Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
45
Trận Ilium

❊ ❊ ❊

45

TRẬN ILIUM

Tiếng trống của các bộ lạc Đỏ vang lên từ bụng một trong số các chiến hạm của tôi, chiếc Thủy Triều Đêm, đập qua những cái loa theo điệu quân hùng của Bài Hát Cấm như những con sóng vững vàng đầy thách thức trong lúc chúng tôi hướng tới Hạm Đội Lưỡi Kiếm. Tôi chưa từng thấy một hạm đội nào đông đảo đến vậy. Ngay cả lúc chúng tôi chiếm Sao Hỏa cũng không. Lúc bấy giờ chỉ là hai gia tộc đối đầu triệu tập các đồng minh. Còn đây là mâu thuẫn của những giống người. Và nó khủng khiếp đến ngỡ ngàng.

Thật không may, Roque và tôi đã học cùng một thầy. Hắn biết về các TRận chiến của Alexander, của quân đội nhà Hán và hận Agincourt. Hắn biết mối đe dọa lớn nhất tới một sức mạnh choáng ngợp là sự sai lệch trong liên lạc, là sự hỗn loạn. Nên hắn không chủ quan về sức mạnh lực lượng của mình. Hắn chia hạm đội thành hai mươi nhóm cơ động, trao quyền quản lý đồng đều tới mỗi Pháp Quan để tạo ra sự nhanh nhẹn và tính linh hoạt. Chúng tôi không đối mặt với một cây búa khổng lồ, mà với một bầy những thanh Kiếm Lưỡi Mềm. “Thật là một cơn ác mộng,” Victra lẩm bẩm.

Tôi đã nghĩ Roque sẽ làm vậy, nhưng vẫn không khỏi buột miệng chửi thề khi nhìn thấy. Trong mọi cuộc không chiến, bạn đều phải đưa ra quyết định sẽ tiêu diệt các chiến hạm của kẻ thù hay bắt giữ chúng. Có vẻ như hắn định sẽ cho binh lính nhảy sang tàu của chúng tôi. Nên chúng tôi không thể tấn công trực diện và hy vọng vào kết quả mỹ mãn nhất. Cũng không thể dụ hạm đội của hắn vào cái bẫy mà tôi đã đặt ra bằng lực lượng tập kích. Hắn sẽ dùng vũ lực để xuyên qua nó và giết chết Những Kẻ Gào Rú. Mọi thứ phụ thuộc vào lợi thế duy nhất mà chúng tôi có. Đó không phải là những con tàu của chúng tôi. Không phải là một trăm nghìn Đá Nham Thạch mà tôi đã chất lên các Tàu Đỉa. Mà ở chỗ Roque nghĩ hắn hiểu tôi, nên toàn bộ chiến thuật của hắn sẽ xoay quanh việc dự đoán xem tôi sẽ hành động như thế nào.

Nên tôi quyết định sẽ vượt ra khỏi những ước lượng của hắn về sự điên rồ của tôi, và chỉ cho hắn thấy những hiểu biết của hắn về tâm lý các Đỏ hạn hẹp như thế nào. Hôm nay tôi dẫn đầu chiếc Pax vào một nhiệm vụ cảm tử, xông thẳng vào trung tâm hạm đội của hắn. Nhưng tôi không mở màn cuộc chiến. Orion sẽ làm việc đó, bay vút về phía trước trong chiếc Tiếng Gầm Của Persephone cùng ba phần tư hạm đội của tôi. Họ tập trung thành các nhóm hình cầu, các tàu chiến nhỏ nhất cũng dài bốn trăm mét. Hầu hết là các Tàu Đuốc dài nửa ki lô mét, một số tàu khu trục và hai chiếc tàu chiến hạng nặng khổng lồ. Những quả tên lửa tầm xa thò ra khỏi các chiến hạm Hoàng Kim và tàu của chính chúng tôi. Các hàng phòng vệ nhỏ do máy tính điều khiển được triển khai. Rồi hạm đội của Roque lóe sáng trong chuyển động và vũ trụ tối tăm giữa hai hạm đội bùng nổ vì những quả tên lửa và những viên đạn súng máy tầm xa. Lượng đạn có giá trị hàng tỷ đồng được tiêu tốn chỉ trong vài giây.

