Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
26
Băng Tuyết

❊ ❊ ❊

26

BĂNG TUYẾT

Xung quanh tối tăm và lạnh lẽo khi chúng tôi chìm xuống biển. Nước ùng ục tràn qua đuôi tàu rách nát và hàng chục lỗ hổng trong buồng lái. Chúng tôi đã rơi qua những ngọn sóng, số không khí cuối cùng tuồn vào bóng tối. Dây an toàn quấn chặt người tôi lúc va chạm, nở ra để bảo vệ xương cốt. Nhưng giờ nó đang giết chết tôi, kéo tôi chìm xuống cùng con tàu. Nước lạnh buốt châm vào mặt tôi. Nhưng Da Hải Cẩu đang bảo vệ tôi, nên tôi dùng Kiếm Lưỡi Mềm cắt dây an toàn. Áp lực tăng lên trong tai khi tôi điên cuồng tìm Ngựa Hoang.

Cô còn sống và đang tìm đường thoát. Chiếc đèn trên tay cô đục khoét bóng tối của buồng lái ngập nước. Kiếm Lưỡi Mềm của cô đã được rút ra. cắt dây an toàn như tôi đã làm. Tôi đẩy mình qua buồng lái ngập nước về phía cô. Phần sau của con tàu đã biến mất. Ba tầng tàu nát bấy và trôi bồng bềnh ở nơi nào khác trong bóng tối, với Ragnar và Holiday bên trong. Cổ tôi vướng trong dây buộc. Tôi hít ô xi từ chiếc mặt nạ đang che mũi và miệng.

Ngựa Hoang và tôi trao đổi trong im lặng, sử dụng tín hiệu của các đội Thám cẩu Xám. Bản năng con người là chạy khỏi vụ tai nạn sớm hết mức có thể, nhưng quá trình huấn luyện nhắc chúng tôi phải điều hòa nhịp thở. Phải suy nghĩ thấu đáo. Ở đây có các thiết bị chúng tôi sẽ cần đến. Ngựa Hoang lục soát buồng lái để tìm hộp cứu thương trong lúc tôi tìm túi dụng cụ của mình. Nó đã biến mất, cùng với phần còn lại của các thiết bị trong khoang chở hàng mà chúng tôi định mang đến cho các Đá Nham Thạch để chiếm Asgard. Ngựa Hoang nhập bọn cùng tôi, mang theo chiếc hộp cứu thương bằng nhựa có kích cỡ bằng cả thân người mà cô vừa kéo ra từ chiếc tủ sau ghế phi công.

Hít vào hơi cuối, chúng tôi bỏ ô xi ở lại.

Chúng tôi bơi về phía mép tàu đã nát vụn, nơi con tàu kết thúc và đại dương bắt đầu. Nó là một vực thẳm. Ngựa Hoang tắt đèn trong lúc tôi buộc đai lưng của chúng tôi vào nhau bằng sợi dây an toàn mà tôi đã lấy từ ghế của mình. Được tạo ra để giam cầm các Đá Nham Thạch trong lục địa băng giá của họ, các sinh vật được Tạo Tác ở đây là những kẻ ăn thịt người. Tôi đã nhìn thấy các bức ảnh về chúng. Mờ ảo và đầy răng nanh. Những cặp mắt lồi ra. Làn da nhợt nhạt đầy những mạch máu màu xanh. Ánh sáng và nhiệt độ thu hút chúng. Bơi giữa đại dương với một chiếc đèn pin trên tay sẽ dẫn dụ những con thủy quái từ tầng sâu hơn. Ngay cả Ragnar cũng không dám làm vậy.

Không thể nhìn thấy xa hơn một bàn tay, chúng tôi đẩy mình ra khỏi xác con tàu trong làn nước đen. Khổ sở vùng vẫy bơi từng mét. Tôi không thể nhìn thấy Ngựa Hoang ở bên cạnh. Chúng tôi cử động chậm chạp trong làn nước lạnh, tứ chi như thiêu đốt trong lúc cấu vào bóng tối. Nhưng tâm trí tôi vững chãi và kiên định. Chúng tôi sẽ không chết trong đại dương này. Chúng tôi sẽ không chết đuối. Tôi lặp lại điều đó hết lần này đến lần khác, căm ghét làn nước.

Ngựa Hoang đá vào chân tôi, cắt ngang nhịp bơi. Tôi tìm cách điều hòa trở lại. Mặt nước ở đâu? Chẳng có mặt trời chào đón chúng tôi, nói với chúng tôi rằng chúng tôi đã đến gần. Hoàn toàn mất phương hướng. Ngựa Hoang lại đá vào chân tôi. Chỉ có điều lần này tôi cảm thấy làn nước bên dưới gợn sóng khi một thứ gì đó to lớn, nhanh nhẹn và lạnh lẽo bơi bên dưới.

