46
CHIM LẶN
Tôi nhìn các Lam đang ở trạm của họ. Hầu hết đã có mặt ở đây khi tôi cướp con tàu này, khi tôi đặt lại tên cho nó.
Họ đã trở thành những tên không tặc cùng Orion, đã nổi dậy cùng tôi. “Mọi người nghe hắn nói rồi đấy,” tôi bảo họ. “Làm tốt lắm. Các bạn đã khiến Pax phải tự hào. Giờ thì nói lời tạm biệt rồi lên phi thuyền của mình đi, tôi sẽ sớm gặp lại mọi người. Không có gì phải hổ thẹn vì thất bại này.” Họ chào theo kiểu nghi thức và chỉ huy trưởng Pelus mở cửa hầm ở đáy đài chỉ huy. Các Lam bắt đầu trượt xuống lối đi hẹp dẫn tới chỗ đậu tàu của mình, nơi đáng lẽ sẽ có các phi thuyền thoát hiểm, nhưng đã được chúng tôi thay thế bằng các phi thuyền vũ trang hạng nặng. Phi thuyền thoát hiểm của tôi được lắp trong đài chỉ huy. Nhưng Victra và tôi sẽ không bỏ chạy. Không phải hôm nay.
“Đến giờ phải đi rồi, nhóc cưng,” Victra nói. “Đi ngay.”
Tôi vỗ lên ngưỡng cửa đài chỉ huy. “Cảm ơn, Pax.” Tôi nói với con tàu. Thêm một người bạn nữa hy sinh vì đại nghĩa. Tôi chạy theo Victra và các binh lính qua hành lang trống. Những ngọn đèn đỏ rực sáng. Còi báo động rền rĩ. Những tiếng thình thịch nho nhỏ dội qua thân tàu trong lúc chúng tôi đi. Lúc này các Tàu Đỉa của Roque hẳn đã bám đầy lên Pax, khoan lỗ trên mạn tàu và nhả từng nhóm công kích gồm các Xám và các Đá Nham Thạch do những hiệp sĩ Hoàng Kim dẫn đầu. Thay vì tìm thấy tôi, chúng sẽ thấy một con tàu bị bỏ rơi. Một vòng tròn nóng chảy rực sáng trên tường của hành lang bên cạnh Thang Trọng Lực trong lúc chúng tôi bước vào thang máy. Tôi nhìn sắc cam thẫm dần cho đến khi nó mang màu của Mặt Trời. Những tiếng trống vẫn đập trên loa. Thình. Thịch. Thình. Thịch.
Victra để lại một quả mìn như món quà dành cho nhóm công kích.
Chúng tôi nghe thấy nó phát nổ mười tầng phía trên đầu trong lúc Thang Trọng Lực đưa chúng tôi tới tầng hầm số ba ở khoang chứa tàu bay phụ. Tại đây, lực lượng đột kích thực sự của tôi đang đứng đợi. Ba mươi chiếc phi thuyền đột kích hạng nặng đã hạ cầu thang. Các Lam đang kiểm tra máy móc trong buồng lái. Các kỹ thuật viên Cam đang điên cuồng làm việc để nhồi động cơ và đổ nhiên liệu. Mỗi chiếc tàu chứa một trăm Valkyrie đang mặc chiến giáp. Một lượng Đỏ và Xám tương tự nhập bọn cùng họ để thực hiện các nhiệm vụ dùng vũ khí đặc biệt. Các Đá Nham Thạch giậm mạnh Rìu Xung và Kiếm Lưỡi Mềm trong lúc tôi chạy qua, những tiếng reo hò như sấm gọi vang tên tôi. Tôi thấy Holiday ở chính giữa khoang chứa tàu bay, đang đứng cạnh Sefi và một nhóm các Valkyrie, những người sẽ gia nhập tiểu đội riêng của tôi. Cùng với họ, đứng thành một nhóm nhỏ, là các Chim Lặn mà tôi đã yêu cầu Vũ Công cung cấp. Họ nhỏ bằng một nửa các Đá Nham Thạch.
