47
ĐỊA NGỤC
“Xâm nhập!” Holiday gầm lên. Cánh cửa đổ xuống. Tôi vội chạy vào Trường Chắn Xung đang vây quanh điểm xâm nhập. Mọi thứ cô đặc lại. Tầm nhìn, âm thanh, cử động của chính cơ thể tôi. Tất cả là một màn sương mờ ảo. Đèn Tán Xạ của Holiday chiếu qua lỗ hổng rộng hai mét trên vách ngăn, vô hiệu hóa mọi chiếc kính quang học không được che chắn ở phía bên kia. Quả Lựu Đạn Nhiệt thứ hai phát nổ. Tôi nhảy qua lỗ hổng, tiến vào làn khói rồi rẽ phải. Victra đi cùng. Sefi đi bên trái. Đạn của địch bắn vào chúng tôi ngay lập tức. Khiên chắn của tôi leng keng những tiếng như cơn mưa đá trút xuống mái nhà bằng thiếc. Cuối hành lang là cơn hỗn độn những khẩu súng lóe sáng và Đạn Xung. Những viên đạn nóng rực bay qua làn khói.
Tôi bắn Găng Xung, tay co giật, cúi đầu và di chuyển để không chắn lối vào. Có thứ gì đấy tông mạnh vào tôi. Tôi lảo đảo tránh sang bức tường bên trái, những hạt năng lượng nóng rực gầm lên từ găng tay. Khiên Chăn của tôi kêu lốp bốp khi những viên đạn va mạnh vào hàng rào năng lượng và rớt xuống, trải trên mặt đất dưới chân tôi. Nhiều Đá Nham Thạch khác ùa vào hành lang sau lưng tôi. Họ di chuyên quá nhanh. Âm thanh hỗn độn. Tôi dùng tư duy chiến thuật để cân nhắc tình hình. Chúng tôi đang bị ghìm chặt. Người đang chết ở lối xâm nhập. Phải di chuyển về phía trước.
Có thứ gì đó bay qua đầu tôi. Nó phát nổ đằng sau lối vào. Tay chân và giáp chiến vương vãi dưới sàn. Mũ đội đầu tắt tiếng động kinh hoàng, bảo vệ màng nhĩ của tôi. Tôi lảo đảo về phía trước, tìm cách thoát khỏi vùng chém giết. Một quả lựu đạn khác đáp xuống giữa chúng tôi, phát nổ sau khi một Đá Nham Thạch đè lên nó. Máy xay lại có nhiều thịt hơn. Phải rút ngắn khoảng cách. Tôi không thể nhìn thấy gì trước mặt. Quá nhiều khói. Lửa.
Mẹ kiếp.
Gầm một tiếng thịnh nộ, tôi kích hoạt Ủng Trọng Lực và phóng qua hành lang hẹp ở tốc độ tám mươi ki lô mét một giờ về phía kẻ địch, bắn liên tiếp trong lúc bay, cách sàn nhà một mét. Victra theo sau. Đó là tiểu đội gồm hai mươi Xám, dẫn đầu bởi một Công Sứ Hoàng Kim trong bộ giáp chói lòa màu bạc. Tôi đâm vào gã Hoàng Kim. Kiếm Lưỡi Mềm kéo dài ra, xuyên qua rào chắn và chọc thủng bộ não của hắn. Hắn ngã xuống sàn, tay bị kẹt dưới người tôi. Đội bảo vệ Xám tách khỏi nhau, giữ tôi ở giữa trong lúc tôi lảo đảo đứng dậy. Một tên bắn súng ion vào lưng tôi. Ánh sáng Lam co giật trên khiên chắn, triệt tiêu đạn. Tôi dùng Kiếm Lưỡi Mềm đâm qua cổ một tên Xám. Hai tên khác bắn vào ngực tôi. Áo giáp của tôi lồi lõm vì cả chục viên đạn. Tôi loạng choạng lùi lại. Một khẩu súng máy hạng nặng sử dụng loại đạn khoan nhắm vào đầu tôi. Tôi cúi người tránh và nhảy sang một bên, trượt chân trên máu, ngã xuống. Khẩu súng nã đạn và để lại một cái lỗ to bằng đầu người trên sàn.
Rồi Victra lao vào lũ Xám, dùng Ủng Trọng Lực bay sang hai bên, như một quả cầu thép thinh nộ, đập vỡ những lóng xương giữa các bức tường và bộ giáp hạng nặng của cô. Rồi các Đá Nham Thạch chen vào giữa lũ Xám, dùng Rìu Xung chém chúng ra thành từng mảnh. Lũ Xám gào thét, lùi về góc có quân cứu viện. Chân của một tên Xám bị Sefi chặt đứt. Hắn loạng choạng, bắn súng vào tường. Sefi chặt gọn cái đầu hắn từ đằng sau.