Tôi mò mẫm chém Kiếm Lưỡi Mềm, không đánh trúng gì. Không thể chống trả trong hoảng loạn. Tôi vung kiếm vào bóng đêm dài hai ki lô mét của đại dương trải rộng bên dưới và tuyệt vọng đạp chân, cụng đầu vào lớp băng trên mặt nước, suýt bất tỉnh. Tôi cảm thấy bàn tay Ngựa Hoang đặt lên lưng để giữ thăng bằng cho tôi. Tảng băng là một lớp da xám xịt mờ xỉn trải dài phía trên. Tôi chọc Kiếm Lưỡi Mềm vào nó, nghe thấy Ngựa Hoang đang làm tương tự ở bên cạnh. Nó quá dày để bị chọc thủng. Tôi siết vai cô và vẽ một vòng tròn để ra hiệu kế hoạch của mình. Tôi quay người lại để lưng tựa vào lưng cô. Gần mù và hết không khí, chúng tôi cùng cắt một vòng tròn trên tảng băng. Tôi tiếp tục cắt cho đến khi cảm thấy mặt băng khẽ nứt ra. Nó quá nặng, không thể đẩy lên mà không có gì kéo. Phần nổi quá nhiều, không thể kéo xuống chỉ bằng tay không. Nên tôi bơi sang một bên để Ngựa Hoang có thể dùng Kiếm Lưỡi Mềm phá hủy khối trụ mà chúng tôi đã cắt. Rạch tảng băng đủ rộng để đẩy hộp cứu thương lên trước. Cô làm theo và chìa một tay ra để hỗ trợ tôi. Tôi mò mẫm lao xuống màn đêm rồi bơi lên sau cô.

Chúng tôi thò đầu lên bề mặt cứng như đá của tảng băng.

Gió xào xạc quanh cơ thể đang run rẩy của chúng tôi.

Chúng tôi nằm trên rìa của tảng băng ở giữa đường bờ biển hoang vu và điểm khởi đầu của đại dương tối tăm, lạnh lẽo. Bầu trời tỏa sắc xanh thẫm như kim loại. Nam Cực mắc kẹt trong hai tháng chạng vạng khi chuyển tiếp sang mùa đông. Đường bờ biển đầy núi tối om và méo mó, dễ phải ba ki lô mét, băng trải dài đến khuất tầm mắt, xen kẽ những tảng băng trôi. Xác tàu cháy trên những ngọn núi ven bờ biển. Gió ùa vào từ mặt nước trước cơn bão đang ập đến, thổi những ngọn sóng tai ương mặn muối và bắn nước lên khắp mặt băng như những hạt cát bay trên sa mạc.

Nước bắn vào không khí cách chỗ chúng tôi năm mươi mét về phía đất liền khi có người bắn Găng Xung từ dưới mặt băng. Cứng đơ và lạnh cóng, chúng tôi hối hả chạy lại gần Holiday trong lúc cô trồi lên, Ngựa Hoang đi sau cùng hộp cứu thương.

“Ragnar đâu?” tôi thét. Holiday ngước lên nhìn tôi, mặt nhăn nhó và nhợt nhạt. Máu tuôn ra từ chân cô. Một mảnh vỡ găm vào đùi. Da Hải Cẩu đã giúp cô chống chọi với cái lạnh, nhưng cô ấy không có đủ thời gian để đội mũ và đeo găng. Cô thắt ga rô quanh chân, ngoái đầu nhìn lỗ hổng.

“Tôi không biết,” cô nói và thở hổn hển.

“Cô không biết?” Tôi rút Kiếm Lưỡi Mềm và loạng choạng lại gần lỗ hổng. Holiday trườn trước mặt tôi.

“Có thứ gì đó ở dưới ấy! Ragnar đã đẩy nó ra khỏi người tôi.”

“Tôi sẽ xuống đó,” tôi nói.

“Gì cơ?” Holiday gắt gỏng. “Dưới đó tối om. Ngài sẽ không thể tìm được anh ta.”

“Cái đó thì chưa biết được.”

“Ngài sẽ chết,” cô ấy nói.

“Tôi sẽ không để anh ta chết.”

“Darrow, dừng lại.” Cô ném Găng Xung xuống và rút khẩu súng ngắn của Trigg từ bao đựng trên chân rồi bắn vào điểm trước chân tôi. “Dừng lại.”

“Cô làm gì vậy?” tôi gào lên trong gió.

“Tôi sẽ bắn thủng chân ngài trước khi để ngài tự sát. Đó là những gì sẽ xảy ra nếu ngài xuống dưới đó.”

“Cô sẵn lòng để anh ta chết ư?”

“Anh ta không phải là nhiệm vụ của tôi.” Cặp mắt cô cứng cỏi. Không mềm lòng và không ủy mị. Quá khác so với cách tôi chiến đấu. Tôi biết cô sẽ bóp cò để cứu mạng tôi. Tôi chực lao vào cô thì Ngựa Hoang chạy qua mặt tôi, ở cánh trái. Quá nhanh, tôi chưa kịp thốt lên điều gì hay Holiday chưa kịp đe dọa thì cô đã lặn qua lỗ hổng, Kiếm Lưỡi Mềm trên tay phải, và trên tay trái, một ngọn đèn tỏa sáng chói lòa.

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.