“Tàu đã thủng,” tôi nói với Holiday. Cô hất hàm với nhóm Đỏ, những người này vội chạy lại để bọc hậu cho chúng tôi. “Khoảng cách chưa đến một mét.”
“Không…” Holiday nói trong tiếng cười phấn chấn. “Gần vậy sao?”
“Tôi biết,” tôi hồ hởi đáp. “Chúng nghĩ chúng ta sẽ mang theo vô số vũ khí hạt nhân. Tìm cách kéo chúng ta lại gần để chúng ta cũng sẽ nằm trong tầm ảnh hưởng của vụ nổ nếu chúng ta phóng vũ khí.”
“Và giờ chúng ta sẽ trao cho chúng một nụ hôn,” Victra nói trong tiếng rên ư ử với Holiday. “Có đút lưỡi.”
Holiday gật gù cái đầu như viên gạch tro lò của mình. “Thế thì chúng ta phải dừng tán phét thôi.”
Sefi lấy một nắm đầy những cây nấm khô từ chiếc túi bằng da. “Dùng Bánh Mì Của Chúa không?” cô ta hỏi. “Cô sẽ thấy những con rồng.”
“Chiến tranh đủ sợ hãi rồi, cưng ơi,” Victra nói. Rồi bổ sung. “Đã có lần tôi và Cassius phê cái món ấy suốt một tuần trên Biển Nhiệt.” Cô bắt gặp cái nhìn của tôi. “Đó là trước khi tôi gặp cậu. Và cậu đã thấy hắn cởi trần chưa? Nhân tiện, đừng nói với Sevro.”
Holiday và tôi cũng khước từ thứ nấm ấy. Các vũ khí tự động bắn lách tách ở hành lang ngay phía trên khoang chứa tàu bay. “Thời khắc đã đến!” tôi gầm lên với ba nghìn Đá Nham Thạch trong các phi thuyền đột kích. “Hãy mài rìu của các bạn! Hãy nhớ những gì các bạn đã luyện tập! Hyrg la, Ragnar!”
“Hyrg la, Ragnar!” họ gầm lên.
Nó có nghĩa “Ragnar sống mãi”. Nữ Hoàng Valkyrie giơ Kiếm Lưỡi Mềm lên với tôi và bắt đầu lời reo hò chiến tranh của Đá Nham Thạch. Nó lan khắp phi thuyền đột kích vũ trang màu đen. Tiếng động kinh hoàng đáng sợ, lần này nó ở phe tôi. Tôi đã mang các Valkyrie đến thiên đàng, và giờ tôi thả cho họ chạy rông.
“Victra, cô ổn chứ?” tôi hỏi, lo lắng vì Antonia đang ở quá gần. Liệu cô bạn của tôi có bị phân tâm vì em gái mình?
“Tôi cực kỳ ổn, nhóc cưng ạ,” cô gái cao lớn nói. “Tự lo cho cái mông nhỏ nhắn xinh xắn của cậu đi.” Cô vỗ mông tôi trước khi bước giật lùi, ném cho tôi một cái hôn gió rồi chạy về phi thuyền của mình. “Tôi sẽ theo sau. Tôi bị bỏ lại với các Chim Lặn. Họ đang hút thuốc, nhìn tôi bằng những cặp mắt đỏ như quỷ.
“Ai vượt qua đầu tiên sẽ nhận được vòng nguyệt quế chết tiệt,” tôi nói. “Đội mũ vào.”
