Sao Mai

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
52
Răng

❊ ❊ ❊

52

RĂNG

Tôi gặp Sevro, Ngựa Hoang và Victra trong phòng theo dõi buồng giam. Hai kỹ thuật viên ngồi tựa lưng trên những chiếc ghế xoay, hàng chục màn ảnh nổi cùng trôi bồng bềnh quanh người họ. “Chúng đã nói gì chưa?” tôi hỏi.

“Chưa,” Victra đáp. “Nhưng nồi đã được khuấy và tôi đã tăng nhiệt độ.”

Sevro nhìn Cây Kế trong Màn Hiển Thị. “Cậu muốn nói chuyện với cô ta không?” tôi hỏi.

“Với ai?” cậu hỏi, nhướng chân mày. “Chưa từng nghe nói đến cô ta.” Tôi biết cậu đang bị tổn thương khi gặp lại cô ta. Thậm chí càng tổn thương hơn vì cậu dặn mình phải tỏ ra lạnh lùng, nhưng sự phản bội đến từ một trong số Những Kẻ Gào Rú của chính cậu đã đâm thủng ruột gan cậu. Nhưng cậu vẫn giả bộ bình thản. Không chắc đó là vì Victra, vì tôi hay vì bản thân cậu. Có lẽ là cả ba.

Sau vài phút, Antonia và Cây Kế đẫm mồ hôi. Theo đề nghị của tôi, chúng tôi đã tăng nhiệt độ buồng giam lên bốn mươi độ C để kích thích sự bực dọc của họ. Trọng lực cũng tăng lên một mức. Vừa phải để không bị phát hiện. Cho tới giờ, Cây Kế chỉ khóc, còn Antonia chỉ chạm vào vết bầm trên má để xem có để lại tổn thương vĩnh viễn nào trên mặt hay không. “Cô phải nghĩ ra một kế hoạch,” Antonia bình thản nói qua chấn song.

“Kế hoạch gì?” Cây Kế hỏi từ góc trong của buồng giam. “Họ sẽ giết chúng ta, ngay cả khi chúng ta đã cung cấp cho họ thông tin họ muốn.”

“Đồ bò nhãi mít ướt. Mạnh mẽ lên. Cô đang làm xấu mặt vết sẹo của mình. Chẳng phải cô thuộc Nhà Mars sao?”

Họ biết chúng ta đang nghe lén,” Sevro nói. “ít nhất Antonia biết.”

“Đôi khi điều đó không quan trọng,” Ngựa Hoang đáp. Các tù binh thông minh thường giở trò với những người giam giữ họ. Nhưng chính sự tự tin có thể khiến họ bị thao túng vì họ nghĩ mình vẫn nắm quyền kiểm soát.”

“Cô biết điều đó nhờ kinh nghiệm bị tra tấn dày dạn của cá nhân sao?” Victra hỏi. “Kể thêm cho tôi nghe đi.”

“Im lặng đi,” tôi nói, tăng âm lượng của ảnh nổi.

“Tôi sẽ nói với họ tất cả,” Cây Kế nói với Antonia. “Tôi đếch quan tâm đến chuyện này nữa.”

“Tất cả?” Antonia hỏi. “Cô không biết tất cả.”

“Tôi biết đủ nhiều.”

“Còn tôi biết nhiều hơn,” Antonia nói.

“Ai sẽ tin cô chứ?” Cây Kế cáu gắt. “Đồ điên giết mẹ! Nếu cô biết những gì người ta thực sự nghĩ về cô…”

“Ôi, cưng ơi, cô không thể ngu đến vậy chứ.” Antonia thở dài cảm thông. “Cô quả thực đần độn. Thật đáng buồn khi phải nhìn cô như vậy.”

“Ý cô là gì?”

“Động não đi, đồ ngu si nhỏ thó. Làm ơn, hãy thử một lần.”

“Cô là con khốn.”

“Xin lỗi, Cây Kế,” Antonia nói, ưỡn lưng tựa vào chấn song. “Tại trời nóng quá.”

