một bàn tay kim loại khổng lồ với các ngón nóng rực đang bốc hơi và quờ quạng, rồi nó biến mất khi chiếc Khoan Móng Vuốt lại vùi mình vào lòng Sao Hỏa, mang theo nửa con phố.
Chúng tôi đang rơi quá nhanh.
Tôi đã nhảy quá sớm.
Mặt đất vội vã trồi lên, hướng về phía chúng tôi.
Rồi không khí nứt ra trong tiếng nổ dữ dội.
Rồi một tiếng nổ khác. Và một tiếng nổ khác, cho đến khi cả hợp ca vọng lên từ bóng tối của đường hầm mà chiếc Khoan Móng Vuốt đã đào trong khi nó đẻ ra một đội quân nho nhỏ. Hai, hai mươi, năm mươi bóng người mặc giáp đi Ủng Trọng Lực hét lên từ đường hầm, hướng về phía chúng tôi. Từ bên trái, bên phải tôi. Họ sơn màu đỏ máu, bắn Đạn Xung lên trời sau lưng chúng tôi. Tóc tôi dựng đứng, và tôi ngửi thấy mùi ozone. Đạn dược nóng rực bắn ra những tia lửa xanh từ các mảnh vỡ khi họ bẻ gãy các phân tử khí. Những khẩu súng nhỏ đặt trên các đôi vai khạc ra chết chóc.
Giữa Các Con Trai đang bay lên, một người mặc giáp đỏ thẫm với chiếc mũ đội đầu có đinh mấu của cha cậu phóng về phía trước và chộp lấy Victra trước khi cô rơi xuống tầng thượng của tòa nhà chọc trời. Tiếng sói tru phát ra từ những chiếc loa trong mũ đội đầu của cậu. Đó là Ares. Người bạn thân nhất của tôi trên khắp các hành tinh đã không quên tôi. Cậu ấy đã đến cùng đội quân những kẻ đánh đổ đế chế, những tên khủng bố và những kẻ bội thề của mình: Những Kẻ Gào Rú. Hàng chục người mặc giáp kim loại với những chiếc áo choàng sói màu đen phất phơ trong gió bay phía sau cậu. Kẻ to con nhất trong số họ mặc áo giáp tuyền một màu trắng với các vết vân tay màu lam che khắp ngực và hai cánh tay. Áo choàng đen của anh ta nhuộm sọc đỏ ở chính giữa. Trong khoảnh khắc, tôi những tưởng Pax đã trở về từ cái chết vì tôi. Nhưng khi anh ta đỡ lấy tôi và Holiday, tôi nhìn thấy những nét chạm trổ trên vân tay màu xanh. Những đường trang trí có nguồn gốc từ cực Nam Sao Hỏa. Đó là Ragnar Volarus, Hoàng Tử của Tháp Valkyrie. Anh ta ném Holiday cho một Kẻ Gào Rú khác và đặt tôi lên lưng để tôi có thể choàng tay quanh cổ anh ta, bấu tay vào những chiếc đinh mấu trên áo giáp của anh ta. Rồi anh ta bay qua thành phố thung lũng đang bốc khói, hướng về phía đường hầm, và hét lên với tôi: “Bám cho chặt vào, cậu em.”
Rồi anh ta lặn xuống. Sevro bay bên trái, nắm chặt lấy Victra, Những Kẻ Gào Rú vây quanh, Ủng Trọng Lực của họ gầm rú khi chúng tôi lao thẳng vào bóng tối của miệng đường hầm. Kẻ thù đuổi theo. Những tiếng động thật kinh hoàng. Tiếng gào thét của gió. Tiếng đá vỡ nát khi Đạn Xung bắn vào những bức tường sau lưng chúng tôi, tiếng vũ khí lách cách. Cằm tôi va lập cập vào một bên vai kim loại của Ragnar. Ủng Trọng Lực của anh ta rung lên hết cỡ. Những chiếc bu lông từ áo giáp chọc vào sườn tôi. Cục pin phía trên xương cụt Ragnar dội vào háng tôi khi chúng tôi bay lượn và lao vào bóng tối thăm thẳm. Tôi cưỡi con cá mập kim loại xuống sâu nữa và sâu mãi vào lòng biển cả giận dữ. Tai tôi như muôn nổ tung. Gió gào rít. Một cục đá cuội văng vào trán tôi. Máu trút xuống mặt, khiến hai mắt đau nhói. Ánh sáng duy nhất là những đôi ủng rục cháy và vũ khí chớp lóa.
Lớp da trên vai phải tôi nhức nhối. Đạn Xung từ những kẻ đang đuổi theo đã bắn trượt tôi vài phân nhưng da tôi vẫn phồng rộp và bốc khói, chúng còn đốt cháy ống tay áo của tôi. Gió dập tắt ngọn lửa. Nhưng Đạn Xung lại được phóng ra, đốt cháy Ủng Trọng Lực của một Con Trai ngay trước mặt tôi, khiến hai chân anh ta chảy thành một khối kim loại nhão nhoét. Anh ta văng vào không khí, tông phải trần nhà, cơ thể trở nên nát bấy. Mũ đội đầu văng ra và xoáy thẳng vào tôi.
Anh sáng đỏ nhập nhòe qua khóe mắt tôi. Khói bốc lên trong không khí có mùi thịt. Khiến cổ họng bỏng rát. Mỡ cháy giòn. Ngực nóng ran vì đau nhức. Tiếng la hét, tiếng gào rú, và tiếng gọi mẹ thi nhau cất lên từ bốn phía. Còn có một thứ gì đó khác nữa. Tiếng những con ong nghệ văng vẳng bên tai tôi. Có người ở phía trên. Tôi nhìn thấy họ trong ánh sáng đỏ khi mở mắt ra. Họ hét vào mặt tôi. Đặt một chiếc khẩu trang che miệng tôi. Tấm áo choàng sói ẩm ướt lủng lẳng từ bả vai kim loại, cọ vào cổ tôi nhồn nhột. Những bàn tay khác chạm vào tôi. Thế giới rung lên, chao đảo.
“Mạn phải tàu! Mạn phải tàu!” Tiếng ai đó hét lên, như thể đang ở dưới nước.
Vây quanh tôi là những người đang chết. Các mảnh giáp cong queo, cháy nhẹm. Những kẻ nhỏ hơn đang ở phía trên người họ, cúi xuống như những con kền kền, những chiếc cưa rực sáng trên tay trong lúc họ lột áo giáp, tìm cách giải phóng những người đang chết cháy bên trong. Nhưng áo giáp đã tan chảy bó chặt lấy thân thể. Một bàn tay chạm vào tôi. Một chàng trai nằm bên cạnh. Mắt mở lớn. Giáp cháy đen. Làn da má còn tươi trẻ và mịn màng bên dưới máu và bồ hóng. Khóe miệng cậu ta còn chưa có nếp nhăn. Hơi thở của cậu ta ngắn hơn, gấp hơn. Cậu ta thì thầm gọi tên tôi.
Rồi cậu ta chết.