Chẳng cần nói nhiều với những người như họ. Họ gật đầu và cười toe toét. Chúng tôi cất cánh. Tôi bay ở độ cao ba mươi mét trên Ủng Trọng Lực để đáp lên đỉnh của một trong bốn Máy Khoan Móng Vuốt mà chúng tôi đã tịch thu từ công ty khai thác bạch kim ở vành đai tiểu thiên thạch phía trong. Chúng đứng thành hàng trên khoang chứa tàu bay, cách nhau năm mươi mét, như những bàn tay đang quờ quạng, buồng lái ở vị trí tương đương khuỷu tay, hàng chục mũi khoan cắm trên boong chỗ các ngón tay vươn ra. Mỗi mũi khoan đều đã được Rollo trang bị thêm các động cơ đẩy ở phía sau và các tấm giáp dày rủ xuống từ hai bên. Tôi trượt vào buồng lái đã được nới rộng để vừa với thân hình và giáp chiến của tôi, rồi thọc tay vào lăng kính điều khiển kỹ thuật số.
“Khởi động,” tôi nói. Một luồng năng lượng chạy đều qua Máy Khoan, khiến lớp kính xung quanh tôi rúng động. Tôi cười như một gã điên. Có lẽ tôi quả thực đã điên. Nhưng tôi biết mình không thể thắng cuộc chiến này nếu không thay đổi chiến thuật. Và tôi biết Roque sẽ không bao giờ bị lừa vào bẫy hay bị dụ vào vành đai tiểu thiên thạch, vì sợ lực lượng chủ đạo của hắn sẽ bị đánh úp. Nên tôi chỉ có thể trông cậy vào một việc duy nhất: giấu quân mai phục ở nơi hắn không ngờ tới. Hắn đã luôn khuyên nhủ tôi rằng phải biết thoái lui để tìm được hòa bình. Dĩ nhiên hắn nghĩ mình biết cách đánh bại tôi. Nhưng tôi không chiến đấu như người đàn ông hắn từng biết, như một Hoàng Kim.
Tôi là một Chim Lặn chết tiệt với đội quân những kẻ khổng lồ, những cô ả hơi điên loạn đứng đằng sau cùng hạm đội gồm những chiếc tàu chiến tinh xảo nhất do các không tặc, các kỹ sư, các chuyên viên và các cựu nô lệ điều khiển. Hắn nghĩ hắn biết phải chống lại tôi như thế nào ư? Tôi phá lên cười khi Khoan Móng Vuốt lắc ghế ngồi của tôi, mang đến cho tôi một cảm giác quyền lực điên cuồng, âm ỉ. Nhóm công kích của kẻ địch xông vào khoang chứa tàu bay từ Thang Trọng Lực mà chúng tôi đã dùng. Chúng ngước lên nhìn trừng trừng vào những chiếc Khoan Móng Vuốt khổng lồ, rồi bốc hơi khi bị phi thuyền của Victra bắn súng máy trực diện.
“Hãy nhớ lời lãnh tụ Hoàng Kim của chúng ta,” tôi nói với các Chim Lặn. “Hy sinh. Phục tùng. Thịnh vượng. Đó là những đức tính cao quý nhất của nhân loại.”
“Ả điếm chết tiệt,” một người nói qua bộ đàm. “Tôi sẻ cho ả thấy phần cao quý nhất trên cơ thể tôi.”
“Mũi khoan đã nóng,” tôi nói. Từng người một xác nhận. “Đội mũ lên. Hãy thiêu trụi.”
Tôi lật chốt xoay trên Khoan Móng Vuốt theo chiều kim đồng hồ. Bên dưới, máy khoan kêu vù vù. Tôi đẩy hai tay về phía trước trong lăng kính điều khiển. Thế giới rung chuyển. Răng va vào nhau cầm cập. Boong tàu kim loại lún xuống bên dưới tôi. Kim loại nóng chảy nhỏ xuống. Tôi tròng trành trượt sâu mười mét vào thân tàu. Đục thủng boong tàu trong năm giây. Rồi đục thủng một boong tàu khác. Tôi lại trượt xuống, rơi hoàn toàn khỏi sàn của khoang chứa tàu bay. Gặm nhấm kim loại quanh buồng lái. Rồi boong tàu tiếp theo bị đục thủng. Rồi lại một boong tàu khác. Nhiệt độ lớn dần quanh máy khoan khi tôi đục sâu hơn vào con tàu, bỏ các Valkyrie lại phía sau. Nếu đục chậm, máy khoan sẽ mắc kẹt, nếu đục chậm, bạn sẽ chết. Tốc độ là mạch đập người của tôi. Động năng nối đuôi động năng.