“Hoặc đã phát điên vì bệnh giang mai,” Cây Kế lẩm bẩm, giờ đã đi lại quanh phòng, tay ôm người.

“Thật… hạ đẳng làm sao. Tại sự giáo dục đây mà.”

Tôi cân nhắc việc kéo Cây Kế ra ngoài, moi thông tin mà cô ta sẵn sàng cung cấp. “Có thể là một cái bẫy, Ngựa Hoang nói. “Cái bẫy mà Antonia đã đặt ra phòng khi họ bị bắt. Hoặc có thể là mưu kế của anh trai tôi. Gieo rắc thông tin sai lệch là bản tính của anh ta. Nhất là khi họ tự để mình bị bắt.

“Tự để mình bị bắt?” Victra hỏi vặn. “Có hơn năm mươi thi thể của Hoàng Kim trong nhà xác của con tàu này sẵn sàng phản đối lời nhận xét đó.”

“Cô ấy nói đúng,” Sevro lên tiếng. “Cứ để mặc xem chuyện này diễn tiến đến đâu. Có thể khiến Antonia chịu mở miệng khi chúng ta kéo cô ta vào phòng.”

Antonia nhắm mắt, tựa đầu vào chấn song, biết chắc rằng Cây Kế sẽ hỏi ý cô ta là gì khi nói “hãy sử dụng cái đầu”. Quả thật, Cây Kế hỏi. “Ý của cô là gì khi nói nếu tôi khai ra thông tin, tôi sẽ không còn giá trị sử dụng?”

Antonia quay lại nhìn cô ta qua chấn song. “Cưng ơi, cô quả thực chưa nghĩ thấu tình hình. Tôi coi như đã chết. Chính cô đã nói vậy. Tôi có thể phủ nhận, nhưng… chị gái tôi khiến tôi trông như một con mèo ngoan ngoãn. Tôi đã bắn vào sống lưng chị ta và nhỏ a xít lên lưng chị ta gần một năm trời. Chị ta sẽ lột xác tôi như lột một củ hành.”

“Darrow sẽ không để cô ta làm vậy.”

“Hắn là một Đỏ, chúng ta chỉ là những con quỷ đội vương miện trong mắt hắn.”

“Cậu ấy sẽ không làm vậy.”

“Tôi biết Quỷ Lùn sẽ làm.”

“Tên cậu ấy là Sevro.”

“Vậy sao?” Antonia chẳng buồn bận tâm. “Gì chẳng được. Tôi coi như đã chết. Cô có thể vẫn còn cơ hội. Nhưng họ chỉ cần một trong hai ta sống sót để moi tin. Điều mà cô phải hỏi bản thân là nếu cô khai ra mọi thứ, liệu họ có để cho cô được sống hay không? Cô cần phải có một kế hoạch. Một thứ để làm tin. Để trao đổi.”

Cây Kế lại gần chấn song đang ngăn cách họ. “Cô không lừa được tôi đâu.” Giọng cô ta trở nên can đảm hơn. “Nhưng cô biết gì không, cô coi như đã tiêu đời. Darrow sẽ chiến thắng, và có lẽ cậu ấy nên chiến thắng. Và cô biết gì nữa không? Tôi sẽ giúp cậu ấy.” Cây Kế ngẩng lên nhìn máy quay trong góc buồng giam, rời mắt khỏi Antonia. “Tôi sẽ cho cậu biết kế hoạch của hắn là gì, Darrow. Để tôi…”

“Đưa cô ta ra ngoài,” Ngựa Hoang nói. “Đưa cô ta ra ngoài ngay.”