Một cảnh tượng kinh hoàng.
Khói bụi. Những thi thể co giật, và những giọt máu bốc hơi ngay sau khi chúng rỉ ra từ các vết thương cháy sém. Nước tiểu của kẻ đang trút những hơi thở cuối cùng tạo thành một vùng quanh giáp cua tôi, rít lên bên cạnh nòng Găng Xung nóng rực trong lúc Victra đỡ tôi đứng dậy.
“Cảm ơn.”
Chiếc mũ hình chim đáng sợ của cô gật gù với tôi một cách vô cảm.
Trong lúc những người còn lại trong tiểu đội của tôi nã đạn qua lỗ hổng, tôi di chuyển về một góc, nơi một vài tên Xám đã tẩu thoát. Một đội phản ứng nhanh của địch vội lắp vũ khí hạng nặng lên Bệ Trọng Lực trôi bồng bềnh ở cách đây ba mươi mét, gần cửa ra vào Thang Trọng Lực. Khi nó nhả đạn, một phần tư bức tường trên đầu tôi tan chảy. Tôi lệnh cho Holiday thế chỗ của mình ở góc với khẩu súng trường hai nòng.
“Bốn tên Hộp Thiếc, một gã Hoàng Kim,” tôi nói. “Chúng có khẩu QR-13. Diệt chúng đi.”
Cô điều chỉnh nòng đa năng của khẩu súng trường. “Vâng, thưa ngài.”
Ở điểm xâm nhập, sáu Valkyrie đã bỏ mạng. Mũ đội đầu của cô gái khổng lồ trượt vào giáp. Cô nôn ra máu. Nửa thân người cô đang bốc khói, bộ giáp nóng chảy vẫn đang đốt cháy da thịt. Cô tìm cách đứng dậy, cười trước cơn đau, phê vì Bánh Mì Của Chúa. Nhưng đối với những người phụ nữ này, đây là kiểu chiến tranh mới với những vết thương mới. Không thể đứng vững, cô gái Đá Nham Thạch ngã sụp xuống, đổ lên người một cô gái khác, người này cất tiếng gọi Sefi. Vị Nữ Hoàng trẻ nhìn các vết thương và thấy Victra lắc đầu. Là người sáng dạ hơn số còn lại, Sefi đã biết rõ cuộc chiến này sẽ cướp đi sinh mạng của đồng loại. Nhưng nhìn thấy cảnh đó lại là một việc hoàn toàn khác. Cô ta nói gì đấy về quê hương với người phụ nữ kia, về bầu trời và những chiếc lông vũ lúc chạng vạng của mùa hè. Tôi không nhìn thấy lưỡi dao mà cô ta đã đâm vào đáy hộp sọ người phụ nữ đang hấp hối cho đến khi cô ta rút ra.
Ảnh nổi khuôn mặt của Ngựa Hoang hiện lên ở góc màn hình của tôi. Tôi mở kết nối. “Darrow, anh đã xâm nhập được chưa?”
“Chúng tôi đã vào tàu địch. Quân số của chúng đông gấp đôi. Chuẩn bị tấn công vào đài chỉ huy. Tình hình thế nào?”
“Anh phải khẩn trương lên. Tàu của tôi đang bị tấn công dữ dội.”
“Chúng tôi đã xâm nhập thành công. Đáng lẽ cô phải rút lui. Hướng tới Thebe.”
“Roque đã dùng Bom Xung.” Giọng cô có vẻ căng thẳng. “Rào chắn đã giữ cho chúng tôi hoạt động, nhưng động cơ của phân nửa hạm đội đã bị vô hiệu hóa. Chúng tôi đang ngồi chờ chết, cố thủ với hắn ta. Ngay khi các Khoan Móng Vuốt của anh tấn công, Người Khổng Lồ đã bắn dữ dội hòng tiêu diệt triệt để. Họ đang xé xác chúng tôi. Chúng tôi bị áp đảo về hỏa lực. Các pin chính chỉ còn nửa năng lượng.” Một cảm giác tồi tệ chồm lên trong ngực tôi. Roque có thể nhìn thấy chúng tôi trên các máy quay trong tàu của hắn. Hắn biết sức mạnh nhóm công kích của tôi. Chỉ còn là vấn đề thời gian cho đến khi chúng tôi tới đài chỉ huy. Không lâu nữa hắn sẽ đưa ra lời tuyên bố bắt tôi đầu hàng, bằng không hắn sẽ giết Ngựa Hoang. “Đến đài chỉ huy ngay và hạ gục hắn. Nghe rõ chứ?”