Khoan Móng Vuốt của tôi đang gia tốc chóng mặt, xuyên qua các boong tàu, thiêu rụi kim loại bằng những cái răng Volfram các bua nóng chảy. Tôi thoáng thấy những chiếc Khoan Móng Vuốt khác xuyên qua trung tâm con tàu khi chúng tôi rơi qua các doanh trại lờ mờ tối. Từng chiếc khoan rực sáng vì nhiệt độ, rồi đáp mạnh xuống boong tàu tiếp theo. Đó là một cảnh tượng huy hoàng, đáng sợ. Đi qua một hành lang hỗn độn. Qua bể nước, rồi qua một hành lang khác, nơi nhóm công kích của địch lảo đảo lùi lại để tránh các mảnh vỡ rồi nhìn chằm chằm vào những chiếc máy khoan cự thạch đang đục thủng con tàu như những đôi bàn tay nóng chảy của một vị thần kim loại kỳ khôi nào đó.
“Đừng giảm tốc độ,” tôi gầm lên, toàn bộ thân thể rung bần bật trên ghế. Tôi mất kiểm soát, đang di chuyển quá nhanh, mũi khoan quá nóng. Rồi… không còn gì nữa. Tôi đã đục thủng thân tàu Pax. Sự tĩnh mịch của không gian vồ lấy tôi. Không trọng lực. Tôi trôi bồng bềnh như một mũi giáo Xuyên qua làn nước về phía Người Khổng Lồ bự chảng. Các Tàu Đỉa đang nhắm tới Pax phóng qua mặt tôi, một chiếc bay gần đến nỗi tôi có thể nhìn thấy cặp mắt đang mở lớn của tên đội trưởng trong buồng lái. Một chiếc khác bay thẳng vào miệng máy khoan đang nóng rực của tôi, vỡ tan chỉ sau vài giây.
Người và những mảnh vỡ lộn nhào sang một bên. Các máy khoan khác trồi ra từ bên dưới thân tàu Pax, phóng vào vũ trụ, hướng tới Kẻ Phá Hủy Mặt Trăng. Cuộc chiến gầm lên thịnh nộ xung quanh chúng tôi. Những vụ nổ màu xanh lam, những giàn hỏa lực phòng không khổng lồ. Nhóm của Ngựa Hoang bay nhanh bên rìa đội hình của Roque, giao chiến bằng những trận hỏa lực. Sevro vẫn ẩn nấp chờ đợi.
Tôi có thể cảm nhận sự bối rối của các tay súng phía địch. Tôi ở chính giữa các đội Tàu Đỉa đột kích của chúng. Chúng không thể bắn. Máy tính của chúng thậm chí sẽ không thể tiếp nhận mã phân loại con tàu. Nó trông như một mảnh vỡ lớn có hình cánh tay từ khuỷu trở xuống. Tôi cược rằng đài chỉ huy thậm chí sẽ không biết nó là gì trừ phi được nhìn thấy tận mắt.
“Tăng tốc động cơ,” tôi nói. Các động cơ của Khoan Móng Vuốt được cải tiến rồ lên phía sau tôi và đưa tôi đến bề mặt màu đen của chiếc Người Khổng Lồ. Nhận thấy nguy cơ mà tôi mang đến, một chiếc Cánh Gãy nhả những loạt đạn xích vào tôi. Những viên đạn to bằng ngón tay cái lặng lẽ giội vào máy khoan. Bộ giáp chống đỡ. Chiếc Khoan Móng Vuốt bên cạnh tôi thì không được vậy. Khi viên đạn bắn ra từ khẩu súng máy dài năm mét dọc đỉnh của chiếc Kẻ Phá Hủy Mặt Trăng xuyên qua buồng lái, giết chết Chim Lặn bên trong, con tàu của anh ta vỡ vụn. Một trong các mũi khoan của anh ta giội vào buồng lái bằng kính của tôi, khiến nó rạn nứt. Hàng chục viên đạn khác xé tan chiếc Tàu Đỉa bên cạnh tôi. Roque có thể không biết những viên đạn dài ba mươi mét phóng ra từ tàu của tôi là gì, nhưng hắn sẵn sàng giết chết người của mình để ngăn chặn chúng.