“Không…” Victra lẩm bẩm bên cạnh tôi, nhìn thấy những gì Ngựa Hoang thấy. Sevro và tôi bối rối nhìn hai người phụ nữ, nhưng Victra đã đến gần cửa. “Mở buồng giam 31!” Cô hét lên với các kỹ thuật viên trước khi biến mất vào hành lang. Nhận thấy những gì đang xảy ra, tôi và Sevro vội đuổi theo cô, xô ngã viên Lục đang điều chỉnh một trong các màn ảnh nổi. Ngựa Hoang đuổi theo. Victra đấm vào cửa, hét lên đòi vào. Cánh cưa mở ra và chúng tôi phóng theo cô, chạy qua các vệ sĩ bối rối đang lấy thiết bị, và vào khu tạm giam.

Các tù nhân đang la hét. Nhưng ngay cả vậy tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng bộp, bộp, bộp ướt nhoẹt trước khi đến buồng giam của Antonia và thấy cô ta đang cúi phía trên Cây Kế. Hai tay cô ta thọc qua chấn song đang ngăn cách buồng giam, nhuốm trong máu. Các ngón tay túm lấy mái tóc quăn của Cây Kế. Đỉnh hộp sọ vỡ nát của Kẻ Gào Rú mắc qua chấn song trong lúc Antonia kéo đầu Cây Kế và đập vào chấn song chắn giữa họ một lần cuối. Victra đẩy cánh cửa từ của buồng giam.

Antonia đứng dậy, đã hoàn thành mục đích ghê tởm, hai bàn tay đầy máu giơ lên một cách vô tội trong lúc nở nụ cười ngạo nghễ với bà chị gái. “Cẩn thận,” cô ta chế giễu. “Cẩn thận nào, Vicky. Chị cần có tôi. Tôi là người duy nhất còn sót lại có thông tin để khai. Trừ phi chị muốn lao vào họng của Chó Rừng, chị sẽ…”

Victra đấm vỡ mặt Antonia. Có thể nghe thấy tiếng gãy giòn tan của những lóng xương từ khoảng cách mười mét. Antonia lùi lại, tìm cách tháo chạy. Victra ghì cô ta vào tường và đánh như một cỗ máy, lặng lẽ đến lạ kỳ. Khuỷu tay co lại, chân nhấc lên, như cách họ đã dạy chúng tôi. Móng tay Antonia cào hai cánh tay cơ bắp của Victra, rơi buông thõng xuống khi tiếng động trở nên ướt át và đục ngầu. Victra không dừng lại. Và tôi cũng không cản cô, vì tôi ghét Antonia, phần đen tối nhỏ nhoi trong tôi muốn cô ta phải cảm thấy đau.

Sevro chạy qua mặt tôi và lao vào Victra, ghì tay phải của cô lại, tay trái túm cổ. Cậu nhấc bổng cô lên và kéo cô ngã xuống sàn, ghì chặt hai chân quanh hông cô, khiến cô bất động. Được giải thoát khỏi Victra, Antonia trượt xuống sàn. Ngựa Hoang lao tới trước để tránh cho cô ta đập đầu xuống mép giường sắc cạnh được hàn chặt. Tôi quỳ gối và với tay qua song sắt để bắt mạch cho Cây Kế mặc dù tôi biết chỉ vô ích. Đầu cô ta đã nát bét. Tôi nhìn chằm chằm vào nó. Tự hỏi tại sao tôi không cảm thấy ghê rợn trước cảnh tượng ấy.

Một phần trong tôi đã chết. Nhưng nó đã chết khi nào? Tại sao tôi không nhận ra?

Ngựa Hoang đang hét lên gọi bác sĩ Vàng. Các vệ sĩ nghe thấy tiếng gọi.

Tôi lắc đầu.

Sevro thả Victra ra. Cô ho sặc sụa, giận dữ đẩy cậu ra. Ngựa Hoang cúi xuống Antonia, cô ta đang thở khò khè qua cái mũi đã gãy. Mặt nát bươm. Những mảnh răng vỡ găm đầy đôi môi sưng tấy. Thậm chí không thể nhận ra cô ta là một Hoàng Kim nếu không nhờ mái tóc và Phù Hiệu. Victra rời khỏi phòng giam mà không thèm nhìn cô ta, xô phải các vệ sĩ Xám mạnh đến nỗi hai người trong số họ ngã xuống.