“Nghe rõ.” Tôi quay sang quân lính của mình. “Chúng ta phải di chuyển,” tôi nói. “Victra, giữ quyền chỉ huy. Tôi sẽ ẩn mình. Sefi, nhắm đằng trước.”
“Holiday, khẩn trương lên,” Victra nôn nóng nói, đi lại trong hành lang. “Ả sư tử tí hon cần sự trợ giúp của chúng ta. Nhanh lên! Nhanh lên!”
“Binh tĩnh nào,” Holiday lẩm bẩm, điều chỉnh súng trường và bật chế độ bắn góc. Các khớp nòng chuyển động để khẩu súng thò quanh tường và tải hình ảnh trực tiếp vào mũ đội đầu của Holiday. Bốn loạt đạn nhanh chóng bắn ra từ khẩu súng. Mỗi loạt ba mươi viên từ ổ đạn đằng sau áo giáp của cô. “Đi.”
Victra và tôi phóng qua góc hành lang, vọt qua khoảng cách vài mét trong lúc một gã Xám tìm cách thay thế vị trí của đồng bọn để điều khiển khẩu súng. Tôi dùng Găng Xung hạ gục hắn và Victra đánh một thế kravat bốn đòn với gã Hoàng Kim trước khi xuyên thủng ngực hắn. Tôi kết liễu hắn bằng một cú đâm vào cổ họng. Holiday lệnh cho lính của mình kéo khẩu QR-13 theo chúng tôi. Họ đuổi kịp tốc độ của chúng tôi chỉ bởi chúng tôi đã bị chậm lại vì bộ giáp nặng nề.
Trong lúc chúng tôi chạy hết tốc lực về phía đài chỉ huy, các thanh viên khác trong đội xâm nhập của tôi nhắm tới các thiết bị điều khiển con tàu bằng tốc độ kinh hoàng. Như một tia sét. Các Xám không thể di chuyển ở tốc độ này vì chúng phụ thuộc vào những tiểu xảo, những cú nhảy cóc, những loạt đạn góc và đột kích. Các Đá Nham Thạch là những máy bắn đá công thành chính xác. Xông thẳng tới trước là một việc đầy cám dỗ, chỉ tập trung vào chuyện tiến tới đài chỉ huy. Nhưng tôi không thể bỏ mặc kế hoạch của mình. Các trung đội cần có tôi để hướng dẫn họ sử dụng bản đồ chiến trận trong Màn Hiển Thị gắn trên mũ của tôi. Vừa trao đổi với lãnh đạo các trung đội Đỏ và Xám, tôi vừa điều phối cuộc tấn công trong lúc Victra dẫn chúng tôi qua mê cung những hành lang kim loại và những cuộc mai phục. Khi các trung đội bị ghìm chặt, tôi dùng bộ đàm để điều động các trung đội khác dùng Thang Trọng Lực và đi qua các hành lang để đến tấn công các nhóm vệ sĩ cố thủ từ bên hông. Đó là một vũ điệu phức tạp. Chúng tôi không chỉ chạy đua để giải thoát cho tàu của Ngựa Hoang khỏi bị phá hủy, mà còn phải tranh thủ trước khi các Tàu Đỉa quay về.
Roque biết điều này. Và chưa đầy ba phút sau khi chúng tôi tấn công, con tàu bắt đầu thực hiện phong tỏa hoàn toàn. Tất cả các Thang Trọng Lực, tàu điện và các vách ngăn được đóng lại, tạo ra vô số chướng ngại vật xuyên suốt con tàu.
Chúng tôi chỉ có thể nhích lên từng năm mươi mét một. Đó là một hệ thống quỷ quyệt, kìm hãm các nhóm công kích trong lúc đội an ninh với mật mã số dễ dàng chạy quanh con tàu, đón đầu và tạo ra các vùng phục kích chết người, những cuộc tấn công dồn dập có thể xé xác các nhóm đổ bộ như của tôi. Không có cách nào để đối đầu với nó. Đây là sự thường tình của chiến tranh. Bất kể công nghệ và các chiến thuật, nó luôn dẫn đến những khoảnh khắc đáng sợ khi ta cúi mình một góc trong lúc bạn bè bọc hậu và ta tìm cách để không vấp ngã vì các thiết bị công nghệ cao đang bọc quanh người trong lúc tiến tới trước, đầu cúi thấp, chân run rẩy. Đó không phải sự gan dạ mà là nỗi sợ ta sẽ khiến mình phải tủi nhục trước cặp mắt của những người đang giúp ta tiến lên.