Các khối kim loại màu xám bay mù mịt về phía tôi. Một viên đạn bắn ra từ chiếc Người Khổng Lồ xuyên qua ba chiếc Tàu Đỉa trước mặt tôi, rồi găm vào đáy Khoan Móng Vuốt của tôi, ở “cổ tay”. Nó xé toạc con tàu, xuyên qua sàn buồng lái, giữa hai chân tôi, cách hạ bộ chỉ vài phân, sượt qua ngực, suýt bắn ngay cằm tôi. Tôi dội người ra sau, và viên đạn găm vào lớp kim loại lót của buồng lái, khiến kính vỡ vụn và bẻ cong chấn song như một cái ống hút bằng nhựa bị chảy. Tôi thở hổn hển, nửa tỉnh nửa mê do sự lan truyền động lượng.
Tôi hoa mắt.
Tôi lắc đầu, tìm cách lấy lại tri giác.
Tôi đã chệch khỏi đường bay. Cỗ máy này không được thiết kế để có thể đổi hướng. Tôi chuẩn bị đâm vào boong của chiếc Kẻ Phá Hủy Mặt Trăng. Bản năng không thể cứu tôi. Các bạn tôi thì có. Các động cơ của Khoan Móng Vuốt được kết nối với các Lam trên tàu của Orion. Ai đó đảo ngược các thiết bị đẩy vào phút cuối để tôi không tông vào Kẻ Phá Hủy Mặt Trăng. Tôi bị kéo ngược xuống ghế khi Khoan Móng Vuốt giảm tốc độ rồi nhẹ nhàng đáp xuống bề mặt của chiếc Người Khổng Lồ. Tôi nẩy người trên ghế, bật cười trong sợ hãi.
“Chết tiệt,” tôi reo lên với vị cứu tinh từ xa, bất kể đó là ai. “Cảm ơn!”
Nhưng bản thân Khoan Móng Vuốt hoàn toàn được điều khiển bằng tay. Các Lam không thể điều khiển các con số giỏi hơn tôi bắn súng cao su. Hai tay tôi nhảy múa trên bảng điều khiển, chìm vào trạng thái lao động cũ. Tôi khởi động lại máy khoan, sử dụng động cơ để kéo tôi xuống như một chiếc đinh đóng lên bề mặt con tàu. Kim loại kêu vù vù. Các bu lông lẻng kẻng. Và tôi bắt đầu cào qua lớp trên của tầng bảo hộ mà họ nói không một chiếc Tàu Đỉa nào có thể đâm thủng.
Áp lực rò rỉ rít lên quanh máy khoan. Tôi tăng tốc độ khoan, hai tay tôi nhảy múa trên bảng điều khiển, đổi mũi khoan khi chúng tỏa nhiệt quá cao, lần lượt chuyển các thiết bị làm mát. Vũ trụ biến mất. Tôi vùi mình vào bên trong chiếc tàu chiến, không khoan theo đường thẳng mà theo một đường hầm lượn về phía mặt trước của con tàu. Một tầng. Hai tầng. Gặm qua những hành lang và các doanh trại, các máy phát và các đường dẫn khí. Đó là việc ghê gớm và man rợ nhất mà tôi từng làm. Tôi chỉ cầu nguyện mình sẽ không khoan phải kho đạn dược. Con người và mảnh vỡ bay vào vũ trụ qua lỗ hổng mà tôi đã đục như những chiếc lá mùa thu bị hút ra khỏi các tầng mà tôi xâm nhập. Các vách ngăn sẽ phong tỏa lỗ hổng, nhưng những người bị mắc kẹt giữa các vách ngăn và đường hầm chẳng khác nào đã chết.