Orion rút ngắn khoảng cách tới hạm đội của Roque trong lúc các chiến hạm của Ngựa Hoang và Romulus phóng tới mé Nam đội hình của Roque, tại địa cực của Io, với mục đích tấn công yếu điểm duy nhất của con tàu, các động cơ. Nhưng hạm đội của Roque rất nhanh nhẹn, và mười tiểu đội tách ra khỏi số còn lại, quay đầu để những mạn tàu cứng cáp đối diện với các chiến hạm của Lãnh Chúa Vệ Tinh đang tiến tới từ Cực Nam của hành tinh, rồi nã đạn vào họ. Một trăm nghìn khẩu súng cùng nã đạn.

Kim loại xé vỡ kim loại. Những chiếc tàu nhả ra ô xi và người.

Nhưng các chiến hạm được thiết kế để hứng chịu những đòn tấn công. Các thân tàu khổng lồ bằng kim loại chia thành hàng nghìn mảnh nhỏ gồm các phần cài vào nhau như tổ ong, được thiết kế để cách ly các lỗ hổng và đề phòng chiến hạm bị khoét ruột bởi một cú bắn bằng súng máy. Những lâu đài trôi nổi này nhả ra hàng nghìn máy bay chiến đấu tí hon một người lái. Chúng tập trung thành các tiểu đội, trải rộng khắp vùng đất không người giữa hạm đội của tôi và Roque. Một số mang theo các vũ khí hạt nhân nhỏ được dùng để tiêu diệt các tàu chỉ huy. Các Chim Lặn và các Thợ Khoan đã luyện tập ngày đêm dưới sự chỉ dẫn từ Các Con Trai Của Ares bay cùng các tiểu đội Lam đang đồng bộ hóa với con tàu. Họ lao vào những phi công dày dạn kinh nghiệm chiến trường của Hiệp Hội dẫn đầu bởi các phi cơ Cánh Gãy do Hoàng Kim chỉ huy.

Lực lượng của Romulus tách khỏi Ngựa Hoang để hợp sức với Orion, trong lúc Ngựa Hoang tiếp tục tiến thẳng vào trung tâm đội hình của địch, dọn đường cho sự tiến công của tôi.

Chúng tôi còn cách ba trăm ki lô mét, và những khẩu súng tầm trung nã đạn. Những đầu đạn nặng hai mươi ki lô gam va vào nhau giữa vũ trụ ở tốc độ mach 10. Các hàng rào phòng thủ trùm lên toàn bộ đội hình Hoàng Kim. Gần những con tàu, các Khiên Xung rung lên bần bật, tỏa ánh sáng xanh, trong lúc đạn dược giội vào chúng và nẩy ngược vào vũ trụ.

Đội tập kích của tôi lởn vởn đằng sau mặt trận chính. Không lâu nữa đây sẽ là cuộc chiến của những nhóm công kích. Hàng trăm chiếc Tàu Đỉa được phóng ra. Các Pháp Quan hiếu chiến sẽ điều động toàn bộ binh lính và các Đá Nham Thạch của mình để đánh chiếm phi thuyền của địch, những chiếc phi thuyền mà họ sẽ giữ lấy sau trận chiến, theo luật không quân. Các Pháp Quan cẩn trọng hơn sẽ bảo toàn lực lượng cho đến cuối trận, dùng sức đẩy lùi các nhóm công kích và sử dụng tàu của mình như vũ khí chính của cuộc chiến.

“Orion đã ra hiệu,” đội trưởng của tôi nói.

