Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
12
Người Nhà Julii

❊ ❊ ❊

12

NGƯỜI NHÀ JULII

Tôi đến gặp Victra trong căn phòng biệt lập được một vài Con Trai canh gác ngoài cửa. Cô nằm trên giường bệnh, hai chân bị khóa chặt vào mép giường, và đang xem một đoạn phim nổi ở cuối giường. Các kênh tin tức của Hiệp Hội sang sảng nói về một vụ tấn công can đảm của Quân Đoàn vào lực lượng khủng bố đã phá hủy con đập, khiến Lũng Sông Mystos chìm trong biển nước. Con lũ đã buộc hai nông dân Nâu phải trốn khỏi nhà. Các Xám vận chuyển những gói đồ cứu trợ từ khoang sau của các xe tải quân đội. Kẻ đã phá hủy con đập dễ là các Đỏ. Hoặc cũng có thể là Chó Rừng. Ở tình cảnh này ai biết chắc được?

Mái tóc vàng xen trắng của cô buộc thành đuôi ngựa. Tứ chi bị còng xuống giường, kể cả hai chân bị liệt. Ở đây không có nhiều sự tin tưởng cho giống người như cô. Cô không ngẩng lên nhìn tôi khi màn ảnh nổi chuyển qua đưa tin về tiểu sử của Roque au Fabii, Thi Sĩ Của Deimos và nghe đồn là người hùng mới nhất khiến biết bao con tim thổn thức. Người ta lục tìm quá khứ của hắn, phỏng vấn bà mẹ Thượng Nghị Sĩ và các giáo viên trước khi hắn gia nhập Học Viện, chiếu cảnh hắn lúc còn nhỏ trên điền trang ở ngoại ô của gia đình.

“Roque đã luôn cảm thấy thế giới tự nhiên lúc nào cũng đẹp hơn các thành phố,” mẹ hắn nói trước máy quay. “Nó ngưỡng mộ quy luật hoàn hảo của tự nhiên. Ngưỡng mộ việc các quy luật ấy dễ dàng định hình tôn ti trật tự đến vậy. Tôi nghĩ đó là lý do vì sao nó yêu Hiệp Hội nhiều đến vậy, ngay cả hồi ấy…”

“Con mụ đó trông sẽ đẹp hơn nhiều khi bị họng súng tọng vào mồm,” Victra lẩm bẩm và tắt tiếng của màn hình.

“Chắc hẳn mụ ta đã nhắc đến tên hắn trong một tháng vừa qua nhiều hơn cả thời thơ ấu của hắn cộng lại,” tôi đáp.

“Các chính trị gia không bao giờ để lãng phí một thành viên nổi tiếng của gia đình. Roque đã từng nói gì về Augustus ở bữa tiệc ấy nhỉ? ‘Ồ, những con kền kền bay theo kẻ hùng mạnh, để ăn các thi thể còn sót lại trên đường’ ” Victra nhìn tôi bằng đôi mắt háu chiến sáng bừng. Sự cuồng dại mà tôi nhìn thấy ở chúng trước đây đã tháo lui, nhưng không hoàn toàn biến mất. “Cứ như thể đang nói về cậu.”

“Có lẽ vậy,” tôi nói.

“Cậu đang cầm đầu đám khủng bố nho nhỏ này sao?”

“Tôi đã có cơ hội để cầm đầu. Và đã khiến nó trở thành một mớ bòng bong. Giờ Sevro là người lãnh đạo.”

“Sevro.” Cô ngả người xuống. “Thật sao?”

“Điều đó buồn cười lắm sao?”

“Không. Thực ra chẳng hiểu sao tôi không thấy ngạc nhiên. Hắn luôn thích cắn hơn là sủa. Lần đầu tiên tôi gặp hắn, hắn đang đá đít Tactus.”

Tôi bước lại gần hơn. “Tôi nghĩ mình nợ cô một lời giải thích.”

“Ồ, khỉ gió. Chúng ta không thể bỏ qua vụ này sao?” cô hỏi. “Thật nhạt nhẽo.”

“Bỏ qua?”

Cô nặng nề thở dài. “Những lời xin lỗi. Sự buộc tội. Con người cứ loay hoay trong tất cả những trò lố nhỏ nhặt ấy vì họ dễ dao động. Cậu chẳng nợ tôi lời giải thích nào hết.”