Khi đã đào được ba trăm mét, Khoan Móng Vuốt của tôi ngừng hoạt động. Các mũi khoan đã mòn và động cơ bị nóng quá mức. Tôi với tay xuống mở mái vòm của buồng lái để bỏ con tàu ở lại, nhưng tay tôi trượt trên đòn bẩy. Máu nhuộm kín nó. Tôi điên cuồng sờ người. Nhưng giáp của tôi không bị thủng. Máu không phải của tôi. Máu trôi bồng bềnh xuống bức tường bên phải của buồng lái, nhuộm bóng viên đạn đã xuyên thủng ba Tàu Đỉa để găm vào vách ngăn Máy Khoan Móng Vuốt của tôi. Các mẩu tóc và một mảnh xương bám lấy nhau trong những giọt máu đông.
Tôi bỏ Khoan Móng Vuốt ở lại với đường hầm vũ trụ mà tôi đã đào. Không khí không còn tuôn ra ngoài con tàu. Nó đã ổn định trở lại, áp lực đã được điều chỉnh và các vách ngăn dùng trong trường họp khẩn cấp đã đóng lại để cách ly phần thân bị hỏng. Máy phát trọng lực ở phân khu này của con tàu hẳn đã bị hư hại. Tóc tôi bồng bềnh trong mũ.
Tôi ngẩng lên nhìn. Ở cuối đường hầm nơi tôi đã xâm nhập vào thân tàu là một lỗ khóa nhỏ tới những vì sao. Một xác chết trôi bồng bềnh ngay phía trên nó, từ từ xoay tròn. Bóng tối chồm lấy anh ta khi tàu đô đốc của Antonia bay ngang qua, chắn không cho Mặt Trời phản xạ lại từ bề mặt của Sao Mộc. Cũng như anh ta, tôi bị bỏ lại trong bóng tối. Đơn độc giữa thân tàu Người Khổng Lồ. Bộ đàm của tôi huyên náo những tiếng trao đổi về cuộc chiến. Victra đang phóng đi từ khoang chứa tàu bay của chúng tôi. Orion và Các Lãnh Chúa Vệ Tinh đang trên đường, bắn đổ các cực của Io và hướng đến Sao Mộc. Tàu đô đốc của Ngựa Hoang vẫn đang hứng chịu những đòn tấn công của Roque trong lúc Antonia lãnh đạo phần còn lại của hạm đội đuổi theo những người Nhà Telemanus và Raa đang thoái lui.
Nhưng, Sevro vẫn đợi.
Phía trên tôi ba mươi mét, có thứ gì đấy thò ra từ một trong những tầng mà tôi đã đục thủng, ngó vào đường hầm rộng hai mươi mét. Mũ của tôi nhận dạng một món vũ khí đang hoạt động. Tôi bay lên, kích hoạt Trường Chắn Xung trong lúc bay thì tìm thấy một tên Xám trẻ đang nhìn tôi chằm chằm qua lớp bảo vệ bằng nhựa của mặt nạ dưỡng khí khẩn cấp. Hắn trôi bồng bềnh, một tay bám bức tường kim loại rách nham nhở. Máu nhuộm kín người hắn. Không phải máu của hắn. Thi thể một người bạn của hắn trôi bồng bềnh phía sau. Hắn đang run rẩy. Máy Khoan của tôi hẳn đã xuyên qua toàn bộ tiểu đội của hắn, rồi vũ trụ kéo họ ra ngoài, bỏ hắn một mình ở đây. Nỗi kinh hoàng hiện lên trong mắt hắn. Hắn nhấc súng, và tôi phản ứng mà không suy nghĩ, đâm Kiếm Lưỡi Mềm vào mé tim hắn, biến hắn trở thành một xác chết. Hắn chết khi vẫn còn trẻ, cặp mắt mở lớn, và trôi bồng bềnh ở đó, dựng đứng, cho đến khi tôi đặt một chân lên ngực hắn để có thể rút kiếm ra. Chúng tôi dạt ra khỏi nhau. Những giọt máu nho nhỏ nhảy múa, rớt xuống từ lưỡi kiếm của tôi trong môi trường không trọng lực.