Trong lúc chúng tôi nung chảy hết vách ngăn này đến vách ngăn khác, các Valkyrie của Sefi phải làm mồi cho cỗ máy nghiền thịt. Chúng tôi bị phục kích từ mọi phía. Một số chiến binh vĩ đại nhất mà tôi từng thấy ngã xuống với những cái lỗ đang bốc khói đằng sau mũ, dưới tay các thiện xạ Xám. Họ tan chảy dưới hỏa lực của Găng Xung. Họ ngã xuống trước một Hoàng Kim được bảy Đá Nham Thạch bọc hậu cho đến khi Victra, Sefi và tôi hạ gục chúng bằng Kiếm Lưỡi Mềm.
Tất cả chỉ để đến được đài chỉ huy. Tất cả chỉ để chạm tới gã đàn ông mà tôi đã không thể chạm vào ngày hôm trước. Nếu đây là cái giá của nghĩa khí, thà hãy cho tôi một cái chết hổ thẹn. Nếu tôi đâm vào cổ họng Roque ngay lúc đó, thì thi thể của các Valkyrie sẽ không phải rải đầy mặt đất vào lúc này.
“Hỡi người của Không Quân Hiệp Hội, ta là Thần Chết. Tàu của các người đã bị Các Con Trai Của Ares xâm nhập…” Tôi nghe thấy giọng của mình trên bộ đàm chủ của con tàu. Một trung đội của tôi đã đến được trạm liên lạc ở nửa sau con tàu. Mỗi nhóm công kích của tôi đều có một bản sao bài diễn thuyết mà Ngựa Hoang và tôi đã cùng nhau thu âm để tải lên hệ thống tàu của địch. Nó kêu gọi các Màu Hạ Cấp hãy hỗ trợ lực lượng của tôi, để vô hiệu hóa tình trạng phong tỏa nếu có thể, để mở cửa một cách thủ công nếu không thể vô hiệu hóa, và để đánh chiếm các kho vũ khí. Hầu hết những người này là các chiến binh kỳ cựu. Trông đợi một phản ứng tương tự như tôi đã có với phi hành đoàn của Pax là bất khả thi, nhưng mọi sự trợ giúp đều hữu ích, dù là nhỏ nhặt.
Lời tuyên cáo đem lại hiệu quả một phần trên chiếc Người Khổng Lồ, giúp chúng tôi tiết kiệm được khoảng thời gian quý báu khi xuyên qua những cánh cửa trong vài giây thay vì vài phút để khoan chảy. Roque đã tắt trọng lực nhân tạo, vì nhận ra khi quan sát màn hình chiến thuật rằng các Đá Nham Thạch của tôi không có kinh nghiệm trong môi trường không trọng lực.
Các Xám của Hiệp Hội ùa qua hành lang như những con hải cẩu dưới mặt nước, trả thù các Đá Nham Thạch đang trôi bồng bềnh của tôi, những người đã bị cướp mất tốc độ, những người đã giết quá nhiều bạn bè của chúng. Cuối cùng, một trong các trung đội của tôi tái kích hoạt máy trọng lực. Tôi đã lệnh cho họ giảm trọng lực xuống còn một phần sáu trọng lực Trái Đất để lực lượng của tôi không bị những bộ giáp nặng nề mà chúng tôi đang mặc làm cho vướng víu. Trọng lực nhẹ là niềm hạnh phúc với phổi và hai chân chúng tôi.
Sau khi xuyên qua một nhóm vệ sĩ Xám, cuối cùng chúng tôi cũng tới được đài chỉ huy, tơi tả và đẫm máu. Tôi cúi người, thở hổn hển và tăng lượng ô xi lưu thông trong giáp. Tắm trong mồ hôi, tôi tiêm thuốc giảm đau để không cảm thấy vết cắt dài ở bắp tay, chỗ Kiếm Lưỡi Mềm của một Hoàng Kim đã rạch. Mũi kim cắm vào đùi tôi. Các trung đội khác báo cáo rằng họ đã mất dấu kẻ địch, có nghĩa chúng đã được Roque củng cố lại, điều động đi nơi khác, mà nhiều khả năng là về phía chúng tôi. Trở lại ngưỡng cửa đài chỉ huy, tôi nhìn chằm chằm vào phòng ngoài hình tròn đang phô bày ra, và nhớ lại thầy giáo ở Viện Hàn Lâm đã giải thích nguy cơ tiềm ẩn cho những kẻ bao vây một đài chỉ huy có thiết kế như thế này. Ba hành lang từ ba hướng dẫn đến căn phòng hình tròn, bao gồm một Thang Trọng Lực ở chính giữa. Nó không có điểm cố thủ, và lực lượng của Roque đang đến.