“Victra…” tôi gọi cô như thể có điều gì để nói.

Cô quay lại nhìn tôi, mắt đỏ hoe, không phải vì giận dữ, mà vì một nỗi buồn không thể dò thấu. Các khớp ngón tay dãn ra. “Hồi trước tôi thường tết tóc cho nó,” cô gắng gượng nói. “Tôi không biết tại sao nó lại như vậy. Tại sao tôi lại như vậy.” Nửa cái răng vỡ của em gái cô trồi ra khỏi thớ thịt ở ngón giữa và ngón áp út của cô. Cô kéo cái răng ra, rồi giơ lên nhìn dưới ánh đèn như một đứa trẻ vừa tìm thấy vỏ sò trên bãi biển rồi rùng rình kinh hãi và để nó rớt xuống sàn nhà bằng thép. Cô nhòm qua vai tôi để nhìn Sevro. “Đã bảo cậu rồi mà.”

Lát sau, trong lúc các bác sĩ chữa trị cho Antonia, Các Con Trai lục soát đồ đạc cá nhân của Cây Kế trong phòng của cô ta trên Tàu Đuốc, chiếc Mãng Xà. Bên dưới cái đáy giả của một thùng đồ, họ tìm thấy bộ lông sói vo tròn, bốc mùi. Sevro nghẹn ngào khi Mặt Cau Có đưa nó cho cậu.

“Cây Kế đã gỡ ả xuống,” Thằng Hề nói trong lúc những người còn lại của lực lượng Những Kẻ Gào Rú đầu tiên đứng bên chiếc quan tài của Cây Kế ở khoang Ống Phóng. Ngựa Hoang cho họ sự riêng tư, đứng nhìn từ một góc tường. Đá Cuội, Mặt Cau Có và Sevro ở cùng chúng tôi. “Khi Antonia bị Chó Rừng đóng đinh ở Học Viện, Cây Kế đã gỡ ả xuống.”

“Tớ đã quên chuyện đó,” tôi nói.

Sevro cười khẩy. “Thế giới lạ kỳ.”

Còn nhớ lúc cậu bảo cô ấy đánh nhau với Lea vì Lea không thể lột da cừu không? Để khiến cho cô ấy mạnh mẽ hơn, Đá Cuội nói trong tiếng cười khe khẽ. Sevro cũng cười.

“Cậu cười cái gì?” Thằng Hề nói. “Lúc ấy cậu vẫn đang ăn nấm và ngửa cổ nhìn Mặt Trăng mà tru.”

“Tớ đã theo dõi,” Sevro nói. “Tớ vẫn luôn luôn theo dõi.”

“Thật sởn tóc gáy đấy sếp,” Mặt Cau Có nói đùa. “Cậu làm gì trong lúc theo dõi?”

“Dĩ nhiên là thủ dâm trong bụi rậm,” tôi đáp.

Sevro càu nhàu. “Chỉ khi mọi người đã ngủ thôi.”

“Gớm quá.” Đá Cuội chun mũi và nhét áo choàng Kẻ Gào Rú vào túi. “Hãy tiếp tục tru lên, Cây Kế nhỏ.” Sự trìu mến trong mắt cô gần như quá sức chịu đựng. Không buộc tội. Không giận dữ. Chỉ có sự thiếu vắng một người bạn. Khiến tôi nhớ lại mình yêu những con người này đến mức nào. Cũng như với Roque, mỗi người chúng tôi nói lời tạm biệt và phóng Cây Kế về phía Mặt Trời để cô ta gặp lại Ragnar và Roque trong hành trình cuối cùng của họ. Thằng Hề và Đá Cuội nắm tay nhau bỏ đi, Mặt Cau Có không ngừng trêu chọc họ. Tôi mỉm cười trước cảnh tượng ấy trong lúc nấn ná ở lại cùng Sevro. Ngựa Hoang vẫn chưa hề nhúc nhích từ vị trí của mình ở góc tường.