“Tại sao cô nghĩ vậy?”

“Tất cả chúng ta đều bước vào một kiểu thỏa thuận xã hội nhất định bằng cách sống trong Hiệp Hội này. Người của tôi đã đè đầu cưỡi cổ giống loài tí hon các cậu. Chúng tôi sống trên thành quả lao động của các cậu. Vờ như các cậu không tồn tại. Và các cậu đáp trả, thường chỉ như muỗi đốt gỗ. Cá nhân tôi nghĩ đó là quyền của các cậu. Chẳng phải lương thiện hay độc địa. Chỉ đơn giản là công bằng. Tôi sẵn sàng khen ngợi một con chuột dám tìm cách giết chết một con đại bàng. Tốt cho con chuột đó.

“Các Hoàng Kim thật lố bịch và giả tạo khi mở miệng ca cẩm chỉ vì cuối cùng các Đỏ cũng tìm được cách bật lại ra trò.” Cô cười lanh lảnh trước sự ngạc nhiên của tôi. “Sao hả cưng? Cậu nghĩ tôi sẽ gào thét, la ó, điên cuồng nói về danh dự và sự phản bội như những vết thương biết đi Cassius và Roque đó sao?”

“Một chút,” tôi nói. “Tôi sẽ…”

“Đó là vì cậu đa cảm hơn tôi. Tôi là một Julii. Máu lạnh chảy trong huyết quản của tôi.” Cô đảo mắt ngao ngán khi tôi tìm cách sửa lời cô. “Làm ơn đừng bảo tôi phải khác đi chỉ vì cậu cần có sự thừa nhận. Hành động đó dưới tầm của cả hai chúng ta.”

“Cô chưa bao giờ lạnh lùng như cô cố tỏ ra,” tôi nói.

“Tôi đã tồn tại từ rất lâu trước khi cậu bước vào đời tôi. Cậu thực sự biết gì về tôi? Tôi là con gái của mẹ tôi.”

“Cô còn là nhiều hơn thế.”

“Đấy là cậu nói.”

Ở cô không có những ngón xảo trá. Không có sự thao túng uyển chuyển. Nếu Ngựa Hoang là những thủ đoạn khéo léo và kiêu kỳ, thì Victra là một quả cầu thép. Cô đã dịu lại đôi chút trước Lễ Khải Hoàn, đã gạt bỏ những cảnh giác. Nhưng giờ nó đã trở lại và nó khiến người khác phải xa lánh, hệt như lần đầu tiên tôi gặp cô. Nhưng chúng tôi trò chuyện càng lâu, tôi càng nhận ra tóc cô đã điểm bạc, không còn thuần một màu Hoàng Kim nhạt nữa, hai má cô thóp lại, và bàn tay phải, bàn tay đang đặt ở phía bên kia giường bệnh, đang túm chặt lấy ga trải giường.

“Tôi biết tại sao cậu phải nói dối tôi, Darrow. Và tôi tôn trọng điều đó. Nhưng điều tôi không hiểu là tại sao cậu lại cứu tôi ở Attica. Vì thương hại ư? Hay một mưu mô nào khác?”

“Vì cô là bạn của tôi,” tôi nói.

“Ôi, làm ơn thôi đi.”

“Tôi thà chết trong lúc tìm cách đưa cô ra khỏi buồng giam ấy chứ không để cô thối rữa ả đó. Trigg đã bỏ mạng trong lúc cứu cô.”

“Trigg?”

“Một trong số các Xám đứng sau lưng tôi khi chúng tôi bước vào buồng giam của cô. Người còn lại là chị gái của cậu ấy”

“Tôi không cầu xin được cứu,” cô gay gắt nói, đó là cách để cô phủi tay khỏi cái chết của Trigg. Cô quay đầu đi chỗ khác. “Cậu biết không, Antonia đã nghĩ chúng ta là tình nhân, cậu và tôi. Nó đã cho tôi xem quá trình Tạo Tác của cậu. Nó chế nhạo tôi. Như thể tôi sẽ cảm thấy ghê tởm khi biết con người thực của cậu, khi biết xuất thân của cậu, khi biết tôi đã bị lừa dối như thế nào.”