“Roque, cưng oi,” Victra ngước lên gọi các máy quay trên trần trong lúc Holiday và nhóm của cô lắp máy khoan lên cửa. “Tôi đã mòn mỏi chờ đợi để được gặp cậu kể từ đêm ở khu vườn ấy. Cậu đang ở đó chứ?” Cô thở dài. “Tôi sẽ cứ mặc định rằng cậu đang ở đó vậy. Nghe này, tôi hiểu mà. Hẳn là cậu nghĩ chúng tôi giận cậu lắm, vì cái chết của mẹ tôi, vì đã tử hình bạn bè của chúng tôi, vì đã bắn vào sống lưng tôi, vì vụ đầu độc, và một năm ròng rã tra tấn Thần Chết yêu quý của chúng tôi, nhưng không phải vậy đâu. Chúng tôi chỉ muốn nhốt cậu vào một cái hộp mà thôi. Có khi là vài cái. Cậu thích vậy chứ? Nó thi vị lắm.”
Ba người lính còn lại của Holiday đang gắn những chiếc kẹp từ lên cửa và đóng mũi khoan nhiệt. Cô gõ một số lệnh và điểm chính giữa của mũi khoan bắt đầu xoay như một cái máy ly tâm.
Sefi trở lại sau chuyến do thám. Mũ đội đầu của cô ta trượt vào giáp. “Nhiều kẻ địch đã đến từ đường hầm.” Cô ta chỉ vào giữa hành lang. “Tôi đã giết thủ lĩnh của chúng, nhưng nhiều Hoàng Kim khác đuổi theo.” Cô ta không chỉ giết tên thủ lĩnh mà còn đem thủ cấp của hắn trả về. Nhưng cô ta đang lê lết và tay trái đang chảy máu.
“Ồ, quỷ tha ma bắt. Đó là Flagilus,” Victra nói, ý chỉ cái đầu. “Hắn thuộc nhà của tôi ở Học Viện. Một gã rất đáng yêu. Giỏi nấu ăn.”
“Có bao nhiêu tên đang tới, Sefi?”
“Đủ để giết gọn chúng ta.”
“Chó chết. Chó chết. Chó chết.” Holiday đấm lên cửa sau lưng tôi.
“Nó quá dày phải không?” tôi hỏi.
“Phải.” Cô cởi mũ chiến. Mái tóc Mohawk của cô bị dẹt sang một bên. Gương mặt căng thẳng nhỏ mồ hôi. “Cửa này không được làm bằng kính động lực như phần còn lại của con tàu. Nó là sản phẩm của Công Ty Công Nghiệp Ganymede. Được chế tạo đặc biệt. Dày hơn ít nhất hai lần.”
“Mất bao lâu để khoan thủng?” tôi hỏi lại.
“Hết công suất? Mười bốn phút?” cô ước chừng.
“Mười bốn phút?” Victra lặp lại.
“Có thể hơn.”
Tôi quay người, rít lên những tràng giận dữ. Họ và tôi đều biết chúng tôi không có dù chỉ năm phút. Tôi gọi vào tần số của Ngựa Hoang. Không có tiếng trả lời. Tàu của cô hẳn đang chết dần. Chết tiệt. Hãy sống. Hãy cố sống. Tại sao tôi lại để cô lọt khỏi tầm mắt mình chứ?
“Chúng ta tấn công,” Victra nói. “Xông thẳng vào hành giữa. Chúng sẽ chạy tán loạn như những con cáo chạy trốn chó săn.”
“Đúng vậy,” Sefi nói, tìm thấy nhiều điểm tương đồng ở Victra hơn những gì họ đã nghĩ trước khi cùng nhau đổ máu. “Tôi sẽ đi theo cô, Con Gái Của Mặt Trời. Tiến tới vinh quang.”
“Quên mẹ vinh quang đi,” Holiday nói. “Để máy khoan làm việc.”
“Và ngồi đây chờ chết như bọn Phàm Phu?” Victra hỏi. Tôi còn chưa kịp nói hay làm gì thì có tiếng kim loại rít lên phía sau, phát ra từ các ống thủy lực trong tường, khi cánh cửa dẫn đến đài chỉ huy mở ra.