Nhăm tới chiếc Người Khổng Lồ. Động cơ ở mức tối đa.” Con tàu rung lên dưới chân tôi. “Pelus, cò súng do anh kiểm soát. Mặc kệ các Tàu Đuốc. Tàu khu trục hoặc các tàu lớn hơn mới là mục tiêu của ngày hôm nay.” Con tàu rền rĩ khi chúng tôi phóng lên từ sau hạm đội của Orion. “Các đội hộ tống hãy bám sát. Bay hết tốc lực.”

Chúng tôi qua mặt các Tàu Pháo, rồi qua chiếc Tiếng Gầm Của Persephone dài bốn ki lô mét trong lúc hiện ra từ trung tâm đội tiên phong của Orion như một mũi giáo ẩn mình, và giờ đang bay qua quãng đường năm mươi ki lô mét của vùng đất không người, nhắm tới trung tâm hàng ngũ kẻ địch. Các chiến hạm của Orion không ngừng nã đạn, tạo ra một hành lang để bảo vệ đường tiếp cận điên rồ của chúng tôi. Giờ đây Roque sẽ hiểu ra mục đích của tôi, và các tàu chỉ huy của hắn sẽ lùi khỏi tàu của tôi, mời tôi vào trung tâm đội hình khổng lồ của hắn trong lúc nã đạn vào đội tập kích của tôi.

Các rào chắn của chúng tôi lập lòe sắc xanh. Đạn của kẻ địch lọt qua hàng tiến công và trừng phạt chúng tôi. Chúng tôi bắn trả. Đâm thẳng mạn tàu vào một chiếc khu trục trong lúc bay qua. Nó mất năng lượng. Những chiếc Tàu Đỉa trút ra khỏi thân nó để tìm cách lọt qua đường hầm đạn dược của chúng tôi, nhưng đội hộ tống của chúng tôi đã xé tan những chiếc phi cơ nhỏ ấy. Dù vậy chúng tôi vẫn bị trúng đạn của hàng chục con tàu. Sắc đỏ bừng lên quanh khiên chắn của chúng tôi. Chúng dần bị phá hủy, các máy phát cục bộ bị chập mạch bên mạn phải. Ngay lập tức, thân tàu của chúng tôi bị thủng bảy chỗ. Hệ thống dạng tổ ong của cửa điều áp được kích hoạt, cách ly các tầng bị hư hại. Tôi để mất một chiếc Tàu Đuốc. Ở khoảng cách nửa ki lô mét, một loạt đạn phòng thủ đã khiến nó xoay ngược từ đầu này sang đầu khác, do tàu chiến hạng nặng của Antonia, chiếc Pandora, bắn.

“Có vẻ như cô em gái đang tận hưởng con tau của tôi, Victra nói.

Các thi thể tuôn ra từ đài chỉ huy của chiếc Tàu Đuốc, nhưng Antonia tiếp tục bắn vào con tàu nhỏ hơn rất nhiều ấy cho đến khi lõi hạt nhân ở các động cơ của nó phát nổ. Xung điện tỏa sáng hai lần trước khi nuốt chửng nửa sau của con tàu. Luồng sóng va chạm đẩy con tàu của chúng tôi sang một phía. Bom Xung và Khiên Xung hoạt động, các bóng đèn chỉ nhấp nháy một lần. Một thứ gì đó khổng lồ đâm sầm vào vách ngăn dày mười mét phía trên đài chỉ huy. Bức tường uốn ngược vào phía trong, ở bên phải tôi. Hình dáng của một viên đạn súng máy đẩy lớp kim loại vào trong như một đứa trẻ ngoài hành tinh. Các pháo binh của chúng tôi bắn hạ tàu khu trục dài một ki lô mét rưỡi đã bắn vào chúng tôi, nhả tám mươi viên đạn máy thẳng vào đài chỉ huy của nó. Hai trăm người chết. Chúng tôi sẽ không bắt giữ tù binh ở thời điểm này. Thật choáng váng trước vũ lực mà chiếc Pax có thể gây ra. Và choáng váng trước vũ lực mà chúng tôi đang nhận. Antonia cắt đứt một phần khác trong đội tập kích của tôi.