Rồi máy phát trọng lực tái khởi động và chân tôi đáp mạnh xuống sàn. Máu bắn ra từ chúng. Thi thể của hắn rớt phịch xuống sàn. Ánh sáng ùa đến từ đường hầm. Tôi buộc mình rời mắt khỏi người đàn ông đã chết và ngó vào đường hầm thì thấy một phi thuyền phóng tới từ vũ trụ. Nhiều chiếc khác theo sau. Cả đoàn tàu đột kích do Victra dẫn đầu. Các phi cơ Cánh Gãy đuổi theo họ, nhưng những khẩu súng được gắn đằng sau các tàu đột kích rải những viên đạn năng lượng cao, to bằng nắm đấm vào chúng, xé tan những chiếc phi cơ Cánh Gãy. Nhiều phi cơ khác sẽ đến. Hàng trăm chiếc. Chúng tôi phải di chuyển mau lẹ. Tốc độ và sự đột kích là lợi thế duy nhất của chúng tôi.
Tàu chuyên chở của Victra giảm tốc độ một cách kịch tính trong đường hầm ở tầng trên nơi tôi đang đứng, ngay phía trên Khoan Móng Vuốt. Các Valkyrie ùa ra để nhập hội cùng tôi. Nhiều tàu chuyên chở khác nhả quân ở các tầng phía trên. Holiday và một số Đỏ mặc chiến giáp di chuyển cùng các Đá Nham Thạch, mang theo dụng cụ xâm nhập đi qua căn phòng chân không về phía cánh cửa đang ngăn chúng tôi khỏi phần còn lại của con tàu. Họ gí mạnh mũi khoan nhiệt vào lớp kim loại. Nó bắt đầu tỏa sáng đỏ rực. Họ dựng một Bong Bóng Xung bên ngoài cửa hầm kim loại để khi đục thủng, chúng tôi sẽ không kích hoạt nhiều vách ngăn khác.
“Sẽ khoan xong sau mười lăm giây,” Holiday nói.
Victra đứng một bên lắng nghe những lời rì rầm của kẻ địch. “Các nhóm phản ứng nhanh đã đến. Hơn hai nghìn tiểu đội các loại.” Cô cũng kết nối với nhóm chỉ huy chiến lược trên tàu của Orion để có thể thu thập tin chiến trận từ lực lượng vệ tinh cảm biến đông đảo trên tàu đô đốc. Có vẻ như Roque đã cử hơn mười lăm nghìn người lái Tàu Đỉa đi truy sát chúng tôi. Lúc này hầu hết bọn chúng đang có mặt trên chiếc Pax, lùng sục khắp nơi để tìm tôi. Những thằng đần độn. Roque đã cược lớn, nhưng chọn sai cửa. Còn tôi vừa đem theo một nghìn tám trăm Đá Nham Thạch đang trút giận điên cuồng lên chiếc tàu hầu như trống rỗng.
Gã Thi Sĩ sẽ rất bực mình.
“Mười giây,” Holiday nói.
“Các Valkyrie, theo tôi,” tôi gầm lên, nhấc hai tay lên theo hình tam giác.
Năm mươi bảy Valkyrie bước qua những mảnh vỡ của kho quân nhu và tập trung phía sau, như những gì chúng tôi đã huấn luyện cho họ trên đường đi từ Sao Mộc. Sefi ở bên trái tôi, Victra bên phải, còn Holiday ở sau lưng. Cánh cửa kim loại nóng rực lún xuống. Các Đỏ và Xám lùi lại. Khắp nơi trong đường hầm ở mười tầng mà tôi đã đục thủng, các nhóm tương tự cũng đang chuẩn bị để xâm nhập như chúng tôi. Hai trong số các Khoan Móng Vuốt khác đục thành công. Hai nghìn Đá Nham Thạch đang xâm nhập theo những đường đó. Các Xám, các Đỏ và một lượng nhỏ những Hoàng Kim ủng hộ chúng tôi sẽ lãnh đạo họ chống lại lực lượng an ninh, những người sẽ bước lên tàu điện và Thang Trọng Lực để tới mặt trận mới bên trong con tàu.