“Victra có ý gì khi nói ‘đã bảo cậu rồi mà’?” tôi hỏi.

Sevro liếc nhìn Ngựa Hoang. “Ôi, chẳng còn quan trọng nữa.” Cậu làm như thể chuẩn bị bỏ đi, nhưng rồi ngừng lại. “Cô ấy đã chấm dứt chuyện đó.”

“Chuyện đó?” tôi hỏi.

“Chuyện của bọn tớ.”

“Ồ.”

“Tớ rất tiếc, Sevro,” Ngựa Hoang nói. “Cô ấy đang phải trải qua nhiều chuyện.”

“Ừ.” Cậu tựa vào tường, “Ừ. Thực ra là lỗi của tớ. Tớ đã nói với cô ấy…” Cậu nhăn mặt. “Tớ đã nói với cô ấy rằng tớ… yêu cô ấy, ngay trước trận chiến. Biết cô ấy đã nói gì không?”

“Cảm ơn chăng?” Ngựa Hoang đoán.

Cậu ngần ngại. “Không. Cô ấy chỉ nói tớ là một thằng ngốc. Có lẽ cô ấy đã nói đúng. Có lẽ tớ đã tưởng bở. Cậu biết đấy, tớ chỉ kích động quá mức.” Cậu nhìn xuống sàn, trầm ngâm. Ngựa Hoang gật đầu bảo tôi hãy nói điều gì đó.

“Sevro, cậu là rất nhiều thứ. Cậu bốc mùi. Cậu nhỏ con. Thẩm mỹ hình xăm của cậu đáng quan ngại. Sở thích khiêu dâm của cậu… ừm, lập dị. Và cậu có những cái móng tay cực kỳ kỳ dị.”

Cậu quay lại nhìn tôi. “Kỳ dị?”

“Chúng quá dài, anh bạn ạ. Cậu nên… cắt chúng.”

“Không. Để vậy mới dễ bám.”

Tôi nheo mắt nhìn cậu, không chắc có phải cậu đang giỡn hay không, và tiếp tục hết mức có thể. “Tớ chỉ đang muốn nói rằng, cậu là rất nhiều thứ, nhóc ạ. Nhưng cậu không phải là một thằng ngốc.”

Cậu không tỏ vẻ gì là đã nghe thấy lời tôi nói. “Cô ấy nghĩ mạch máu của mình đầy chất độc. Đó là những gì cô ấy muốn nói ở trại giam. Cô ấy nói mình sẽ hủy hoại mọi thứ. Nên tốt nhất là chấm dứt.”

“Cô ấy chỉ đang lo sợ,” Ngựa Hoang nói. “Nhất là sau những gì vừa xảy ra.”

“Ý cô là những gì đang xảy ra…” Cậu ngồi dựa vào tường, tựa đầu vào đó. “Tớ bắt đầu cảm thấy đúng như lời tiên tri đã nói. Cái chết sản sinh ra cái chết, rồi lại sản sinh ra cái chết…”

“Chúng ta đã thắng ở Sao Mộc…” tôi nói.

“Chúng ta có thể thắng mọi trận đánh mà vẫn thua cả cuộc chiến,” Sevro lẩm bẩm. “Chó Rừng còn giấu một âm mưu nào đó trong ống tay, và Octavia chỉ mới bị thương. Hạm Đội Quyền Trượng lớn hơn Hạm Đội Lưỡi Kiếm, và chúng sẽ huy động lực lượng từ Sao Kim và Sao Thủy. Chúng ta sẽ bị áp đảo quân số gấp ba. Nhiều người sẽ bỏ mạng. Có thể là hầu hết những người chúng ta biết.”

Ngựa Hoang mỉm cười. “Trừ phi chúng ta thay đổi chiến lược.”

e Brown Dịch giả: Lê Đình Chi —★— SAO MAI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.