“Hy Vọng Của Tinos đã bị hạ,” sĩ quan cảm biến Lam của tôi nói khẽ. “Tiếng Gầm Của Thebes chuẩn bị dùng vũ khí hạt nhân.”

“Lệnh cho chỉ huy của TinosThebes xoay trục giữa âm bốn lăm độ và bỏ tàu,” tôi gắt gỏng. Những chiếc tàu làm theo và đổi hướng để đâm vào tàu đô đốc của Antonia. Cô ta lộn ngược tàu và những chiếc tàu đang dần chết của tôi tiếp tục lao vào vũ trụ một cách vô hại. Một chiếc cho nổ hạt nhân.

Chúng tôi bị áp đảo và thua thiệt về đạn lực khi ở đây, giữa trung tâm đội hình của địch. Bị mắc kẹt. Không có đường trốn thoát. Một hình cầu bao vây chúng tôi. Tôi chỉ còn lại bốn Tàu Đuốc. Giờ thì còn ba.

“Đồng loạt nã đạn,” một sĩ quan nói đều đều.

“Đạn nổ ở boong số mười bảy.”

“Các động cơ từ một đến sáu đã hỏng. Bảy và tám còn bốn mươi phần trăm hiệu suất.”

Chiếc Pax đang chết dần quanh tôi.

Kẻ Phá Hủy Mặt Trăng của Roque lù lù hiện ra phía trước. Dài gấp đôi tàu của tôi, rộng gấp ba. Một thành phố quân sự nổi, dài tám ki lô mét. Mũi tàu hình mặt trăng lưỡi liềm to bự chảng, như một con cá mập với cái miệng đang mở lớn và bơi ngang. Nó lùi lại cùng tốc độ với đà tiến công của chúng tôi. Đảm bảo rằng chúng tôi sẽ không đâm vào nó trong lúc trừng trị chúng tôi bằng vũ lực áp đảo. Roque đã nghĩ tôi sẽ giở trò như Kamus, tìm cách dùng tàu của chính tôi để đâm vào tàu chỉ huy của họ. Điều đó giờ đây đã trở nên bất khả. Các động cơ của chúng tôi gần như đã hỏng. Thân tàu của chúng tôi đã thủng.

“Tất cả súng ở phía trước hãy nhắm vào súng máy của kẻ địch và vào các bệ phóng tên lửa ở boong trên của chúng, tạo ra một khoảng trống.” Tôi kéo ảnh nổi của con tàu ra và dùng ngón tay khoanh tròn vị trí cần bắn, điều khiển hỏa lực trong lúc Victra ra lệnh cho các nhóm chiến binh mà chúng tôi đã để dành đến thời điểm này. Các phi cơ Cánh Gãy lao vào vũ trụ. Chiếc Pax xoay mình để lộ đài đặt súng chủ lực với Người Khổng Lồ hòng tấn công đồng loạt ở mạn tàu.

Lúc này chúng tôi có làm gì cũng không quan trọng nữa. Chúng tôi là một con sói đã bị con gấu đè chặt xuống mặt đất, và nó đang đấm vỡ từng chân một của chúng tôi, chặt tai, móc mắt, nhổ răng, chỉ chừa lại cái bụng để chuẩn bị đánh chén.

Các chiến hạm rung chuyển xung quanh tôi. Các Lam bị ngắt kết nối, nôn mửa trong đài chỉ huy khi trung khu dữ liệu của con tàu, thứ mà họ đã đồng bộ hóa, chết dần chết mòn. Chỉ huy trưởng của tôi, Amus, lên cơn co giật trong lúc các động cơ bị xé nát.