“Cô có cảm thấy như vậy không?”

Cô cười khinh bỉ. “Tại sao tôi phải bận tâm cậu từng là ai? Tôi bận tâm đến những gì người ta làm. Tôi bận tâm đến sự thật. Nếu lúc trước cậu nói với tôi, tôi cũng không làm khác đi những gì tôi đã làm. Tôi vẫn sẽ bảo vệ cậu.” Tôi tin ở cô. Và tôi tin nỗi đau trong mắt cô. “Tại sao cậu không nói với tôi?”

“Vì tôi sợ.”

“Tôi cược rằng cậu đã nói với Ngựa Hoang.”

“Phải.”

“Tại sao lại là cô ta mà không phải tôi? ít nhất tôi đáng được biết điều đó.”

“Tôi không biết.”

“Vì cậu là một kẻ nói dối. Lúc ở hành lang cậu đã nói tôi không phải là một người xấu xa. Nhưng trong thâm tâm cậu lại nghĩ vậy. Cậu chưa bao giờ tin tưởng tôi.”

“Phải,” tôi nói. Tôi đã không tin cô. Đó là sai lầm của tôi. Và các bạn của tôi đã phải trả giá cho sai lầm ấy bằng mạng sống của họ. Sự ăn năn ấy là người bạn duy nhất của tôi trong cái hộp hắn nhốt tôi suốt chín tháng.” Qua biểu hiện trong mắt cô, tôi biết rằng cô không hề hay biết những gì đã xảy ra với tôi. “Nhưng giờ tôi đã được ban cho cơ hội sống thứ hai. Tôi không muốn lãng phí nó. Tôi muốn chuộc lỗi với cô. Tôi nợ cô một mạng. Tôi nợ cô công lý. Và tôi muốn cô gia nhập cùng chúng tôi.”

“Gia nhập cùng các cậu?” cô hỏi trong tiếng cười. “Dưới tư cách một Con Trai Của Ares?”

“Phải.”

“Cậu nghiêm túc ư?” cô cười vào mặt tôi. Một đòn tự vệ khác của cô. “Tôi không muốn đâm đầu vào chỗ chết, cưng ơi.”

“Thế giới mà cô biết đã không còn nữa, Victra. Em gái cô đã cướp nó khỏi tay cô. Mẹ cô và các bạn cô đã bị giết sạch. Gia tộc của cô giờ là kẻ thù của cô. Và cô là một kẻ lạc loài trong con mắt đồng loại của mình. Đó là vấn đề của Hiệp Hội này. Nó ăn người của chính nó. Nó đẩy chúng ta phải chống lại lẫn nhau. Cô không còn nơi nào khác để đi nữa…”

“Cậu thực sự biết cách khiến một cô gái cảm thấy đặc biệt.”

“… tôi muốn cho cô một gia đình sẽ không đâm sau lưng cô. Tôi muốn cho cô một cuộc sống có ý nghĩa. Tôi biết cô là người tốt, ngay cả khi cô cười vào mặt tôi khi tôi nói ra những lời ấy. Nhưng tôi tin ở cô. Có điều… tất cả những chuyện ấy không quan trọng, việc tôi tin gì, tôi muốn gì. Quan trọng là cô muốn gì.”

Cô nhìn vào mắt tôi. “Tôi muốn gì ấy à?”

“Nếu cô muốn rời khỏi nơi này, cô có thể làm vậy. Nếu cô muốn nằm im trên chiếc giường này, cô cũng có thể. Cứ việc nói ra điều cô muốn và cô sẽ được toại nguyện. Tôi nợ cô điều đó.”