Đây sẽ là một cơn bão lửa. Những cuộc cận chiến. Khói. Những tiếng gào thét. Phần tệ hại nhất của chiến tranh.
“Rào chắn ở mức cao nhất,” tôi nói bằng tiếng Nagal đối diện với các Valkyrie. Họ kích hoạt những chiếc khiên ngũ sắc bên ngoài chiến giáp. “Giết tất cả những tên có vũ khí. Không được làm hại những người không có. Bất kể Màu gì. Hãy nhớ mục tiêu của chúng ta. Dọn đường cho tôi. Hyrg la, Ragnar!”
“Hyrg la, Ragnar!” họ gầm lên, đấm vào ngực, tận hưởng sự điên cuồng của chiến tranh. Hầu hết bọn họ sẽ trút cơn giận của mình lên con tàu. Họ sẽ không cảm thấy bất kỳ nỗi đau nào. Họ di chuyển từng bước, thèm khát được chiến đấu. Victra rúng động bên cạnh tôi. Tôi còn nhớ mình đã ngồi bên cô trong phòng thí nghiệm của Mickey khi cô nói với tôi rằng cô yêu cái mùi của chiến trận đến nhường nào. Mùi mồ hôi bên trong những chiếc găng, vết dầu trên những khẩu súng. Các cơ bắp co giật và nhũng đôi bàn tay run rẩy sau trận chiến. Tôi nhận ra thứ mà cô yêu. Sự chân thực của chiến tranh. Chiến trận không bao giờ nói dối.
“Victra, hãy ở bên cạnh tôi,” tôi nói. “Tạo thế gọng kìm nếu chúng ta gặp phải các Hoàng Kim.”
“Njar la tagag…” Sefi nói sau lưng tôi.
“… syn tjr rjyka!”
“Không có nỗi đau. Chỉ có niềm vui,” họ đồng thanh hô, chìm sâu trong sự hân hoan tạo ra bởi Ổ Bánh Mì Của Chúa. Sefi cất lên những tiếng reo hò chiến trận. Giọng cô ta cao hơn giọng Ragnar. Hai trợ thủ của cô ta hùa theo. Rồi đến lượt các trợ thủ của họ, cho đến khi hàng chục người lấn át bộ đàm bằng bài ca của họ, khiến tôi có cảm giác thật hùng vĩ trong khi tâm trí lại đang bảo cơ thể hãy bỏ chạy. Đây là lý do vì sao các Đá Nham Thạch reo hò. Không phải để gieo rắc nỗi sợ. Mà để cảm thấy dũng cảm, để cảm thấy tình thân, thay vì sự cô lập và sợ hãi.
Mồ hôi nhỏ xuống sống lưng tôi.
Nỗi sợ không có thật.
Holiday tháo chốt an toàn của khẩu súng.
“Njar la tagag…”
Kiếm Lưỡi Mềm của tôi cứng lại.
Vũ Khí Xung rùng mình và rên rỉ, được nạp đầy.
Cơ thể run rẩy. Miệng đầy bụi. Hãy đeo mặt nạ. Hãy giấu tính người. Đừng cảm thấy gì. Nhưng nhìn mọi thứ. Di chuyển và chém giết. Di chuyển và chém giết. Tôi không phải người. Họ không phải người.
Tiếng reo hò lớn hơn… “syn tjr rjyka!”
Nỗi sợ không có thực.
Eo, nếu em đang nhìn thì đã đến lúc nhắm mắt lại.
Thần Chết đã đến. Và hắn mang theo cả địa ngục.