“Vũ Công Xứ Faran đã hỏng,” chỉ huy trưởng Pelus nói. “Các lối thoát hiểm không còn.” Đó chỉ là một phi hành đoàn ít ỏi, nhưng vẫn có bốn mươi người chết. Còn hơn là một nghìn người. Chỉ hai trong số mười sáu Tàu Đuốc ban đầu của tôi còn trụ lại. Họ đuổi quanh chiếc Pandora của Antonia đằng sau chúng tôi, nhưng chiếc tàu đó là một con quái vật to lớn, đen sì. Nó xé tan các chiến hạm cơ động cho đến khi chúng chỉ là những khối kim loại chết. Và khi các phi thuyền thoát hiểm phóng ra khỏi những con tàu im lặng, nó bắn hạ chúng. Victra nhìn kẻ sát nhân trong im lặng. Góp nó vào món nợ của Antonia.

Roque đang mời chào chúng tôi phóng Tàu Đỉa của mình, kéo chiếc Người Khổng Lồ lại gần con tàu chết của chúng tôi. Chỉ còn cách một ki lô mét. Tôi chấp nhận lời mời đó. “Phóng tất cả Tàu Đỉa lên bề mặt Kẻ Phá Hủy Mặt Trăng,” tôi nói. “Ngay lập tức. Khởi động Ống Phóng.”

Hàng trăm bộ giáp bảo hộ trống trơn phun ra khỏi Ống Phóng như cách chúng sẽ làm trong một Cơn Mưa sắt. Hai trăm Tàu Đỉa phóng ra từ bốn khoang chứa tàu trên chiến hạm của tôi, nôn ra một dòng kim loại xấu xí. Mỗi chiếc có thể mang theo năm mươi người để đổ bộ lên thân chiếc Kẻ Phá Hủy Mặt Trăng, được các phi công Lam trên tàu Tiếng Gầm Của Persephone điều khiển từ xa. Chúng phóng nhanh hết mức có thể để vượt qua khoảng không nguy hiểm giữa hai tàu chỉ huy. Và chúng bị diệt sạch trước khi đi được nửa chặng đường khi Roque cho phát nổ hàng loạt các đầu đạn hạt nhân tải trọng thấp.

Hắn đã đoán được nước cờ của tôi.

Và giờ hạm đội của tôi chẳng còn gì ngoài những mảnh vỡ trôi bồng bềnh giữa hai chiến hạm. Đèn báo động lóe sáng trên trần đài chỉ huy. Các cảm biến tầm xa của chúng tôi đã hỏng. Súng của chúng tôi đã bị nghiền nát. Hàng loạt boong tàu bị thủng.

“Hãy cầm cự,” tôi lẩm bẩm. “Hãy cầm cự, Pax.”

“Chúng ta đang nhận được tín hiệu,” Virga nói.

Roque xuất hiện trong không khí trước mặt tôi. “Darrow,” hắn cũng nhìn thấy cả Victra. “Victra. Kết thúc rồi. Tàu của các ngươi đã chìm sâu dưới đáy vực thẳm. Lệnh cho hạm đội của các ngươi đầu hàng rồi ta sẽ tha mạng cho các ngươi.” Hắn nghĩ hắn có thể kết thúc cuộc nổi dậy này mà không cần đẩy chúng tôi xuống mồ. Vẻ trịch thượng của hắn khiến tôi điên tiết. Nhưng cả hai chúng tôi đều biết hắn cần thi thể của tôi để phô bày cho các hành tinh được thấy. Nếu hắn phá hủy chiến hạm và giết chết tôi, chúng sẽ không bao giờ có thể tìm được tôi trong đống đổ nát. Tôi nhìn Victra. Cô nhổ xuống sàn đầy thách thức. “Câu trả lời của các ngươi là gì?” Roque hỏi.

Tôi chụm các ngón tay lại một cách thô tục. “Cút mẹ mày đi.”

Roque nhìn ra ngoài màn hình. “Công Sứ Drusus, phóng tất cả Tàu Đỉa. Lệnh cho Hiệp Sĩ Mây mang Thần Chết về cho tôi. Bất kể sống hay chết. Chỉ cần đảm bảo rằng người ta sẽ có thể nhận ra diện mạo của hắn.”

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.