Cô nghĩ trong giây lát. “Tôi không quan tâm đến Khởi Nghĩa của cậu. Tôi không quan tâm đến cô vợ đã chết của cậu. Cũng không quan tâm đến việc tìm một gia đình hay ý nghĩa sống. Tôi muốn được đi ngủ mà không cần họ phải tiêm cho cả đống thuốc, Darrow. Tôi muốn lại được mơ. Tôi muốn quên đi cái đầu méo xẹo của mẹ tôi và cặp mắt trống rỗng cùng những ngón tay co quắp của bà. Tôi muốn quên đi tiếng cười của Adrius. Tôi muốn đền đáp Antonia và Adrius vì lòng hiếu khách của chúng. Tôi muốn đứng trước mặt chúng và thằng chó đẻ Roque trong lúc chúng khóc ròng trước khi chết và móc mắt chúng, đổ vàng nóng chảy vào hốc mắt chúng để chúng phải gào lên và quằn quại trong đau đớn, phải đái khắp sàn và cầu xin sự tha thứ vì dám nghĩ chúng có thể nhốt Victra au Julii vào một cái lồng khốn nạn.” Cô mỉm cười hoang dại. “Tôi muốn trả thù.”

“Trả thù là một cái kết trống rỗng,” tôi nói.

“Và lúc này tôi là một cô gái trống rỗng.”

Tôi biết cô không phải vậy. Tôi biết cô tốt hơn thế. Nhưng hơn bất kỳ ai khác tôi cũng biết những vết thương không thể lành chỉ trong một ngày. Bản thân tôi cũng còn chưa lành lặn, mà đó là tôi còn có cả gia đình mình ở đây. “Nếu đó là điều cô muốn, thì đó là điều tôi nợ cô. Ba ngày nữa Nhà Tạo Tác đã biến tôi thành Hoàng Kim sẽ đến đây. Anh ta sẽ giúp chúng ta trở lại như xưa. Anh ta sẽ sửa cột sống cho cô, và trả đôi chân lại cho cô, nếu cô muốn có chúng.”

Cô nheo mắt nhìn tôi. “Và cậu tin ở tôi, sau những gì mà cậu đã mất vì sự tin tưởng?”

Tôi lấy chiếc chìa khóa từ mà Các Con Trai đứng ở ngoài đã đưa cho và nhét nó vào còng của cô. Từng chiếc một, chúng mở ra, giải phóng hai chân và hai tay cô.

“Trông cậu vậy mà ngu nhỉ,” cô ấy nói.

“Có thể cô không tin vào Khởi Nghĩa của chúng tôi. Nhưng tôi đã chứng kiến Tactus thay đổi trước khi tương lai của anh ta bị cướp mất. Tôi đã chứng kiến Ragnar quên đi những ràng buộc của mình và với tay đến những gì anh ta muốn ở thế giới này. Tôi đã chứng kiến Sevro trở thành một người đàn ông. Tôi đã chứng kiến bản thân mình thay đổi. Tôi thực sự tin rằng chúng ta chọn con đường chúng ta muốn trở thành trong cuộc sống này. Đó không phải là điều đã được định đoạt từ trước. Cô đã dạy cho tôi biết về lòng trung thành, nhiều hơn cả Ngựa Hoang, hơn cả Roque. Và vì điều ấy, tôi tin ở cô, Victra. Nhiều hơn những gì tôi từng tin ở bất kỳ ai khác.” Tôi xòe tay ra. Hãy trở thành gia đình của tôi và tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi cô. Tôi sẽ không bao giờ nói dối cô. Tôi sẽ làm người anh em của cô chừng nào cô còn sống.”

Sững sờ trước cảm xúc trong giọng nói của tôi, người phụ nữ lạnh lùng nhìn tôi chằm chằm. Những hàng rào mà cô dựng lên đã được gỡ bỏ. Ở một thế giới khác có thể chúng tôi đã là của nhau. Có thể sẽ có ngọn lửa nhiệt thành mà tôi dành cho Ngựa Hoang và cho Eo. Nhưng không phải thế giới này.

Victra không hề mềm lòng lại. Không hề vỡ òa trong nước mắt. Vẫn còn cơn thịnh nộ trong cô. Vẫn còn lòng căm thù tươi mới và quá nhiều sự phản bội, quá nhiều nỗi thất vọng và mất mát cuộn quanh trái tim băng giá của cô. Nhưng trong khoảnh khắc này, cô được giải phóng khỏi tất cả những điều đó. Trong khoảnh khắc này, cô nghiêm nghị đưa tay ra và nắm chặt lấy tay tôi. Tôi cảm thấy hy vọng đang bập bùng trong lòng.

“Chào mừng đến với Các Con Trai Của Ares.”

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.